trang Blog

  • Truyện cười Tam Quốc Chí
    Giải Trí
    CameraNikon D3
    ISO3200
    Aperturef/8
    Exposure1/50th
    Focal Length200mm

    Truyện cười Tam Quốc Chí

    Phần 1


    Một hôm Lữ Bố bùng họp đi chat, nhưng Lữ Bố lại mang theo cái tính lấc cấc ra hàng chat nên bị mấy thằng trẻ con nó đánh cho nhớ mẹ... Ôm đầu chạy về nhà, vừa mở cửa thì thấy ngay thằng Trương Liêu đang nằm với Điêu Thuyền... Bố hét lên:
    - Thằng dog, dám vào tận nhà tao ăn hàng của tao... mày ra đây tao với mày chơi như 2 thằng đàn bà à quên đàn ông...
    Trương Liêu:
    - Ok, nhưng không húc nhau đâu đấy vì tao đếch có sừng......
    Sau khi ra ngoài, Bố rỉ tai Trương Liêu:
    - Thôi, dù sao tao với mày cũng là chiến hữu... chẳng lẽ lại giết nhau vì 1 con hàng... Bây giờ tao với mày giả chết, nó chạy đến ôm thằng nào khóc thì nó là của thằng đấy...
    2 tiếng hự vang lên rất to, Điêu Thuyền mở cửa chạy ra rồi gào to:
    - Chui ra đi anh Chử (Hứa Chử) ơi, 2 thằng ngu nó chết hết rồi... ...



    Lại nói về Điêu Thuyền......

    Điêu Thuyền lúc vừa ra đời đã bị rơi vào sọt dưa chuột nên lớn lên rất lẳng lơ(???) Chính vì thế nên dù đã có chú lợn Đổng Trác, con Hổ Lữ Bố và con sói Trương Liêu vẫn thấy thèm thuồng... Mặc dù rất sợ bệnh bò điên nhưng Thuyền quyết định thịt nốt con Trâu Hứa Chử cho đủ bộ tứ...
    Sau bao ngày quần sọc áo 2 dây hở rốn, mắt đảo như rang lạc cuối cùng Thuyền cũng dụ được Chử mời vào nhà...
    Vừa vào đến nhà, thú tính nổi lên... Thuyền nhảy ngay lên giường cởi bỏ xiêm y và gào lên:
    - Anh Chử, Anh hãy hành hạ em đi!!! Chử ngơ ngáo:
    - Hả... hả... hành hạ à!!! Thuyền càng gào to:
    - Vâng nhanh lên, hãy hành hạ em đi anh... !! Chử ngáo ngơ:
    - Hả... hả... hành hạ thế nào... hành hạ bằng cái gì giờ??? Thuyền không nhịn nổi thét lên:
    - Sao mày ngu thế... hành hạ tao bằng cái mày vẫn dùng để đi tiểu ý (???) Chử gãi đầu gãi tai:
    - Thế ah, đấy là em đòi đấy nhé... nói đoạn Chử cúi xuống gầm giường lôi ra cái bô rồi quai 1 phát thật mạnh vào đầu Điêu Thuyền..................

    Quan Zu oai chấn thiên hạ nhưng lại mắc bệnh nói lắp kinh niên..cũng có thể do trước khi nổi tiếng Zu là phát thanh viên của phường nên mắc bệnh nghề nghiêp.
    Đỉnh điểm của bi kịch xảy ra ở Hoa Dung..Trận đó Tháo thân tàn ma dại lê lết đến Hoa Dung..Quan Zu nhảy ra như 1 chiến tướng nhà trời hét lên :
    - Hỡ….iiiiii…hỡi…quân…quân…quân…. .tào…tào….tào….ooo
    Quân Tào ( gồm cả Tào Tháo ) :………….
    QZ : T…a..a….là…là…là….Qua..n..n..Zu..zu.. zu….đây….đây ….đây…..Giờ….giờ….chết……chết ….ch…ê..t….của….của…các…ngươi. ..ngươi….đã….đến….đến…
    Nói xong Zu cầm Thanh Long Phóng nặng 8 lạng 2 lao đến (có sử nói là Thanh Long Đao 82 cân!!!)
    QZ : ỦA…ủa…tào….tào….tháo….tháo….đ âu???
    Quân QZ : Dạ đợi bố nói xong thì chung nó đã té mẹ nó mất từ lầu rồi ạ!
    QZ tái mặt, về nhà thì bị LB, KM chửi bới, bạn bè xa lánh..nói chung là gia đình ruồng bỏ.,tiểu khu nhòm ngó…Đảng nghi ngờ, nhân dân theo dõi…
    QZ đến gặp Hoa đà nhờ chữa căn bệnh dog mother này ( tạm dịch là chó má)
    HĐ khám xong nói : bệnh của ngài do ” cái đó” của ngài quá to kéo dây thanh đới nên sinh ra bệnh echo ( tạm dịch là nói lắp)
    Muốn chữa phải kiếm ai có cái nhỏ hơn đổi cho ngài thì hết bệnh..
    QZ đồng ý và HĐ đã chữa khỏi, từ đó Zu nói năng trơn tru chiến trường lừng lẫy nhưng tình trường lại gọi Bọn Phi, Vân = cụ..
    Được 1 thời gian Zu quay lai bao HĐ , ta nói năng ngon lành địch sợ chết khiếp??? nhưng ko dọa được đàn bà nữa cay quá..hay ngươi tìm người lúc trước đổi lại cái hàng khủng đó cho ta đi…
    HĐ : điều….điều …đó….đó..là..la…ko..ko..thể..được …đươc.
    ………………………………………….. .

    Truyện 9 :
    Lại nói về Lữ Bố
    Lữ Bố sau khi bị chém lên thiên đường gặp thượng đế, thượng đế bèn dẫn Lữ Bố đi chọn phòng. Ở đây mỗi phòng đều có 1 chiếc đồng hồ nhưng cái thì quay chậm rì cái thò quay tít thò lò như lắp mô tơ vào đít. Bố hỏi : thưa ngài sao phong nào cũng có đồng hồ mà lại không lắp điều hòa..??
    Thượng đế : oh sít, ăn mày còn đòi xôi gấc..coi chừng tao cho mày ra ngủ ở nhà chờ xe buýt bây giờ..
    LB nghĩ thầm, tao mà có thiên phương họa kích ở đây thì tao cho mày chầu trời ngay!!!???
    LB đáp : dạ con không dám nhưng sao có phòng đồng hồ chạy nhanh như ăn cắp mà có phòng đồng hồ lai chạy chậm như công an???
    TĐ : ah, nhanh chậm của đồng hồ phụ thuộc vào độ ngoại tình của vợ hay chồng của người ở phòng đó..
    Sau khi vừa nhận phòng đã thấy LB gọi với TĐ : thưa ngài làm ơn cho con cốc trà đá và điếu vina ý lộn ngài tắt dùm con cái quạt trần nó quay vù vù làm con cold(lạnh) quá.
    TĐ : Đâu có đó là chiếc đồng hồ của con Điêu thuyền vợ mày đấy chứ…!!!
    …………………………

    Truyện 10 :
    Lại nói về Lưu Bị
    Một hôm Lưu Bị ngồi chat với Bàng Thống
    LB kể : Thằng Khổng Minh trông thế thôi, ngoài tài xem bói và dự báo thời tiết ra thì nó đúng là một thằng Ngu
    BT : ặc ặc…cả thiên hạ đều kính nể trí khôn của nó, IQ của nó trên dưới 20 mà ngài còn chê nó ngu (???)
    LB : mày biết không, hôm qua tao bảo nó mang giầy ra cho tao để tao đi chạy tập thể dục…thế mà thằng ngu đấy lại để chiếc giày phải sang bên trái và chiếc bên trái sang bên phải, làm tao phải ngồi tréo chân mới xỏ được…
    ………………………………………….. …….
    Truyện thứ 11 :
    Lại nói Lưu Bị sau khi chiếm được Tây Thục, thì lập tức dán đính vào hậu cung, suốt mấy ngày không chịu ra. Cuối cùng, bị cung nữ hành hạ quá, lại ở chỗ u tối mãi, nên cũng len lén mò ra đường đi chơi. Nhân đó, Lưu Bị thuê một chiếc xe ngựa để đi vòng vòng xem phố phường ở Thành Đô thế nào. Bị lại nói rằng :
    _Ta khi xưa xông pha chiến trường, đánh ngựa kéo xe hay cưỡi ngựa đều quen cả. Nay ta muốn thử lại, khanh nên để ta đánh ngựa thử.
    Tên đánh ngựa nghe thế cũng chịu, đành cho Lưu Bị đánh ngựa kéo xe. Nhưng khổ nỗi, mấy ngày với cung nữ nên chân yếu tay mềm cả, nên không giữ được ngựa khiến chạy loạn phố phường. Có một tên lính định xông ra bắt, một lúc sau lại chạy vào nói rằng :
    _Gã đi xe chức to lắm, tao không dám bắt!
    _Hắn to đến mức nào mà mày không dám bắt?
    _Tao không biết, nhưng đến Lưu Bị cũng phải đánh xe cho hắn thì…

    Lại nói về Điêu thuyền

    Trong lúc Đổng Công đi đánh giặc mà Lữ Bố lai đang ở ngoài sa trường... ĐT cảm thấy khó ở trong người bèn cho mời Hoa Đà vào khám bệnh (nghe nói cha này là môn đệ của Kỳ Đà)
    Hoa Đà sau khi khám bệnh bèn nói:
    - Bệnh này nhẹ thôi chỉ là đầy bụng thông thường ko phải HIV đâu thưa hoa hậu... chỉ cần châm cứu vào rốn là khỏi ngay.
    ĐT nghe nói bèn cởi xiêm y nằm xuống để HOA ĐÀ châm cứu. Khi HOA ĐÀ bắt đầu chữa bệnh thì thấy ĐT la lên:
    - Oái , chỗ đó có phải là rốn đâu? HOA ĐÀ vội vàng đáp:
    - Thì cái này cũng có phải kim châm cứu đâu. !!!
    Lại nói về Trương Phi
    Linh hồn Trương Phi chết bay đến quỉ môn quan thì gặp Diêm Vương
    Diêm Vương bèn nói: Phi! khi xưa ngươi làm nhiều điều ác, giết người cướp của cho vay nặng lãi... ko thiếu điều gì nhưng theo luật nếu ngươi kể được ra 1 việc làm dũng cảm thì tao cho mày lên thiên đường......
    Trương Phi đáp: Dạ có 1 lần con đứng giữa trăm vạn quân Tào trong tay ko một tấc sắt nhưng vẫn dám hô Lưu bị muôn năm!
    Diêm Vương : Vậy à, ghê nhỉ, lúc nào thế
    Trương Phi: Dạ mới vừa nãy thưa ngài



    Lại nói về Quan Vũ...

