trang Blog

  • truyen kieu che
    Xã Hội
    CameraNikon D3
    ISO3200
    Aperturef/8
    Exposure1/50th
    Focal Length200mm

    truyen kieu che

     Trăm năm trong cõi người ta
    Nguyễn Du được gọi là cha truyện Kiều
    Đọc xong tôi thấy đăm chiêu
    Vì Du đã viết rất nhiều điều sai
    Người tốt thì hay bị die
    Còn mấy đứa giặc sống dài như trâu
    Trải qua 1 cuộc bể dâu
    Những điều trông thấy mà đau đớn lòng

    Đầu lòng 2 ả tố nga
    Thúy Kiều là chị hay cười ha ha
    Thúy Vân bản tính thối tha
    Luôn luôn đấu đá muốn là chị cơ
    Thúy Kiều mệt mỏi bơ phờ
    Nên đành nhẫn nhịn : “Thôi ờ tao thua”
    Vân sướng : “Tao thắng làm vua
    Còn mày bại trận làm cua trong nồi”
    Thúy Kiều tức giận : “Đồ tồi
    Sẵn ngay cứt chó tao bôi mặt mày !”
    Thúy Vân vừa cú vừa cay
    Nhặt dao , lao tới , chém bay cái đầu
    Kiều ta còn mỗi đầu lâu
    Mất thân đành kiếm xà mâu cắm vào
    Thúy Vân sợ quá thành đao
    Cha mẹ thấy thế gửi vào lầu xanh

    Bán dâm mới được 1 tuần
    Vân kiếm được kẻ chuộc thân cho mình
    Chàng tên là Mã Giám Sinh
    Quê hương ở xứ Mộng Tình xinh tươi
    Thanh niên trai tráng đôi mươi
    Nhiều tài lắm của là người đẹp trai
    Cò kè bớt 1 thêm 2
    Giờ lâu ngã giá vàng ngoài 4 trăm
    Thúy Vân tuổi mới 15
    Là gái sung sức ăn nằm rất phê
    Kiệu to đến rước Vân về
    Nghĩ tới khoái lạc sướng tê cả người
    Quản gia đón kiệu tươi cười
    Thân lùn trán hói là người rất thâm
    Quản gia tên gọi Thúc Sinh
    Đi cùng với vợ là Đình Hoạn Thư
    Hoạn Thư yểu điệu hiền từ
    Do được giáo dục bởi sư trong đền
    Giám Sinh đéo đợi được thêm
    Đè Vân xuống tấm nệm êm trong buồng
    Sức trai đéo phải nói xuông
    Hục lên hục xuống cả buồng rung rinh
    Đang khi sung sướng phọt tinh
    Bỗng đâu phát hiện gia đinh đầy phòng
    Thúc Sinh cầm quả đao cong
    Lưỡi dao cắm phập vào trong mình chàng
    Giám Sinh chưa kịp hoang mang
    Thì đã tắt thở hồn sang xứ trời
    Vân đang rũ rượi tơi bời
    Thì bị cả lũ vào chơi hội đồng
    Đ** nhau ngay cạnh xác chồng
    Thúy Vân vẫn sướng hẩy mông liên hồi


    Trùm giờ là gã Thúc Sinh
    1 chim 2 bướm làm tình như heo
    Quá sức nên suýt bị teo
    Đành đưa Vân đến ở đèo Bích Ngưng
    Trước lầu Ngưng Bích khóa xuân
    Thúy Vân ngứa bướm tự mân tự sở
    Tự thương thân khổ bơ vơ
    Kiếp người lưu lạc bao giờ mới thôi
    Phận sao phận bạc như vôi
    Làm cho nước chảy hoa trôi lỡ làng
    Ðang khi Vân thấy hoang mang
    Bỗng đâu xuất hiện 1 chàng tiều phu
    Cao to, mạnh khoẻ, lù đù
    Chàng ta lắp bắp : “Tôi Cù Sở Khanh”
    Vội vàng xé yếm lụa xanh
    Toàn thân uốn éo Vân bành chân ra
    Sở Khanh bản tính thật thà
    Chỉ biết bất động đứng xa mà nhìn
    Vân đành mở miệng cầu xin
    “Không thấy em bị ngứa lìn hay sao?”
    Sở ngu nhưng đéo bị đao
    Hét to 1 tiếng Sở lao vào lầu
    Mũi khoan thọc xuống giếng sâu
    Ngoáy qua ngoáy lại tới đầu canh ba
    Sơ Khanh mệt ngủ li bì
    Thúy Vân chộm ngựa vội phi về nhà
    Chém cha cái số đào hoa
    Dính vào là bị mất cà như chơi
    Sở Khanh mệt mỏi tơi bời
    Bị nung dưới ánh mặt trời chói chang
    Thúc Sinh miệng quát oang oang
    “Làm vẹo tao trốn, tao phang chết mày”
    Tay lăm lăm quả dao phay
    Tấm thân mạnh khoẻ từ nay thôi rồi
    Cặc Khanh bị chẻ làm đôi
    Thúc Sinh xỉ vả xong rồi bỏ đi.

