trang Blog

dasoteniTham gia: 06/04/2009
  • Kinh tế Vi mô có gì khó nào ? (chương 2)
    Thư Giãn
    CameraNikon D3
    ISO3200
    Aperturef/8
    Exposure1/50th
    Focal Length200mm

    Kinh tế Vi mô có gì khó nào ? (chương 2)

    Mấy bữa rài e biến đâu mất chắc thấy tui, sợ quá chạy mất dép rồi (chuyện thường thôi ấy mà) nhưng không sao lở hứa sẽ giúp e ôn lại môn kinh tế vi mô mà, mình phải giữ lời chứ mới đáng nam nhi chứ bộ

    Hôm nay mình sẽ bàn về chương 2 của cái môn kinh tế vi mô này nói về Cung, Cầu và Giá cả Thị trường

    Thị trường là gì? đó là nơi người ta giao dịch mua bán trao đổi gồm 2 bên là bên mua và bên bán trước đây thì nó có chỗ hẳng hòi đó là chợ, là siêu thị, nhưng ngày nay công nghệ thông tin phát triển thì nó có thể ở khắp nơi thông qua internet.

    các mô hình thị trường
    có 4 loại thị trường
    - thị trường cạnh tranh hoàn toàn
    - thị trường cạnh tranh độc quyền
    - thị trường độc quyền nhóm
    - thị trường độc quyền hoàn toàn

    trong đó lý tưởng nhất là thị trường cạnh tranh hoàn toàn với những đặc điểm như là nhiều ngừoi mua và bán mỗi người giao dịch một lượng nhỏ so với toàn thị trường, kế đến là có thông tin hòan hảo về các điều kiện mua bán, thứ ba là có sự đồng nhất về sản phẩm, và thứ 4 là dễ dàng thay đổi. và bạn có biết ngày nay có một thị trường cũng được xem gần như hoàn hảo không đó là thị trường chứng khoán đấy đó là thị trường có nhiều người mua và người bán mỗi người chiếm một tỷ trọng rất nhỏ (tui nói đây là của nước ngoài àh nha đừng nghĩ việt nam ). những người mua và người bán luôn nhận được thông tin như nhau về mặt hàng họ giao dịch đó là các bảng báo cáo tài chính do các công ty phát hành hàng kỳ, rồi có sự đồng nhất về sản phẩm đó là chứng khoán, trái phiếu và cuối cùng dễ thay đổi ở chổ thông qua các nhà môi giới người mua luôn đạt được giá mua thấp nhất thời điểm đó và người bán đạt được giá bán cao nhất thời điểm đó hai cái giá này trùng lại với nhau gọi là giá khớp lệnh đó.

    còn dạng thị trường cạnh tranh độc quyền là dạng thị trường có một sự độc quyền tức là một bên mua hoặc bên bán nắm quyền chi phối thị trường chẳng hạn như cái ông Microsoft to đùng đó chiếm một thị phần hệ điều hành bự khủng khiếp đến 80% thị trường toàn cầu tạo nên sự độc quyền làm giá của microsoft, tương lai gần đây có một ông nữa đang manh nha đến với sự độc quyền đó là Autodesk đã, đang và sẽ thâu tóm toàn bộ các công nghệ đồ họa phổ biến nhất hiện nay kể ra hết hồn nào là 3D Max, Maya, Mudbox, AutoCad, Inventor nói chung toàn bộ những phần mềm đồ họa đỉnh hiện nay đều do autodesk sở hữu theo tui có thể nói Autodesk là một hình mẫu như Microsoft sẽ là người làm bảo giá trên thị trường phần mềm đồ hoạ cho mà xem, các u cứ chờ xem tui nói có đúng không. các dạng thị trường còn lại đều là các mức độ độc quyền khác nhau từ thấp đến cao

    Giờ nói đến cầu thị trường: Cầu ở đây chính là nhu cầu là cái thị trường muốn được thỏa mãn đó mà trong sách Kinh tế vi mô có nói "Cầu thị trường mô tả số lượng một hàng hóa hay dịch vụ mà người tiêu dùng sẽ mua ở các mức giá khác nhau trong một thời gian cụ thể, trong điều kiện các yếu tố khác không đổi." đấy chúng ta thấy để dể các bố kinh tế học phán thêm một câu cuối là "trong điều kiện các yếu tố khác không đổi" nên cái này sẽ không có thực vì trong thực tế làm gì có chuyện các yếu tố các không đổi nhưng nói tóm lại khái niệm cầu cũng chỉ xoay quanh lượng hàng mà thị trường là lượng hàng hóa mọi người muốn mua" lấy ví dụ trong thị trừơng chứng khoán (thị trường gần như hoàn hảo cho dễ hình dung) cầu chính là số lượng chứng khoán mà mấy người muốn mua rao lên tổng hợp các lời yêu cầu mua đó hình thành nên nhu cầu mua của thị trường và nhu cầu này có nhiều mức giá khác nhau, có người mua cao, có người mua giá thấp... qui luật cầu theo sách nói là khi giá tăng thì cầu giảm và khi giá giảm thì lượng cầu tăng nhưng nhấn mạnh là với điều kiện các yếu tố khác không đổi. thật sự chuyện này không hề có thật thế mà cũng đưa lên. theo tui phải nói như vầy, cầu là một hàm số các yếu tố ảnh hưởng đến nó như là giá cả, chất lượng, lòng tin, nhu cầu sử dụng của con người, điều kiện giao dịch thương mại,... nhiều thứ khác nữa mới hình thành nên cái cầu này nên có thẻ biểu diển như sau
    QD = f (giá, chất lượng, lòng tin của người tiêu dùng, nhu cầu sử dụng....) lấy ví dụ thuốc tây chẳng hạn để trị cảm có rất nhiều loại thuốc, nhiều hãng thuốc nhưng nhu cầu của từng loại thuốc sẽ khác nhau, chẳng hạn ở việt nam người ta chuộng thuốc ngoại cho nên nhu cầu thuốc ngoại tuy mắc hơn thuốc nội mà lượng cầu của nó chắc chắn cao hơn thuốc nội. tuy nhiên chúng ta cũng phải xét thêm các khái niệm cơ bản của kinh tế học vào đây đó là chi phí cơ hội, thay đổi biên, đánh đổi... tức là để xài thuốc ngoại thì tôi không xài thuốc nội nhưng để trị bệnh tui chỉ cần thuốc nội là đủ thế nên chênh lệch giá giữa nội và ngoại là chi phí cơ hội, rồi khi giá thuốc ngoại tăng quá cao đến mức nào đó tui sẽ chuyển về xài thuốc nội nó là vậy đó (nhắc lại để nhớ lại bài cũ ấy mà)