    Quan Vũ oai trấn thiên hạ nhưng lại mắc bệnh nói lắp kinh niên... cũng có thể do trước khi nổi tiếng Vũ là phát thanh viên của phường nên mắc bệnh nghề nghiêp.
    Đỉnh điểm của bi kịch xảy ra ở Hoa Dung... Trận đó Tháo thân tàn ma dại lê lết đến Hoa Dung... Quan Vũ nhảy ra như 1 chiến tướng nhà trời hét lên:
    - Hỡ...... iiiiii... hỡi... quân... quân... quân....... tào... tào...... tào...... ooo
    Quân Tào (gồm cả Tào Tháo):............... ...
    Quan Vũ: T... a... a...... là... là... là...... Qua... n... n... Vũ... Vũ... Vũ...... đây...... đây...... đây... ... Giờ...... giờ...... chết......... chết...... ch... ê... t...... của...... của... các... ngươi.... ngươi...... đã...... đến...... đến...
    Nói xong Vũ cầm Thanh Long Phóng nặng 8 lạng 2 lao đến (có sử nói là Thanh Long Đao 82 cân!!!)
    Quan Vũ: Ủa... ủa... Tào...... Tào...... tháo...... tháo...... âu???
    Quân Quan Vũ: Dạ đợi bố nói xong thì chung nó đã té mẹ nó mất từ lầu rồi ạ!
    Quan Vũ tái mặt, về nhà thì bị Lưu Bị, Khổng Minh chửi cha mắng mẹ, bạn bè xa lánh... nói chung là gia đình ruồng bỏ, tiểu khu nhòm ngó... Đảng nghi ngờ nhân dân theo dõi...
    Quan Vũ đến gặp Hoa Đ2à nhờ chữa căn bệnh dog mother này (tạm dịch là chó má)
    HOA ĐÀ khám xong nói:
    - Bệnh của ngài do " cái đó" của ngài quá to kéo dây thanh đới nên sinh ra bệnh echo (tạm dịch là nói lắp). Muốn chữa phải kiếm ai có cái nhỏ hơn đổi cho ngài thì hết bệnh...
    Quan Vũ đồng ý và Hoa Đà đã chữa khỏi, từ đó Vũ nói năng trơn tru chiến trường lừng lẫy nhưng tình trường lại gọi bọn Phi, Vân = cụ...
    Được 1 thời gian Vũ quay lai bảo Hoa Đà:
    - Ta nói năng ngon lành địch sợ chết khiếp??? nhưng ko dọa được đàn bà nữa cay quá... hay ngươi tìm người lúc trước đổi lại cái hàng khủng đó cho ta đi...
    Hoa Đà: điều...... điều... đó...... đó... là... la... ko... ko... thể... được... đươc.



    Lại nói về Lưu Bị, Khổng Minh, Bàng Thống.
    Một hôm Lưu Bị, Khổng Minh, Bàng Thống buồn rầu ngồi nói chuyện với nhau.
    Lưu Bị: chán quá con vợ tao nó ngoại tình với thằng Vân
    Khổng Minh, Bàng Thống: sao công chúa ý lộn chúa công lại biết??
    Lưu Bị: Vì 1 hôm tao về nhà tao thấy dưới gầm giường vợ tao có cái Giáo rất đẹp...
    Khổng Minh: hic, thế thì Vợ thần thì lòng thòng cùng thằng Râu èn hàm ngái mày ùm Trương Phi rồi(nói lái thành Râu hùm hàm én mày ngài...)
    Lưu Bị, Bàng Thống: ủa sao ngươi biết???
    Khổng Minh: vì tôi thấy dưới giường vợ tôi có thanh bát xà mâu...
    Bàng Thống vội nói: Vậy thì chắc chắn Vợ tao đang ngoại tình với con ngựa xích thố rồi...
    Khổng Minh, Lưu Bị: oh my God, why u know???
    Bàng Thống: Bởi vì lúc nãy tao về nhà tao thấy thằng Quan Vũ dưới gầm giường...
    Lại nói về Lữ Bố
    Lữ Bố là chiến thần vô địch đi đến đâu là quân địch thất kinh bát đảo tới đó, tuy vậy LB cũng là con người yêu súc vật, gái đẹp, mẹ già nói chung là yêu tùm lum...
    Một lần Lữ Bố đi chinh phạt ngoài biên ải bèn dặn dò Lý Nho: mày ở nhà chỉ có lô đề cờ bạc... nay ta đi chiến đấu thì ngươi ở nhà lo lắng dùm cho gia đình và gia súc của ta nghe chưa... 1 tháng lên thông báo 1 lần tình hình giá vàng giá đô và mọi việc ở nhà cho ta đấy...
    1 tháng sau Lý Nho lên gặp Lữ Bố và nói: xin lỗi Bố nhưng con chó yêu của ngài die rồi...
    Lữ Bố: hả... tao đã bảo mày chăm sóc chu đáo cho nó cơ mà...
    Lý Nho: Dạ Hoa Đà bảo nó chết vì rối loạn tiêu hóa do ăn quá nhiều...
    Lữ Bố: Hả... hả tao bảo mày cho nó ăn theo khẩu phần khoa học cơ mà (???)
    Lý Nho: vâng thưa Bố, nhưng do con Xích thố chết nên 1 lần nó mò sang máng ăn của Ngựa...
    Lữ Bố: Cái giiiiiiiiiiiiiiiiiiii... ... mày nói sao... con Xích Thố của tao chếttttttttttttttt?
    Lý Nho: Vâng do chuồng ngựa bị cháy nên......
    Lữ Bố:Cái giiiiiiiiiiii, làm sao mà chuồng ngựa cháy hả thằng ngu???
    Lý Nho: Dạ, do lâu đài của Ngài cháy nên bắt lửa sang chuồng ngựa...
    Lữ Bố: oh, NO, what u say (mày nói cái gì?) Lâu đài của tao cháy...???
    Lý Nho: Vâng do nến thắp quan tài của mẹ ngài bắt lửa vào rèm cửa nên lâu đài cháy a... ...
    Lữ Bố: Trời... quan tài... ... mẹ tao......??? nói lại coi me tao làm sao ha???
    Lý Nho: Mẹ Bố chết do bị nhồi máu cơ tim ạ, Bà bị sock khi thấy vợ ngài là Điêu Thuyền bỏ nhà theo thằng Trương Liêu...
    Lữ Bố: Xỉu....................................... ...

    Truyện cười Tam Quốc Diễn Nghĩa full Phần 2 - Cười quặn ruột

    Lại nói về Trương Phi
    Quan Vũ, Trương Phi, Triệu Vân đều là 3 danh tướng nước Thục. Cả 3 luôn luôn kèn cựa về tài năng của nhau...
    tao giỏi nhất
    tao mới giỏi nhất
    Triệu Vân: Nhà tao có nhiều muối i ốt nhất nên tao thông minh nhất (???)
    Để tránh tình trạng huynh đệ tương tàn Lưu Bị bèn nhờ Khổng Minh...
    - Quân sư thông minh nhất thiên hạ hãy nghĩ dùm ta 1 cuộc thi để chọn ra người giỏi nhất...
    Với IQ của mình Khổng Minh nghĩ ngay ra cuộc thi vắt sữa bò cho 3 danh tướng tranh tài...
    3 con bò được dắt ra... Quan Vũ hì hục vắt... được 4 lít
    Triệu Vân cũng hì hục nhưng do quen Chat hơn là tập tạ nên chỉ được 3 lít...
    Còn Trương Phi tay to nhất bọn hùng hục vắt nhưng chỉ được nửa lít...
    Khi trao giải QV và TV té ngửa khi thấy Trương Phi đoạt giải nhất...
    Quan Vũ, Triệu Vân: chúng mày ngu vừa thôi chứ, ngu hết phần của người khác à... 1/2 lít mà vô địch là sao...
    Lưu Bị từ tốn đáp: nhưng tao đưa nhầm bò đực cho thằng Trương Phi mà...



    Lại nói về Triệu Vân
    Triệu Vân, Trương Phi cùng đến phòng khám phụ khoa của Hoa Đà để khám bệnh xã hội...
    Trương Phi vào trước... 1 lúc sau Vân thấy Phi đi ra mà run lẩy bẩy...
    Vân hỏi: Sao, thời kỳ cuối rồi hả con... hôm nay ngày bao nhiêu để tao còn làm con lô...
    Phi: Bậy nào, tao phải xét nghiệm máu... thằng Hoa Đà đang tìm dao để cắt tay tao lấy máu...
    Phi chưa kịp dứt lời thì thấy Vân mặt xanh lè lăn quay ra đất...
    Phi vội vàng vớ ngay cái bàn đập 4, 5 cái vào đầu cho Vân tỉnh lại rồi cuống cuồng hỏi: mày sao thế???
    Chỉ thấy Vân thều thào đáp: tao đến đây để xét nghiệm nước tiểu...
    *
    Lại nói về Trương Phi (sao nói lắm về thằng này thế nhỉ)

    Một hôm Trương Phi rủ Triệu Vân: Hôm nay tao ăn đề 2 nháy (???), tao khao mày nhậu 1 chầu đã đời luôn... mày thích đi lắc, karaoke, Chat, gái... hay bắn bi (???) cứ nói???

    Triệu Vân: Thôi nhậu đi, nhưng hôm nay mày xông xênh thì kiếm chỗ nào đặc biệt 1 chút chứ lên sàn mãi cũng chán...

    Sau 1 hồi vắt óc thì 2 chàng trai thông minh cũng chọn được 1 chỗ đặc biệt hoành tráng... đó là lên nóc nhà ngồi nhậu...

    Loay hoay lên được mái nhà, TP vốn là người cẩn thận và khéo léo nên đã làm đổ thang...

    TP: thôi kệ, cứ nhậu đã... mỗi thằng làm 10 xị thì lại chả bay như chim ý, lo quái gì...

    Sau khi uống hết 20 xị, buôn 100 câu truyện và nói đủ 10000 từ... TP và TV bắt đầu tính đến chuyện làm sao để xuống...... Sau khi tìm tòi xem xét thì 2 thằng quyết định nhảy xuống đống phân chuồng đang ủ to vật vã ở dưới là an toàn hơn cả...

