trang Blog

ThanhTham gia: 01/11/2010
  • những bài thơ hay về quê hương
    Sáng Tác
    CameraNikon D3
    ISO3200
    Aperturef/8
    Exposure1/50th
    Focal Length200mm

    những bài thơ hay về quê hương

     QUÊ HƯƠNG
                     GIANG NAM 

    Thuở còn thơ ngày hai buổi đến trường 
    Yêu quê hương qua từng trang sách nhỏ: 
    "Ai bảo chăn trâu là khổ ?" 
    Tôi mơ màng nghe chim hót trên cao. 

    Nhớ những ngày trốn học 
    Đuổi bướm cầu ao 
    Mẹ bắt được... 
    Chưa đánh roi nào đã khóc 
    Có cô bé nhà bên 
    Nhìn tôi cười khúc khích... 

    Cách mạng bùng lên 
    Rồi kháng chiến trường kỳ 
    Quê tôi đầy bóng giặc 
    Từ biệt mẹ tôi đi 

    Cô bé nhà bên (có ai ngờ!) 
    Cũng vào du kích 
    Hôm gặp tôi vẫn cười khúc khích 
    Mắt đen tròn (thương thương quá đi thôi) 
    Giữa cuộc hành quân không nói được 
    một lời... 
    Đơn vị đi qua tôi ngoái đầu nhìn lại 
    Mưa đầy trời nhưng lòng tôi ấm mãi 

    Hòa bình tôi trở về đây 
    Với mái trường xưa, bãi mía, luống cày 
    Lại gặp em 
    Thẹn thùng nép sau cánh cửa 
    Vẫn khúc khích cười khi tôi hỏi nhỏ 
    - Chuyện chồng con... (khó nói lắm anh ơi)! 
    Tôi nắm bàn tay nhỏ nhắn, ngậm ngùi 
    Em để yên trong tay tôi nóng bỏng 

    Hôm nay nhận được tin em 
    Không tin được dù đó là sự thật 
    Giặc bắn em rồi quăng mất xác 
    Chỉ vì em là du kích, em ơi! 
    Đau xé lòng anh chết nửa con người! 

    Xưa yêu quê hương vì có chim, có bướm 
    Có những ngày trốn học bị đòn,  roi 
    Nay yêu quê hương vì trong từng nắm đất 
    Có một phần xương thịt của em tôi. 

    Bài học đầu cho con  

    Quê hương là gì hở mẹ

    Mà cô giáo dạy phải yêu

    Quê hương là gì hở mẹ

    Ai đi xa cũng nhớ nhiều

    Quê hương là chùm khế ngọt

    Cho con trèo hái mỗi ngày

    Quê hương là đường đi học

    Con về rợp bướm vàng bay

    Quê hương là con diều biếc

    Tuổi thơ con thả trên đồng

    Quê hương là con đò nhỏ

    Êm đềm khua nước ven sông

    Quê hương là cầu tre nhỏ

    Mẹ về nón lá nghiêng che

    Là hương hoa đồng cỏ nội

    Bay trong giấc ngủ đêm hè

    Quê hương là vòng tay ấm

    Con nằm ngủ giữa mưa đêm

    Quê hương là đêm trăng tỏ

    Hoa cau rụng trắng ngoài thềm

    Quê hương… là bàn tay mẹ

    Dịu dàng hái lá mồng tơi

    Bát canh ngọt ngào tỏa khói

    Sau chiều tan học mưa rơi

    Quê hương là vàng hoa bí

    Là hồng tím giậu mồng tơi

    Là đỏ đôi bờ dâm bụt

    Màu hoa sen trắng tinh khôi

    Quê hương… mỗi người đều có

    Vừa khi mở mắt chào đời

    Quê hương …là dòng sữa mẹ

    Thơm thơm giọt xuống bên nôi

    Quê hương mỗi người chỉ một

    Như là chỉ một mẹ thôi

    Quê hương nếu ai không nhớ...

    Sẽ không lớn nổi thành người.

    (Đỗ Trung Quân)

    Nhớ con sông quê hương

    Quê hương tôi có con sông xanh biếc

    Nước gương trong soi tóc những hàng tre

    Tâm hồn tôi là một buổi trưa hè

    Tỏa nắng xuống lòng sông lấp loáng

    Chẳng biết nước có giữ ngày giữ tháng

    Giữ bao nhiêu kỷ niệm giữa dòng trôi

    Hỡi con sông đã tắm cả đời tôi

    Tôi giữ mãi mối tình mới mẻ

    Sông của quê hương sông của tuổi trẻ

    Sông của miền Nam nước Việt thân yêu

    Khi bờ tre ríu rít tiếng chim kêu

    Khi mặt nước chập chờn con cá nhảy

    Bạn bè tôi tụm năm tụm bảy

    Bầy chim non bơi lội trên sông

    Tôi đưa tay ôm nước vào lòng

    Sông mở nước ôm tôi vào dạ

    Chúng tôi lớn lên mỗi người mỗi ngả

    Kẻ sớm khuya chài lưới bên sông

    Kẻ cuốc cày mưa nắng ngoài đồng

    Tôi cầm súng xa nhà đi kháng chiến

    Nhưng lòng tôi như mưa nguồn gió biển

    Vẫn trở về lưu luyến bên sông

    Tôi hôm nay sống trong lòng miền Bắc

    Sờ lên ngực nghe trái tim thầm nhắc

    Hai tiếng thiêng liêng hai tiếng miền Nam

    Tôi nhớ không nguôi ánh nắng màu vàng

    Tôi quên sao được sắc trời xanh biếc

    Tôi nhớ cả những người không quen biết

     Có những trưa tôi đứng dưới hàng cây

    Bỗng nghe dâng cả một nỗi tràn đầy

    Hình ảnh con sông quê mát rượi

    Lai láng chảy lòng tôi như suối tưới

    Quê hương ơi lòng tôi cũng như sông

    Tình Bắc Nam chung chảy một dòng

    Không ghềnh thác nào ngăn cản được

    Tôi sẽ lại nơi tôi hằng mơ ước

    Tôi sẽ về sông nước của quê hương

    Tôi sẽ về sông nước của tình thương

    -Tế Hanh-