trang Blog

TắckèhoaTham gia: 04/10/2008
  • AIDS+MA TÚY ĐÃ GIẾT HOA HẬU BIỂN LÂM UYỂN NHI
    Giải Trí
    CameraNikon D3
    ISO3200
    Aperturef/8
    Exposure1/50th
    Focal Length200mm

    AIDS+MA TÚY ĐÃ GIẾT HOA HẬU BIỂN LÂM UYỂN NHI

     

    " anhtuhylong " chính thức thông báo : ĐổI TÊN BLOG THÀNH : TACKEHOA

    TắC KÈ HOA .BLOG

    Jul 21 2008,

    Những ngày đầu năm này, tại một góc nhỏ dành cho những người bị bệnh AIDS của khu Nghĩa trang Văn Điển (Hà Nội), người ta thấy lọ tro của Lâm Uyển Nhi.

    Mộ người đẹp một thời - hoa khôi các thành phố biển, nằm trơ trọi, không người thân thăm viếng. Trước đó, ngày đưa Lâm Uyển Nhi đi hỏa táng, cũng không có người thân nào bên cạnh. Các bác sĩ phải nhờ hai người bệnh theo xe chở xác cô xuống nghĩa trang. Họ được “mượn” để đi cùng Nhi.

    Sinh ra trên đời với một nhan sắc chim sa cá lặn, cuộc đời của cựu hoa hậu các thành phố biển Lâm Uyển Nhi có nhiều lúc lên hương, tưởng như tất cả những gì tốt đẹp nhất đều phủ lên người đẹp, nhưng nhiều hơn là những năm tháng mà sống trên đời là một sự đọa đày.

    Cũng có những lúc, khi đã bị dìm xuống đáy cuộc đời, hạnh phúc lại bất ngờ đến với Lâm Uyển Nhi, khơi dậy trong cô khát vọng hoàn lương nhưng kết cục cuối cùng, cựu hoa hậu các thành phố biển đã chết cô độc trong cùng cực, khốn quẫn.

    Đã có nhiều bài báo viết về cuộc đời của Lâm Uyển Nhi, mà chủ yếu là khi người đẹp đã mang trong mình căn bệnh AIDS. Cô từng trở thành nhân vật trong chương trình “Người đương thời” của Đài Truyền hình Việt Nam, của những loạt bài phóng sự dài kỳ trên các tờ báo lớn.

    Lâm Uyển Nhi - theo như lời kể của chính cô - gần hai mươi năm về trước đã khai tăng tuổi để đi thi hoa hậu và đăng quang trong cuộc thi sắc đẹp của các thành phố biển. Khi ấy, người đẹp dù chưa đến tuổi trưởng thành nhưng đã sớm có quan hệ đặc biệt với trùm xã hội đen Phạm Chí Tin, tức Tin Palet, nổi danh trong giới giang hồ thành phố biển Nha Trang.

    Khi Tin Palet bị bắt sau vụ bắt cóc, tống tiền nổi đình nổi đám thời đó, Lâm Uyển Nhi trở thành người tình của một thương gia Pháp chuyên buôn đồ cổ. Cuộc sống xa hoa của cô là niềm mơ ước của nhiều cô gái trẻ.

    Cuộc đời xô đẩy, người tình Pháp phải về nước bỏ cựu hoa hậu bơ vơ. Thói quen sống trên tiền đẩy cô đến các vũ trường, CLB VIP, trở thành gái bao cao cấp để kiếm tiền trang trải cuộc sống.

    Rồi thời gian bào mòn nhan sắc, những cuộc chơi thâu đêm suốt sáng hủy hoại dung nhan, cựu hoa hậu ngày nào không còn là giai nhân có thể lọt vào mắt các đại gia, công tử mà phải ra đứng đường bán thân cho khách làng chơi.

    Trong những năm tháng buôn phấn bán hương, Lâm Uyển Nhi nghiện ma túy, mang bệnh HIV. Cô trở thành người quen của Trung tâm phục hồi nhân phẩm tại Hà Tây.

    Lâm Uyển Nhi có một đứa con trai, mang bệnh HIV từ trong bụng mẹ. Khi nó mới sinh, cô đã mang con đến bỏ trước cổng Trung tâm bảo trợ xã hội ở vùng cao Yên Bài, Hà Tây để tiếp tục xuống hồ Thiền Quang đứng đường bắt khách.

    Rồi một lần bị bắt vào Trung tâm phục hồi nhân phẩm, hai mẹ con tình cờ nhận ra nhau. Sau khi hết thời hạn chữa bệnh tại Trung tâm, tình mẫu tử đã khiến Lâm Uyển Nhi xin ở lại để chăm sóc đứa trẻ.

    Sống những chuỗi ngày ở Trung tâm bảo trợ xã hội với bản án tử hình tuyên trước, Lâm Uyển Nhi tha thiết muốn được cha đứa trẻ thừa nhận con.

    Khi ông bố trẻ không tin đó là con mình, Trung tâm bảo trợ xã hội đã chi tiền đi xét nghiệm gen. Kết quả khẳng định họ đúng là cha con. Nhưng cuộc đoàn tụ gượng ép sau đó cũng chỉ kéo dài vài tháng rồi Lâm Uyển Nhi và đứa trẻ lại phải dắt nhau lên Trung tâm bảo trợ xã hội nương náu.