    TP: thôi tại tao làm đổ thang, mày cứ để tao nhảy xuống trước, nếu có bề gì mày còn đề phòng...

    TP nhảy nghe cái thụp, TV lo lắng hỏi: chết chưa mày?? ngập đến đâu hả...?

    TP nói to: nhảy đi, không sao đâu, tao chỉ bị ngập đến mắt cá thôi...

    TV lao xuống và thụp... phân ngập đến cổ... Vân gào lên: ngập đến cổ mà mày dám nói đến mắt cá hả thằng ngu???

    TP: nhưng tao nhảy cắm đầu mà!!!

     

    Trời xanh trót đã sinh Công Cẩn
    Trần thế sao còn nảy Khổng Minh?

    Sử sách chép rất rõ chuyện Khổng Minh ba lần trêu tức Chu Du, nhưng các sử gia không biết rằng trước ba lần trêu tức đó, Chu Du đã từng là bại tướng của Khổng Minh. Đầu đuôi câu chuyện như sau:

    Hồi đó Khổng Minh và Chu Du đều còn trẻ và còn nghèo rớt mùng tơi. Khổng Minh ở Kinh Châu, Chu Du ở Ngô Quận, hai người chưa gặp mặt nhau bao giờ nhưng đã nghe danh tiếng ìhọc giỏi” của nhau. Một hôm, chàng trai Khổng Minh quyết định phải chấm dứt tình trạng thất nghiệp của mình và đi tìm việc làm (không lẽ cứ ăn bám xã hội mãi). Trên đường đi chàng gặp một bà thầy bói mù, bèn tấp vào… xem bói. (Chẳng có gì vô lý đâu, vì Khổng Minh tuy cũng biết bói nhưng người ta thường nói tự bói cho mình đâu có nghiệm, đúng không nào?)

    Bà thầy bói phán: ìSố cậu về sau rất khổ, chưa đầy 30 tuổi đã phải lăn lộn ngoài sa trường. Ngoài 40 phải vào sinh ra tử ở nơi chó ăn đá gà ăn muối (tức xứ Nam Man). Ngoài 50 thì lìa đời vì mắc phải căn bệnh thế kỷ!”

    Khổng Minh xua tay: ìThôi, thôi, bà khỏi cần nói, mấy chuyện đó trong ‘Tam Quốc Diễn Nghĩa’ của La Quán Trung có viết cả rồi. Tôi chỉ muốn hỏi bà: tôi muốn mau giàu thì phải đến nước nào để làm việc? ”

    Bà thầy bói đáp không cần suy nghĩ: ìThe United States of America. ”

    Khổng Minh nhăn mặt: ìBà nghĩ cái thân còm cõi này có thể đạp xe đạp qua tới bển sao? Trong phạm vi CHND Trung Hoa thôi!”

    Bà thầy bói nói: ìNếu vậy thì cậu nên đến nước Thục. ”

    ìTại sao? ” Khổng Minh thắc mắc.

    ìVì ta mới chỉ đường cho Tuân Úc sang nước Ngụy, Tử Kính về nước Ngô rồi. Nếu cậu chọn Tây Thục, ‘tỉ lệ chọi’ sẽ thấp hơn. ”

    Khổng Minh nghe nói thấy chí lý, bèn từ biệt bà thầy bói và nhằm hướng Tây thẳng tiến.

    Sau khi vượt qua bao đồi núi thác ghềnh, cuối cùng Khổng Minh cũng lò mò tới được Thành Đô. Khổng Minh xin vào yết kiến Lưu Bị, hai người cùng nhau bàn luận việc quân việc nước, những cơ hội và thử thách sau khi gia nhập WTO, và nguyên nhân thất bại của thể thao nước nhà tại đại hội ASIAD vừa qua. Cuối cùng Lưu Bị nói:

    ìTa rất hài lòng khi đàm luận cùng ông, nhưng ngặt nỗi có một tay khét tiếng là Chu Công Cẩn cũng vừa đến xin làm quân sư quạt mo của ta, nên hơi khó xử. Thôi thì ngày mai ta sẽ tổ chức một cuộc thi tuyển công chức để hai người có cơ hội thi thố tài năng. Vậy ông hãy về chuẩn bị cho kỹ. ”

    Khổng Minh trong bụng căm hận mụ thầy bói xỏ lá (sao mụ không chỉ cho thằng Du này qua hai nước kia mà lại bảo nó đến đây ám ta?), nhưng cũng phải gượng vâng lời. Sáng hôm sau, hai danh sĩ hội ngộ tại nơi trường thi. Chu Du cười, hỏi đểu:

    ìCác hạ có phải là Gia Cát Khổng Minh, tác giả của mấy bài văn rợn tóc gáy mà báo chí đã đăng trong thời gian gần đây đó chăng? ”

    Khổng Minh cũng không vừa: ìCòn các hạ chắc chắn là ‘ông trùm quay cóp’ nổi tiếng hai miền Ngô Sở. Kỳ thi nào các hạ cũng để lại cả tấn ‘phao’, tội nghiệp cho những người lao công dọn dẹp vệ sinh lắm biết không? ”

    Lưu Bị ngắt lời: ìHai thí sinh đã có mặt, vậy cuộc thi có thể bắt đầu” rồi tự tay phát đề thi cho hai người.

    Thời gian làm bài thấm thoắt trôi nhanh, mặt Khổng Minh tái xanh như tàu lá chuối vì chàng đã bị ‘trật tủ’ nặng nề. Cuối cùng, chuông thu bài vang lên, Lưu Bị đích thân thu và chấm bài ngay tại chỗ (vì chỉ có 2 thí sinh mà thôi).

    Lưu Bị đọc kết quả: ìGia Cát Lượng đậu, được phong chức thừa tướng, Võ hương hầu. Còn Chu Du thì chim cút!”

    Chu Du phản đối: ìTài tôi đâu thua gì hắn, tại sao đại vương lại chọn hắn mà hắt hủi tôi? ”

    Lưu Bị đáp: ìĐúng là cả hai đều dốt như nhau, nhưng vì ngươi cóp bài của hắn nên ngươi bị loại.”

    Chu Du: ìBằng cớ đâu? Bằng cớ đâu? ” (Câu này về sau được các quan trong ngành thể thao, đặc biệt là môn bóng đá học thuộc lòng. Nghe nói họ còn tôn Chu Du làm thủy tổ môn bóng đá.)

    Lưu Bị đáp: ìĐề ra là: ‘Câu 1: Hãy viết 10. 000 chữ số thập phân của số Pi. Câu 2: Có bao nhiêu thí sinh trả lời giống như các hạ. ’ Đáp án của hắn là: ‘Câu 1: Tôi không biết. Câu 2: Không có. ’ Còn ngươi trả lời là: ‘Câu 1: Tôi cũng thế. Câu 2: 1 đứa. ’ Ngươi còn chối cãi gì? !”

    Và đó là lần đầu tiên Chu Du uất ức thốt lên câu cảm thán: ìTrời đã sinh ra Du, sao còn sinh ra Lượng? !? !”
    Lại nói về Chu Du, sau khi bị Khổng Minh chơi cho bốn vố (tính luôn lần thi rớt đã kể ở trên) đau đớn, lên cơn tăng-xông, nằm ngáp ngáp sắp lìa trần, còn Chu phu nhân, tục danh là Tiểu Kiều ngồi kế bên hầu hạ. Ta nên nhớ rằng lúc này Chu Du mới có 31 tuổi, còn Tiểu Kiều vẫn chưa bước qua tuổi ‘băm’, lại vô cùng xinh đẹp. Chu Du nhìn vợ, tuy sắp chết nhưng cũng cầm lòng không đậu, mới thều thào nói rằng:

    - Phu nhân ơi ta sắp đi ma teo rồi (chết

    Tiểu Kiều cảm thấy xót xa cho chồng (vả lại nàng cũng muốn chuyện ấy lắm chứ), bèn vội vã đến tìm thần y Hoa Đà, may sao ông này có ở nhà. Tiểu Kiều kể hết đầu đuôi, Hoa Đà rất lấy làm ái ngại cho đôi vợ chồng có thừa tài sắc nhưng xấu số này, bèn đưa cho Chu phu nhân một viên thuốc.

    ìĐây là một loại biệt dược rất lợi hại mà tôi vừa dày công bào chế, tên là Vi-a-gờ-ra. Nó có thể giúp tướng công hoàn thành tâm nguyện. ”

    Tiểu Kiều tạ ơn Hoa Đà rồi vội vã quay về. Hôm sau, sáng vừa bảnh mắt, Hoa Đà bước ra cửa thì đã thấy nàng quay trở lại, bèn hỏi:

    ìChẳng hay thuốc của tôi có tác dụng không thưa phu nhân? ”

    Tiểu Kiều đáp: ìThần dược của thần y thì làm sao không có tác dụng được? Trượng phu của thiếp hôm qua đã được toại nguyện và ra đi trong thanh thản. ”
    Hoa Đà thở phào, hỏi: ìVậy chẳng hay phu nhân đến đây sớm vậy có việc chi? ”
    Tiểu Kiều đáp: ìThiếp đến xin thần y thuốc giải, để người ta còn đóng nắp quan tài lại ạ. ”
    (Nghe nói Trung Quốc đang hoàn thiện hồ sơ khởi kiện đòi bản quyền thuốc "từ cấm", mà câu chuyện này là một trong những proof quan trọng nhất!!!)





    Lại nói về Quan Vũ...

    Quan Vũ và Trương Phi luôn luôn kèn cựa với nhau xem ai là người đứng thứ 2 sau Lưu Bị...

    Trương Phi nói với Lưu Bị: Em đâu có kém gì thằng Vũ mà sao e lại phải đứng thứ 3...

    Quan Vũ: Mày ngu đến mức không biết kém tao cái gì thì đứng thứ 3 là đúng rồi...

    Lưu Bị không muốn sứt mẻ tình huynh đệ bèn nói: Thôi để anh đứng thứ 3 còn 2 em đứng nhất nhì được chưa???

    Quan Vũ, Trương Phi đồng thanh nói: ấy chết, Anh Ngu nhất bọn, ăn hại nhất bọn thì làm Đại ca là đúng rồi (???) bọn em tâm phục khẩu phục bầu anh là số 1, vấn đề là thằng nào là số 2...

    Trương Phi nói ngay: em vào tù ra tội nhiều hơn nó, nợ nần cùng chồng chất hơn nó, và đặc biệt là ngu chỉ kém Đại ca, em làm số 2 là quá chuẩn...

