trang Blog

Trần_TâmTham gia: 01/12/2010
  • Này nhóc đứng lại (chap 60)
    Giải Trí
    CameraNikon D3
    ISO3200
    Aperturef/8
    Exposure1/50th
    Focal Length200mm

    Này nhóc đứng lại (chap 60)

    Chap 60





    - Bốp!
    Tên con trai văng vào tường. Nó mà không nhanh tay chống thì đã bầm một bên mặt rồi. Cú đấm của một tên lớp dưới không ngờ lại có sức mạnh đến như vậy.
    Phục Hy tiến tới, nắm lấy cổ áo nó, nói gằn từng từ:
    - Mày có ngu ngốc thì cũng đừng làm trò đó với một cô gái yếu đuối chứ?
    Nó nhìn thằng nhóc vừa đánh cho mình một trận tơi tả, đôi mắt long sòng sọc vì tức giận, muốn đánh trả nhưng không thể.
    - Anh Thái sẽ trả thù chi tao.
    Đáp trả bằng nụ cười khẩy, Phục Hy hất nó ra, đá một phát vào chân.
    - Còn đụng đến Quỳnh Chi nữa thì thằng nào tao cũng chấp.
    Nói rồi cậu bỏ đi một mạch, không ở lại để xem phàn ứng của tên kia. Vì cậu sợ mình sẽ không kìm được giận mà cho hắn thêm một trận nữa.

    ** ** ** ** ** **


    Quỳnh Chi vẫn mặc nguyên chiếc áo sơ mi ướt, cố lết ra khỏi hành lang vắng. Chẳng biết bao nhiêu lâu đã trôi qua, dường như cô đã ngủ được một giấc trước khi tỉnh dậy trên nền nhà lát gạch với đôi mắt sưng vì khóc. Nắng đã tắt hẳn, mặt nước cũng chẳng còn phản chiếu ánh mặt trời. Xung quanh chỉ có sự lạnh lẽo, bởi toàn thân còn ướt nhèm, và cảm giác ấm áp trong lòng đã biến mất.
    - Ắt xì.
    Cô ước gì mình mặc áo đồng phục thay vì chiếc áo sơ mi cách điệu mỏng này. Đúng là việc gì cũng có cái giá của nó. 
    Tóc rối bù, nước từ trên người nhỏ long tong, chân đất vì dép cao gót được cầm trên tay, masscara thàng dòng đen sì quanh khóe mắt. Nhìn cô chẳng khác nào con búp bê cũ bị người ta vứt đi.
    Đầu óc cô trống rỗng như thể ai đó đã lôi sạch mọi thứ tốt đẹp trong đó ra, nhưng lại chẳng thay thế cái gì khác vào. Chỉ có tối tăm mù mịt. Giờ cô chẳng biết mình đang hướng tới điều gì.
    Có bước chân đi tới. 
    Dù là ai, cô cũng sẵn sàng đón nhận ánh mắt khinh thường dành cho một con nhỏ đáng ghét. Giờ cô có còn gì để mất?
    “Mình sẽ đặt vé máy bay, xin ba tha thứ…
    …nhưng trước hết phải dọn hành lí, nói chuyện với dì. Vậy thì phải về nhà…người ấy…
    …mà mình thì không muốn…
    - Mặc áo vào đi.
    Trước khi cô nhận ra giọng nói thì chiếc áo đồng phục ấm áp đã choàng lên vai. Phục Hy nhìn cô với vẻ lãnh đạm thường ngày, nhưng giọng nói đã bớt đi vẻ lạnh lùng.

    Hoặc đây là thật, hoặc cô tự tưởng tượng ra.
    Câu hỏi đầu tiên là, Phục Hy đang làm gì ở đây? Anh ta hối hận vì đã bỏ đi như vậy, hay chỉ tình cờ đi ngang qua, hay làm việc này chỉ vì bị bắt ép, hay…
    Cô chẳng dám nghĩ nữa, cúi đầu xuống nhìn đôi chân trần của mình. Bằng một động tác chậm chạp nhưng dứt khoát, Quỳnh Chi lấy chiếc áo khoác hờ trên vai mình xuống đưa cho Phục Hy.
    Cậu nhận lại áo, rất nhanh. Nhưng sau đó lại choàng lại lên vai cô mà chẳng một lời phàn nàn. Bàn tay cậu còn để hờ trên vai cô.
    Đây chẳng phải là cái kiểu “vừa đấm vừa xoa sao”? Phục Hy vờ tỏ ra quan tâm, cô càng đau lòng. Cô đã từng giả tạo với nhiều người, nhưng cứ nghĩ đó chỉ là hành động vô hại, vì ít ra người bị lừa không cảm thấy đau như cô lúc này.
    Quỳnh Chi quay sang, định quát cậu thì Phục Hy đã vòng tay ôm cứng bờ vai cô, đẩy hai đứa dựa sát vào tường. Cậu áp mặt vào mớ tóc ướt rối bù của cô, thì thầm khẽ:
    - Xin lỗi…