    thường người ta hay lẫn lộn cầu với lượng cầu trong khi cầu là một hành vi của người tiêu dùng thì lượng cầu là số lượng cụ thể cho hành vi đó.
    người ta thường lấy đường cầu theo giá để biểu diễn cho mô hình hóa đường cầu để dể hiểu thì đường này dễ vẽ lắm đó là đồ thị gồm giá làm trục đứng (y) và số lượng làm trục ngang (x) ở một mức giá thì có một số lượng nhu cầu và ngược lại ở mỗi mức cầu sẽ có một mức giá tương ứng theo lý thuyết các điều kiện khác không đổi (hãy nhớ kỹ nhá đừng có quên điểm này đó) tập hợp các điểm này hình thành nên một đường nói ra phải nói trong sách vẽ thẳng băng là không đúng mà phải là đường cong hoặc gập khúc vì làm gì có chuyện cứ tăng lên một ngàn đồng thị lại bán lên thêm đúng vài món đâu đúng là đùa. rồi khi cho thêm vào từng điều kiện khác vào nồi lẫu cầu thị trường này như là thu nhập của người tiêu dùng, sở thích và thị hiêu của người tiêu dùng rồi giá cả của các hàng hóa liên quan, quy mô tiêu thụ của thị trường, sự dự đoán của người tiêu dùng về giá cả, thu nhập và chính sách của chính phủ trong tương lai. như vậy mới được chứ tuy nhiên nếu chỉ bỏ từng món vào thì nồi lẫu này sẽ không đầy đủ mà phải bỏ vào cùng lúc để xét mới đúng vì có bỏ hết vào nếm thì mới thấy nồi lẫu ra thành nồi lẫu chứ đúng không.


    Thì khi thu nhập tăng lên ta sẽ chịu chi hơn để thoả mãn nhu cầu của mình hơn khi hết tiền thì bớt chi tiêu đi đó là lẽ thường, bữa nay ta thích đọc sách thì nhu cầu về sách sẽ tăng lên nhưng ngày mai ta thích đi du lịch thì cầu về du lịch sẽ tăng lên do đó đường cầu sách hay du lịch đó sẽ dịch chuyển tương ứng, rồi chẳng hạn khi hôm nay xài nokia để alô nên dế nokia bị cháy hàng thì khi iphone xuất hiện nó sẽ làm giảm bớt thị phần của nokia vì nhu cầu đã dịch chuyển một số qua iphone đó là sự ảnh hưởng của các hàng hóa liên quan, thì cũng ví dụ điện thoại lúc đầu chỉ có nokia với 10 năm trước có vài triệu người xài điện thoại nhưng hiện nay số này tăng lên nên nhu cầu tăng lên chẳng hạn. rồi thêm cái dự đoán của người tiêu dùng vào các sự kiện tương lai, cái này lấy cái vụ bán gạo hồi đầu năm làm ví dụ khi đó ai cũng nghĩ tương lai gạo sẽ hiếm nên đổ xô đi mua do đó cầu tăng lên cao.

    nãy giờ chỉ thêm từng món bây giờ nếm thử nồi lẫu mới nấu nào. lấy ví dụ chứng khoáng chẳng hạn nhu cầu chứng khoán tăng giảm do nhiều yếu tố chẳng hạn như giá cả, các loại chứng khoáng khác nhau, nhu cầu đầu tư của người đầu tư, số tiền nhà đầu tư có lượng chứng khoán có trên trị trường, và sự dự đoán của các nhà đầu tư về một loại chứng khoáng nào đó. nếu xét cùng một thời điểm t1 chứng khoán A có mức giá P1, lúc đó tui có số tiền M1, tôi thích đầu tư vào ngành công nghệ cao mà A là một chứng khoán công nghệ cao, trong khi đó các chứng khoáng cùng ngành khác có mức giá cao và dự đoán trong tương lai A sẽ tăng giá và A có đến 5 triệu cổ phiếu đang có trên thị trường nên tui quyết định đầu tư vào A vấn đề là có một câu hỏi như trong mấy chương trình trả lời trúng thưởng hay kèm theo "có bao nhiêu người có ý kiến giống bạn" cái đó chính là cái cuối cùng làm cho cổ phiếu A có tăng lên hay không nếu nhiều người cùng quan điểm với tôi thì nhu cầu về cổ phiếu A sẽ tăng lên nếu ít hay chỉ có mình tui thì nhu cầu cổ phiếu A sẽ không tăng lên. đó xét sơ qua về mối tương quan các yếu tố làm cho dường cầu tăng giảm hay biến dạng như thế nào.

    thế nhưng thị trường có hai mãng có cầu và có cung. thế cung là gì chính là lượng sản phẩm hàng hóa đưa vào để thỏa mãn cái nhu cầu đó mà thôi (và nhắc rằng cung đây có liên quan đến đường giới hạn sản xuất đấy nha). cung thị trường mô tả số lượng một hàng hóa hay dịch vụ người sản xuất sẽ cung ứng ở các mức giá khác nhau trong một thời gian cụ thể, trong điều kiện các yếu tố khác không đổi.(nhớ là các yếu tố khác không đổi vì đời đâu có đơn giản thế) thì nó cũng như cầu nếu xét trong điều kiện không tưởng là không có các yếu tố khác không đổi thì giá tăng thì lượng cung tăng và giá giảm thì lượng cung giảm. cái này dễ hiểu thôi cung là gì là hàng hóa, mà hàng hóa hay dịch vụ phải sản xuất phải tạo ra nhưng nếu khi ta làm ra sản phẩm mà giá tăng lên thì ta sẽ thấy sao nào? đương nhiên thấy phấn khởi nên sẽ làm tiếp nữa do đó lượng cung sẽ tăng lên và khi giá giảm thì ngược lại ta sẽ không có lời ta sẽ không sản xuất nữa (hay tệ hơn bị ế hàng nên dẹp tiệm rồi cũng nên) đên lượng cung cho thị trường sẽ giảm xuống.đó là vậy đó. giống như cầu cung cũng làm người la lẫn lộn cung và lượng cung trong đó cung là hành vi mà lượng cung là số lượng hàng hóa được đưa vào thị trường theo hành vi cung đó.