    Quan Vũ: Hô hô, nhìn mặt mày thông minh thế kia mà đòi ngu hơn tao... ở đời phải biết mình là ai chứ???

    Lưu Bị: Thôi được, 2 em thi ném gạch vậy... anh đứng đây... mỗi thằng ném 3 lần... thằng nào ném trúng mặt anh nhiều nhất thì là số 2... ok?

    Trương Phi: để em ném trước...

    Vèo... không trúng

    Trương Phi: Mẹ kiếp, lại trượt rồi......

    Quan Vũ: Ha ha, thằng nào ngu mà còn hay nói bậy thì ông trời sẽ cho sét đánh đó con...

    Phi ném phát thứ 2, mặt LB vẫn nguyên vẹn...

    TP: Mẹ kiếp, Lại trượt rồi......

    Đúng lúc này thì có tiếng sét đánh cái rầm... nhưng sét không đánh TP mà đánh Quan Vũ cháy đen...

    LB, TP chưa hiểu chuyện gì thì trên trời bỗng vang lên tiếng nóiẹ kiếp, lại trượt rồi...
     

    Truyện cười Tam Quốc Diễn Nghĩa full Phần 3 (31/03/2011)

    Truyện cười Tam Quốc Diễn Nghĩa full Phần 3 - Cười quặn ruột

    Lại nói về Trương Liêu...

    Lữ Bố và Trương Liêu die cùng lúc và gặp nhau trên thiên đàng...

    LB: ủa, sao mày chết thế??? tao nghe nói SIDA 10 năm mới đi ăn cắp cơ mà???

    TL: Ặc, Bố đúng là ngu, chỉ có thằng không biết comdom là gì như Bố thì mới chết vì SIDA, tao bị chết ngạt...

    LB: Trời, sướng thế!!!... trong thời chiến mà chết độc đáo như mày thì không đụng hàng rồi (???)

    TL: thế sao mày chết hả Bố (Bố là Lữ Bố)

    LB: ah, tao hộc máu mà chết...

    TL:????? i dont understand???

    LB: Tao biết con Điêu Thuyền nó cặp bồ nên hôm nay tao về sớm bắt quả tang... về đến nhà tao nghe có giọng đàn ông bèn đạp door xông vào nhưng không thấy thằng chó nào, tao lục tủ... soi gầm giường... chạy lên gác vẫn không thấy ai thê là tao tức quá hộc máu chết...

    TL gào lên: mẹ kiếp...

    LB: Hả, mày sao thế??

    TL: Nếu lúc đó mày mở ngay cái hòm cạnh cái tủ thì có phải bây giờ tao với mày vẫn sống không thằng Ngu...
    Lại nói về Triệu Vân

    Từ ngày Quân Thục mời được thầy bói siêu đẳng Khổng Minh về làm quân sư thì sáng ăn lô, chiều ăn đề cuối tuần đi ăn cắp cả lũ... Quân thục đánh đông dẹp bắc... quân địch dù có đông trẻ con, đông đàn bà, đông người già thậm chí đông cả ba thứ vẫn bị quân thục đánh cho tan tác (???) Quân thì thiện chiến, tướng thì thần oai nhưng đen cho quân thục là trên đời không có thằng nào hoàn hảo... Quân thục tất cả trên dưới đều bị nhiễm căn bệnh thế kỷ là...... Sợ Vợ. Để khắc phục, tìm hướng giải quyết Lưu Bị quyết nhờ đến cái đầu của Khổng Minh.

    Lưu Bị nói: Khổng nè, mày mặt mũi sáng sủa mày râu nhẵn nhụi... không có râu thì sao mà quặp được... chắc mày không sợ vợ chứ???

    Khổng Minh: trời, ông không thấy tóc tôi quặp hết cả vào thế này mà còn hỏi... râu nó biết có mọc thì cũng quặp nên chán không buồn mọc đấy (???)

    Lưu Bị kêu trời: thôi, dù sao cũng không ai ngu hơn mày, mày nghĩ cách đi...

    Khổng Minh, Lưu Bị, cùng chư tướng đang họp bàn quyết sách thì nghe tiếng gầm quen quen: Móa, chúng nó định bật tôm... chị em đâu xung phong.........

    Lưu Bị cùng chư tướng cuống cuồng, dẫm đạp lên nhau mà chạy... thật đúng là quân Thục oai dũng... chạy cũng rất pro...

    Bão qua, mọi người quay lại phòng họp thì thấy cảnh vật tan hoang nhưng Triệu Vân vẫn ngồi đó oai nghiêm như 1 chiến thần...

    Lưu Bị cảm kích: Trời, Mr Perfect... thằng này đã giỏi còn ko sợ vợ đúng là number one...

    Quan Vũ, Trương Phi: hình như Sợ vợ không có trong từ điển của nó...

    tiếng hoan hô và clap (vỗ tay) vang lên ầm ĩ... thì bỗng đâu Khổng Minh gào lên: Mẹ kiếp, nó són ra quần vỡ tim chết từ lâu rồi.................. ...
    Lại nói về Điển Vi

    Một hôm, Điển Vi rủ Hứa Chử và Trương Liêu đi nhậu

    Với bản tính cẩn thận của 1 vị tướng dày dạn trận mạng... Trương Liêu hỏi ngay: Này, hôm nay mày khao hay tí nữa lại khách điếm đấy... (???)

    ĐIềN VI: yên tâm, hôm nay tao khao... chúng mày cứ thoải con gà mái đi...

    Hứa Chử: nhân dịp gì thế mày, trúng lô hay lại đá được con ngựa thằng nào quên khóa cổ...

    ĐIềN VI: À, nhân dịp ông bô tao hôm nay quên khóa tủ nên anh em mình đi nhậu...

    3 thằng đang chén chú chén anh thì tự nhiên Điền Vi ôm bụng nói: Chết cha, tao đau bụng quá...

    TL hỏi ngay: Sao?? mày đau đẻ à???

    ĐIềN VI: Trời thằng ngu, chắc đi nhậu không rủ thằng Tào tháo nên bây giờ tao bị tào tháo đuổi rồi...

    Nói xong Điền Vi chạy vèo vào bụi rậm xả xú páp...

    Ở ngoài Hứa Chử bàn với TL: Thằng ki bo này mà mời anh em mình nhậu thì chắc hôm nay đề về 5 nháy rồi, tao với mày chơi nó 1 vố đi... nói xong Hứa Chử bắt 1 con thỏ giết rồi lấy ruột thỏ ném vào chỗ Điền Vi đang luyện công...

    Y như rằng 1 lát sau 2 thằng nghe Điền Vi rú lên hãi hùng...

    Hứa Chử, TL bụm miệng cười... 1 canh giờ sau thấy Điền Vi hổn hển chạy ra nói:

    Mẹ kiếp, tao bị táo bón... rặn mạnh quá lòi mẹ cả ruột ra... nhưng nhờ ơn trời và nhờ 2 ngón tay này tao đã nhét được nó vào chỗ cũ rồi...



    Lại nói về Quan Vũ

    Quan Vũ thần oai hiển hách trên chiến trường nhưng ở nhà chỉ là 1 con cún trước vợ, Vũ lao vào quân địch như con sói lao vào bầy dê nhưng vợ lại là Sư tử... Hơn nữa Quan Vũ lại sợ gián (???) but why?? Vì Quan Vũ sợ vợ mà vợ sợ gián nên... ...

    Wife: Sao mày đánh nhau thì giỏi thế mà lau nhà quét nhà thế nào toàn thấy gián là sao... từ giờ tao con thấy 1 con gián là mày bye bye 1 cái răng nghe chưa... vì thế Vũ sợ gián cũng phải...

    Quan Vũ không biết làm sao bèn cầu cứu Hoa Đà: ngày xưa mày học trung cấp thú y đúng không, làm ơn cho tao thuốc diệt gián không thì vợ tao giết tao mất...

    Hoa Đà: Đây cầm lấy cái lọ này... mày xịt quanh nhà đảm bảo lũ gián trong nhà sẽ sang chiến đấu với gián nhà thằng Trương Phi hết... nhớ đọc kỹ hướng dẫn trước khi sử dụng...

    Vài hôm sau, Hoa Đà đến thăm Quan Vũ thì thấy 1 cụ già cao lớn, râu dài, móm đang ngồi ăn cháo...

    Hoa Đà: Cụ làm ơn cho cháu gặp Quan Vũ

    Cụ già: Tao đây chứ ai...

    Hoa Đà: Trời thế răng mày đâu hết rồi...... râu dài + móm làm tao tưởng ông nào...

    Quan Vũ: Mie, nhờ thuốc của mày nên từ giờ tao toàn ăn cháo...

    Hoa Đà: trời, thuốc tốt mà...

    Quan Vũ: Uh, tốt quá... lũ gián nhà tao sang nhà thằng Phi chiến đấu rất hăng và bắt về cơ man nào là tù binh... ...
    Lại nói về 3 anh em Lưu, Quan, Trương...

    Một hôm, 3 anh em Lưu Bị, Quan Vũ, Trương Phi rủ nhau sang nước Ngô do thám tranh thủ làm tí gội đầu matxa... nhưng vì 3 anh em kết nghĩa máu thịt nên thằng này tưởng thằng kia khao nên ruốt cuộc không thằng nào mang tiền... Sau khi được bọn bảo kê khuyến mại thêm món răng môi lẫn lộn thì 3 anh em bị bắt trói giải lên Tôn Quyền...

    TQ: Láo, tội làm gián điệp có thể tha (???) nhưng đi gội đầu matxa không bo em út thì phải chém... Dù sao cũng có chút quen biết nên Tao sẽ củ hành chúng mày trước khi chém...

    3 thằng làm cho tao 2 việc, làm được tao tha... không làm được thì ngày này năm sau là ngày sinh à quên ngày giỗ chúng mày...

    Việc đầu tiên mỗi thằng đi kiếm cho tao 10 quả bất kỳ về đây... lắp mô tơ vào đít nhanh...

    Ở nước Ngô kiếm hàng chat, hàng karaoke thì dễ chứ hàng hoa quả thì quá khó... nhưng để sống nên 3 anh em phải cố...

    Đến chiều tối, Lưu Bị kiếm được 10 quả cam, Quan Vũ kiếm được 10 quả nho còn Trương Phi thì vẫn thuê bao quý khách vừa gọi không liên lạc được...

    Tôn Quyền: good, bây giờ là việc thứ 2... nhét tất cả chỗ quả các người kiếm được vào đít... thằng nào kêu 1 câu giết. Thằng nào làm được tao tha...