    ** ** ** ** ** 

    Cái tên Phục Hy chết tiệt, nói là sẽ trở lại sau 15ph xin phép với giáo viên chủ nhiệm rồi đưa tôi về mà giờ này chẳng thấy tăm hơi đâu. Tự về cũng được thôi, nhưng tôi đã nhờ nhóc lấy cặp giùm để đỡ mất công lên lớp, tránh được vô số những câu hỏi han không cần thiết từ bạn bè. Vậy mà giờ đây, nó để cho kẻ bị dầm nước khốn khổ này phải ngồi bó gối trên giường bệnh, chẳng biết phải làm gì.
    Thằng quỷ nhỏ, nhất định phải cho nó một trận mới được. 
    Hình như cô y tá đang đi đến thò phải, mà tôi thì lại ghét cái kiểu thỉnh thoảng nhòm đầu vào rồi tống cho một đống thuốc cảm hoặc thúc tôi uống cái thứ nước ghê rợn “phòng bệnh cảm” pha sẵn trên kệ. Thà bị mắng vì bỏ về bất chợt còn hơn là phải chịu những thứ đó.
    Nghĩ là làm, tôi thò hai chân xuống. Ai dè bước chân vội vã hơn, chưa kịp tiếp đất an toàn thì nắm cửa đã xoay.
    Tôi hoảng hồn rụt chân lại, kéo vội chiếc chăn qua.
    - Hoài Thư! Cô vừa bị chết đuối hụt à? 
    Dù không có cái mũ bảo hiểm che hết khuôn mặt kia, tôi vẫn nhận ra Thanh Phong nhờ giọng nói. Nhưng cậu ta làm cái trò gì ở trường tôi vào giờ này nhỉ?
    Vừa tiến lại giường, Phong vừa tháo chiếc mũ bảo hiểm ra. Cậu ấy nhìn tôi với vẻ lo lắng, còn tôi lại đáp bằng đôi mắt tròn ngạc nhiên.
    - Thế quoái nào mà… - Phong cáu gì đó nhưng chẳng nói hết câu – Không sao rồi – cậu ấy thở nhẹ nhõm khi vén mớ tóc mái còn ẩm của tôi qua một bên.
    - Thế quoái nào mà cậu lại ở đây? – tôi lặp lại bằng kiểu nói kháy, cố né ra xa nhưng đôi mắt vẫn không rời cậu ấy.
    Có vẻ hơi lúng túng với câu hỏi, Phong đứng bật dậy, làm mấy động tác thừa thãi như tìm chỗ đặt mũ bảo hiểm và quan sát phòng tế. Tôi đẩy chăn qua một bên, ngồi khoanh chân với vẻ hình sự.
    - Có trả lời câu hỏi của tôi không đấy hả?
    - Ừ thì, lúc Phục Hy gọi điện, tôi tưởng cô bị nặng lắm nên mới qua chào… ai ngờ.
    - Ai ngờ tôi chưa chết nên thất vọng chứ gì?
    Phong trợn mắt nhìn tôi:
    - Nói gở thế hả!
    Tôi tức là tức nhóc Hy cứ bô bô chuyện gì cũng nói với Thanh Phong, mà toàn nói quá sự việc lên, khiến cho nạn nhân nghe cũng phải shock. Còn thực ra, lòng tôi đang sướng rơn vì sự xuất hiện đột ngột của Phong. Cậu ấy lo lắng cho tôi thì phải.
    - Này, cười gì thế hả? – Phong lừ mắt nhìn tôi rồi bẹo một bên má – Biết thế tôi chẳng qua làm gì. Về.
    - y đừng – tôi nài nỉ nhưng cái mặt chẳng nghiêm túc nổi trước thái độ trẻ con của cậu ấy. Phong làm lơ, tiến lại phía cái bàn nhỏ bên cạnh giường, cầm vỉ thuốc của tôi lên xem xét:
    - Thuốc của cô mà phải không? Sao chưa uống?
    Tôi định trả lời, nhưng lại loáng thoáng nghe có người nói chuyện điện thoại ở bên ngoài:
    - Dạ, xong ngay chị ơi. Em sẽ gửi báo cáo về cuối ngày. Hôm nay không có trường hợp nào giả đau để cúp học ngoại trừ…
    Thôi chết, y tá đã trở về.
    Tôi phóng lại phía cửa định chốt trong lại nhưng không kịp. Ổ khóa kêu một tiếng đánh “tách” trước khi cánh cửa mở ra.
    Cô y tá bước vào, nhìn chằm chằm vào cậu học sinh lạ mặt đẹp trai đang ngồi trên giường, tự dưng trở nên lúng túng cả trong phòng làm việc của mình. May là Phong không mặc áo đồng phục chứ không thì bị phát hiện rồi.
    - Em bị đau… ở đâu? 
    - Dạ không – Phong đứng dậy, giơ vỉ thuốc của tôi lên – em bị đau đầu chút xíu, trong lúc chờ cô đã tự tìm thuốc cho mình rồi.
    Luống cuống đút điện thoại vào túi, cô y tá nhìn cậu ấy với vẻ niềm nở:
    - Có cần cô kiểm tra lại cho không?
    Câu hỏi mời mọt hơn là quan tâm làm tôi cảm thấy rợn da gà. Đau đầu thì có cái quoái gì để mà kiểm tra chứ.
    Hình như Phong cũng cảm thấy như tôi. Cậu ấy cười trừ rồi tiến về cửa, định bỏ ra ngoài thì có tiếng hỏi.
    - À mà cô bé ở trong phòng này lúc nãy em có thấy không? 
    - Dạ không – Phong nhún vai, ép cánh cửa sát vào tường để che làm tôi đã chật lại còn chật thêm, sắp nghẹt thở đến nơi. Biết thế ngay từ đầu tôi đã chẳng trốn vào đây rồi.
    - Quoái lạ nhỉ…
    Tranh thủ lúc cô y tá còn đang lầm bầm, xếp lại đống sổ sách trên bàn thì Phong đã nhanh chóng thả chiếc mũ bảo hiểm qua cửa sổ trông qua hành lang.
    - À, cô tìm cho em loại thuốc cảm không gây buồn ngủ được không ạ?
    Cô y tá gật đầu vui vẻ rồi ngước lên cái tủ phía trên. Phải là tôi thì đừng hòng có chuyện đó. 
    Chỉ chờ có thế, Phong mở cánh cửa kéo tôi ra ngoài trước khi cô y tá tìm thấy lọ thuốc trên kệ.