    Hai năm về trước, khi đã bị đày đọa đến tận cùng bất hạnh, bất ngờ Lâm Uyển Nhi như được sống lại khi con trai cô thoát khỏi căn bệnh HIV một cách thần kỳ. Đó là một trong những trường hợp rất hiếm có - đứa trẻ mặc dù mang virut HIV từ trong bụng mẹ nhưng sau 18 tháng, khi hết nhiễm thể truyền từ mẹ sang con đã thoát khỏi căn bệnh HIV.

    Đêm giao thừa năm trước, khi tôi có mặt tại Trung tâm bảo trợ xã hội II ở Yên Bài, Hà Tây, Lâm Uyển Nhi đã quyết định gửi con về quê ngoại nhờ mẹ nuôi dưỡng để lên Trung tâm bảo trợ xã hội, làm mẹ của 29 đứa trẻ bất hạnh mang trong mình căn bệnh HIV bị cha mẹ bỏ rơi tại Trung tâm, như chính con trai cô ba năm trước đó.

    Khi ấy, Lâm Uyển Nhi nói rằng sẽ quyết tâm từ bỏ việc buôn phấn bán hương, nguyện ở lại Trung tâm bảo trợ xã hội để chăm sóc cho những đứa trẻ bất hạnh.

    Quyết tâm hoàn lương không thành. Những cơn vật ma túy khiến Lâm Uyển Nhi lại trốn khỏi Trung tâm bảo trợ xã hội để đi bắt khách kiếm tiền thỏa mãn cơn nghiện. Cô trải qua những ngày tháng cuối đời tại Trung tâm dành cho những người mắc bệnh HIV giai đoạn cuối ở một huyện ngoại thành Hà Nội.

    Hoa hậu các thành phố biển một thời khi chết không có ai đến nhận xác nên đã được đưa đi hỏa thiêu, chấm dứt một cuộc đời chìm nổi trong khốn cùng và cô độc.

     

    Tiểu sử Lâm Uyển Nhi

     

    Một cô gái từng đăng quang hoa khôi trong cuộc thi người đẹp thành phố biển Nha Trang, sau đó trở thành người mẫu nổi tiếng ở nhiều sàn diễn thời trang, nhiều vũ trường ở Sài Gòn... Cô lấy một người Pháp giàu có nhưng rồi cuộc đời bỗng “rơi tự do” xuống địa ngục... Tưởng như tất cả đã chấm hết thì cô lại gặp điều kỳ diệu như trong chuyện cổ tích...

    Người đẹp Nha Trang và “cái bẫy” cocain
    Uyển Nhi sinh ra trong một gia đình có tám chị em, gặp lúc cảnh nhà sa sút nên dù rất ham học nhưng mới đến lớp năm cô đã phải gạt nước mắt từ biệt mái trường.

    Uyển Nhi đi bán phở thuê, bán bánh mỳ nhưng nỗi nhớ lớp, nhớ trường vẫn khôn nguôi. Tích cóp được ít tiền, Nhi đi học trở lại và dù lớn lên trong gian khó, cô vẫn đẹp lạ lùng, nổi bật giữa bạn bè đồng trang lứa.

    Năm lớp 9, Nhi đạt giải hoa khôi của trường. Ít lâu sau, Nhi đi thi người đẹp thành phố biển Nha Trang và nhận được vương miện như một lẽ đương nhiên. Đó là năm 1989, thời điểm ấy, vương miện hoa khôi khiến Nhi nổi tiếng cả thành phố biển, cuộc đời cô bé bán bánh mỳ ngày nào đã lật sang trang mới.

    Thế rồi, Nha Trang không giữ được chân người đẹp khi Nhi quyết định vào lập nghiệp ở thành phố Hồ Chí Minh. Nhi trở thành người mẫu chuyên nghiệp sáng giá trên nhiều sàn diễn thời trang.

    Thân hình hoàn mỹ, nhảy đẹp nên các vũ trường phải “xếp hàng” mời người đẹp Nha Trang đến nhảy mẫu để hút khách. Tại một vũ trường, Nhi gặp Pactric - người đàn ông quốc tịch Pháp mà chỉ ít lâu sau cô sẽ lấy làm chồng. Pactric hơn Nhi gần hai mươi tuổi, nói tiếng Việt như... người Sài Gòn và si mê cô chân thành, bồng bột như thể đang tuổi 20.

    Lấy chồng ít lâu, Nhi sang Singapore học lớp nâng cao về nghề người mẫu. Ở đảo quốc này, Nhi vẫn giữ thói quen hút thuốc lá có từ bé vì hồi nhỏ nhà làm nghề cuốn thuốc lá. Nhi cứ hồn nhiên hút mà không hề biết những điếu thuốc lá đó đã bị nhóm người xấu cùng học với mình bỏ cocain vào.