    Lưu Bị nghiến răng trợn mắt nhét được 1 quả, đến quả thứ 2 thì không chịu nổi nhiệt la lên cái Oái...

    Tôn Quyền: nhốt nó vào ngục sáng mai xử bắn...

    Lưu Bị mếu máo quay sang Quan Vũ nói: thôi số anh nó black, die phải chịu... với mấy quả nho rừng chắc mày sống thôi... vĩnh biệt mày với thằng Phi... nhớ báo thù cho tao...

    Nhưng chỉ 1 lúc sau, Lưu Bị thấy Quan Vũ cũng bị nhốt vào ngục chờ chết cùng mình...

    LB: Chó chết thật, quả cam nó to, tao chết đã đành... quả nho nhỏ thế mà mày cũng chết là sao???

    Quan Vũ: Má nó, 9 quả đầu tao làm ngon lành...... đến quả thứ 10 tao phì cười nên die

    Lưu Bị: Sao tự nhiên mày cười hả thằng ngu??

    Quan Vũ: Mẹ kiếp, đúng lúc đó tao thấy thằng Phi tha về 10 quả mít......
     

    Lại nói về Điển Vi...

    Điển Vi là dũng tướng của Tào Tháo, ngoài sức khỏe hơn trâu (trâu còn khỏe hơn người...) Điển Vi còn là 1 chiến tướng cực kỳ anh dũng gạn dạ...

    Câu nói nổi tiếng của Điển Vi: Đừng nói quân địch đông bao nhiêu, mà hãy nói nó ở đâu, để tao còn biết đường mà... chạy.

    Một hôm, Điển Vi dẫn 1 vạn quân tiên phong chập ngay 1 vạn quân Thục... Điển Vi hô to:

    - Hãy mang cho ta chiếc áo màu đỏ... Sau khi mặc chiếc áo những con quỷ đỏ Điển Vi dẫn 1 vạn quân lao vào đánh cho 1 vạn quân Thục chạy như đua xe gặp cơ động...

    Sau trận chiến, các chư tướng khâm phục hỏi:

    - Tại sao ngài mặc áo đỏ trong trận chiến??? Điền Vi oai nghiêm trả lời:

    - Để nếu máu ta có đổ xuống, các ngươi cũng không biết và vẫn vững tâm chiến đấu... tiếng hoan hô vang lên như sấm.

    Sáng hôm sau 1 vạn quân tiên phong của Điển Vi chập 10 vạn quân Thục do Trương Phi, Quan Vũ cầm đầu... Quân lính lo âu quay lại chờ superman Điển Vi ra lệnh thì thấy Điển Vi nhỏ nhẹ nói:

    - Quân bay đâu, mang cho tao chiếc quần màu sậm............
    Lại nói về Trương Liêu...

    Trương Liêu lúc còn sống là nỗi sợ hãi của quân địch, nhưng lúc chết lại là nỗi sợ hãi của quân mình (???). Bởi về già nhưng vẫn quen xài vi a gờ ra như hồi trẻ nên bị sốc thuốc giật đùng đùng mà thăng... thật kinh hãi!!! Xuống gặp Diêm Vương, Diêm Vương nói:

    - Nể tình nhà ngươi là danh tướng và lúc còn sống người đã tiễn rất nhiều người xuống đây trước thời hạn, ta tích kiệm được rất nhiều chi phí đưa đón... Cảm kích trước điều đó, tao cho mày được chọn hình phạt...

    DV dẫn TL đi chọn phòng... mở phòng đầu tiên: thấy vạc dầu sôi sùng sục... Lữ Bố, Đổng Trác đang lăn lộn trong đó... Liêu hết hồn đóng của cái rầm.

    Mở phòng thứ 2: thấy cơ man nào là người bị đóng đinh, xẻo thịt... trong đó có cả Hứa Chử, Điển Vi...... Liêu rùng mình nghĩ: may mà mình đóng bỉm chứ không ra đây thì nhục chết...

    Đến phòng thứ 3 thì thấy trong phong có 1 ông già nhăn nheo, ghẻ lở, bẩn thỉu đang nằm nhưng ngạc nhiên hơn là thấy Điêu Thuyền trên người không mảnh vải đang âu yếm, ve vuốt... hôn hít ông già... Liêu như mở cờ trong bụng nói to: oh yeah! Tao chọn this room!!!

    Vừa nói xong thì thấy DV bước vào vỗ vai Điêu Thuyền nói: Sướng nhé, có người thay, rồi sang phòng vạc dầu tắm đi......



    Lại nói về A còng (em của A đẩu...)

    Lưu Bị xuất thân hàn vi, nhờ may mắn chạy đúng cửa mà lên được chức Bệ Hạ. Không muốn con cái ngu dốt như mình nên LB luôn bắt các con là A Đẩu và A Còng học, học nữa, học mãi...... đúp, học lại...

    A Đẩu vốn chỉ thích vẽ và chơi nên rất lười học... tôn chỉ của A Đẩu: chơi là việc nhỏ, học là việc lớn...... không làm được việc nhỏ thì sao làm được việc lớn.

    Chỉ có A Còng là ham học... LB khoái lắm bèn mời hẳn Điêu Thuyền về dạy (???)

    Điêu Thuyền được đi dạy học thì khoái lắm bèn mặc áo body có bông hồng trên ngực áo cho ra dáng cô nuôi dạy hổ... !!!

    Bước vào lớp, thấy A còng và các bạn cứ nhìn chòng chọc vào bông hồng trên ngực áo thì Điêu Thuyền khoái lắm bèn hỏi: cô đố các em, hoa hồng sống bằng gì???

    A Còng nhanh nhảu xung phong: Thưa cô, hoa hồng sống bằng sữa ạ!!!

    Điêu Thuyền mắt chữ A mồm chữ O đỏ mặt hét to: Láo! Go Out (tạm dịch là chim cút)

    Lúc sau Khổng Minh đi qua thấy A còng đang đứng ngoài bèn hỏi đầu đuôi sự tình rồi nói: Trời, thiếu chủ thông minh y như bố... hoa hông sống = phân và nước tiểu cơ mà...

    A Còng gãi đầu gãi tai lầm bầm: Ta đâu có biết rễ nó dài đến thế!!!



    Lại nói về Điêu Thuyền...

    Điêu Thuyền được trời phú cho gương mặt xinh đẹp nên Thuyền không chịu học hành gì cả suốt ngày đàn ca, lắc giật... Thuyền luôn nghĩ cần quái gì học kiểu gì chả lấy Việt Kiều chỉ có ăn với đẻ (???)

    Một hôm đi chơi về Điêu Thuyền kể chuyện cho Vương Doãn: Bố ơi hôm nay con kiếm được 10 lạng bạc...

    VD: Hả, đừng nói với tao mày đi làm hàng đấy nhé...

    Điêu Thuyền: Bậy nào, Thằng Lữ Bố nó đố con trèo lên cây, mỗi lần trèo được nó cho con 1 lạng bạc......

    VD: Trời...... mày bị nó lừa rồi con, nó làm thế để nhìn "từ cấm" của mày đấy đồ ngu!!!

    ĐT: hihi, con đâu có ngu như bố... thế nên hôm nay con đâu có mặc "từ cấm"...

     
    Lại nói về Lưu Bị

    Trận Xích Bích, nhờ mưu kế của 2 quân sư Chu Du và Khổng Minh... Lưu Bị và TQ đánh cho quân Tào tan tác, chạy mất cả dép... Lưu Bị đích thân truy kích quân Tào, Lưu Bị mặc dù 1 vs 1 thua cả thằng trẻ con nhưng tài cắn trộm, móc lốp thì không có khách... Thoáng thấy bóng Hứa Chử với cái mô tơ ở đít đang lao vào rừng... Bị liền đơn thương độc mã cầm cung rượt theo...

    Lưu Bị nghĩ: đánh tay đôi thì nó hắt hơi mình đã ra quần nhưng với tài bắn cung của ta thì nó chưa lao vào đã chết, thịt được thằng trâu điên này thì danh tiếng của ta nổi như cồn, còn ai dám nói ta ăn hại nữa.

    Lò dò tìm kiếm, Lưu Bị bỗng thấy Chử đang anh hùng núp trên 1 cái cây...

    Lưu Bị giương cung và quát: Thằng Chử mày xuống đây không tao bắn!!

    Chử sợ lắm rơi xuống cái bịch, Lưu Bị càng được dịp củ hành: ngồi sát gốc cây không tao bắn!!

    Chử nghe theo như con cún, Bị càng to còi: Chử, mày ị đi không tao bắn!!

    Chử vốn gạn dạ nên nghe Lưu Bị dọa bèn ị ngay (???)

    Bị càng lấn tới: Chử, mày bốc ăn đi không tao bắn...

    Chử: Không, mày đi mà ăn (??)

    Bị: không ăn tao bắn đó!!

    Nhục quá không chịu nổi Chử nhắm mắt hét lên: Thôi mày bắn đi!! Tao thà chết chứ không chịu hi sinh...

    Bị giương mạnh bỗng nhiên cung gẫy cái rụp... ... Chử đang nhắm mắt chờ chết thì nghe LB nói: Hứa...... hứa... ... hứ... a... ... Chử...... chử...... ch... ử!!!

    Chử: gì??????????????

    LB: ĐĐĐ... Để... ể... ể... ttt... ta... tao... ăn... cho...
    Lại nói về Triệu Vân...

    Sau 1 thời gian bóng bánh lô đề, Triệu Vân cũng tích cóp được chút tiền mở quán rượu đặng kiếm thêm chút cháo... nếu làm ăn được thì làm con SH để tối tối còn đi đong hàng...

    Từ ngày mở quán, Triệu Vân luôn luôn được anh em trong đội Ngũ hổ đến góp sức uống chùa. Một hôm đang ế ẩm thì thấy Trương Phi khật khưỡng bước vào, Triệu Vân nhủ thầm: thằng này lại làm vài quai ở đâu , nó say thế này chắc có uống cũng ko trả tiền, mình kiếm cớ cho nó chim cút mới được...

    TV: Phi, mày say rồi... về đi không vợ nó thiến!!!

    Phi: say là say thế đếch nào, tao có say bao giờ... mà 2 anh em sinh đôi nhà mày đứng cạnh nhau làm gì thế (????)