    ** ** ** **


    Anh Thư đến vừa kịp lúc. Cô ngồi xuống chiếc ghế trống còn lại trong bàn, mỉm cười với tất cả mọi người – trừ Danh. Cô không thể gượng ép mình điều này được.
    Danh biết thái độ đó nhưng không nói gì. Anh cứ nhìn cô chằm chằm suốt bữa. Gắp đồ ăn đầy chén nhưng chẳng nuốt được bao nhiêu. Ông Bàng và ba cô chuyện trò rất vui vẻ, dường như lúc này họ chỉ có công việc chứ chẳng nghĩ đến con cái. 
    Anh Thư mỉm cười, ăn uống tự nhiên như chẳng có chuyện gì xảy ra. Danh ngồi thẳng lưng lại, chớp mắt nhỉn cô rồi lại quay sang hướng khác. Phía dưới gầm bàn, anh khẽ đá hộp quà sâu vào trong.
    Được nửa bữa, khi cuộc nói chuyện của người lớn đang đến đoạn cao trào, Anh Thư vẫy cô phục vụ lại, xin một li rượu loại nhẹ. Tức thì Danh buông đũa.
    - Em…
    Anh chẳng biết phải mở lời thế nào, bực bội đứng dậy và ném chiếc khăn ăn lên bàn.
    - Con xin phép ra ngoài một lát, ba và bác cứ tự nhiên – Danh nói và đi thẳng một mạch ra quầy bar. Anh Thư mím môi. Cô biết mình là người làm cho anh ta cảm thấy bực mình.
    - Chị có cần một li rượu nữa không?
    Cô ngước lên:
    - Thôi khỏi, tôi ra quầy uống cũng được.