    3 tháng sau, trở về TPHCM, Nhi bỗng lên cơn vật vã. Chồng Nhi cho vợ đi thử mới phát hiện trong người cô có chất cocain. Pactric quyết định đưa vợ lên Đà Lạt cai nghiện, anh thuê hẳn một ngôi nhà, mời bác sỹ đến theo dõi điều trị.

    Hai năm liền sống ở Đà Lạt, người đẹp Nha Trang đã dứt hẳn cocain. Pactric vui lắm, muốn đưa vợ về nước ra mắt bố mẹ nhưng Nhi còn ngại vì chưa biết tiếng Pháp nên cô xin chồng đi du lịch xuyên Việt.

    Hai vợ chồng ra đến Hà Nội, nghỉ ở khách sạn trên phố Hàng Bạc. Nhi ở lại khách sạn còn Pactric bay về Pháp ít ngày. Ở được mấy ngày, đột nhiên vợ không nhận được điện thoại của chồng như thường lệ. Gọi điện về Pháp thì hay tin Pactric đã sang Việt Nam.

    Mấy ngày sau, luật sư của Pactric gọi điện báo cho Nhi biết chồng cô đã bị bắt vì buôn lậu đồ cổ và không hẹn ngày về. Nghe tin như sét đánh ngang tai, Lâm Uyển Nhi hoàn toàn sụp đổ. Nhi đã quen với cảm giác Pactric vừa là chồng vừa là cha, vừa là anh của mình, nay anh bị bắt, người đẹp Nha Trang cảm giác như mất hẳn chỗ nương tựa.

    Cũng từ ngày Nhi nghiện, tài chính của gia đình đã chuyển giao cho Pactric quản lý nên giờ đây trong tay cô chỉ có ít tiền tiêu vặt, một mình bơ vơ giữa Hà Nội chẳng biết đi đâu về đâu.

    “Rơi tự do” xuống địa ngục
    Đúng lúc ấy, Nhi gặp mấy người bạn Sài Gòn ra Hà Nội chơi nhạc ở vũ trường. Rồi Nhi dính vào “cái chết trắng” mang tên heroin...

    Nhi ngồi trước mặt tôi, những giọt nước mắt rơi trên gương mặt xanh xao nhưng vẫn còn le lói vẻ đẹp trong ngày đăng quang hoa khôi thành phố biển khi xưa.

    Nghiện hút, “khúc dạo đầu” của Nhi là bán hết nữ trang để “chơi hàng trắng”. Nghiện càng nặng, mỗi ngày có khi Nhi xài hết một triệu tiền “hàng trắng”.

    Xài kiểu đó thì tỷ phú cũng sạt nghiệp huống hồ là Nhi. Chẳng còn cách nào khác Nhi đành làm gái nhảy ở một vũ trường lớn. Từ hút chuyển sang chích, người Nhi bệ rạc, gầy yếu. Ma tuý tàn phá nhan sắc ghê gớm, nên một thời gian người đẹp Nha Trang không trụ lại được ở vũ trường này nữa.

    Trong cơn quẫn bách, Nhi cắn răng làm gái đứng đường. Chưa “hành nghề” được bao lâu thì trong một đợt truy quét gái mại dâm Uyển Nhị bị bắt đưa lên Trung tâm giáo dục lao động xã hội II (TTGDLĐXH) ở Ba Vì - Hà Tây. Tại đây, Nhi nhận được một hung tin. “Em đã “dính” HIV. Lúc đó, đối với em cuộc đời thế là hết. Sống chỉ thêm tủi nhục, đày đọa. Cũng nhờ cô Phương- Giám đốc TTGDLĐXH số II quan tâm động viên nên em mới không tìm đến cái chết”.

    Sau đó ít lâu, Nhi ra khỏi TTGDLĐXH II, chẳng dám về quê vì mặc cảm tội lỗi nên lại xuống Hà Nội buôn bán nhì nhằng kiếm sống. Có lần lên nhà người bạn ở tỉnh Vĩnh Phúc chơi, Nhi gặp một chàng trai và dường như anh ta đã yêu người đẹp Nha Trang ngay từ cái nhìn đầu tiên.

    Trái tim Nhi bấy lâu thiếu vắng yêu thương nay lại đập loạn nhịp. Nhi yêu nhưng không dám nói thật về quá khứ của mình, yêu trong sự gìn giữ bởi luôn bị đè nặng bởi ý nghĩ mình đã có HIV.

    Nhưng rồi trong một cơn say rượu anh người yêu đã gần như cưỡng bức Nhi. Và sau đó, người đẹp Nha Trang mang thai. Nhi không ngờ một người nghiện ma tuý, có HIV như mình lại có mang. Vui đó, mà buồn ngay sau đó. Liệu đứa bé có bị lây HIV từ mẹ? Ai sẽ nuôi nó khi mà bản thân Nhi cũng chưa lo nổi cho mình?

    Gặp mấy người bạn cũ hồi còn ở vũ trường, bị họ rủ rê lôi kéo, Nhi nghiện trở lại. Trong bụng cái thai cứ lớn dần. Sắp đến ngày sinh, Nhi vẫn không chốn nương thân, phải vạ vật ở vườn hoa Parter.