    nói về các yếu tố dịch chuyển đường cung ngoài cái quan trọng nhất là lượng cầu thì còn có thi phí sản xuất, tình trạng kỹ thuật, chính sách, quy định ủa chính, và các đối thủ cạnh tranh cùng ngành. trong số này thì lượng cầu là yếu tố quan trọng nhất có cầu thì mới có cung chứ. ai đâu làm ra chẳng để thoa mãn một nhu cầu nào sao.? nhưng ngoài ra nó còn bị chi phí sản xuất chi phối nếu làm ra mà tốn nhiều tiền thì với cùng số tiền thì ta sẽ làm được ít sản phẩm hơn còn nếu chi phí làm thấp thì ta sẽ làm được nhiều sản phẩm hơn. kế đến là ta làm bàng công nghệ gì bằng thủ công hay máy cũng quyết định ra cái goi là sản lượng sản xuất của hàng hóa nếu hiện đại ta làm nhiều thì khả năng cung của ta tăng lên còn nếu không thì khả năng cung của ta sẽ giảm xuống. rồi đén chính sách quy định của chính phủ chẳng hạng thuế hay là các giấy phép các điều luật chảng hạn như thuế nếu tăng cao quá thì doanh nghiệp có tiền đâu mà đẻ sản xuất vì phải đóng mất một khoảng tiền để đóng thuế rồi mà. rồi các hãng trong ngành. cái này gọi là cạnh tranh thấy người ăn được thì ồ ạt ra làm nếu nhiều người làm ra cùng mặt hàng thi khả năng cung cho thị trường tăng lên còn ít thì sẽ ít đi. đó lại là một món lẫu khác là mó lẫu cung lại lấy ví dụ thị trường chứng khoán chẳng hạn. ngoài nhu cầu tăng kéo theo cung cũng tăng lên thì chi phí sản xuất trong chứng khoán có thể nói chính là giá mình mua vào đó mà tức là để ta có một cổ phiếu trong kho thì ta phải bỏ ra 10 đồng hay 100 đồng theo từng thời điểm khác nhau do đó chúng ta chỉ bán ra khi nó có lời chứ do đó mà lượng cung của ta sẽ tăng lên hay không. kế đến tình trạng kỹ thuật tức là khả năng giao dịch, phương tiện giao dịch chẳng hạn trước đây dùng điện thoại tốc độ bán chậm hơn ngày nay là dùng mạng internet chỉ bấm vài cái là bán tốc độ bán ra nhanh hơn nên lượng cung cũng nhiều hơn hay ít hơn tính theo từng thời điểm (do phản ứng của mọi người) rồi đến chuyện thuế chẳng hạn trước đây mua bán nhiều do không có thuế lợi nhuận thì nay lại có thuế lợi nhuận trên giao dịch của chứng khoán nên sẽ có sự điều chỉnh trong lượng bán ra để lấy tiền (do phải đóng thuế mà nên tui ngại bán lắm) ví dụ cô phiếu A tại thời điểm t1 có nhu cầu cao lúc đó gia là 100$ mà lúc tui mua là chỉ có 50$ tui thấy có lời rồi nên tui bán ngay với máy móc hiện đại tui đánh vào máy tính cái rụp chứ trước đây phải dùng điện thoại nên không dám bán do phải chờ coi giá có dứng yên chưa ấy mà, nhưng tui bán chỉ có một ít thôi như thế sẽ đỡ tốn tiền thuế hơn tuy nhiên lại cũng câu cũ " có bao nhiêu người suy nghĩ giống bạn" cái này quyết định dữ lắm à nghen nếu ít người đòi bán với tui thì tui có giá còn nếu nhiều người quá thì làm sao tui bán được. (giống con gái ấy mà nếu có nhiều người theo thì có giá nhưng nếu chẳng ai thèm theo thì mất giá mà thôi hi hi)

    thị trường là thế có cung và có cầu theo lý thuyết thì sẽ có một đỉem nào đó thị trường nó cân bằng giữa cung và cầu nhưng lúc đó là lúc nào và ở đâu? thì dó chính là lúc mức cung ngang với mức cầu, các giao dịch diễn ra và mức giá lúc đó gọi là giá cân bằng nhưng cái này xinh báo trước chẳng bao giờ tồn tại lâu đâu đừng có mơ mà thấy nó vì sao ưh đơn giản lắm đó là do con ngừơi mà ra thôi.này nhá giả sử tui là người bán thì tui muốn gì nào? đương nhiên là bán được nhiều hàng với giá cao còn người mua muốn gì đó là mua được nhiều hàng với giá thấp và nếu như tui ứng bán cho người đó số lượng đó và mức giá đó thì đó là cân bằng nhưng trong thị trường không phải vậy. bởi vì khi ngừoi ta bán được nhiều thì người ta lại muốn đưa thêm hàng ra bán, còn người mua được đủ số lượng rồi thị người ta mua làm chi thế là sẽ xuất hiện hiện tượng thặng dư tức là có hàng bán mà không có người mua đó mà và ngược lại khi người mua thì nhìeu với nhu cầu tăng cao mà chẳng có ma nào chịu bán ra thì đương nhiên thị trường sẽ hiếm hàng đó là tự nhiên. vấn đề ở chỗ khi hiếm hàng thì giá sẽ tăng lên giống con gái vậy khi nhiều người theo phải làm giá cao lên chứ chẳng lẻ để thấp lè tè sao coi cho được và ngược lại khi chăng ma nào thèm vì có quá nhiều cô gái thì phải hạ giá xuống chứ nếu không, mà ai thèm để ý đến mình chứ đúng không pà kon. những điều tui nó ở trên chính là ví dụ sơ cho các bồ mấy trường hợp thay đổi giá cân bằng nói theo sách vở là có 3 trường hợp cung thay cầu không thay, cung không thay mà cầu thay, và cuối cùng cung và cầu thay đổi. cái trường hợp này là thực tế nhất đây tức là nếu cung và cầu cùng tăng thì cái gọi là điểm cân bằng cũng sẽ tăng, nếu cả hai cùng giảm thì điểm cân bằng giảm còn cái cung tăng cầu giảm giá sẽ hạ xuống điểm cân bằng hạ xuống và nếu cung giảm mà cầu tăng lên thì giá tăng lên nhưng nó tăng lên bao nhiêu thì cần phải xem xét cụ thể từng thời điểm. nhưng báo trước thị trường nên chuyện tìm được điểm cân bằng là rất khó vì chính cái cung và cái cầu cứ thay đổi lên lên xúông luống liên tục quan hệ lẫn nhau và cốt lõi vẫn là tư duy con người tạo ra nên không thể xác định chính xác nó nằm ở đâu mà chỉ ước chừng khoảng dao động của đỉem cân bằng mà thôi.

