trang Blog

chugiapapiTham gia: 15/03/2009
  • Một bài thơ hay về Trường Sa
    Thư Giãn
    CameraNikon D3
    ISO3200
    Aperturef/8
    Exposure1/50th
    Focal Length200mm

    Một bài thơ hay về Trường Sa

    Trường Sa không chỉ là quần đảo bão tố, tranh chấp... mà Trường Sa còn là nơi thi vị, dệt nên những vần thơ cháy bỏng, ray rứt và buồn tênh, cô độc và hiu hắt, dữ dội và mông lung như những gì nghệ thuật có thể diễn tả được. Xin giới thiệu bài thơ rất hay về Trường Sa của Nhà thơ Tô Thùy Yên viết năm 1974, trích từ blog của buiart. Hãy đọc để biết một Trường Sa cô đơn hoang vắng đến nỗi "đêm nằm còn tưởng đảo trôi đi...". Hãy đọc để biết nỗi mông quạnh của Trường Sa "đảo hoang, vắng cả hồn ma quỷ". Hãy cảm nhận buổi chiều Trường Sa "ta nghe chừng phỏng khắp châu thân" và hãy chợt nhận ra cuộc đời "kêu dòn như tiếng nứt hoa niên" ở nơi hiu quạnh này...

    TRƯỜNG SA HÀNH

    Trường Sa! Trường Sa! Đảo chuếnh choáng!
    Thăm thẳm sầu vây trắng bốn bề.
    Lính thú mươi người lạ sóng nước,
    Đêm nằm còn tưởng đảo trôi đi.

    Mùa Đông Bắc, gió miên man thổi
    Khiến cả lòng ta cũng rách tưa.
    Ta hỏi han, hề, Hiu Quạnh lớn
    Mà Hiu Quạnh lớn vẫn làm ngơ.

    Đảo hoang, vắng cả hồn ma quỷ.
    Thảo mộc thời nguyên thủy lạ tên
    Mỗi ngày mỗi đắp xanh rờn lạnh
    Lên xác thân người mãi đứng yên.

    Bốn trăm hải lý nhớ không tới.
    Ta khóc cười như tự bạo hành,
    Dập giận, vác khòm lưng nhẫn nhục,
    Đường thân thế lỡ, cố đi nhanh.

    Sóng thiên cổ khóc, biển tang chế.
    Hữu hạn nào không tủi nhỏ nhoi?
    Tiếc ta chẳng được bao nhiêu lệ
    Nên tưởng trùng dương khóc trắng trời.

    Mùa gió xoay chiều, gió khốc liệt,
    Bãi Đông lở mất, bãi Tây bồi.
    Đám cây bật gốc chờ tan xác,
    Có hối ra đời chẳng chọn nơi?

    Trong làn nước vịnh xanh lơ mộng,
    Những cụm rong óng ả bập bềnh
    Như những tầng buồn lay động mãi
    Dưới hồn ta tịch mịch long lanh.

    Mặt trời chiều rã rưng rưng biển.
    Vầng khói chim đen thảng thốt quần,
    Kinh động trời đất như cháy đảo.
    Ta nghe chừng phỏng khắp châu thân.

    Ta ngồi bên đống lửa man rợ,
    Hong tóc râu, chờ chín miếng mồi,
    Nghe cây dừa ngất gió trùng điệp
    Suốt kiếp đau dài nỗi tả tơi.

    Chú em hãy hát, hát thật lớn
    Những điệu vui, bất kể điệu nào
    Cho ấm bữa cơm chiều viễn xứ,
    Cho mái đầu ta chớ cúi sâu.

    Ai hét trong lòng ta mỗi lúc
    Như người bị bức tử canh khuya,
    Xé toang từng mảng đời tê điếng
    Mà gửi cùng mây, đỏ thảm thê.

    Ta nói với từng tinh tú một,
    Hằng đêm, tất cả chuyện trong lòng.
    Bãi lân tinh thức, âm u sáng.
    Ta thấy đầu ta cũng sáng trưng.

    Đất liền, ta gọi, nghe ta không?
    Đập hoảng Vô Biên, tín hiệu trùng.
    Mở, mở giùm ta khoảng cách đặc.
    Con chim động giấc gào cô đơn.

    Ngày. Ngày trắng chói chang như giũa.
    Ánh sáng vang lừng điệu múa điên.
    Mái tóc sầu nung từng sợi đỏ
    Kêu dòn như tiếng nứt hoa niên.

    Ôi lũ cây gầy ven bãi sụp,
    Rễ bung còn gượng cuộc tồn sinh,
    Gắng tươi cho đến ngày trôi ngã
    Hay đến ngày bờ tái tạo xanh.

    San hô mọc tủa thêm cành nhánh.
    Những nỗi niềm kia cũng mãn khai.
    Thời gian kết đá mốc u tịch,
    Ta lấy làm bia tưởng niệm Người.

    Tô Thùy Yên 3-1974

    Xin cám ơn Nhà thơ Tô Thùy Yên với những câu chữ tuyệt vời này...