    Đấu tranh mãi, Nhi mới gọi điện báo cho người yêu biết mình mang bầu. Ít lâu, Nhi nhận được 1 triệu của anh ta kèm với lời nhắn: anh sắp đi học ở Singapore, em đừng làm phiền nữa.

    Ngày Nhi sinh con trong túi không có nổi một nghìn đồng, đau đẻ méo cả mặt anh xe ôm thương tình chở vào Bệnh viện C. Nhi sinh một bé trai rất kháu khỉnh có nốt son ngộ nghĩnh ở môi.

    Sinh xong, người héo như tàu lá nhưng phải cố lê bước chân bế con ra đường. Không một ai chăm sóc. Không một đồng trong túi. Đứa bé gào khóc đòi sữa, Nhi không dám cho bú vì biết sữa của mình có heroin, con bú vào sẽ vật. Xin được một manh chiếu, Nhi đưa con ra vườn hoa Parter ngồi. Nhi đặt tên con là Phong vì nghĩ đến cuộc đời mưa gió của mình nhưng sau lại đổi thành Nam.

    Con đói sữa khóc ngằn ngặt, mẹ lên cơn vật vã đòi thuốc. Nhi cắn răng đến bật máu. Tuyệt vọng. Nhi bế con ra sông Hồng tự tử. Đang nhìn dòng nước cuộn chảy, có anh xe ôm tốt bụng đến hỏi chuyện rồi khuyên can: “Chết làm gì thiệt thân, hoàn cảnh em như thế thì nên đưa vào bệnh viện để đứa bé lại cho người ta nuôi”.

    Anh xe ôm chở Nhi đến Bệnh viện C. Lúc đó đã 7 giờ sáng, Nhi bế con đặt xuống rồi đặt lên, cứ thế 8, 9 lần... mãi đến 10 giờ sáng trong lòng vẫn còn giằng xé, không cất nổi bước chân đi.

    Anh xe ôm sốt ruột bảo: “Thế này thì cả mẹ và con đều chết. Thôi, đi nhanh lên”. Nhi chạy ra khỏi viện, không dám quay đầu lại nhìn con.

    Ngay sau đó, vay được 50 nghìn đồng, mua heroin “chơi” xong, người tỉnh táo, chẳng hiểu sao Nhi lại chạy ào đến bệnh viện, giằng lại đứa con. Nhi nói cho mình nghe: “Mẹ không thể ném con vào đời như thế!”.

    Lại lang thang vạ vật từ vườn hoa này đến vườn hoa khác. Đói rét, và cái chết luôn rình rập. Trong cùng quẫn, Nhi chợt nhớ tại TTGDLĐXH số II, có một nhà trẻ nuôi dưỡng trẻ em nhiễm HIV. Nhi lén đặt con ở cổng TTGDLĐ XH số II, kèm thêm mảnh giấy đẫm nước mắt: “Xin cô bác hãy cứu lấy cháu” (Ký tên Lâm Uyển Nhi).

    Vở kịch cuộc đời và cái kết có hậu
    ... Ngồi với tôi trong nhà trẻ dành cho các cháu có HIV ở TTGDLĐ số II – Ba Vì, nhìn mấy đứa bé đang chơi đùa, gương mặt Nhi bỗng rạng ngời hạnh phúc.

    Tôi hỏi: “Sau khi bỏ con ở đó, chị đi đâu? Làm thế nào mà bây giờ lại ở đây?”. Nhi không trả lời, đưa cho tôi một mảnh giấy đầy kín chữ, bảo: “Đây là vở kịch em viết để sắp tới xuống Hà Nội tham dự hội diễn văn nghệ. Vở kịch này em kể lại đoạn đường từ khi bỏ cháu ở cổng TT cho đến bây giờ, đúng sự thật 100%, không bịa một chi tiết nào”.

    Tôi đọc vở kịch do Nhi viết và tự thấy cần ghi ra đây. Vở kịch mang tên Cánh buồm Hy vọng.

    Cảnh I: ...Người mẹ bế con đau đớn đặt con ở cổng TTGDLĐXH số II rồi viết mảnh giấy: “Xin cô bác hãy cứu lấy cháu bé” ( Ký tên: Lâm Uyển Nhi).
    Giám đốc (GĐ): Thấy có tiếng khóc của trẻ ở ngoài cổng, bước ra xem, bế trẻ lên và xem giấy...

    Cảnh II: Một năm sau tại TTGDLĐ số II. Nhi một lần nữa trở lại TT lén lút ở cổng nhìn ngó như chờ đợi một điều gì đó... Bất chợt có tiếng gọi:
    GĐ: Nhi! Có phải Nhi đó không?
    Người mẹ xấu hổ định bỏ đi thì cô GĐ chạy theo giữ tay lại: “Nhi có muốn gặp con mình không. Cháu bé rất khoẻ và đáng yêu”.
    Người mẹ quỳ xuống trước mặt GĐ, vừa khóc vừa nói: “Cô ơi! Hãy giúp cháu”. Cô GĐ đỡ Nhi dậy: “Đứng lên đi cháu, có gì rồi từ từ nói”.
    Nhi: Cô ơi! Cháu muốn ở lại đây và được chăm sóc các cháu mồ côi có HIV và con cháu nữa. Đó là tâm nguyện của cháu những mong chuộc lại lỗi lầm mà cháu đã gây ra.
    GĐ: "Bấy lâu nay cô đã nhờ rất nhiều người tìm Nhi nhưng không biết Nhi ở đâu, giờ Nhi đã quay lại đây, trước tiên Nhi phải vào y tế để cai nghiện cho ổn định sức khoẻ đã”. GĐ vỗ vai: “Hãy cố gắng lên Nhi nhé”.

