trang Blog

QUANG HUYTham gia: 10/03/2010
  • CÔ HỌC TRÒ NGHÈO GIÀU NGHỊ LỰC
    Nhịp Sống Trẻ
    CameraNikon D3
    ISO3200
    Aperturef/8
    Exposure1/50th
    Focal Length200mm

    CÔ HỌC TRÒ NGHÈO GIÀU NGHỊ LỰC

    Nhìn gương mặt rạng rỡ, luôn miệng cười nói it ai biết rằng em đã từng trãi qua những ngày tháng khó khăn khi biết tin mình bị một khối u ở xương, phải cưa bỏ chân trái. Đó là  Trần Thị Trúc Ngân, sinh năm 1994,  hiện đang học  lớp 11A4 trường Trung học phổ thông Cái Bè (Tiền Giang).

    Khi chúng  tôi đến ấp Hòa Quới, xã Hiệp Đức (Cai Lậy) hỏi đến Trúc Ngân cả xóm dường như ai cũng biết đến một cô học trò siêng năng, ham học và tiếc cho điều không may  xảy ra đối với em. Trong ngôi nhà nhỏ nằm khuất trong vườn nhãn đã già cỗi của em, tôi chẳng thấy tiện nghi vật dụng gì sang trọng ngoài 2 chiếc giường để nằm nghỉ của gia đình. Ngày ngày, hai anh em Trân đi học còn cha mẹ vừa làm thuê. Trân  là em út cũng là người chăm chỉ, chịu khó học hành với 8 năm liền học sinh giỏi của trường trung học cơ sở (THCS) Hiệp Đức. Thế nhưng, vào đầu năm 2008, Trân có những triệu chứng ban đầu của căn bệnh khi thấy chân trái cứ đau nhức liên tục. Chị Trần Thị Hai – mẹ Trân – kể lại: “Gia đình vội đưa cháu đi khám ở bệnh viện huyện rồi sau đó chuyển lên bệnh viện Chợ Rẫy (TPHCM) được các bác sĩ chẩn đoán có khối u ở màng xương chài phải cắt bỏ chân trái đi, may mắn đến sớm chứ nếu trễ phải tháo bỏ khớp háng. Sợ cháu bị sốc, tôi nói khéo chỉ bị khối u, uống thuốc vài tháng là hết. Nghe vậy cháu mừng rở vì sợ chuyện mổ xẻ ảnh hưởng đến việc học. Thấy con vui mà lòng tôi như đau thắt”. Không khí gia đình trở nên nặng nề trước bất hạnh của Trân. Nhà đã nghèo bây giờ lại tiếp tục lâm vào cảnh khó khăn, phải vay mượn bà con hàng xóm, cầm luôn cả miếng đất vườn để chuẩn bị cho ca mổ. Học xong học kỳ 1 năm lớp 9, đến hẹn, Trân được đưa đi phẩu thuật. “Khi biết sự thật căn bệnh của mình, em cảm thấy tất cả như sụp đổ, mọi hy vọng, mọi điều tốt đẹp của cuộc sống đã rời bỏ em. Nó là một cú sốc quá lớn, không biết cuộc sống mình kéo dài đến bao lâu? Có lúc em nghĩ quẫn đến tình huống xấu nhất…”. Trân kể lại với đôi mắt rưng rưng, cố nén tiếng khóc. Sau lần phẩu thuật ấy, Trân phải chịu đựng 6 lần vào hóa chất, việc đi lại từ ấy phải trên đôi nạng gỗ. Ngày xuất viện về nhà, soi guơng thấy mái tóc dài rụng mất, em đã ôm mặt khóc nức nở. Vậy là năm học lớp 9 phải  dở dang. Trân phải nghỉ học mất sáu tháng để điều trị bệnh cũng như tập đi với nạng. Từ đó em luôn có mặc cảm với bạn bè về khuyết tật một mình và có ý định sẽ nghỉ học. Ngay lúc đó, thầy Lê Văn Tư, giáo viên trường THCS Hiệp Đức, nhà cạnh bên, đã sang an ủi, động viên em trở lại học tập. Sợ em mặc cảm với bạn bè, chính thầy đã làm công tác tư tưởng đối với học sinh của trường một bước và thường xuyên đưa rước Trân đi học. “Mấy ngày nằm ở nhà, bạn bè cũng thường xuyên đến thăm, trở vào trường được các bạn vui mừng chào đón, nhận giúp đỡ hết chuyện này đến chuyện khác làm em xúc động vô cùng. Cũng có lúc ngồi một mình bên cửa sổ lớp nhìn ra sân thấy các bạn chạy nhảy một cách vô tư, cổ họng em lại nghẹn ngào, nước mắt muốn chực trào ra. Nhưng nghĩ đến lời  của thầy Tư: “Bệnh tật là điều không ai muốn. Bây giờ, em phải chiến đấu với bệnh tật”. Em nghĩ buồn ba mẹ sẽ buồn mà ba mẹ đã khổ cực quá nhiều rồi. Từ đó, em tự động viên mình phải sống lạc quan, học thật giỏi để không phụ lòng tin của mọi người, biết đâu chừng sẽ hết bệnh”. Trân tâm sự.

    Thật bất ngờ, dẫu nghỉ học khá lâu nhưng khi trở lại trường, Trânvẫn học tập thật giỏi làm cho nhiều thầy cô, bạn bè hết sức bất ngờ. Trước giờ sách vở em học đều do người chị bà con học ở lớp trên cho mượn lại, còn bài học nào không hiểu, em mạnh dạn hỏi lại thầy cô. Ngoài thời gian học trên lớp, em còn giúp đỡ cha mẹ nấu cơm, giặt giũ, làm cỏ vườn… và nhận dạy kèm cho một số em nhỏ trong xóm để khuây khỏa nỗi buồn. Cảm thông trước hoàn cảnh gia đình khó khăn và đức tính chịu khó ham học hỏi của Trân, các thầy, cô  ở trường THCS Hiệp Đức đã miễn hoàn toàn học phí cho em và cử các thầy cô trực tiếp phụ giúp cùng gia đình việc đưa đón Trân đến trường khi gia đình em có việc bận. Kết quả năm học đó,  Trân đạt danh hiệu học sinh giỏi, thi đỗ vào lớp 10 vượt hơn 10 điểm so với điểm chuẩn. Hàng ngày đạp xe đến trường bằng chiếc chân giả lúc đầu rất khó khăn, nhất là phải qua một con đò, sau quen dần em lấy chân phải làm trụ để xoay đầu xe đạp mỗi khi lên bờ. Khó khăn là thế nhưng Trân vẫn đến lớp đều đặn với quyết tâm không nghỉ một buổi học nào. Kết quả năm học vừa qua, em xếp loại khá. “Qua môi trường  mới còn lạ, em sẽ cố gắng  năm học này sẽ đạt loại giỏi”- Trân cho biết.

    Mấy ngày gần đây, trời trở tiết, vết thương ở chân trái lại đau buốt. Những lúc chịu không nổi Trân đành lấy thuốc giảm đau ra uống để tiếp tục học bài, làm bài. Trân ngập ngừng: “Trước đây, em có ước mơ sau này làm cô giáo còn bây giờ thì…Trước mắt học giỏi đã rồi sau đó mới tính tiếp”.