    thế nhưng mức độ biến động của cung và cầu đó được đo bằng gì đó chính là sự co giãn gọi là sự co giãn của cầu và sự co giãn của cung. sự co giãn của cầu dùng để đo lường mức độ phản ứng của người tiêu dùng qua sự thay đổi về giá cả, lượng hàng, các yếu tố làm thay đổi nhu cầu của người tiêu dùng đối với một loại hàng hóa nào đó có nhiều tác động lắm và nó đan xen vào nhau nhưng để dễ mấy ông kinh tế học lại chỉ đưa ra có 3 độ co giản đó là co giãn theo giá, theo thu nhập, và co giãn chéo theo giá. (tại nó dễ nói mà và nói ra chẳng ai bẻ được chứ nói cái khác mà người ta hỏi rồi không trả lời được thì lấy chỗ đâu mà trốn chứ.

    độ co giãn của cầu theo giá (ED) nôm na hiểu là khi giá thay đổi thì cầu thay dổi biểu hiện qua sự thay đổi lượng cầu khi giá hàng hóa thay đổi (cái này nói chung trên lý thuyết thôi chứ thực tế bố ai đoán sự biến đổi là theo giá hay theo cái quái gì thế nên tui mới bị nướng mất mấy ngàn đô vào chứng khoán nè thiệt là ..)


    theo giáo trình thì nói rằng nó là tỉ lệ phần trăm thay đổi trong lượng cầu khi giá sản phẩm thay đổi một phần trăm (với điều kiện yếu tố khác không đổi - một câu cửa miệng của các nhà kinh tế học để khỏi bị đánh đó mà).
    công thức tính thì coi trong sách nha ở đây viết ra hơi khó nhìn:
    ED = delta_QD%/delta P% = (delta_QD/QD)/ (delta_P/P) = (delta_QD/delta_P) x cái gì đó quên dọc sao rồi liên quan đến P/QD (quê thiệt chắc phải học lại toán thôi)
    trong đó delta_QD là thay đổi lượng cầu tư Q1 - Q2, delta_P là thay đổi giá từ P1 đến P2 còn cái gì đó có gạch ngang trên đầu QD

    Ah nhớ rồi cái đó gọi là medium hay còn gọi là trung bình QD tức là (Q1 + Q2)/2 ấy mà tương tự thôi gọi dung là med cho nó gọn tức là trung bình đó mà vậy là med_P là lấy (P1 + P2)/2 do là cái này là có khoảng biến động giữa hai điểm nên gọi là độ co giãn vòng cung. thế một điểm co giãn tính tại một điểm trên đường cầu đối với các thay đổi nhỏ trong giá cả gọi là độ co giãn điểm. lúc đó QD chính là Q tại điểm đó và P là P tại điểm đó. nếu đường cầu đó là đường cầu tuyến tính tức là đường thẳng đó mà. thì lúc đó công thức cơ bản là ED = (delta_QD/delta_P) x (P/QD). do là tuyến tính nên đường QD sẽ có công thức = aP+b trong đó a là hệ số góc bằng delta_QD/delta_P cho nên ED = a x (P/QD) giải thích kết quả có các trường hợp ED> 1 tức là % delta_QD lớn hơn %delta_P tức là giá biến động một đơn vị thì nhu cầu tăng lên hơn 1 đơn vị nay nói cách khác là mọi người có nhu cầu tăng lên gọi theo sách là cầu co giãn nhiều.

    trường hợp khác là % deltaQD nhỏ hơn % delta_P tức là ED sẽ nhỏ hơn 1 tức là cầu ít co giản hơn.
    trường hợp % delta_QD bằng với % delta_P tức là biến đổi giửa giá và cung là như nhau có ED = 1, hay còn gọi là cầu có giản đơn vị.
    Nếu % delta QD rất nhỏ hay không đổi so với % delta_P làm cho ED bằng 0 cầu hoàn toàn co giản hay nói chung tức là giá theo đường giá cầu theo đường cầu tức là mặc hàng này nhu cầu của nó không phụ thuộc vào giá cả mà vào các yếu tố khác. khi đó trên đồ thị đường cầu hoàn toàn thẳng đứng trường hợp % delta QD vô hạn khi giá cả không thay đổi hay thay đổi rất ít ED bằng vô cực, cầu hoàn toàn co giản hay nói cách khác dù chỉ ở một mức giá nhưng lượng cầu vẫn thay đổi do các yếu tố khác tác động vào đây là đường tiêu biểu nằm ngang với trục số lượng và thường thấy trong thị trường cạnh tranh hoàn toàn.

    Ah quên khi xem công thức giá tăng thì cầu giảm, giá giảm cầu tăng nên nhớ đó chỉ là một chiều giá tác động lên cầu nha chứ chưa chắc cầu tác động ngược lại giá nha (mấy ông này ác thật xém chút bị hố rồi.)

    vậy học cái này để chi vấn đề là chính là độ co giản của cầu tác động đến tổng chi tiêu của tất cả người tiêu dùng và tổng doanh thu của các hãng kinh doanh. chi tiêu của người tiêu dfung hay tổng doanh thu của các sản là tích số của giá bán và sản lượng TR (Total Revenue) thì TR = PQ
    khi ED > 1 (không tính dấu nha vì ED luôn âm mà) tức là thay đổi về cầu lớn hơn sự thay đổi về giá do đó nếu giá giảm xuống thì lượng tăng lên (do Q và P đi ngược nhau mà) mà do lượng tăng Q nhiều hơn lượng giảm P cho nên tổng lợi nhuận TR sẽ tăng lên hay nói cách khác thu nhiều lợi nhuận. khoái nha. và nó lợi nhuận sẽ giảm khi giá tăng do lượng cầu giảm đó.

    khi ED <1 tức là lượng cầu thay đổi ít hơn so với thay đổi giá.thì khi đó giá và tổng doanh thu sẽ đi cùng chiều tức là giá tăng thì doanh thu tăng (do giá chiếm phần nhiều hơn trong tích số PQ mà ) và giá giảm thì doanh thu giảm.
    khi cầu co giản đơn vị hay ED = 1 hay lượng thay đổi giá bằng lượng thay đổi cầu thì P và TR độc lập do giá tăng một đơn vị thì lượng cầu giảm 1 đơn vị hay nói cách khác P = 1/Q do đó triệt tiêu nên giải thích cho TR độc lập với giá.