    Cảnh III: Trong khuôn viên nhà trẻ các mẹ cùng các con đang vui đùa học hát, Nhi bước vào, hình ảnh đầu tiên đập vào mắt là một cậu bé có cái bớt son ngộ nghĩnh trên môi. Trong lúc đang bối rối thì mẹ Hoa bước lại gần.
    Mẹ Hoa: Có nhận ra cháu không Nhi?
    Nhi mạnh dạn nói: Có phải con của chị đấy không Hoa?
    Hoa mỉm cười gật đầu rồi nắm tay cháu Nam đến bên mẹ. Đứa trẻ ngơ ngác nhìn mẹ như một người xa lạ. Nhi vừa gọi con trong nỗi vui mừng, ngượng ngùng xấu hổ...

    Cảnh IV: Nhi và các mẹ chăm sóc bé Huyền đang bị HIV giai đoạn cuối.
    Bác sỹ: Vào báo tin vui: “Trong đợt xét nghiệm vừa qua có được 5 cháu từ dương tính chuyển sang âm tính”. Bác sỹ nhìn sang Nhi nói với gương mặt hạnh phúc: “Nhi ạ! Trong đó có cả cháu Nam nữa đấy”...

    Gọi là kịch nhưng thực ra Nhi đã kể lại chân thực quãng đời của mình. Một quãng đời éo le như kịch. Vở kịch mới đóng thử, tất cả người xem đều khóc.

    Bà Nguyễn Thị Phương – Giám đốc TTGDLĐXH số II (nhân vật giám đốc trong vở kịch của Nhi), tâm sự: “Đời Nhi khổ nhiều, nhưng kể từ khi vào đây cô ấy vui lắm, làm việc rất tốt, thương yêu các cháu như con mình”.

    Những đứa trẻ có HIV ở đây mang gương mặt của những thiên thần. Vẻ đẹp đó dường như để bù lại nỗi bất hạnh quá lớn mà các em bé vô tội phải gánh chịu.

    Nhi và các mẹ dồn hết tình thương cho các cháu những mong điều đó sẽ làm HIV biến mất khỏi những cơ thể non nớt kia. Có nhiều em đã chuyển từ dương tính sang âm tính, như Nam con của Nhi, nhưng cũng không ít em đã chết.

    Nhi ôm một bé gái vào lòng, nói: “Giờ đây em sẵn sàng đổi cả mạng sống của mình để lấy một kết quả âm tính cho cháu bé ở đây. Đời em cuối cùng đã neo đậu ở chốn này. Cháu Nam không còn có HIV nữa, đó là câu chuyện cổ tích mà cuộc đời đã dành cho em. Sắp tới cháu sẽ chuyển khỏi nhà trẻ. Em mong bố cháu biết được, đón cháu về nuôi. Mong một lần em được về thăm Nha Trang để tạ lỗi với gia đình”.

    Từ ngày vào đây, sức khỏe Nhi dần hồi phục, người đẹp Nha Trang ngày nào giờ trở thành hoa khôi “ết” của nhà trẻ này, cô sống như thể phía trước là bầu trời. Có phải thế chăng mà vở kịch lại mang tên “Cánh buồm Hy vọng”?

    Tôi gai người khi nghe Nhi cất lời ru mấy em bé ngủ: “À ơi, ví dầu cầu ván đóng đinh; Cầu tre vắt vẻo gập ghềnh khó đi; Khó đi mẹ dắt con đi; Con đi trường học, mẹ đi trường đời”.

    CUỘC ĐỜI HOA HẬU BIỂN

    Khi hỏi Nhi, có bao giờ cô nghĩ về những sai lầm của cuộc đời mình, chẳng ngần ngại, cô nói: "Đó chính là khát vọng làm giàu bằng mọi giá. Em từng khổ cực và cũng từng sung sướng quá nhanh. Điều đó làm cho em không giữ được mình khi bất ngờ gặp khó khăn và trượt sâu vào sai lầm".

    Ngay sau khi trở thành hoa khôi cuộc thi Người đẹp các thành phố biển năm 1989, Lâm Uyển Nhi bỏ học để vào lập nghiệp ở TP HCM, cuộc đời sang trang, nhưng đó chỉ là khởi đầu cho một quãng đời tăm tối...

    Lâm Uyển Nhi sinh năm 1975 tại Nha Trang, là con của một sĩ quan không quân chế độ cũ (đã ra nước ngoài). Thấp bé, nhẹ cân nhưng Nhi thích mặc đồ con trai và nổi tiếng ngỗ ngược, tới mức nhiều lần bị mẹ đánh nhừ đòn nhưng cô bé vẫn chứng nào tật nấy.

