BẠN ĐÃ DÀNH CHO GIA ĐÌNH NHỮNG GÌ?

KHI CÒN NHỎ…

Bạn sẵn sàng nhường nhiều thứ lớn hơn cái kẹo cho đứa bạn ngồi cùng bàn, nhưng đôi khi lại tranh giành đến đánh nhau với đứa em chỉ vì chỗ ngồi.

Bạn rất vui khi nhận trực nhật giùm cô bạn gái trong lớp, nhưng lại luôn phân bì công việc dọn dẹp nhà cửa với đứa em ở nhà.

Bạn có thể hăng hái làm một đầu bếp “siêu hạng” trong chuyến cắm trại dã ngoại của lớp, nhưng lại không nhấc nổi tay chân vào bếp nhặt rau giúp Mẹ. Bạn xem đó là việc đương nhiên Mẹ phải làm.

Bạn sẵn sàng bỏ ra hàng giờ đồng hồ trong tiệm điện tử và “chỉ bảo” cho những “đệ tử” với những game phức tạp nhưng lại không có lấy một phút để giảng bài cho các em của mình.

Bạn luôn nhớ chúc mừng và tặng quà các cô bạn gái nhân dịp sinh nhật, ngày 8-3 nhưng lại quên mất rằng bạn còn có một người phụ nữ khác quan trọng hơn rất nhiều, đó là Mẹ.

Bạn thường sa sầm mặt mày, thậm chí nổi xung lên chỉ vì những lời trách cứ, răn dạy của cha mẹ, dù đúng nhưng sau đó bạn lại quên ngay như chưa từng được nghe.

Bạn đã từng lưỡng lự mỗi khi xoa dầu cho Mẹ khi Mẹ cảm thấy mệt nhưng lại quên mất rằng Mẹ đã từng thức thâu đêm để canh giấc ngủ cho bạn mỗi khi bạn “trái gió trở trời”.

KHI LỚN LÊN…

Bạn quá bận rộn với công việc, ngày nào cũng đến tối khuya mới về, ăn uống vội vàng rồi đi ngủ mà đôi lúc đã quên hỏi thăm Mẹ vì đã chong đèn thức chờ cơm bạn.

Bạn đã từng khó chịu vì cha mẹ mình có lúc lẩn thẩn, “già hóa trẻ con” nhưng lại quên mất chính vì một phần vất vả sinh thành nuôi dưỡng bạn trưởng thành mà cha mẹ bạn mới “đi về hướng ngược lại” với bạn như vậy đấy.

Bạn thường không bao giờ để ý rằng những lúc bạn buồn bã, thất vọng hay thất bại, Mẹ luôn ở bên cạnh, chở che, nâng đỡ bạn. Và dường như bạn cho rằng mỗi ngày việc bạn nhìn thấy Mẹ là một điều hiển nhiên.

KHI BẠN RỜI XA GIA ĐÌNH…

Bạn bắt đầu hiểu cha mẹ đã vất vả, khó nhọc thế nào để nuôi bạn khôn lớn.

Bạn hối hận vì đã cư xử không phải khi cha mẹ trách cứ mình.

Bạn nhận ra rằng đứa em bạn thật đáng yêu, xem ra nó không trẻ con một chút nào, khác hẳn với bạn.

Bạn cảm thấy tiếc nuối vì đã đánh mất biết bao phút giây sum họp đầm ấm cùng gia đình.

Bạn nhận ra rằng mình thật vô tâm vì chưa bao giờ thực tâm giúp đỡ Mẹ trong công việc gia đình.

Bạn có lúc sẽ nhận ra mình đã sai khi đặt cha mẹ ra khỏi thế giới riêng của mình chỉ vì một suy nghĩ hết sức một chiều: “Cha mẹ không hiểu con!”

Chỉ khi bắt đầu làm cha làm mẹ bạn mới thấu hiểu làm đấng sinh thành khó đến dường nào. Khi những đứa con xinh xắn của bạn lớn lên, bạn mới thấy thật không dễ dàng để làm bạn với chúng. Và khi đã bước vào cuộc sống rồi, bạn mới hiểu sẽ rất khó có được những giây phút vui vầy cạnh những đứa em như xưa. Nhưng hình như tất cả đã muộn, ba mẹ bạn hoặc đã già, hoặc đã đi xa mãi mãi. Bạn không thể tìm lại được những năm tháng hạnh phúc ấy.

Một năm có 365 ngày, thời gian trôi qua rất nhanh, nhanh đến độ bạn không biết được trong 365 ngày đó có bao nhiêu ngày bạn ngồi trò chuyện với Cha Mẹ, bao nhiêu lần bạn giành một ít thời gian trong quỹ thời gian bận rộn chở Mẹ đi khám bệnh hay hỏi thăm khi Mẹ đau ốm; bạn đã bao giờ cất công mua một món quà, gửi tặng Mẹ một giỏ hoa để tỏ lòng cám ơn nhưng người thân trong gia đình bạn. Còn nữa, bạn có thể tính được rất giỏi một năm kiếm được bao nhiêu tiền, nhưng chưa chắc bạn có thể tính được bao nhiêu ngày Chủ Nhật bạn dành thời gian chở con bạn đi xem múa rối, xem những chương trình mà bé yêu thích, bao nhiêu giờ bạn ngồi trò chuyện với con về trường lớp, bao nhiêu câu chuyện cổ tích bạn đã kể cho con nghe, v.v.

Đừng chần chừ bạn nhé, đừng đưa ra những lý do như bạn quá mệt mỏi với việc kiếm tiền vì thời gian không thể quay lại, cha mẹ của bạn đang ngày một già đi, con cái của các bạn đang ngày một lớn hơn. Có những lúc bạn vô tình đặt gia đình ở một vị trí rất bình thường trong trái tim bạn. Chỉ khi thật sự mất đi một điều gì, bạn mới thấy điều đó là quan trọng. Sẽ đến một ngày những giây phút bình dị nhất bên gia đình sẽ không còn nữa. Bạn ngoảnh đầu tiếc nuối ư? Sẽ không còn kịp! Bạn hãy dành nhiều thời gian cho gia đình hơn nữa, để yêu thương và cảm nhận đầy đủ những nhọc nhằn của Mẹ, những nghiêm khắc của Cha, hay cái nhõng nhẽo của những đứa con. Vì có thể một lúc nào đó, sẽ không còn thời gian để quay lại được nữa.

Source: The Stories of Life

Comments

  •   -  19/11/2007 06:04:00

    định comment...nhưng thôi