    TV: Mie, lác nặng còn làm trò... bây giờ mày làm được 3 việc thì tao cho mày uống tiếp... Trước hết mày đến đấm vào mặt thằng mặt đỏ râu dài cao chín thước kia cho tao, sau đó mày lên gác "làm thịt" con osin mà tao rất ghét dùm... làm sao cho nó rên như lợn để dưới này cùng nghe... cuối cùng là nhổ cái răng sâu của con gấu tao đang nuôi sau nhà...

    Phi: muỗi... nói xong phi khật khưỡng đi đến góc nhà đấm 1 phát vào mẹt làm Quan Vũ ngã lộn ngửa... Sau đó Phi hùng hổ đi ra sau nhà... có tiếng con gấu rống lên ông ổng... cuối cùng Phi khệnh khạng bước vào lè nhè hỏi: con osin bị sâu răng ở phòng nào trên lầu... ...???
    Lại nói về A Đẩu...

    Lưu Bị sau khi nghe tin vợ mình đẻ con trai thì mừng hơn cha chết... Truyền ngay thầy bói họ Khổng lên xem quẻ...

    Lưu Bị: Mày xem hộ tao cái, thằng con tao không giống tao lắm hay vợ tao ngoại tình???

    Khổng Minh: óe, thế nào mà không giống hả mày???

    Lưu Bị: Tao đầu tóc bờm xờm như thằng ăn cắp thế này đã thế răng còn tranh nhau làm tổ trưởng thế mà thằng con tao trọc lốc lại còn móm là sao????

    Khổng Minh: Trời, ngu hết phần anh em rồi, trẻ con nào mới sinh đều như thế đấy...

    Lưu Bị thở phào: làm tao lo quá, thôi được mày xem hậu vận thằng con dùm tao đi...

    Khổng Minh bấm đốt ngón tay rồi mặt tái xanh phán rằng: tương lai nó sẽ là vua 1 cõi, nhưng nó bị lời nguyền do thiếu i ốt từ trong bụng mẹ là: hễ nó gọi đến ai trong đám người thân của nó thì người đó die... Âu cũng là số phận.

    Lưu Bị cùng vợ buồn lắm nhưng bán con sang Nam Man mấy lần không thành công nên đành dạy dỗ nó nên người (???)

    Rồi ngày đó cũng đến... A Đẩu bắt đầu biết talking... 1 hôm A Đẩu gọi Bà ơi thế là Bà lăn đùng ra chết...... ... Sau đó 1 thời gian, khi đang chơi với mẹ... A Đẩu say: mother!!! thế là mẹ lên gặp Bà luôn.

    Lưu Bị biết rồi cũng đến lượt mình nên tụ tập văn võ bá quan lại tuyên bố: Ta biết không tránh được số trời... nay ta truyền ngôi cho A Đẩu... xin vĩnh biệt mọi người. Nói xong Lưu Bị quay sang A Đẩu: Gọi bố đi con. !!!

    A Đẩu nhẹ nhàng gọi: Papa và..................... Trương Phi lăn đùng ra chết!!!



    Lại nói về Trương Phi...
    Trương Phi và Triệu Vân làm ít nhưng ăn chơi phè phỡn, bao gái và đớp nhiều nên 2 thằng mắc bệnh viêm màng túi nặng...
    Trương Phi: Anh em mình dạo này thiếu vitamin T trầm trọng quá hay a em mình dùng trí khôn để nghĩ ra 1 việc chân tay nào đó kiếm tiền đi (???)
    Triệu Vân: Với sức trâu của mày thì anh em mình mở của hàng bán thịt bò tót được đấy... ngày ngày mày đấu bò tót cho người ta xem rồi giết nó bán thịt bò tót luôn...
    Thế là ngày ngày TP đấu bò tót rồi giết còn Triệu Vân sẽ làm thịt bò tót để bán... Làm ăn khấm khá nên 2 thằng lại đầy tiền để tối ngày la liếm, gái gú......
    Khổng Minh rất ghét xem đấu bò nhưng lại thích ăn ngẩu pín nên ngày ngày vẫn đến quán Triệu Vân chờ TP giết bò rồi đớp...
    Như thường lệ 1 chiều KM đến và gọi món ngẩu pín...... Triệu Vân niềm nở vừa bưng ra thì thấy KM quát lên: hả, thằng TP dạo này trình lởm nên không dám đấu với bò tót mà đấu với bê có phải không???
    Triệu Vân: ặc sao Ngài lại nói thế???
    KM: Mie, bình thường ngẩu pín nó to như cái cột đình sao hôm nay bé thế này???
    Triệu Vân gãi đầu gãi tai nói: híc, híc nhưng hôm nay con bò nó thắng ạ!!!
    •  
    • Đây nói về Lưu Bị, một hôm hoàng đế nước Thục cho mời thừa tướng Gia Cát Lượng vào để hỏi về một giấc mộng:
      ìThừa tướng này, đêm qua trẫm gặp một cơn ác mộng khủng khiếp lắm!”
      Khổng Minh hỏi: ìBệ hạ mơ thấy cái chi? ”
      Lưu Bị: ìTrẫm mơ thấy Đại Kiều, Tiểu Kiểu, Điêu Thuyền, và rất nhiều mỹ nữ khác vây quanh trẫm, không ai có mảnh vải nào trên người!”
      Khổng Minh: ìHuh? Đó là ác mộng hả? Bệ hạ chắc đã tu 90 kiếp nên mới gặp được ‘ác mộng’ như dzậy. , sướng bỏ bu đi còn khóc lóc cái nỗi giề? ”
      Lưu Bị: ìNhưng trong mơ trẫm lại là My phu nhân!”
      Khổng Minh: ì……………………………. ”



      Nước Thục và nước Ngô đang đánh nhau chí tử. Nguyên soái bên Thục là Khổng Minh muốn do thám tình hình quân giặc, mới ăn mặc cải trang làm thường dân, dẫn Quan Vũ, Triệu Vân mon men đến trại quân Ngô do thám. Mới chân ướt chân ráo tới nơi thì đã thấy một bầy mỹ nữ khỏa thân vui đùa tung tăng trong trại. Ba người h�ồn vía lên mây, tâm thần mê man, mắt trợn ngược, nước dãi chảy lòng thòng ướt cả áo. Bỗng đâu một tiếng pháo nổ, quân Ngô bốn mặt ùa ra, bắt cả bọn đem vào cho Ngô chủ Tôn Quyền khu xử.
      Tôn Quyền cười nói: ìBọn phàm phu các ngươi chịu sao nổi mỹ nhân kế của ta. Dám cả gan sang đây do thám, ta sẽ có cách trừng trị các ngươi thích đáng. ”
      Nói xong sai đám mỹ nữ lúc nãy đứng sắp hàng, tay cầm sẵn gươm giáo chờ lệnh. Đoạn hỏi Triệu Vân: ìNgươi là ai? ”
      Vân đáp: ìĐứng không thay tên, ng�ồi không đổi họ, ta là Triệu Vân ở Thường Sơn. Ngọn giáo của ta đã đâm không biết bao nhiêu thằng noob nước Ngô!”
      Tôn Quyền: ìĐược lắm. Các phi tần của ta hãy dùng giáo đâm nát ‘thằng nhỏ’ của hắn cho ta!”
      Lại quay sang hỏi Quan Vũ: ìNgươi là đứa nào mà mặt trông quen quen? ”
      Quan đáp: ì�”ng ngoại ngươi là Quan Vũ đây. Ngọn đao của ta mà múa lên thì bầy gà Ngô biến thành vịt hết (ý nói chạy như vịt). ”
      Tôn Quyền: ìNgươi sẽ được như ý. Hãy dùng dao phay băm ‘thằng nhỏ’ của hắn, cho hắn biết nước Ngô ta cũng không thiếu đao đâu. ”
      Tôn Quyền quay lại, chưa kịp hỏi thì Khổng Minh đã nói: ìTa là Gia Cát Khổng Manh. ”
      Tôn Quyền: ìHuh? Ngươi làm giống gì? ”
      Khổng Minh: ìTa bán kẹo mút!”

      Lại nói về Triệu Vân

      Một hôm Triệu Vân tình cờ thấy Trương Phi đầu tóc rũ rượi ng�ồi nhìn cốc rượu ngần ngừ chưa uống… Vân bèn nhảy vèo tới chụp cốc rượu ực 1 hơi hết nhẵn...
      Bỗng thấy Trương Phi khóc rống lên nước mắt ràn rụa(?!).
      Vân: "Tao đùa tí mà mày đã khóc như chúa công chết ý... Tao đền chai khác được chưa?"
      Phi : "Không! Hôm nay là một ngày quá khủng khiếp đối với tao: đêm qua đánh tiến lên bị thằng Siêu vặt sạch, sáng dậy đi làm muộn bị lão Khổng chửi ầm ĩ r�ồi giáng chức, lủi thủi nhục nhã quay về thì bị thằng nào đá mẹ nó mất con ngựa mặc dù đã khóa cổ và khóa chân. Mượn được con ngựa còm phóng như bay về nhà thì phát hiện rơi mịa hết giấy tờ tùy thân. Chưa hết, bước vào nhà thì thấy vợ tao đang nằm cùng thằng Vũ. Và điều kinh khủng nhất là khi tao định kết thúc cuộc đời thì mày ở đâu đến và nốc sạch cốc rượu độc đó..."
      Vân xỉu...........
    •  
    • Truyện cười Tam Quốc Diễn Nghĩa full Phần 7 - Cười quặn ruột

      Lại nói về nhà Ngô và nhà Thục, sau bao trận chiến dai dẳng kéo dài mà nhà Ngô vẫn ko chiếm lại được Kinh Châu từ tay nhà Thục...Tôn Quyền bèn mời Lưu Bị dự hội nghị bàn đèn, ko động võ nữa mà chuyển sang động khẩu ( đàm phán).
      TQ : Để tránh cho bá tánh sống trông cảnh lầm than, cuộc chiến giành Kinh Châu có lẽ chỉ nên 1 vs 1 giữa đệ và Lưu huynh thôi..Lưu huynh thấy sao?
      LB : Tôn đệ nghĩ được thế thì quá tốt, miễn là tránh được họa binh đao cho dân lành thì đốt nhà, cướp của, giết người anh cũng làm. E thích chiến với anh cái gì..đua xe hay tá lả????

