• Đăng Nhập
 

01/03/2009 21:37  |  448 lượt xem

Tuyển tập Thơ Hoa Học Trò đi cùng năm tháng

~*~*~*~*~*~*~*~*~*~*~*~*~*~*~*~*~*~*~*~*~*~*~

Có một thời

Thơ: Đinh Thu Hiền

Có một thời anh là của riêng em
Từng ý nghĩ đọng trong từng ánh mắt
Anh nhìn em, những gì em cảm nhận
Tất cả giành cho em - cho riêng em

Có một thời em chẳng thể lãng quên
Anh mạnh mẽ và dịu dàng đến thế
Em nhỏ bé núp bóng anh che chở
Chuyện ngày xưa đâu phải giấc mơ đêm

Ôi đâu rồi thời đó của riêng em
Hoa - mây - gió - ánh mặt trời bé nhỏ
Bao yêu thương trong mắt anh thầm lặng
Gió xôn xao cứ đùa gọi yêu em

Ngày tháng ơi cho em được cầu xin
Cho em về với tháng ngày xa xưa ấy
Dẫu vẫn biết tình yêu không dễ vậy
Ai trả em về
Thời ấy của riêng em!

~@~@~@~@~@~@~@~@~@~@~@~@~@~@~@~@~

Khó hiểu
(Đoản khúc trái tim tặng Bắc hiệp)

Mẹ cho em đôi bàn tay mười ngón
Giận hờn trông mong rải trên những phím đàn
Mười ngón tay ôm cả lòng biển rộng
Tiếng xuân hồng vọng nhịp xốn xang...

Hai con mắt chỉ để nhìn thôi nhé
Trời thì xanh, lá đến nõn đầu cành
Ô kìa! Biết trời xuân tươi vui vậy
Thì em chẳng sợ ngày tháng mong manh...

Đôi bàn chân để chạy trên thảm cỏ
Ruộng đồng mênh mông, tiếng chim hót dập dìu...
Giọt sương trắng bay bay từng hạt nhỏ
Muốn mưa về phải cần đến bao nhiêu?

Mẹ cho em đôi bàn tay mười ngón
Đôi bàn chân đủ để bước vào đời
Đôi mắt để nhìn trời xanh đến vậy
Sao tim hồng lại giành lại cho anh?

~@~@~@~@~@~@~@~@~@~@~@~@~@~@~@~@~

Định nghĩa tình yêu

Đàm Huy Đông

"Tình yêu là gì hở nhỏ
Anh không định nghĩa được đâu"
Chỉ biết khi yêu ai cũng
Ngố ngố man man, ấm đầu

Có thể tình yêu là bệnh
Nên người ta gọi "cảm" nhau
Bệnh này ở trong lục phủ
Làm cho gan héo ruột đau

"Tình yêu là gì hở nhỏ
Anh không định nghĩa được đâu"
Chỉ biết khi yêu ai cũng
Chăm chăm là áo chải đầu

Có phải tình yêu là hội
Hội các-na-van hóa trang
Tật xấu thường ngày quên hết
Ai cũng lịch sự đàng hoàng.

"Tình yêu là gì hở nhỏ
Anh không định nghĩa được đâu"
Chỉ biết khi yêu ai cũng
Giận hờn rồi dỗ dành nhau

Phải chăng tình yêu là kịch
Nên có lúc hài lúc bi
Nên mâu thuẫn rồi hóa giải
Nên thường có hậu lạ kì...

"Tình yêu là gì hở nhỏ
Anh không định nghĩa được đâu
Hay tình yêu là môn võ
Đôi khi người ta đá nhau

"Tình yêu là gì hở nhỏ"
Có phải là trồng cây si
Cho trái đất này xanh mãi
Ồ thế thì hãy yêu đi

~@~@~@~@~@~@~@~@~@~@~@~@~@~@~@~@~

CHIỀU
Trang Hạ (HB Hương đầu mùa)

Em xoè diêm hong nắng buổi chiều
Cỏ vườn thơm lại những thương yêu
Màu mây anh gửi em ngày cũ
Giờ khói lên cay khói nhạt chiều...