    Nhà nghèo, chỉ có một túp lều không tường rào với vài phên lá dừa che mưa nắng. Trời mưa, lấy thau hứng nước, trời nắng, trong nhà cũng chang chang. Trong cuộc sống khó khăn ấy, cô bé Lâm Uyển Nhi bừng lên khát vọng làm giàu. Và có lần, Nhi tuyên bố: "Lớn lên dù có phải đi làm đĩ mà xây cho má được một ngôi nhà tử tế con cũng làm!". Câu nói của cô bé 13 tuổi khiến cả nhà tím ruột bầm gan, Nhi ăn một trận đòn thừa sống thiếu chết.

    Năm sau, Nhi 14 tuổi, học lớp 9 nhưng đã lớn phổng lên như thiếu nữ. Ra chơi với cậu ở sân banh nỉ Pasteur, mọi người ồ lên, con nhỏ đẹp như hoa hậu. Như chợt nhớ ra, một người thông báo Nha Trang sắp có cuộc thi người đẹp. Lời ra tiếng vào và Nhi quyết định dự thi vì "em nghĩ rằng nếu đi thi, được giải, sẽ có rất nhiều tiền!".

    Khai tăng hai tuổi, rồi đi kiếm đồ lên sân khấu. Thấy một bức ảnh có cô người mẫu ngoại quốc mặc đồ tắm màu trắng, Nhi tới chợ Đầm, mua mảnh vải thun trắng rồi lén mang về đưa cho chị Loan thợ may hàng xóm cắt cho bộ đồ tắm hai mảnh nhái theo bộ đồ trong ảnh.

    Khá bất ngờ, Lâm Uyển Nhi có một chút quan hệ với Phạm Chí Tin, biệt danh Tin "Pales", một nhân vật "nổi tiếng". Người này nhận Nhi làm con nuôi, chu cấp từ áo dài đi thi đến việc tổ chức cho Nhi tập luyện để lên sân khấu.

    Cuộc thi đã diễn ra gần 20 năm, nhưng Lâm Uyển Nhi vẫn nhớ y nguyên: chiều cao 161,3 cm, nặng 47 kg, số đo các vòng 90-60-89, tóc thì dài gần đến gót chân.

    "Vượt qua vòng ngoài với 41 thí sinh, em vào đến vòng 1/8. Lúc được giải áo tắm, em nghĩ thế đã là mỹ mãn lắm rồi. Cuối cùng, khi mọi người đã nhận giải nhì, ba hết, em còn không tin mình đoạt tới giải cao nhất. Sau này em biết mình được giải một phần là nhờ những tác động hậu trường. Nhưng người đó là ai thì em cũng không biết nữa !".

    Khi hỏi, ai là người yêu đầu tiên trong đời của Nhi, cô trả lời: "Đó là chồng em, người em yêu đầu tiên, duy nhất và cũng là người cuối cùng. Anh ấy người Pháp, tên là Patrick, sinh năm 1951, cao 1,82m, nặng 72 kg, đẹp trai lắm. Trong một buổi đi diễn thời trang từ thiện năm 1992 trong khách sạn New World. Anh ấy nhìn thấy em, mang lên tặng một bó hoa kẹp 500 USD rồi sau đó mời em đi Đà Lạt làm từ thiện. Riết rồi thân nhau, bảy tháng sau, chúng em cưới nhau".

    Lâm Uyển Nhi cùng con trai trong sân Trung tâm Giáo dục lao động số 2.

    Lâm Uyển Nhi cùng con trai trong sân Trung tâm Giáo dục lao động số 2.

    "Đó là một người giàu có và yêu em kinh khủng", Nhi kể với một nụ cười vừa tự hào vừa cay đắng. Cưới xong, Patrick cho vợ thôi làm việc người mẫu chụp ảnh mà Lâm Uyển Nhi đang ký hợp đồng với một công ty của Italy (với mức lương 1.500 USD/tháng) sau khi đăng quang và vào TP HCM.

    Thanh lý hợp đồng cũ cũng hết gần 200 triệu đồng. Patrick mang từ Pháp sang cả xe thể thao hai cửa, Nhi thích chiếc Jeep lùn, chồng cô móc túi đưa cho cô 17 triệu đồng mua một chiếc, độ vào hết bốn chục. Nhi đi riêng chiếc xe ấy khắp Sài Gòn, Vũng Tàu, xuống cả miền Tây.

    "Chồng em có nhiều cuộc gặp bất thường, nhiều cú điện thoại lạ, em không kiểm soát được. Nói là buôn đồ cổ nhưng Patrick hình như còn nhiều cách làm ăn khác, thậm chí liên quan đến những thế lực đen ở nước ngoài. Đi du lịch, ảnh mang theo những cái kẹp, cái máy bắt sâu bọ rất xinh. Có hôm bắt được con bướm to lắm ở trên Dục Mỹ, em nghịch chơi, anh ấy hét lên, nói rằng nó giá trị hơn cả em nữa!".