    Thúy Vân phi ngựa vèo vèo
    Bất ngờ sập bẫy bị treo lộn đầu
    Xung quanh 1 lũ đầu trâu
    Thấy Vân ngon quá liền bâu vào nàng
    Bỗng nghe thấy 1 tiếng choang
    1 thanh bảo kiếm lẹ làng rút ra
    Kiếm khách tuy đứng từ xa
    Kiếm khí vẫn khiến người ta rùng minh
    “Bọn bây sao thật đáng khinh
    Hiếp đáp phụ nữ tao binh chúng mày”
    Côn đồ lập tức bao vây
    Chiều thu gió thổi cành cây là là
    Chớp lên 1 ánh sao sa
    Lưu manh cả lũ thành ma không đầu
    Thúy Vân cảm cái ơn sâu
    “Kiếp này xin nguyện theo hầu ân công”
    “Giúp người chẳng để báo công
    Tiểu thư bảo trọng ta không dám phiền
    Ngân lượng còn 1 đôi viên
    Xin nhận lộ phí có tiền ăn chơi”

    Đội trời đạp đất ở đời
    Họ Từ tên Hải vốn người Hà Đông
    Từ nhỏ luyện đồng tử công
    Nghiêm cấm sắc dục nếu không chết liền
    Thúy Vân lập tức giả điên
    Lột đồ khóc lóc luyên thuyên không ngừng
    Chàng Từ gặp chuyện chẳng đừng
    Nên bất đắc dĩ phải dừng lại coi
    Thúy Vân là gái làng chơi
    Trổ hết bản lĩnh để mơi chàng Từ
    Đồng nam dương khí quá dư
    Gặp siêu dâm nữ đến sư cũng tèo
    Ở nơi rừng núi cheo leo
    1 đôi nam nữ oằn èo với nhau
    Thời gian lặng lẽ trôi mau
    Từ Hải bỗng thấy đau đầu nhức chân
    Thế rồi kinh mạch toàn thân
    Cùng nhau đứt hết , muôn phần xót xa
    Làm tình – tẩu hỏa nhập ma
    Trở thành phế vật thật là đáng thương
    Ân hận phẫn uất bi thương
    Từ Hải chết đứng bên đường tội thay
    Thúy Vân chẳng chút mảy may
    Hớp đống ngân lượng đi ngay 1 lèo

    Thúy Vân sắp được về nhà
    Tâm trạng vui vẻ hát ca dọc đường
    Trải đầu vuốt tóc soi gương
    Chợt thấy hiểm họa khôn lường thất kinh
    Phía sau đuổi tới – Thúc Sinh
    Sông chắn trước mặt , đinh ninh rồi đời
    Vân ta lại chẳng biết bơi
    Tiền Đường Giang sẽ là nơi chôn vùi
    Thúc Sinh khấp khởi mừng vui
    Trước sau hết lối thật xui cho mày
    Thúy Vân uất hận dâng đầy
    Quyết tâm cùng chết , bớt cay đôi phần
    Nghĩ xong lập tức chuyển thân
    Quay người lễ phép nhún chân vái chào
    Thúc Sinh tự mãn quá cao
    Không chút phòng bị mà lao tới liền
    Thúy Vân lập tức bước xiên
    Kéo theo thằng Thúc rơi liền xuống sông
    Thúc Sinh béo ịch nặng mông
    Chìm luôn xuống đáy con sông Tiền Đường
    Thanh Minh trong tiết tháng ba
    Kim Trọng thăm ruộng đi ra kênh đào
    Họ Kim xuất xứ từ Lào
    Mắc bệnh từ bé đao đao đần đần
    Tai lòi , mắt chột , thọt chân
    Xứng danh “Phế vật mười phân vẹn mười”
    Thấy trên sông một bóng người
    Là một mỹ nữ xinh tươi hồng hào
    Họ Kim lập tức vớt vào
    Sắc đẹp khiến hắn nôn nao bần thần
    Cô gái đó là Thúy Vân
    Nàng được Kim Trọng ân cần chăm nom
    Qua cơn thập tử nhất sanh
    Tâm tình chuyển biến Vân thành gái ngoan
    Cùng Kim kết nghĩa phượng loan
    Vợ chồng mới cưới truy hoan suốt ngày
    Thế rồi 9 tháng 10 ngày
    Thúy Vân sinh được 1 bày thiếu nhi
    Trải qua bao truyện li kì
    Cuối cùng cũng có hép py en đình