~@~@~@~@~@~@~@~@~@~@~@~@~@~@~@~@~

Điều còn lại
-Đường Thị Hải Yến-

Bông phượng đỏ cuối cùng sót lại giữa mùa thu
Chiều như thể vô tình đi qua ngõ
CHú dế cứ gào lên không thấy mình bé nhỏ
Chẳng biết khiêm nhường, đành chịu lỗi với em
Mùa hạ nào có thể biết hờn ghen
Khi ta ném yêu thương lên vầng trăng thu ấy
Gió như em cứ kiêu kì quá vậy
Thu đốt cháy mình không thắp nổi lá bàng đêm
Chẳng trách nổi heo may cơn bão cứ tần ngần
Để trên phố mưa sững sờ bật khóc
Em ngược phái tiếng trống trường tan học
Ước chạy kịp thu về, ta nhận lỗi cùng em
Hạ rách tươm như bài kiểm tra điểm xấu rải lên thềm
Ta còn có gì hơn ngoài trang thơ cho đi là mất
Hãy tin đi em cái điều không có thât
Thu cứ đợi chờ nên Hạ mãi đi xa...

~@~@~@~@~@~@~@~@~@~@~@~@~@~@~@~@~

TÌNH YÊU ĐẦU TIÊN

Khánh Hạ (HB Hương Đầu Mùa)

Trong em có tình yêu đầu
Câu ca dao ngọt đằm sâu giọng bà
Đất đồng mặn mồ hôi cha
Con cò giống mẹ bóng nhoà hoàng hôn
Ông còng lưng chuốt tuổi buồn
Trầu không nhặt nắng têm muôn nỗi niềm

Trong em tình yêu đầu tiên
Thơm nồng hơi rượu những đêm gió mùa
Vườn nhà cây chút lá thưa
Đất ơi có phải ngày xưa gọi về...

Ngày xưa gạo đỏ triền đê
Ngày nay gạo đỏ cơn mê tuổi đời
Cát sông Hồng vẫn thế thôi
Gió sông Hồng vẫn hát lời lãng du

Tuổi thơ ơi, dẫu giã từ
Tình yêu thứ nhất theo thơ vào đời...

~@~@~@~@~@~@~@~@~@~@~@~@~@~@~@~@~

Thanh Hà
HHT102 – 23/11/95

Rồi bất chợt hạ về trong quán vắng
Con ve ngân thương nhớ tận năm nào
Tia nước chạy đường vòng vèo ngớ ngẩn
Em soi mình kỷ niệm nghiêng chao

Rôi bất chợt hạ về trong đáy cốc
Mắt thủy tinh sóng sánh những giọt buồn
Em lơi tay nghe nghìn mảnh vỡ
Tung tóe thành nghìn hạt kim cương

Rồi bất chợt thu lại gần gõ cửa
Tháng năm qua có nhớ một dòng sông
Con thuyền chạy vô tình bỏ lại
Xuống lòng sông một giọt nước mắt hồng

Rồi có thể thu đi không về nữa
Rớt ngay tim chiếc lá chết khẽ khàng
Em bó gối ngồi lì nên quán cũ
Không nhớ trời đang hạ hay thu

~@~@~@~@~@~@~@~@~@~@~@~@~@~@~@~@~

Em đang mùa ôn thi
Quá bận nên béo tròn lông lốc
Này bề ngang dễ chừng hơn bề rộng
Gặp em rồi mà chẳng nhận ra em

Anh thấy em đứng bên hàng kem
Mắt hấp háy liếc sang hàng chè đá
Giữa trưa hè bóng em tròn quá
Anh mơ làm cầu thủ đứng bên em

Em bảo rằng em thích ăn nem
Rán nhiều mỡ cho thêm giàu lipít
Thời buổi này đang khó khăn về thịt
Em phải ngủ nhiều để lấy sức mà ôn

~@~@~@~@~@~@~@~@~@~@~@~@~@~@~@~@~

Thơ Nguyễn Trung Quân
Nỗi niềm 13

Khi bạn bè vui náo nức tới trường
Con lặng lẽ khép mình vào phòng vắng
Nghe lòng nằng nặng
Một nỗi buồn gọi khẽ thành tên .