    "Chuyện ghen tuông của chồng em vui lắm. Không chỉ là chồng, hắn cứ như là cha, là anh mình! Em sống trong nhà mà như bị tù giam lỏng. Không cho em học cả tiếng Anh, tiếng Pháp, sợ em giao du với nhiều người. Patrick chiều em, mua cho đủ thứ. Áo đầm của em cái nào cũng dài quét đất, hở nguyên cái lưng, giá cả nghìn đô la, đôi giày cũng tám trăm đô, đồ lót thì hai ba trăm một món. Sợi dây chuyền cả trăm triệu, còn cái đồng hồ Thuỵ Sĩ em làm rớt, bị xước, Patrick mang luôn sang Thuỵ Sĩ để sửa. Nhưng mỗi lần đi xa thì Patrick lại cho tất cả vào hòm khóa lại. Hắn nói rằng không chịu được cảm giác thấy em đẹp trước mặt người khác. Rồi thuê người theo dõi em, điện thoại của em luôn bị ghi âm. Có khi em chịu không nổi, về Nha Trang. Cái thẹo trên mắt em đây này, một lần cãi nhau, hắn đập đầu vào mặt em, tóe cả máu. Rồi lại vội vàng đưa em vào bệnh viện và ngồi bên giường em, khóc xin lỗi cả một buổi chiều".

    "Năm 1999, Patrick đánh nhau với một Việt kiều Mỹ ở Nha Trang vì anh này trêu em. Năm 2000, đến một sàn nhảy ở Hàng Cót, Hà Nội, em ra nhảy chơi xong, có người ra chòng ghẹo, em không bắt chuyện. Sau đó, thấy chồng em ôm em, người này đến trước mặt bảo, mày thích Tây vì nó nhiều tiền phải không, mày muốn bao nhiêu, tao trả bấy nhiêu. Họ không ngờ chồng em rành tiếng Việt. Anh ấy đánh luôn, em cũng nhảy vào uýnh tơi bời. Cảnh sát đến, bắt chúng em ra phường hôm sau mới thả".

    Nhi nói về tình cảm nồng nàn của mình với người chồng ngoại quốc, song lại ít nhắc đến cậu con lai có tên là Lâm Kỳ Vĩ-Patrick Thovani. Trước chuyến du lịch miền Bắc định mệnh đã đưa người mẫu Lâm Uyển Nhi từ "lầu son gác tía" đến những địa ngục của ma túy và góc tối vỉa hè, vợ chồng Nhi đã gửi con cho bà ngoại ở Nha Trang nhưng bây giờ, cô cũng không biết cậu bé ấy ra sao...

    Đến ngày thứ 8, biết mình không thể cầm cự được nữa, Uyển Nhi nghĩ đến cái chết như một sự giải thoát. Cô xin mảnh giấy, mượn chiếc bút từ bà bán nước gần đó viết lại một lá thư, trong đó nói rõ mình là ai, vì sao tự vẫn... rồi thuê xe ôm chở lên cầu Chương Dương, tính nhảy xuống sông Hồng quyên sinh...

    Vào Trung tâm Giáo dục lao động số 2 Hà Nội lần thứ nhất, Lâm Uyển Nhi biết mình bị nhiễm HIV/AIDS khi được phân vào "tổ hoa hậu". "Người đẹp thành phố biển" suy sụp hoàn toàn. Nhưng rồi cô cũng đã ngộ ra: "Phải tiếp tục sống và hy vọng. Biết đâu, một ngày nào đó khoa học sẽ chữa khỏi căn bệnh khủng khiếp này".

    Bởi ý nghĩ ấy, cùng những nỗ lực trong học tập, Nhi được ra trường đầu năm 2003. Cô về nhà một người bạn cũng là học viên ở thị trấn Hương Canh (Vĩnh Phúc) và ngày ngày đi chăn trâu, cắt cỏ, làm đồng. Tối đến, Nhi theo bạn đi bốc đất trộm cho các các chủ lò gạch với giá 5 nghìn đồng một xe công nông để sống qua ngày.

    Song bất ngờ thay, tại đây, Nhi quen một người bạn trai tên V. và hai người đã đi quá tình bạn thông thường. Sau một bữa rượu của V., họ "gặp nhau tay không" và Nhi có thai. Sợ hãi vì nghĩ rằng có thể mình đã đổ HIV cho bạn, Nhi rời Hương Canh khi cái bụng đã lùm lùm. Không người thân, không nghề nghiệp và Nhi lại trở về con đường cũ...

    Và ngày đứa trẻ chào đời đã đến. 4h ngày 28/9/2003, trời mưa như trút nước, Lâm Uyển Nhi đau bụng đẻ khi đang bắt khách bên vườn hoa Pasteur. Một người đàn ông đi trên chiếc xe Avenis dừng lại buông lời chọc ghẹo. Nhi gắng đứng dậy, xin thuốc hút. Người đàn ông thốt lên: "Em có bầu à?". Hóa ra đó là một người tốt. Đưa cho Nhi 600.000 đồng xong, anh ta chở luôn cô vào bệnh viện. Trớ trêu thay, trước khi lên bàn đẻ, cô gái chân dài ấy không quên lẻn đi mua thuốc cho những ngày nằm chỗ!

