Ai mà chẳng từng có một "người lạ thân thương"

"Người lạ thân thương" nghĩa là hoàn toàn như những người dưng, không bận tâm chăm sóc, không đoái hoài vui buồn thường nhật. Hai đứa có cuộc đời riêng để tự thương lấy mình mà chẳng cần ai chạm vào xáo động, chỉ thỉnh thoảng hẹn hò, chở nhau qua những ngã đường lộng gió, nói vu vơ vài chuyện tình cờ, để thấy trái tim mình nhói khẽ vang lên. Có những mối quan hệ thật lạ, nhưng lại cảm thấy thật hạnh phúc...

http://chauvannha.com/wp-content/uploads/2013/12/danh-va-phan.jpg

Ảnh minh họa

Thật lạ, những người dù không phải người yêu, cũng chẳng phải người thương, nhưng họ vẫn đủ kiên tâm để làm cho nhau những điều ngọt ngào nhất của những kẻ đang yêu. Họ có thể trò chuyện hàng giờ về những chuyện đâu đâu, đồng nghĩa với việc có thể bỏ mặc hết công việc, những mối quan hệ bên ngoài để cùng nhau vui chơi với thế giới nhỏ bé chỉ riêng họ mới biết. Họ không còn quan tâm đến chốn xô bồ ngoài kia nữa...

Bởi đã là người dưng, thì dù có thân thương đến mấy, cũng phải đến lúc rẽ về hai ngã khác đường. Họ chẳng có quyền và nghĩa vụ gì để can thiệp vào đời nhau, nhưng vẫn đủ đau để mỗi lần cạn cuộc hẹn hò, lòng chùng xuống vô chừng khi nghe tiếng chân người vừa quay bước. Đau không phải vì họ chẳng thể gọi tên mối quan hệ "quen mặt hẹn hò, lạ mặt tình nhân", mà đau vì một người như thế, một tình cảm như thế, ngay từ đầu đã biết không thể thuộc về nhau... Biết là sai lầm nhưng ai cũng muốn mang danh phận "người lạ thân thương", cũng chẳng màng đến kết quả được-mất, cũng chẳng biết đâu giới hạn của niềm tin...

Buông tay là hết, hết hẹn hò, hết trách cứ vu vơ, hết những yêu ghét luôn biết đâu là giới hạn, là hết tôi, hết người, là hết lạ, hết quen, là hết thân thương, là hết chung đường. Là hết, vậy thôi... Nhưng người ta chỉ có thể buông khi trong tay đã nắm sẵn một điều gì. Còn với những "người lạ thân thương" như tôi và người, biết phải buông gì đây khi ngay cả nắm tay nhau, giữ lấy nhau, chúng ta cũng chưa từng?

Mà thôi... Gió là của bầu trời, nên là người cứ đi đi. Dẫu gì thì quán tính của bàn tay vẫn luôn ở trạng thái thả rơi và buông bỏ nhiều hơn là cầm giữ nắm chặt. Con người sinh ra vốn dĩ đã quen với buông hơn là nắm, với bỏ hơn là nhặt, với yêu chóng vánh hơn là thương lâu bền...

Thảo Mũm Mỉm

Comments