      Sau nửa ngày tỷ thí cầm, kỳ, thi, họa...LB và TQ vẫn bất phân thắng bại....
      LB : Chúng ta đúng là 1 cặp đối thủ "trời tru đất diệt" ( ý của Lưu bị là trời sinh). Bây giờ thế này chúng ta thi lòng can đảm nếu Tôn đệ làm được việc này thì ta xin dâng Kinh Châu = cả 2 tay 3 chân cho đệ
      TQ : OK, huynh cứ ra đề
      LB : Nếu trước mặt quần hùng 2 nước mà đệ dám ăn bãi phân bò này thì huynh xin thua..
      TQ : bò đệ còn dám ăn nữa là phân bò, nói xong cúi xuống ăn sạch..
      Tiếng vỗ tay rầm trời + hoan hô inh ỏi...LB mặt tái xanh vì ko ngờ TQ dám chơi như vậy. Nhưng TQ cũng đúng chất dân chơi vừa cười vừa nói
      TQ : cuộc chơi nào cũng thế, phải có quả đi quả lại mới toại lòng nhau, nếu Lưu Huynh cũng dám ăn phân bò giống đệ thì đệ xin trả lại Kinh Châu và coi như từ nay nó là của huynh vĩnh viễn..
      LB : Chẳng lẽ huynh lại kém đệ... nói xong LB cuống cu�ồng ăn hết sợ TQ đổi ý..
      Tiếng hoan hô lại vang lên chúc mừng từ nay 2 nước hòa hoãn, bá tánh thái bình...
      TQ : Lưu huynh đúng là bậc anh hùng, để người nhân nghĩa như Huynh làm chủ Kinh Châu đệ cũng an lòng...mà sao mặt huynh bu�ồn vậy..
      LB bèn đến gần TQ nói nhỏ : Chú TQ nè, thế hóa ra anh em mình ăn c... không công a`?????
      TQ :.............
      Lại nói đến Lữ BỐ, Trương Liêu cùng chư tướng bị Tào Tháo bắt trói. Tháo sai chém hết còn BỐ và Liêu thì Tháo tiếc nhân tài nên có ý thu nhận. Tháo bèn bảo Tuân Húc kiểm tra xem Bố và Liêu có đáng được thu nhận ko hay chém nốt cho có bầu bạn. BỐ nghe xong mừng lắm bèn bảo Liêu : Trước giờ ta chỉ biết giết người để giành gái nào biết thi trắc nghiệm nó thế nào đâu, ngươi vào trước đi cố gắng thi tốt rồi ném phao cho tao.
      Để đền đáp ơn tri ngộ của Bố, Liêu rất run nhưng vẫn vào thi..vào phòng thi đã thấy Tuân Húc , Tào Tháo và đao phủ với mã tấu sáng loáng đứng trong.
      Tuân Húc nói : ta chỉ hỏi 3 câu, nếu mi trả lời mà Tào đại nhân ưng ý thì ngươi sẽ được đầu quân dưới trướng.

      Liêu : dạ...dạ....bẩm cụ cứ nói
      HÚC : Nếu ngươi gặp kẻ thù của Tào đại nhân thì ngươi làm gì ??
      Liêu : Tôi sẽ chém nó chết ngay
      Húc và Tháo gật gù..
      Húc : Nếu ngươi gặp Hán đế thì sao ???
      Liêu : Tôi sẽ hân hoan vẫy chào
      Húc : nếu tào đại nhân sai ngươi ra sa trường thì sao
      Liêu : tôi sẽ nói : Vâng thưa ngài
      Tháo ưng lắm bèn truyền lệnh cởi trói và thu nhân Liêu.
      Liêu mừng húm đi ra nhắc khéo cho LB : Ngài chỉ cần nhớ đáp án là 3 câu này
      + Tôi sẽ chém nó chết ngay
      + Tôi sẽ hân hoan vẫy chào
      + VÂng thưa ngày

      Bố lẩm bẩm học thuộc lòng rồi run rẩy bước vào
      Húc hỏi : Nếu ngươi gặp Hán đế thì ngươi làm gì
      Bố : Tôi sẽ chém chết nó ngay
      Tháo Tái mặt, Húc bèn hỏi tiếp : Nếu ngươi gặp kẻ thù của Tào đại nhân ngươi sẽ làm gì???
      Bố : Tôi sẽ hân hoan vẫy chào
      Đến lúc này thì Tháo ko nhịn được nữa bèn đập bàn và quát : Mày trêu ngươi tao đấy hả, thích chết ko thằng chó??
      Bố : Vâng , thưa ngài
    •  
    • Lại nói về Khổng Minh và Tư mã Ý ( suốt ngày lại nói....)
      Trong một lần ngồi đàm đạo về binh pháp, đạo dùng người, việc nước Nam Man ra nhập WTO...Khổng Minh mới nói với Tư Mã Ý.
      Chiến tranh bây giờ không chỉ phụ thuộc vào mưu kế quân sư, sĩ khí, thiên địa nhân mà còn phụ thuộc rất nhiều vào cuộc đấu trí giữa những người trực tiếp cầm quân là các tướng. Chính vì thế tôi chỉ chọn các tướng thông minh cho xung trận thôi.
      - TMY : nhưng làm sao đại ca biết thằng nào thông minh
      - KM : tôi có bài trắc nghiệm, vừa lúc đó thì Quan Zu đi qua, Khổng Minh liền gọi vào vào hỏi.
      Quan Zu nè ai là con ruột của Bố mẹ của Quan tướng quân mà ko phải anh chị em ruột với Quan tướng quân
      Quan Zu ngẫm nghĩ 1 chút rồi trả lời : đó chính là tôi Mr Quan Zu.
      Khổng Minh cười khà rồi quay sang TMY nói : ô thấy chưa..
      TMY phục lắm bèn về áp dụng thử vào quân Ngụy, vừa lúc thấy Hứa Chử đi vào TMY bèn hỏi : Công tử nhà họ Hứa cho ta hỏi ai là con ruột của phụ huynh công tử mà ko phai anh chị em ruột công tử??
      HC vò đầu bứt tai suy nghĩ rồi nói : để tôi luyện quân xong sẽ trả lời ông.
      Trong lúc về trại HC nghĩ có lẽ mình thử hỏi thằng Trương Liêu xem sao, nó rất láu cá.
      HC : Liêu nè ai là con của father and mother Liêu mà ko phải brother hay sister của you?
      TL ngẫm nghĩ 1 lát rồi nói : It's Me!!! Trương Liêu.
      HC vui lắm lật đật chạy đến chỗ TMY rồi nói : Tối biết ai là con ruột của bố mẹ tôi mà ko phải anh chị em tôi rồi. Đó là Trương Liêu!!!
      TMY vò đầu bứt tai : Cậu đúng là thằng đầu óc bã đậu..đó là Quan Zu
    •  
    • Lại nói về nhà Ngô và nhà Thục, sau bao trận. chiến dai dẳng kéo dài mà nhà Ngô vẫn ko chiếm lại được Kinh Châu từ tay nhà Thục…Tôn Quyền bèn mời Lưu Bị dự hội nghị bàn đèn, ko động võ nữa mà chuyển sang động khẩu ( đàm phán).
      TQ : Để tránh cho bá tánh sống trông cảnh lầm than, cuộc chiến giành Kinh Châu có lẽ chỉ nên 1 vs 1 giữa đệ và Lưu huynh thôi..Lưu huynh thấy sao?
      LB : Tôn đệ nghĩ được thế thì quá tốt, miễn là tránh được họa binh đao cho dân lành thì đốt nhà, cướp của, giết người anh cũng làm. E thích chiến với anh cái gì..đua xe hay tá lả????
      Sau nửa ngày tỷ thí cầm, kỳ, thi, họa…LB và TQ vẫn bất phân thắng bại….
      LB : Chúng ta đúng là 1 cặp đối thủ ìtrời tru đất diệt” ( ý của Lưu bị là trời sinh). Bây giờ thế này chúng ta thi lòng can đảm nếu Tôn đệ làm được việc này thì ta xin dâng Kinh Châu = cả 2 tay 3 chân cho đệ
      TQ : OK, huynh cứ ra đề
      LB : Nếu trước mặt quần hùng 2 nước mà đệ dám ăn bãi phân bò này thì huynh xin thua..

      TQ : bò đệ còn dám ăn nữa là phân bò, nói xong cúi xuống ăn sạch..
      Tiếng vỗ tay rầm trời + hoan hô inh ỏi…LB mặt tái xanh vì ko ngờ TQ dám chơi như vậy. Nhưng TQ cũng đúng chất dân chơi vừa cười vừa nói
      TQ : cuộc chơi nào cũng thế, phải có quả đi quả lại mới toại lòng nhau, nếu Lưu Huynh cũng dám ăn phân bò giống đệ thì đệ xin trả lại Kinh Châu và coi như từ nay nó là của huynh vĩnh viễn..
      LB : Chẳng lẽ huynh lại kém đệ… nói xong LB cuống cuồng ăn hết sợ TQ đổi ý..
      Tiếng hoan hô lại vang lên chúc mừng từ nay 2 nước hòa hoãn, bá tánh thái bình…
      TQ : Lưu huynh đúng là bậc anh hùng, để người nhân nghĩa như Huynh làm chủ Kinh Châu đệ cũng an lòng…mà sao mặt huynh buồn vậy..