Áp mặt vào tiếng thở dài của mẹ trong đêm
Vệt khói thuốc cha trầm ngâm hằn bên khung cửa
Nét chữ bạn bè con trong sổ
" Lớp trưởng mình thủ khoa " ....

Vậy mà con đã chẳng thể vượt qua
Một điểm mong manh giữa hai bờ trượt - đỗ
Để hôm nay đành mắc nợ
Thời gian ơi !

Ánh đèn đêm không thể nói nên lời
Nhưng vẫn cháy cho ước mơ toả sáng
Hương hoa sữa miên man trong im lặng
Con cúi đầu đặt bút làm những bài toán lớp mười ba

~@~@~@~@~@~@~@~@~@~@~@~@~@~@~@~@~

Chiều cư xá
“Nhớ những chiều thứ bảy mưa rơi
Cư xá nhộn hành lang chật chội
Mỗi phòng con đầy căng tiếng nói
Cho nụ cười không tắt trên môi
Xin nhớ về chiều thứ bảy em ơi
Gốc nhãn cọc còi chứa bao điều không nói
Nhịp guốc cầu thang tan học về bước vội
Sân thượng chiều nào hóng gió từng đôi
Bữa ăn nào dạo khúc nhạc thìa môi
Năm bảy đứa cụng đầu qua quýt
Một mùa ong oi, một mùa giá rét
Trận ốm nào ta có bạn kề bên
Có lúc nào ta đã phải gọi tên
Từng đứa một để bắt đền nỗi nhớ
Trên giường tầng đứa bạn nào trăn trở
Nhận thư nhà khóc tựa trẻ thơ
Xin hãy nhớ về những năm tháng vô tư
Khi biết rằng yêu vẫn gọi người con trai là bạn
Xin hãy nhớ tiếng thở dài ngao ngán
Mỗi mùa thi mắc nạn mấy bài
Nhịp guốc cầu thang
Tiếng hát của ai
Đuổi trời khuya chạy dài ngọn gió
Để cho lòng bạn trai bỏ ngỏ
Lời yêu thương theo gió đến em rồi
Xin hãy chiều thứ bảy em ơi
Giấc ngủ nào đọng lời ru của mẹ
Trong mơ đứa bạn cười nắc nẻ
Nhóm vô tư thời trẻ cuộc đời
Xin hãy nhớ chiều cư xá chơi vơi”

~@~@~@~@~@~@~@~@~@~@~@~@~@~@~@~@~

Thầy Lý và trò Văn
(HHT số 166)
Giá công thức bỗng biến thành thơ nhỉ?
Thì trò Văn có lẽ chẳng nhức đầu
Và thấy Lý chẳng phải cầm thước kẻ
Khi cô trò trót mải ngó đi đâu...

Câu hỏi ấy ... dẫu không là "vô nghiệm"
Đừng trách em ấp úng chẳng nên lời!
Sao thầy cứ nghiêm như là định luật?
Tất cả chỉ là tương đối, thầy ơi!...

Thầy lắc đầu chắc chúng em "hư" lắm!
Phút lặng yên rồi mắt kính chợt ... cười
Chắc môn Lý và trò Văn... trái dấu!
Trò học hoài... nhớ mỗi... kính thầy thôi

~@~@~@~@~@~@~@~@~@~@~@~@~@~@~@~@~

Lớp xưa (Ngọc Anh)

Có bao giờ anh về thăm lớp học ngày xưa.
Ô cửa sổ
và cơn mưa
bất chợt.
Giọt nắng diệu kỳ đưa ta qua mùa thi.

Ngăn bàn xưa anh dù có quên đi
Vẫn còn dấu một nhành hoa quen thuộc
Màu tím diệu kỳ gợi thương, gợi nhớ.
Trên mặt bàn, câu thơ xưa còn bóng gió.
Ta viết hôm nao
trong mắt nắng
chiều nghiêng.

Những điều xưa giờ trở thành thiêng liêng.
Suốt cả đời liệu có còn gặp lại?
Những bức tường lổ loang, khờ dại.
Màu mực nhoè tan trong cõi hư không.