    yếu tố nào tác động đến độ co giãn của cầu theo giá vậy? đó là tính thay thế của sản phẩm. tức là nếu nó càng có nhiều sản phẩm có thể thay thế thì độ co giãn của cầu theo giá càng lớn (tuỳ theo đối tượng mình xét nha). kế đến là thời gian đối với một số mặt hàng lâu bền, thông thường độ co giãn của cầu trong ngắn hạn thường lớn hơn độ co giãn của cầu trong dài hạn tức là nếu trong ngắn hạn sự biến động giá sẽ dẫn đến biến động cầu nhiều hơn nhưng tính trong dài hạn thì dù giá có đỗi cũng sẽ làm cho nhu cầu ít thay đổi ở đây chú ý là ngắn hạn khác với dài hạn nha tức là nói thời gian mình dùng để tính toán độ co dãn đó nếu càng dài thì độ co dãn sẽ càng giảm cái này nói đến vấn đề tại sao bất động sản trong ngắn hạn khoảng cuối năm 2007 biến động lên cao thế nhưng nếu xét trong cả năm sự biến động giá và như cầu hầu như không thay đổi mấy. vấn đề là cái gì gọi là các mặt hàng lâu bền theo tui đó chính là những mặt hàng có tuổi thọ cao chẳng hạn chắc vài năm trở lên (nói vui ở đây mấy bồ nữ cấm chửi à nhe, tức là mấy bồ chính là hàng lâu bền lúc đầu bíen động giá tăng lên làm nhu cầu giảm xuống không ai dám đụng cả thế nhưng càng lâu dài các vị phải hạ giá xuống để tăng lượng nhu cầu đó mà. ui da không chửi mà sao lại đánh tui). còn các mặt hàng khác tức là các mặt hàng không bị liệt vào mặt hàng lâu bền đó mà thì có đọ co giãn cầu trong ngắn hạn nhỏ hơn độ co giãn cầu trong dài hạn tức là trong ngắn hạn sự biến động giá sẽ không làm biến động lượng cầu nhiều nhưng về lâu về dài thì khi giá biến động thì cầu sẽ phải biến động nhiều như xăng chứng khoán của microsoft vài chục năm trước chẳng hạn lúc đầu giá thấp tăng dần lên nhưng trong thời gian ngắn nhu cầu vẫn vậy chẳng thay đổi gì thế nhưng nếu xét trong khoảng chục năm thì giá của chứng khoán tăng lên làm cho nhu cầu đối với chứng khoán microsoft tăng cao khủng khiếp làm tui đây mua cũng không dám mua nè. vì nó lên cao nữa rồi.) kế đến là tỷ phần chi tiêu của sản phẩm trong thu nhập tức là nếu tui có 200$ (nghe cho nó oai mà) mỗi tháng tui phải đổ xăng hết 150$ tức là xăng chiếm gần 3/4 số tiền tui dùng trong tháng thì việc xăng lên giá thì tui phải bớt lượng xăng xuống nhiều để vẫn chỉ chi có 150$/tháng cho tiền xăng chẳng hạn đi xe buýt nhiều hơn hay nhờ em nào đó chở giùm hà hà cái này khoái à nha khỏi tốn tiền nói tóm lại giảm nhu cầu xăng bằng mọi cách, nhưng khi giá xăng giảm thì tui lại tăng lượng xăng để chở mấy bé đi chơi chứ bửa rài nhịn đâu dám đi đâu thế là nhu cầu xăng sẽ tăng lên (nói nhỏ đó chính là do cái câu "có bao nhiêu người nghĩ giống bạn " cái câu này chính là thánh kinh để giải thích nhiều sự việc lắm đó nha nhớ đó.). kế đến là vị trí mức giá trên đường cầu.

    độ co giãn của cầu theo giá thay đổi dọc theo đường cầu (mấy bác kinh tế học này cứ lựa cái đơn giản để nói nhưng chẳng có thực tì nào lại đi lấy cái đường tuyến tính mà nói không đúng bực cả mình cái khó thì không chịu nói gì ráo.) trước hết là các chỉ số P0 là P mà lượng cầu bằng không, Q0 tức nhu cầu ở nơi giá bằng không (hay là biếu cho tặng đó mà) khi đó thì sao nào.
    - nếu giá quá cao thì lúc đó nhu cầu sẽ bằng không và do đó độ co giãn cầu sẽ là cực kỳ lớn
    - nếu giá cực thấp chẳng hạn bác nào đem xăng cho chúng em xài thì chúng em đây sẽ cám ơn lắm lắm và sẽ không khách sáo đâu xài cho càng nhiều càng tốt (tâm lý mà đúng không pà con) thì lúc đó mức độ co giản của cầu bằng không vì nó đạt đến mức cúi cùng lớn nhất của khả năng biên còn nhớ đến đường giới hạn sản xuất không đó chính là lượng này đây tại nếu mấy bồ muốn thêm cũng chẳng có đâu mà xin. thế nếu khi giá biến đổi 1 đơn vị và lượng cầu biến đổi 1 đơn vị thì sao lúc đó cầu co giãn đơn vị theo giá. rồi nếu P nằm trong khoảng từ P1 đơn vị đến mức giá tối đa P0 thì cầu co giãn nhiều tức là lượng biến đổi giá sẽ dẫn đến biến đổi nhu cầu cao và nếu giá nằm trong khoảng từ không đến P1 thì cầu co giãn ít. Túm lại thấy rằng mức độ co giãn của cầu sẽ không như nhau mọi lúc mọi nơi mà sẽ có lúc nhiều lúc ít tùy thuộc vào giá nằm ở đâu (lại nhắc các bồ chú ý chuyện đây là với đường tuyến tính tức là trường hợp lý tưởng đó mấy bồ à tức là không có thực đó mà). và cuối cùng là tính chất của sản phẩm. tức là mặt hàng nào thiết yếu cho nhu cầu của con người thì có độ co giãn ít hơn các mặt hàng xa xỉ có cũng được không có cũng được lấy ví dụ như gạo so với cái alo chẳng hạn do gạo là thiết yếu nến dù bạn có muốn hay không cũng phải ăn cơm chẳng qua chỉ ít ăn chút thay vì ngay xưa 3 tô thì giờ còn 2 tô 9 thôi chứ không thẻ nhin đói để qua ngày được nên nhu cầu vẫn không đổi khi giá biến đổi, tuy nhiên cơm không thể bỏ nhưng cái alo thì có mua hoặc không nếu giá thấp được được thì tui sẽ tậu ngay cái iphone 3G xài cho nó sướng nhưng nếu nó mắc quá thì tui không xài nên cầu giảm nhiều. vậy thôi. hết phần độ co giãn của cầu theo giá.