    "Em nói với các bác sĩ là em mắc bệnh rồi, nhờ bệnh viện đỡ cho em, em không có tiền đâu. Không có thuốc tê, bác sĩ rạch đến đâu em biết đến đấy. Rồi họ reo lên: Con trai, ba cân ba, xinh lắm! Em nghe mà lòng dạ ngổn ngang, không biết nên vui hay buồn".

    Ba ngày nằm viện không một người thân thích, Nhi ôm con về nhà trọ ở đường Trần Khát Chân. Ông chủ nhà không cho vào. Nhi bế con ra rìa đê, căng miếng ni-lon lên cây ổi ở tạm. Gió lạnh, kiến đốt, đói sữa nên đứa trẻ khóc suốt đêm. Hàng phố xua đuổi, Nhi ôm con ra công viên Pasteur. Người qua đường thương tình, khi cho hộp sữa, lúc thì ít tiền lẻ. Mẹ đói thuốc, con đói sữa. Đến ngày thứ 8, biết mình không thể cầm cự được nữa, cô xin mảnh giấy, mượn chiếc bút viết lại một lá thư... rồi thuê xe ôm chở lên cầu Chương Dương. Người lái xe từ chối và khuyên cô đem con đi cho để đứa trẻ được sống... Nhi vâng lời, chiếc Honda cũ đưa Nhi tới Viện C. Uyển Nhi đặt con ở một góc cầu thang... Chiếc xe Honda nổ máy, đưa Nhi trở lại vườn hoa Pasteur. Người đàn bà khốn khổ ngoái lại, lòng đau đớn như bị chặt đứt từng khúc ruột. Mặc cảm tội lỗi khiến cô quay lại tìm con một tiếng đồng hồ sau đó nhưng bé đã được ai đó bế đi...

    Cuộc đời lại tiếp tục xô đẩy tới khi Nhi được đưa trở lại Trung tâm 2. May mắn thay, Nhi gặp lại con, cậu bé đang được nuôi dưỡng ở Khu chăm sóc trẻ em nhiễm HIV/AIDS và có tên là Nam. Kỳ diệu thay, cậu bé không bị lây căn bệnh thế kỷ từ mẹ.

    Sau bao nhiêu sóng gió của một đời tủi nhục, bây giờ mặc cảm tội lỗi đã vơi đi, cũng không còn oán trách số phận, gia đình nữa, Lâm Uyển Nhi đang có những ngày sống vui, sống có ích bên những đứa trẻ tội nghiệp. "Em coi các cháu như con. Nghe tiếng khóc cười của trẻ nhỏ, lòng em thấy nhẹ nhõm vô cùng. Em chẳng còn ao ước điều gì, chỉ mong được ba má, được người thân thông cảm, tha thứ cho những lỗi lầm, cho em được trở về".

    Từ năm 1998 đến nay, Lâm Uyển Nhi chưa một lần được về nhà. Nhi cũng đã nhiều lần gửi thư cho mẹ nhưng không nhận được hồi âm. Cô ao ước được về nhà, sống lại những ngày tháng êm đềm, hạnh phúc, ngày ngày đi bán bánh mì, chăn trâu, cắt cỏ... Nhưng Nhi bảo bây giờ cô chỉ có thể trở về khi được gia đình mở rộng vòng tay. "Em khao khát được nghe một lời đồng ý của gia đình cho em được trở về. Em tin rằng khi đó gia đình sẽ không thất vọng vì em".

    Giấu lãnh đạo Trung tâm, bấm máy để Nhi nói chuyện với gia đình. Nước mắt lăn dài trên khuôn mặt tàn phai, giọng Nhi lạc đi: "Dì ơi! Con vẫn đang ở Trung tâm. Con viết thư về nhưng sao chẳng nhận được tin... Con yếu lắm rồi. Con vừa phải điều trị xong... Tháng 9 sang năm con mới hết hạn...".

    Rồi nước mắt thôi rơi, Uyển Nhi vui vẻ thông báo: "Con ở với con trai con. Nó không bị bệnh giống con đâu nhưng nay mai sẽ phải chuyển đi nơi khác... Con mới đi giao lưu đấy, vài hôm nữa họ sẽ phát hình trên VTV. Dì nói má, các anh chị cùng xem nha ! Con xin lỗi tất cả mọi người. Dì ơi, con muốn được về nhà"...

    "Em muốn về Nha Trang còn là để bé Nam nhận bà ngoại, các cậu, các bác... và có được một chỗ dựa. Nếu gia đình không chấp nhận, em chỉ còn biết trông vào V. Hy vọng cậu ấy không bị HIV và nhất là có thể nghĩ đến Nam và lo cho NamNam là con của cậu ấy". "Em sẽ chết trong nay mai. Em chỉ mong V. nhận con, quan tâm đến cuộc sống của đứa bé để đến lúc nhắm mắt xuôi tay, em yên lòng vì Nam đã có bố".

    Phóng sự nhiều kỳ - Tắckèhoa

    Bỏ tên cũ: anhtuhylong - tên mới : Tackehoa.blog