      LB bèn đến gần TQ nói nhỏ : Chú TQ nè, thế hóa ra anh em mình ăn c… không công a`?????
      TQ :…………
      *********
      Lại nói đến Lữ BỐ, Trương Liêu cùng chư tướng bị Tào Tháo bắt trói. Tháo sai chém hết còn BỐ và Liêu thì Tháo tiếc nhân tài nên có ý thu nhận. Tháo bèn bảo Tuân Húc kiểm tra xem Bố và Liêu có đáng được thu nhận ko hay chém nốt cho có bầu bạn. BỐ nghe xong mừng lắm bèn bảo Liêu : Trước giờ ta chỉ biết giết người để giành gái nào biết thi trắc nghiệm nó thế nào đâu, ngươi vào trước đi cố gắng thi tốt rồi ném phao cho tao.
      Để đền đáp ơn tri ngộ của Bố, Liêu rất run nhưng vẫn vào thi..vào phòng thi đã thấy Tuân Húc , Tào Tháo và đao phủ với mã tấu sáng loáng đứng trong.
      Tuân Húc nói : ta chỉ hỏi 3 câu, nếu mi trả lời mà Tào đại nhân ưng ý thì ngươi sẽ được đầu quân dưới trướng.
      Liêu : dạ…dạ….bẩm cụ cứ nói
      HÚC : Nếu ngươi gặp kẻ thù của Tào đại nhân thì ngươi làm gì ??
      Liêu : Tôi sẽ chém nó chết ngay
      Húc và Tháo gật gù..
      Húc : Nếu ngươi gặp Hán đế thì sao ???
      Liêu : Tôi sẽ hân hoan vẫy chào
      Húc : nếu tào đại nhân sai ngươi ra sa trường thì sao
      Liêu : tôi sẽ nói : Vâng thưa ngài
      Tháo ưng lắm bèn truyền lệnh cởi trói và thu nhân Liêu.
      Liêu mừng húm đi ra nhắc khéo cho LB : Ngài chỉ cần nhớ đáp án là 3 câu này
      + Tôi sẽ chém nó chết ngay
      + Tôi sẽ hân hoan vẫy chào
      + VÂng thưa ngày
      Bố lẩm bẩm học thuộc lòng rồi run rẩy bước vào
      Húc hỏi : Nếu ngươi gặp Hán đế thì ngươi làm gì
      Bố : Tôi sẽ chém chết nó ngay
      Tháo Tái mặt, Húc bèn hỏi tiếp : Nếu ngươi gặp kẻ thù của Tào đại nhân ngươi sẽ làm gì???
      Bố : Tôi sẽ hân hoan vẫy chào
      Đến lúc này thì Tháo ko nhịn được nữa bèn đập bàn và quát : Mày trêu ngươi tao đấy hả, thích chết ko thằng chó??
      Bố : Vâng , thưa ngài
      ***************
      Lại nói về Khổng Minh và Tư mã Ý ( suốt ngày lại nói….)
      Trong một lần ngồi đàm đạo về binh pháp, đạo dùng người, việc nước Nam Man ra nhập WTO…Khổng Minh mới nói với Tư Mã Ý.
      Chiến tranh bây giờ không chỉ phụ thuộc vào mưu kế quân sư, sĩ khí, thiên địa nhân mà còn phụ thuộc rất nhiều vào cuộc đấu trí giữa những người trực tiếp cầm quân là các tướng. Chính vì thế tôi chỉ chọn các tướng thông minh cho xung trận thôi.
      - TMY : nhưng làm sao đại ca biết thằng nào thông minh
      - KM : tôi có bài trắc nghiệm, vừa lúc đó thì Quan Zu đi qua, Khổng Minh liền gọi vào vào hỏi.
      Quan Zu nè ai là con ruột của Bố mẹ của Quan tướng quân mà ko phải anh chị em ruột với Quan tướng quân
      Quan Zu ngẫm nghĩ 1 chút rồi trả lời : đó chính là tôi Mr Quan Zu.
      Khổng Minh cười khà rồi quay sang TMY nói : ô thấy chưa..
      TMY phục lắm bèn về áp dụng thử vào quân Ngụy, vừa lúc thấy Hứa Chử đi vào TMY bèn hỏi : Công tử nhà họ Hứa cho ta hỏi ai là con ruột của phụ huynh công tử mà ko phai anh chị em ruột công tử??
      HC vò đầu bứt tai suy nghĩ rồi nói : để tôi luyện quân xong sẽ trả lời ông.
      Trong lúc về trại HC nghĩ có lẽ mình thử hỏi thằng Trương Liêu xem sao, nó rất láu cá.
      HC : Liêu nè ai là con của father and mother Liêu mà ko phải brother hay sister của you?
      TL ngẫm nghĩ 1 lát rồi nói : It’s Me!!! Trương Liêu.
      HC vui lắm lật đật chạy đến chỗ TMY rồi nói : Tối biết ai là con ruột của bố mẹ tôi mà ko phải anh chị em tôi rồi. Đó là Trương Liêu!!!
      TMY vò đầu bứt tai : Cậu đúng là thằng đầu óc bã đậu..đó là Quan Zu!!!
      **********
      Lại nói về Đổng Công.
      Một hôm Đổng Công đến gặp Hoa Đà tiên sinh và nói : ta cần ngươi tư vấn về sức khỏe cho ta
      Hoa Đà : ok Sir
      ĐT : ngươi cũng biết đó ta có con Bồ là Điêu Thuyền xinh đẹp nổi tiếng thiên hạ. Một lần ta đi săn về thì thấy Bồ của ta đang nằm cùng Bố của ta (ý nói Lữ Bố của ta) . Ta giận lắm đinh rút gươm chém chết cả 2 đứa nó nhưng vì Điêu Thuyền quá xinh đẹp nên ta ko nỡ cuối cùng 3 người ngồi uống trà nói chuyện rồi ta bỏ qua.
      HĐ :…….
      ĐT : Lần 2 ta đi bàn việc quân về lại thấy Bồ nằm với Bố ta đinh giết nhưng vì Bồ quá đẹp nên ta ko nỡ rồi 3 ta lại ngồi uống trà và ta lai bỏ qua.
      HĐ :…………………
      ĐT : lần 3 ta đi họp về lại gặp Bồ nhưng Bồ nằm với T.Liêu ta đinh giết nhưng Bồ quá đẹp nên lại uống trà nói chuyện rồi bỏ qua
      HĐ : ………………………………..
      ĐT : Lần thứ 4, lần thứ 5 Bồ nằm với Lý, Quách nhưng vì Bồ đẹp quá..nên lai uống trà nói chuyện với Lý, Quách rồi bỏ qua.
      HĐ ko nhịn được nữa bèn hỏi : thế rốt cuộc ông cần ask tôi về cái rì????
      ĐT : ah ta muốn hỏi với tuổi của ta mà uống trà nhiều thế có bị làm sao ko??
      HĐ xỉu.

      ***********
      Lại nói về Đổng Công
      Một hôm Đổng Công đến gặp Hoa Đà và hỏi
      Nè HĐ vợ ta là Điêu Thuyền dạo này liên tục ngoại tình với bọn BỐ, Liêu, Quách, Lý….
      HĐ luống cuống ngắt lời ạ vấn đề đó thì Đổng thừa tướng nên gặp bác sỹ tâm lý bênh viện Việt Đức chứ thần chỉ chuyên Phụ khoa thôi..
      ĐT ngắt lời : ko cái ta cần hỏi là về những cái sừng, liệu đến giờ ta chưa mọc sừng có phải do ta thiếu canxi hay ko??
      HĐ …………………………..
      •  
      • Lại nói về bộ đôi hủy diệt Điển Vi và Hứa Chử...
        Lý lịch trích ngang Điển Vi: Bố đảng viên, mẹ hiền nhất xóm
        Lý lịch trích ngang Hứa Chử: Bố thổi kèn đám ma, mẹ kết hoa đám cưới
        Cộng thêm cái ngu trời cho nữa thì bảo sao chả danh chấn giang hồ...
        Một tối Chử đi tuần thì gặp Điền Vi đang đứng gác cứ ngáp và gãi...
        Hứa Chử: Ê, mày khai thật đi thằng kia...??
        Điển Vi:??????
        Hứa Chử: nghiện lâu chưa con???? chơi thuốc mà chơi 1 mình thì nhục lắm??? 1 trong 10 điều răn của Nghiện: nhục nhã lớn nhất của nghiện là ăn mảnh... (???)
        Điển Vi: oạch... ngu quá má ơi, tao mà có tiền hít thì đã đi buôn muối i ốt rồi cần gì phải làm bảo vệ cho thằng Tào hả...
        Hứa Chử: Thế sao mày cứ ngáp và gãi sồn sồn thế kia???
        Điển Vi: ngu tập 2, mày cứ thức đêm đứng canh cho muỗi nó đốt xem có ngáp và gãi không thằng NGU!!!
        Hứa Chử: Thôi được thằng ngu (???) thế mày đang làm gì kia???
        Điển Vi: Thứ nhất tao không Ngu, thứ 2 mày có mù không mà không thấy bố đang gãi hả...
        Hứa Chử: Thế sao mày gãi đầu mà không bỏ mũ ra, thế thì bảo sao chả gãi mãi hả thằng NGU...... !!!
        Điển Vi: Trời, ngu toàn tập... Bỏ mũ làm gì...... Thế chẳng lẽ mày ngứa mông mày cũng phải tụt quần ra để gãi chắc thằng NGu......
        Tào tháo đi qua nghe cuộc đối thọi này nghĩ mãi không biết ai ngu bèn... ... xỉu.



        Lại nói về Điêu Thuyền...

        Sau Khi Đổng Trác và Lu Bu chết... Hoa hậu hóa thân hoàn vũ lâm vào cảnh góa bụa, 2 đại gia bao bọc người đẹp đã thăng thiên nên kinh tế cũng có phần đoi đói. Điêu Thuyền cũng định chăn dắt anh Tào nhưng anh ý lại bảo: anh cũng bồ kết em lắm nhưng anh giết quá nhiều người ... cả thiên hạ đang coi anh như 1 con quái vật, nếu giờ cặp với em vài tháng sau lại mọc mấy cái sừng thì anh thành mẹ nó quái vật thật à... thôi chào em anh ngược!!!

        Các đại gia cặp với người đẹp Thuyền không đi tù, mọc sừng thì cũng thăng thiên nên các anh hùng ai thấy Thuyền cũng chạy mất dép. Quá chán cảnh gà trống nuôi con nên Thuyền đành in 2000 tờ rơi thuê người đứng cửa siêu thị và các ngã tư để phát thông báo tuyển chồng với 3 tiêu chí: phải dịu dàng, không lăng nhăng và trâu chó trên giường!!!

        Sáng hôm sau nghe tiếng gõ cửa, Thuyền ra mở thì thấy Trương Liêu cao to đẹp trai nhưng bị cụt cả tay lẫn chân đang ngồi xe lăn...
        TL: hi, hàng đẹp...... nhớ anh không, anh là tác giả của một trong những cái sừng trên đầu LUBU đây!!!
        ĐT: mịe, 1 ngày nó mọc hàng chục cái sừng bố ai mà nhớ được... có việc gì đấy???
        TL: Ặc ặc... anh thấy em thông báo nên đến ứng cử đây, không ai đáp ứng đủ yêu cầu của em như anh đâu...
        ĐT: Ông có bị thần kinh lung linh thần chưởng không!!! què cụt đến đây làm gì...
        TL: Trời, anh cụt tay thì làm sao cho em ăn bánh vả và cò chũi (cùi chỏ) được... anh sẽ rất dịu dàng, còn anh cụt chân cũng đâu có lên gối được... và quan trọng anh sẽ không đi ngoai tình được.
        ĐT: nghe cũng có lý à nha, nhưng còn tiêu chí thứ 3...... thương binh 10/10 như mày thì còn chiến đấu gì nữa......
        TL: Lạy má...... thế má nghĩ thằng cụt tay cụt chân như tui thì gõ cửa = cái quái gì cơ chứ!!!