    thế độ co giãn của cầu theo thu nhập thì sao đó chính là đo lường sự nhạy cảm của người tiêu dùng khi thu nhập của họ thay đổi, tức là họ sẽ có nhu cầu tăng giảm như thế nào nếu thu nhập của họ tăng giảm. thì công thức tính là EI = delta_QD%/ delta_I% = (delta_QD/QD)/(delta_I/I) = (delta_QD/delta_I )x (I/QD) thường do thu nhập và lượng cầu thay đổi cùng chiều nên EI thường là số dương có 3 trường hợp với mặt hàng thiết yếu (tức là không thể thiếu ) thì % delta_QD nhỏ hơn % delta_I và EI có giá trị nhỏ hơn 1. tức là dù cho thu nhập có biến động nhiều thì lượng nhu cầu sử dụng các mặt hàng này vẫn ít thay đổi hơn vì giống như gạo vậy không ăn đâu có được. rồi đến đối với hàng cao cấp thì % delta_QD sẽ lớn hơn % delta_I lúc đó giá trị EI lớn hơn 1 chẳng hạn nhẫn vàng vậy trung quốc hay hàn quốc là những nước rất chuộng mua nhẫn vàng tặng cho người thân nhưng nó là mặt hàng không thiết yêu nên khi kinh tế khó khăn họ sẽ không mua nữa vì thu nhập thấp cần phải để dành tiền sinh sống chứ mua vàng để làm gì thế nên lượng cầu giảm xuống. tuy nhiên theo tui trong cùng là các mặt hàng thiết yếu hay không thiết yếu thì cũng có phân ra những mặt hàng cấp thấp và cấp cao. thì những mặt hàng cấp thấp có EI có giá trị âm vì thu nhập và lượng cầu thay đổi ngược chiều nhau. chẳng hạn với gạo đi cùng là mặt hàng thiết yếu nhưng gạo thì có nhiều loại nếu xét gạo không thì thấy rõ ràng rằng EI lớn hơn 1 tức là lượng nhu cầu thay đổi không nhiều khi thu nhập thay đổi, tuy nhiên nếu xét chủng loại gạo có gạo cấp thấp và gạo cấp cao thì khi thu nhập của ta tăng lên thì đương nhiên chúng ta muốn ăn gạo cấp cao hơn là ăn gạo dỡ cho nên lúc này lượng cầu của gạo cấp thấp sẽ thay đổi ngược chiều với thu nhập của người tiêu dùng. hay lấy địen thoại di động trong các mặt hàng không thiết yếu thì khi bạn có thu nhập cao có phải ta sẽ mua điện thoại xịn hơn không (với điều kiện các thứ khác không đổi - bắt chước mấy bố kinh tế học )và ngược lại khi có kinh tế thấp hơn thì chúng ta sẽ mua những điện thoại cấp thấp hơn một chút đúng không.

    nói ngoài lề một chút về vấn đề chi tiêu tui không phải mấy bồ nữ nên không rành lắm nhưng theo nhận xét của tui như vầy. nếu tui có 1000$/tháng (chà giàu dữ ta) thì sẽ có một khoảng nhất định tui dùng để mua hàng thiết yếu tối thiểu là 500$ như là cơm, áo, xăng xe, điện, nước chẳng hạn. và còn lại 500% tui xài cho các hàng không thiết yếu chẳng hạn mua game, mua quà tặng mấy chị em đây, hay đi uống cà phê (nói thêm đừng cố chấp nghĩ hàng trong kinh tế học là hàng hóa hữu hình đó nhà mà còn có dịch vụ nữa đó.) nhưng giờ kinh tế khó khăn và tháng tui chỉ có 600$ thôi thì sao nào chắc chắng tui vẫn phải sử dụng 500$ để mua những thứ thiết yếu chứ nhưng giờ chỉ còn 100$ sử dụng cho những thứ không thiết yếu nên tui đành phải bớt mua game chỉ mua cái hay nhất thôi ( nghiện game mừ), hay rũ mấy chị em về nhà party rau muống, nước lọc thôi không ra quán nữa hà hà đó là ví dụ cụ thể nhất độ co dãn của thu nhập đến cầu đúng không.

    bàn thêm bên ngoài nữa (chà sao nói nhiều quá ta) theo lý thuyết nhu cầu của con người thì có 5 cấp độ nhu cầu xếp từ thấp lên cao theo hình kim tự tháp (các bồ có biết kim tự tháp là gì không nếu không biết thì mua vé rũ tui đi ai cập di tui chỉ cho) cấp thấp nhất là ăn no, mặc ấm kế đến là ăn ngon mặc đẹp, rồi đến cái gì đó quên mất rùi bửa khác nói hà hà. ý tui nó ở đây là do có sự phân cấp đó mà dẫn đến có sự phân cấp trong chi tiêu của người tiêu dùng hay của chúng ta đó mấy bác ạh còn muốn biết rõ mấy nhu cầu kia thì xin hẹn đẻ tui tìm lại rồi post cho các bác biết hén.

    quay lại vấn đề tiếp theo đó là độ co giãn chéo của cầu theo giá (Exy) cái này ý nói về sự nhạy cảm của người tiêu dùng về vấn đề nhiều món hàng dể lựa chọn sẽ ảnh hưởng đến nhu cầu của nhau khi một hay nhiều mặt hàng thay đổi giá. chẳng hạn mì gói với cơm chẳng hạn nếu bửa nào cơm mắc lên mà mì gói giảm giá xuống thì tui sẽ nhảy qua ăn mì gói cho đỡ tốn tiền còn ngược lại thì tui lại nhảy về ăn cơm. công thức của nó là Exy = delta_Qx%/delta_Qy% = (delta_Qx/Qx)/(delta_Py/Py) = (delta Qx/delta_Py) x (Py/Qx). công thức gì đọc muốn lòi con ngươi ra luôn. thì có các trường hợp là mặt hàng thay thế nhau thì Exy có giá trị dương tức là một mặt hàng này thay đổi giá thì lượng cầu của mặt hàng kia biến đổi cùng chiều theo. còn khi X và Y làm mặt hàng bổ sung cho nhau thì Exy có giá trị âm tức là nếu giá mặt hàng này giảm thì cầu của mặt hàng kia tăng lên còn nếu giá của mặt hàng này tăng thì cầu của mặt hàng kia giảm.