Có bao giờ anh thấy phượng đơm bông?
Nghe day dứt nỗi buồn chiều tháng hạ.
Hành lang quen giờ lạ
Chờ bước chân lãng quên.
Anh hãy về lớp học xưa trong đêm
Anh sẽ thấy
Một ngôi sao
từ ngày xưa
còn sáng.
Ngôi sao của nỗi niềm thời trong trắng.
Nắng lung linh đang theo lối ta về.
*
Vẫn biết bây giờ anh đã chẳng còn mơ
Những giấc mơ ngày xưa anh xem là hạnh phúc.
Những giấc mơ chẳng bao giờ là thật
Khi anh quên lối về
lớp học
ngày xưa.

~@~@~@~@~@~@~@~@~@~@~@~@~@~@~@~@~

Buổi cuối
- Chu Minh Vũ -

Tôi nhớ tiếng trống trường ngày cuối
Giòn đanh làm vỡ nước mắt nhau
Tôi nhớ cây bút bi viết vội
Chữ ký của mình có đủ nét đâu

Ngày ấy nằm rưng rưng trên lá
Đổ bóng xuống thầy thương lắm thầy ơi
Cả lớp cười toe nghiêng đầu chụp ảnh
Bóng lớn nào che hết bóng thầy tôi

Chùm hoa lửa đốt mùa thi hừng hực
Cũng chạnh lòng ngày cuối bên nhau
Rồi sẽ nhớ và chùm hoa cũng nhớ
Ép trao tay rồi chẳng dám phai đâu

Thầy kể chuyện cuối năm về tâm hồn cao thượng
Và khát khao được vỗ cánh mặt trời
Khóc trên vai có vị mồ hôi mặn
Nụ cười buồn tha thẩn trên môi.

Lưu luyến bàn chân hàng ngày qua cổng
Ai sẽ trở về dưới tán bàng xưa
Ngày mai thầy lại qua và ngóng đợi
Tiếng chim sẻ nào về hót tiếng ngu ngơ.....

~@~@~@~@~@~@~@~@~@~@~@~@~@~@~@~@~

TRƯỜNG XƯA

Phạm Trung Kiên (HB Hương Đầu Mùa)

Cứ ngỡ rồi đây xa lắm một mái trường

Ta không đủ sức níu thời gian gần lại

Mái ngói mờ rêu, tán lá bàng xa ngái

Những con đường, sỏi đá nhịp buồn tênh


Tháng năm rơi trên bậc thềm chênh vênh

Sân trường cũ, và bài thơ cũng cũ

Ô cửa sổ bốn mùa nắng rủ

Và cơn mưa trong trẻo mắt bạn bè


Một mùa xa hoa phượng chật vòng xe

Nét mực tím vương dấu tay mùa hạ

Màu xanh dịu thân thương trên vòm lá

Nhạt sắc trời, con chim sẻ nào bay...


Qua những mùa thu vương lối heo may

Hoa cỏ tím góc sân trường thầm lặng

Ai không nhớ những vòm trời mây trắng

Mùa tựu trường gom gió hát vu vơ...


Gốc bàng xưa im lặng đến bây giờ

Mong mỏi phía hành lang xa vời vợi

Chỉ một câu thơ cũng thành tiếc nuối

Chuyện giận hờn, viên sỏi nhỏ màu xanh


Ta cứ ngỡ rồi tất cả qua nhanh

Mái tóc xưa chắc giờ không còn ngắn

Đã đơn giản như ta từng ngộ nhận

Một điều gì, mà nào có gì đâu...


Bàn ghế xưa rưng rưng ngả màu

Mùa xưa cũ bâng khuâng như thần thoại

Hoa cỏ may buồn đi vào xa mãi

Kỷ niệm giăng đầy rợp một mái trường quê


Bạn bè xưa chẳng có lúc tìm về

Trái bàng chín nằm ngơ trong mùa cỏ

Giọng thầy khan, trầm ngâm trong gió

Mái tóc thầy điểm bạc hoa lau


Ta cứ ngỡ rồi tất cả qua mau

Tuổi thời gian nhòe lem như giọt mực

Thương nhớ ấy nhuộm màu mây ngũ sắc

Lá học trò vụng dại trốn nơi nao...


