Chộn rộn rồi, đời cũng thế, chơi vơi...


Chộn rộn lắm rồi, và tôi ghét cứ phải chui đầu vào một đời tầm xàm và rối rắm như thế. Có lẽ vì tôi muốn giản đơn, mọi thứ diễn ra thật bình thường, để đầu óc của một con người phức tạp không cần phải căng lên suy nghĩ. Nơ rôn suy nghĩ, tôi chẳng màng. Mệt óc lắm, lắm lắm người người.

Nhưng hình như, đời không dễ dàng như thế, hoặc giả, có những người đời xuôi như nước, còn những kẻ cứ phải cố lội giữa dòng, bì bõm quơ quào để không chết đuối. Thế thì, đời chơi kì lắm. Nhưng khốn thay tôi vẫn phải ở với đời, chẳng đi đâu được. Nhiều lúc cũng muốn đặt mình giữa trùng trùng mây núi, để ngao du và thấy đời bớt khổ. Đời tô hố, nhưng vẫn phải rục rã nhìn đời. Thế thì thôi, tôi lại dặn mình an lòng lần nữa.

Tôi ghét phải tự tỏ ra mình mẽ. Tôi ghét phải tự nhận ra niềm cô lẻ của mình. Tôi ghét những sáng bình minh thức dậy, nhìn lại mà tiếc nuối một giấc mơ. Tôi ghét nhữn phút ơ thờ, ngồi suy nghĩ xem mình đã làm gì cho có ích. Tôi ghét những cơn đau rúc rích, bị dẹp tan bởi những ồn ã xung quanh. Tôi ghét những bước quẩn quanh, ngồi đây và type những dòng dày cộm niềm lạc lõng.

Om sòm, tiếng trẻ con nhí nhố phía dưới. Tiếng mẹ buồn trách mắng phía sau. Tiếng anh chị càu nhàu. Còn tôi...không lên tiếng.






 

Viết ra không còn đơn giản để giải tỏa nỗi niềm hay chia sẻ. Vì đời lẹ lắm, lướt qua, cảm xúc sẽ choáng bay, khi bị những rần rần công việc đọa đày dồn dập. Mình thì le te lấp thấp, chỉ kịp ngóm lên một tiếng rủa đời.

Mệt đến không thôi.

Muốn đi xa, cùng một số người mình quý. Chỉ cần ở cạnh họ, tìm được vài điểm chung, lùng nhùng trò chuyện nhảm, chụp vài tấm ảnh với tạo hình can đảm, để thôi làm xàm với những tấn - kịch - đời. Lúc ấy, sẽ không cần phải lùm xùm về công việc, không còn lặn lội trách mắng những ước mơ, không còn tô hô kể khổ, cũng không còn day dứt một câu chuyện tình cảm chóng qua.

Đời ngày càng xa, và giờ nhìn lại. Tiếc nuối rồi, nhưng chẳng biết cách nào chạy cho nên. Chắc vẫn cứ tàn tàn, làn dàn qua những ngày đêm chờ giấc ngủ.

 

Viết để gọi đời, viết để bớt chơi vơi, để có động lực mà ngồi viết bài thu hoạch. Á, thế ra cuối cùng, mình cũng nhớ đến công việc mà thôi.

Đời trôi, và mình bồng bềnh trên sóng. Lồng tồng hát những khúc miên ca:
 

" ...Đường nào quạnh hiu tôi đã đi qua

  Đường về tình tôi có nắng rất la đà..."




 

Comments

  • ngockhue_1990  -  06/01/2012 02:14:17

    ... Đường nào quạnh hiu tôi đã đi qua

    Đường về tình tôi có nắng rất la đà..
    >>>> Hay quá hà hjxhjx
  • trantamanh123  -  09/01/2012 07:57:03

    Đúng vậy. Bạn đặt tiêu đề thật hợp lý. Đời vẫn vậy, ồn ã, náo nhiệt, đúng nhất vẫn là : " chộn rộn"... thế rồi đọng lại trong tất cả chỉ còng sự " chơi vơi". Chơi vơi mình ta với ta. Với với với bao buồn vui, âu lo.
    Cuộc đời đông chặt kiếp người. Mỗi kiếp người, mỗi thân phận... nhưng tất cả ai dám bảo lúc nào cũng rạng rỡ nụ cười.

    Chơi vơi- một cảm giác mà ai cũng có trong đời, dẫu 01 lần, hay đôi ba lần... hay cả chuỗi dài của sự tồn tại hiện hữu này. Thôi thì mỗi người cảm nhận chơi vơi một cách. bạn chơi vơi vì cảm xúc, tôi chơi vơi vì xa vắng, người kia chơi vơi vì cô đơn.v.v
  • lilith_9i  -  06/01/2012 11:12:54

    Cám ơn Ngọc Khuê đã chia sẻ nhé. ;)
  • tutuyetnhu989  -  10/01/2012 10:38:41

    Ta ghét sự thật ngay trước mũi của mình
    Ta ghét phải nhìn thấy nghe thấy những điều chói tai
    Ta ghét phải hướng ánh mắt mình về phía ấy
    Ta ghét phải...sân với Người
    Thế nhưng....Ta nào có phải là đá cuội mà vô hồn mà hờ hững
    Thế nên...lại phải theo con tạo xoay vần
    Ngụp lặn trong cõi vô thường mãi mà chẳng...Yên ta ơi
  • lilith_9i  -  10/01/2012 10:55:14

    @Tâmanh: Cám ơn vì nững lời chia sẻ của bạn. Chúc bạn một tuần mới vui nhé! ;)
  • lilith_9i  -  10/01/2012 10:58:38

    @tututuyetnhu:
    Lững thững nỗi lãng quên ta vác hoài chẳng mệt
    Bên đời ta, ai hát khúc du miên
    Bên ngọn đồi, đời rục rã triền miên. Ồ, ngây người, ta vẫn còn đứng đấy. Thấy lòng... yên lắm ai ơi!!!
  • tutuyetnhu989  -  10/01/2012 01:13:19

    Hii...ngây người ra thì chắc có bão lòng mới rồi Chàng ạ