    thường theo tui thì mặt hàng nào bổ sung cho mặt hàng nào thì nó là quan trọng hơn chẳng hạn xăng và xe trong đó xăng là cái xe cần.

    khi x và y là mặt hàng độc lập Exy có giá trị bằng không tức là nó chẳng liên quan gì đến nhau cả mạnh thằng nào thằng nấy đi.

    trong thực tế đời đau chỉ có hai mặt hàng mà có vô vàn thứ để lựa chọn thì mỗi cái sẽ ảnh hưởng đến những cái khác và những cái khác lại ảnh hưởng ngược lại một cái theo mối quan hệ qua lại lẫn nhau nên kinh tế nó thú vị vậy đó nghiên cứu nó muốn nói sao cũng được chỉ cần cái câu muôn thuở của các bác kinh tế học là "KHI CÁC ĐIỀU KIỆN KHÁC KHÔNG ĐỔI" (sao không quá vậy ta chắc vậy mới làm tiến sĩ hà hà)

    bên cầu là vậy thế bên cung thì sao. bên cung cũng có sự co giãn nó dùng để đo lường phản ứng của người sản xuất trước thay đổi giá. công thức tính là Es = (delta_Qs/ medQs)/(delta_P/P) trong deltá_Qs là sự thay đổi trong lượng cung từ Qs1 đến Qs2, delta_P là sự thay đổi giá từ P1 đến P2 và med Qs = (Qs1 + Qs2)/2 là lượng thay đổi trung bình mức cung. và med_P = (P1 + P2)/2 là giá trung bình. độ co giãn tính lại một điểm trên đường cung đối với các thay đổi nhỏ trong giá cả là độ co giãn điểm, Qs trong công thức là Qs1 và P là P1. tương tự cách làm với đường cầu đường cung có đường tuyến tính là đơn giản nhất có phương trình đường thẳng là Qs = cP +d trong đó c là hệ số góc = delta_Qs/ delta_P đo đó Es = c x (P/Qs) thì đường cung luôn có giá trị dương vì giá và lượng cung thay đổi cùng nhiều nhau. dễ hỉeu thôi khi giá tăng lên bán được hàng có lời thì người sản xuất được khuyến khích sẽ sản xuất nhiều hơn để được lợi nhiều hơn thôi. ngoài ra độ co giãn cung còn có các trường hợp sau:
    - nếu % delta_Qs lớn hơn %delta_P người sản xuất ứng mạnh với giá cả Es>1 nghĩa là khi giá biến động một thì các nhà sản xuất đổ xô đi sản xuất ra thêm nhiều sản phẩm để bán cung co giãn nhiều.
    - nếu % delta_Qs nhỏ hơn % delta_P người sản xuất phản ứng nhẹ đối với sự thay đổi của giá cả Es<1 cung ít co giãn. nói khác đi thì giá cho mày biến đổi ta cứ từ từ mà sản xuất tăng ít một chút hay nhiều một chút không thành vấn đề. Còn nếu % delta_Qs bằng %delta_P thì Es = 1 cung co giãn đơn vị tức là gía lên ta sản xuất tăng lên bằng giá (10% chẳng hạn) giá xuống, thì ta sản xuất ít đi một chút. thế nếu trường hợp % delta_Qs rất nhỏ hay không thay đổi so với %delta_P, Es = 0, cung hoàn toàn không co giãn, nghĩa là cho mày giá gì tao cũng chỉ sản xuất nhiêu đó thôi. và trường hợp cuối cùng là % delta_Qs thay đổi rất nhiều trong khi giá không thay đổi gọi là cung hoàn toàn co giãn mấy trường hợp này tui hết nghĩ ra ví dụ rồi (đang đói mừ) ai đó tìm giúp ví dụ comment cho tui bổ sung nhé.

    thế vấn đề sâu hơn là cái gì tác động đến độ co giãn của cung theo giá: nó gồm có các yếu tố:
    - thời gian sẽ ảnh hưởng đến việc tăng giảm các yếu tố sản xuất để tăng hay giảm năng lực sản xuất, để tham gia hay rút lui khỏi ngành. thông thường phần lớn cung dài hạn co giãn nhiều hơn cung ngắn hạn vì trong ngắn hạn công ty có giới hạn về tài nguyên và năng lực sản xuất (cái gọi là năng suất đó mà) ở dây chính là đường giới hạn khả năng sản xuất đó các bồ nhớ không.
    - kế đến khả năng dự trữ hàng hóa. tức là xét xem hàng hóa mình sản xuất có thể trữ lại khi giá thấp và bán ra khi giá cao không. xét cả về tủi thọ hàng trước khi bán, và khả năng kho chứa nữa nếu không tính đến năng lực kho chứa thì sẽ thiếu sót đấy đo đó khả năng dự trữ xác định các công ty có thể thay đổi số lượng cung nhanh chóng như thế nào.

    phần cung mấy bác kinh tế học chỉ nói có vậy thế nhưng theo tui cần phải có xem xét tương quan giữ cung và cầu nữa xem độ co dãn của cung và độ co dãn của cầu có bị ảnh hưởng không? pà kon nghĩ sao?

    Ráng lên gần xong rồi dài thiệt phần cuối cùng ta sẽ bàn về sự can thiệp của chính phủ vào thị trường. trước đây thì các nước phương tây thì cho rằng nên để thị trường tự điều chỉnh nhà nước không cần can thiệp nhưng ngày nay quan đỉem này càng bộc lộ rõ khuyết điểm cụ thể là nếu không có sự can thiệp của nhà nước thì coi như thằng mỹ trong đợt khủng hoảng kinh tế vừa qua sẽ còn chịu hậu quả cao hơn rất rất nhiều. thế thì chính phủ can thiệp bằng gì trước đây có thời kỳ chính phủ can thiệp bằng mệnh lệnh nên mới có nền kinh tế mệnh lệnh. nhưng ngày nay thì nhà nước can thiệp bằng các cách sau mà chắc sau này sẽ có nhiều cách nữa.
    trước hết là can thiệp trực tiếp bằng cách định ra giá sàn và giá trần. giá sàn là giá thấp nhất không thể dưới hơn và giá trần là giá cao nhất không thể vượt qua tại sao phải định ra giá sàn và giá trần đó là để dung hoà lợi ích của các thành phần trong nền kinh tế, để chống độc quyền, để nhiều thứ khác có lợi cho xã hội.