    ………
    Danh gọi cho mình một li cocktail. Anh Thư ngồi lên chiếc ghế xoay bên cạnh, cầm li rượu trước khi anh kịp chạm tay đến và nhấm một ngụm.
    - Cảm ơn anh nhé – cô mỉm cười. Câu nói thân thiện đầu tiên với Danh. 
    Anh nhìn cô với vẻ bất mãn rồi bất giác nắm chặt hai vai cô.
    - Em là… Anh Thư hay Hoài Thư? Là Anh Thư đúng không.
    Khi nói câu này, trán anh nhăn lại với vẻ bất lực, đầu hơi cúi xuống.
    - Anh nhận ra tôi à?
    - Nhận ra, chỉ là không thể tin được em lại xen ngang vào cuộc gặp mặt của em gái mình.
    Anh Thư cười khẩy trước câu kết tội của anh.
    - Ai xen ngang ai? Người ba anh muốn thành đôi với con trai mình không phải là tôi sao? Ba anh thật sự biết Hoài Thư là ai sao?
    Danh buông tay. Anh không ngờ cô gái hiền lành đối diện mình lại có thể nói những câu bạc tình đến như vậy, cứ như Hoài Thư chẳng hề dính dáng gì đến cô.
    - Ba anh không, nhưng anh thì muốn. Và em cũng biết điều đó mà.
    Anh nhấp li cocktail của mình. Anh Thư xoay người về phía quầy, đặt hai tay lên bàn.
    - Vậy thì làm gì đi chứ?
    Ngạc nhiên, Danh đặt li xuống, quay qua nhìn cô.
    - Ý em là sao?
    - Nếu thích Hoài Thư thì anh phải làm gì đi chứ. Anh biết nó thích ai mà… Đừng để nó đến với Phong.
    Câu cuối được cô nói ra với giọng yếu đuối. Đôi mắt nhìn mông lung lên kệ ly xếp dày đặc phía trên.
    Danh nhíu mày. Anh chẳng hiểu Anh Thư đang nghĩ gì trong đầu.
    - Chuyện này nghĩa là sao? Em tốt với anh hay nói điều đó vì chính bản thân mình?
    - Tốt cho cả hai là được rồi – cô thở dài, vuốt ngược tóc của mình ra phía sau.
    - Vậy mà anh tưởng em không thích Phong.
    - Ai nói là tôi thích cậu ta chứ - Anh Thư cao giọng nhưng rồi lại dừng lại – nhưng tôi sẽ càng ghét Hoài Thư hơn nếu nó và cậu ấy trở thành một đôi. Vì sao thì anh đừng hỏi. Có lẽ… là lòng ích kỉ.
    - Cái tốt trong con người em chỉ đến vậy thôi sao? – Danh giễu cô – vì lí do gì mà tôi phải nghe theo em chứ? Tình cảm của tôi đối với Hoài Thư là thật, nhưng không phải vì thế mà nghe lời em như một thằng ngốc. 
    Anh rút ví, đặt tiền lên quầy rồi đứng dậy.
    - Người đáng ghét là em chứ không phải cô ấy.
    Anh Thư ngồi bất động, đến nỗi ngước lên cô cũng chẳng dám. Cảm thấy khó chịu trong lòng, nhưng cô không chấp nhận là mình sai.

