Chỉ là chuyện bữa cơm

Còn gì hạnh phúc hơn khi chồng mình hào hứng trước mâm cơm tươm tất, ăn uống ngon miệng, khen ngợi được vài câu nữa thì càng tuyệt vời.

 

 

Thuở bé, tôi thường ám ảnh bởi câu than của mẹ mỗi lần chuẩn bị xách giỏ đi chợ:

- Riết rồi chẳng biết mua gì ăn nữa!

Mẹ quay qua hỏi mấy chị em tôi, đứa nào đứa nấy đều bảo, sao cũng được. Chúng tôi chẳng muốn thêm áp lực cho mẹ trong việc đổi món ăn, sửa soạn mâm cơm hàng ngày. Bởi cả mấy chị em tôi đều hiểu, chỉ riêng làm vừa lòng ba tôi thôi cũng đủ để mẹ vô cùng nhọc công rồi.

Ba tôi đi làm bên ngoài. Mẹ nội trợ, loay hoay suốt ngày với vô số việc lớn nhỏ. Nhưng gay cấn nhất có lẽ là làm sao chu toàn chuyện cơm nước cho người đàn ông duy nhất trong nhà. Ba tôi không dữ dằn, cũng chưa thô bạo hất đổ mâm cơm bao giờ. Nhưng ba tôi lại vô cùng sành ăn, thích ăn ngon, ăn phải đúng điệu, đầy đủ hương vị. Công việc cho ba tôi cơ hội đi đây đó, thưởng thức nhiều món ngon vật lạ. Và khi ngồi vào mâm cơm gia đình, ba tôi thường hay kể lại, chi tiết, kèm theo những lời trầm trồ chẳng biết vô tình hay cố ý. Những lời trầm trồ đó, với mẹ tôi là cả một thách thức mà mẹ luôn muốn vượt qua cho bằng được.

Trong suy nghĩ của mấy chị em tôi, tài nghệ nấu ăn của mẹ thật xuất chúng. Mẹ có thể nấu món ba miền, làm vài thức ăn đặc biệt của nước ngoài, càng có thể chỉ qua nếm thử mà phán đoán ra người ta đã dùng những nguyên vật liệu gì. Bữa ăn hàng ngày của gia đình tôi phong phú, ngon miệng, đẹp mắt, hợp vệ sinh, đảm bảo dinh dưỡng. Tưởng như đâu có gì để mà trông mong hơn thế nữa.

Vậy nhưng, ba tôi lại là người đàn ông hà tiện lời khen đến khó hiểu. Ông lại vô cùng nhanh nhạy trong việc nhận ra một thiếu sót nhỏ nhoi nào đó. Canh hơi quá lửa, rau mềm mất rồi, chứ chẳng phải vừa chín tới, giòn mà không cứng. Cá kho tộ phải có vài miếng tóp mỡ mới đúng điệu. Hai chữ “đúng điệu” đó làm má tôi… đứng tim, điêu đứng. Đôi khi tôi cảm thấy bất nhẫn, thương má, giận ba mình vô tâm, sao ba không hiểu, má tôi đã kỳ công nấu nướng, bỏ biết bao nhiêu tâm huyết vào mâm cơm, chẳng phải để nhận lại những săm soi chê bai như vậy. Ngày tết, đám tiệc, mẹ tôi thức khuya dậy sớm từ mấy hôm trước, luôn tay luôn chân, ai cũng tấm tắc khen ngợi. Nhưng ba tôi, giữa bao nhiêu khách khứa, thường chê bai một vài chi tiết nào đó, ví như món gỏi này lẽ ra phải có tía tô (mùa đó không có loại rau gia vị này) mới phải! Tôi có cảm giác, mẹ cả đời nấu món gì cũng không thể tròn trịa vừa ý ba được.

Tôi không thừa hưởng được nhiều khả năng bếp núc của mẹ, nhưng cũng tàm tạm đủ dùng. Ngày lấy chồng, tôi cũng nơm nớp trong lòng việc phải tề gia nội trợ sao cho chu toàn, hình như bởi ảnh hưởng nếp nhà từ bé. Tất nhiên, tôi cũng hiểu thời thế đã thay đổi, tôi cũng đi làm, chẳng ai có thể đòi hỏi cầu toàn quá nhiều. May thay, chồng tôi lại là người đàn ông dễ tính, hầu như trái ngược hẳn với ba tôi thì phải. Hay là ông trời biết tôi “sợ” ba tôi từ nhỏ, nên bù đắp mà cứ như trêu ngươi?!

Chồng tôi đơn giản trong việc ăn uống vô cùng. Một tô cơm nguội với dưa leo và cá kho mặn, cũng xong. Thậm chí, thay bữa cơm bằng một gói mì ăn liền, anh cũng chẳng phàn nàn gì. Thời gian đầu mới chung sống, tôi mừng trong lòng khi thấy anh chưa bao giờ nêu lên ý kiến gì trong việc ăn uống, tôi cho ăn gì anh cũng chấp nhận. Tôi không hề phải vất vả nghĩ ngợi đến việc chăm lo cho bao tử của chồng, hòng nắm giữ trái tim anh như bao nhiêu người phụ nữ khác. Tôi cũng thích trổ tài nấu nướng, bày biện, nhưng chỉ để anh hiểu rằng tôi muốn được chăm sóc anh, quan tâm tới sức khỏe và sở thích của chồng.

Còn gì hạnh phúc hơn khi chồng mình hào hứng trước mâm cơm tươm tất, ăn uống ngon miệng, khen ngợi được vài câu nữa thì càng tuyệt vời. Nhưng những điều tưởng chừng bé mọn đó, mẹ tôi cả đời hầu như không được nếm trải, và đến lượt tôi, cũng vậy. Chồng tôi dường như chẳng hề để ý đến việc hôm nay vợ nấu món gì, chứ đừng nghĩ đến việc ngon dở ra sao. Bữa cơm thuần túy là nạp năng lượng để tồn tại, vậy thôi. Hỏi ngon không, vừa miệng không, thích hay không, anh đều ậm ừ. Tham khảo mẹ chồng những món anh ưa thích, bà cũng chưng hửng, nghĩ mãi rồi mới kể ra vài ba thứ thông dụng. Tôi nấu xong, dọn lên, anh cũng dửng dưng, chẳng tỏ thái độ gì. Ăn cơm với chồng thật đơn điệu, vì anh chẳng thưởng thức, khen chê gì, càng không đặt nặng bữa cơm gia đình. Anh không muốn vợ phải chờ cơm, mắc công áy náy. Và tôi, sau một thời gian chung sống, cũng bắt đầu thấy nản lòng, không thấy hứng thú gì với việc mua chút đồ ăn tươi về hì hụi nấu nướng nữa. Chưa đến mức chọn giải pháp ăn quán cho gọn nhẹ, nhưng cuộc hôn nhân của chúng tôi, khi chẳng có cảm giác ấm áp bên bàn ăn cùng nhau, bỗng thấy hời hợt và tẻ nhạt vô cùng…

Tôi đâm băn khoăn không hiểu, giữa việc vất vả chiều chuộng cái bao tử của một người đàn ông khó tính, với việc khỏe thân vì chồng chẳng màng chuyện cơm nước gia đình, điều gì là đáng buồn hơn nữa?

Hoàng My

Chỉ là chuyện bữa cơm

Chỉ là chuyện bữa cơm

Bình luận

 Bình luận
0 Bình luận