    nhà nước đặt ra giá trần và giá sàn là để giá giao động trong một khoảng nhất định từ giá sàn đến giá trần mà theo nhữung người làm chính sách cho rằng đó là có lợi nhất cho xã hội vì nếu không thì mấy bác không được hưỡng lợi sẽ biểu tình đòi yêu sách thì rối lắm lắm. và giá sàn và giá trần được lập là dựa trên cái gọi là đỉem cân bằng giữa cung và cầu. ví dụ chính sách giá sàn là tiền lương tối thiểu đó. tức là mức lương tối thiểu các cơ quanh doanh nghiệp phải trả cho người lao động không được thấp hơn. tuy nhiên giá sàn và giá trần này không cố định mà sẽ có sự điều chỉnh theo sự biến động của thị trường cho phù hợp còn cứng nhắc thì ai mà chịu nổi.

    công cụ khác cũng góp phần không kém mà các bạn đã rất quen hay sẽ quen với nó chính là thuế và trợ cấp. thuế đôi khi bên cạnh chức năng cung cấp tài chính cho nhà nước hoạt động nhưng mặt khác thuế đôi khi cũng là công cụ để phân phối lại thu nhập hay hạn chế sản xuất hay tiêu dùng một loại hàng hóa hay dịch vụ nào đó. khi chính phủ đánh thuế vào một sản phẩm thì người bán sẽ muốn được trả một mức giá thị trường cao hơn gồm các chi phí sản xuất, thuế và lợi nhuận mong muốn tức mức giá cung sẽ tăng lên tương ứng với khoảng thuế tăng lên trong khi đó nhu cầu của người tiêu dùng thì lại không thay đỏi cho nên ta thấy giá tăng lên thì lượng cầu sẽ giảm xuống, mức giá cân bằng sẽ cao hơn có nghĩa rằng người tiêu dùng sẽ phải gánh phần nào gánh nặng thuế của các nhà sản xuất. tuy nhiên mức thuế mà người tiêu dùng gánh vẫn nhỏ hơn mức mà người sản xuất phải nộp (vì nó chỉ dịch chuyển từ điểm cân bằng đầu lên điểm cân bằng mới vẫn thấp hơn dịch chuyển một mức giá từ lượng sản xuất cân bằng mới từ giá ở mức đó trước thuế và mức giá ở mức cung đó sau thuế. tức là người sản xuất chịu một phần gánh nặng thuế một lượng bằng mức thuế - chênh lệnh mức giá giữa hai mức cân bằng. và giá mà người sản xuất thực nhận là mức giá sau khi cân bằng mới trừ đi khoảng thuế. như vậy có hại trường hợp đặc biệt là khi đường cầu hoàn toàn co giãn theo giá tức cung biến động vô hạn khi giá không đổi thì người sản xuất phải gánh chịu toàn bộ khoản thuế.còn nếu đường cầu hoàn toàn không co giãn tức là giá tăng lên vô hạn khi không có sự thay đổi về lượng cung theo giá thì người tiêu dùng phải gánh chiu toàn bộ khoản thuế. túm lại người sản xuất chịu phần lớn khoản thuế nếu cần co giãn nhiều so với cung (ED/ES lớn). ngược lại người tiêu dùng sẽ gánh chịu phần lớn khoản thuế nếu cầu ít co giản so với cung. cụ thể phần thuế chuyển vào giá có thể tính theo công thức sau: t x Es/ (ED + Es) nhớ rằng ED lấy trị tuyệt đối đấy không tính dấu.

    nói lung tung một hồi lấy ví dụ nè: nếu tui phát triển game (nghề của tui mà) rồi bán ra thị trường nếu nhà nước đánh thuế là 10% thuế giá trị gia tăng chẳng hạn cái này hơi khó lấy ví dụ mấy u thông cảm nha. thì để có lời tui phải bán với giá tăng lên mức khác cao hơn nhưng ở mức giá này thì tui lại bán được ít hàng hơn so với không có thuế nên nói chung lợi nhuận không cao hay nói cách khác là tui chịu một khoảng giảm lợi nhuận và khoảng này chính là khoảng bù vào trong thuế đó một phần. tới đây nó ù ù rồi tạm thời biết vậy, mấy u có ví dụ nào hay hơn thì cho biết để tui bổ sung thêm.

    rồi phần trợ cấp. cái này tui khoái hơn. trợ cấp được xem như là một khoảng thuế âm. vì đây là phương thức chính phủ dùng để hỗ trợ cho một sản xuất hay tiêu dùng khuyến khích sản xuất hay tiêu dùng nhiều hơn. nói nôm na khi nhà nước trợ cấp thì các nhà sản xuất có điều kiện để nâng cao năng lực sản xuất để sản xuất ra nhiều mặt hàng hơn tức là mức cung sẽ sẽ tăng lượng và giảm giá thành sản xuất do đó khi bán ra giá bán sẽ thấp hơn trong khi đó nếu xét đương cầu của người tiêu dùng không thay đổi thì thấy rõ điểm cân bằng sẽ giảm xuống đến mức mới có giá cân bằng thấp hơn và lượng cân bằng tăng lên tức là người tiêu dùng có thể mua được nhiều sản phẩm với mức giá thấp hơn do đó người sản xuast được hưởng một khoảng trợ cấp thực tế là bằng chênh lệch giá từ điểm cân bằng đầu đến diểm cân bằng mới còn người tiêu dùng cũng được hưởng lợi với khoảng lợi chính là chênh lệch giá nếu không trợ cấp đến mức giá cân bằng cũ.

    nhưng ai có lợi nhiều hơn từ chính sách trợ cấp của chính phủ thì có hai trường hợp đặc biệt là khi đương cầu hoàn toàn co giãn theo giá tức là nhu cầu tăng lên ở cùng mức giá thì người sản xuất hưởng toàn bộ khoản trợ cấp. còn khi đường cầu hoàn toàn không co giãn theo giá tức là giá thay đổi nhưng cầu không thay đổi thì người tiêu dùng hưởng toàn bộ khoản trợ cấp.nói chung người sản xuất sẽ hưởng phần lớn khoản trợ cấp nếu cầu co giãn nhiều so với cung.

    phù xong giờ mới xong mất đứt của tui gần 2 ngày nhưng xong rồi thấy mình hiểu biết thêm rất nhiều và mong rằng các u đọc xong comment nhiều nhiều góp ý nha và có ý gì hay cứ đưa ra chúng ta thảo luận bổ sung cho bài này hay hơn.. thank you.

    Kinh tế Vi mô có gì khó nào ? (chương 2)