    ** ** ** ** 


    Thanh Phong nhờ một cô bé lớp dưới vào lớp tôi lấy cặp sau khi cho tôi biết Phục Hy đã về nhà khi gọi điện cho cậu ấy. Hóa ra là thằng nhóc này dám bỏ rơi tôi thật!
    - Cô làm gì mà ghê thế, nó cũng có việc của riêng nó chứ.
    - Nhưng đã hứa thì hãy ráng mà làm cho xong, còn không thì cũng phải báo một tiếng cho tôi biết chứ.
    - Thì nó báo cho tôi rồi nè – Phong chỉ vào mình, cứ như thế cậu ta là người bảo vệ của riêng tôi vậy.
    Phong đưa tôi về nhà lúc trời đã bắt đầu tối. Trước đó hai đứa đã đi vòng vèo khắp mọi nơi chỉ vì tên cầm tay lái nổi hứng muốn hóng gió. Tôi cũng phải nghe theo mà không một lời phàn nàn, mặc dù cái áo khoác của Phong chẳng đủ để che ấm. Nói mới nhớ, tôi phải trả áo cho cậu ta chứ nhỉ.
    - Cậu chờ chút – tôi nói khi Phong dừng xe trước cửa nhà, vội vàng chạy vào lục tủ áo lấy ra cái áo lạnh treo cẩn thận trên móc.
    - Áo của tôi à? – cậu ấy ngạc nhiên – tưởng cô đem bán rồi nên không trả chứ.
    - Hừ, tôi chỉ quên thôi, chứ ai lấy cái áo này làm gì.
    May là trời tối nên tôi đỏ mặt cũng chẳng ai hay. Thật xấu hổ khi phải nói dối rằng mình không phải là kẻ cố tình giữ cái áo làm của riêng.
    Phong thoáng cười, gấp chiếc áo bỏ vào trong cốp. Tôi nâng niu vậy mà cậu ta chẳng biết giữ gì cả.
    - Cảm ơn nhé. Nhớ giữ ấm kẻo bị cảm lạnh đấy – cậu ấy nói trước khi phóng xe đi.
    Tôi trở vào nhà, đinh đóng cửa nhưng con Xù cứ đứng mãi chỗ hàng rào nhà bên cạnh hít hít ngửi ngửi gì đó đến nỗi chủ gọi mãi không chịu về. Trời tối nhập nhoạng chẳng thấy gì, tôi đành phải ra gô cổ nó lại.
    - Cái con chó khó bảo này – tôi nắm lấy dây đeo cổ nó, định lôi vào nhà thì nhận ra bóng người.
    - Nó trông nhà giỏi lắm đấy – Danh nói và xoa đầu con Xù như thú cưng của nhà mình. Dường như anh ta còn thân với con chó hơn cả chủ nó là tôi đây.
    - Anh làm gì… trước cửa nhà tôi, vào… giờ này?- tôi ú ớ nói không nên lời.

    - Thế cho anh hỏi Thanh Phong làm gì mà đưa em về muộn thế.
    - Cậu ấy…
    Tôi chưa biết trả lời sao thì Danh đã nhe răng cười.
    - Không làm khó em nữa. Anh đến để cho em món quà này.
    Danh chìa hộp quà được gói cẩn thận với cái nớ trắng to đùng phía trên. Hành động bất ngờ của anh ta làm tôi cảm thấy ngại. Nhận thì kì, nhưng không nhận thì lại thất lễ.
    - Cái này…
    - Anh định không tặng rồi, nhưng đã lỡ mua nên chẳng biết làm sao. Em không thích thì cứ cầm về rồi bỏ sau cũng được.
    - Ai lại ném quà đi bao giờ. Tôi nhận chứ - tôi cầm lấy món quà trước khi Danh đổi ý – cảm ơn nhé.
    Con Xù ở bên cạnh cứ chồm chồm không yên. Danh cười, nhưng tôi vẫn thấy nghi nghi. Đâu có tự nhiên mà mình được nhận quà.
    - Có yêu cầu gì à? 
    - Em nghĩ anh xấu vậy sao? 
    - Đúng vậy đấy – tôi gật đầu chắc nịch.
    - Thực ra thì – Danh gãi đầu - cho anh một cái hẹn nhé. Chỉ một lần mà thôi. Anh không bắt buộc em đâu…
    Anh không nói hết câu mà chờ câu trả lời của tôi. Thực sự tôi chẳng thích “hẹn” gì cả.
    - Một buổi đi chơi và nói chuyên thôi, à không, đi đâu cũng được, tùy em. Chỉ cần cho anh một tiếng đồng hồ thôi.
    Tôi rất dễ “xuôi tai”, nhất là có ai nài nỉ thì lại không từ chối được.
    - Nhưng cả tuần này tôi bận rồi.
    - Chủ nhật thì sao?
    Chủ nhật tôi phải đưa Chùm ruột đi diễn văn nghệ. Hay là…
    - Đi đâu cũng được chứ gì?
    Danh gật đầu.
    - Vậy hẹn anh bảy giờ sáng chủ nhật này.