Ô cửa mùa thu mây trắng lại bay vào

Ta lại thấy mình những ngày thu lớp trước

Con đường mùa xa, bàn tay nào với được

Giấc mơ một mái trường màu ký ức phong rêu


Hiên lớp xưa lời thầy vọng đều đều

Bụi thời gian phủ đầy lên kỷ niệm

Bài thơ cũ đợi ta về viết tiếp

Tuổi vụng về hát gọi tháng năm ơi...


Ta bước đi tiếng trống giục bồi hồi...

~@~@~@~@~@~@~@~@~@~@~@~@~@~@~@~@~

Tôi gọi người ấy là bạn cũ
Của cơn mưa mát đến bây giờ
Chiếc lá ấy xanh trong mùa thu ấy
Biết một người vạch cát nghĩ lơ vơ

Bạn cũ gọi tôi là bạn cũ
Rồi cười rồi bất chợt lặng im
Có phải tôi lại 17 tuổi
Chôn chân đợi người ấy đến tìm?

Chúng tôi với chúng tôi là bạn cũ
Phía trời xa mây trắng rủ nhau về
Sân trường ấy nắng trong bài thơ ấy

~@~@~@~@~@~@~@~@~@~@~@~@~@~@~@~@~

Một chút nữa thôi
Lê Thống Nhất

Một chút nữa thôi
Một chút nữa thôi
Một chút thời gian trôi trôi thầm lặng
Một chút đắm say hơi hơi lãng mạn
Một chút lớn khôn 18 tuổi tròn

Một chút mơ màng chưa biết héo hon
Một chút thẫn thờ ngỡ mòn con mắt
Một chút giật mình tên ai vừa nhắc
Một chút nao nao nghĩ sắp xa rồi

Một chút vui đùa nén giọt lệ rơi
Một chút giận hờn mặc người xin lỗi
Một chút ngập ngừng tên ai khó nói
Một chút nhìn nhau nhớ tuổi học trò

Một chút chuyện xưa nhiều nỗi dại khờ
Một chút nghịch ngợm thầy cô chẳng thấy
Một chút phượng hồng mà bùng lửa cháy
Một chút bằng lăng tím mãi một chiều

Một chút khoe mình lại thấy đáng yêu
Một chút tự tin ra điều người lớn
Một chút loanh quanh như tìm như trốn
Một chút lo toan khuya sớm miệt mài

Một chút chỗ ngồi ai đã bên ai
Một chút bảng đen nhớ bài học cuối
Một chút muộn giờ vẩn vơ nói dối
Một chút về sau những buổi tan trường

Một chút áo dài mực tím còn vương
Một chút nghêu ngao trên đường đến lớp
Một chút ngó lên bài ai phía trước
Một chút ô mai chia suốt cả bàn

Một chút rất nhiều, một chút ngổn ngang
Một chút tâm tư lang thang nỗi nhớ
Một chút run tay hẹn ngày gặp gỡ
Một chút ngẩn ngơ
... Chút nữa xa rồi.

~@~@~@~@~@~@~@~@~@~@~@~@~@~@~@~@~

Những Ngôi Sao 18
Ngọc Lan

Những vì sao sáng đến tận cùng đêm khi em 18 tuổi
Trang sách Pautopxki giấu ánh mắt thật hiền
Ngọn nến lung linh cạn mình để cháy
Có thể nào là cuộc sống của em?

Anh chúc gì cho em ngày em 18 tuổi
Bản sonat quê hương mang khát vọng dâng triều
Những bông tuyết tan dần trong vòng tay ấm nóng
Hay bông hồng vàng, những mảy bụi tình yêu?

Cho em khóc cùng Đanhi, niềm vui 18 tuổi
Lẵng quả thông thơm ước mộng êm đềm
Cho em mở những lá thư phồng hi vọng
Để trao đi một tấm lòng và nhận lại một trái tim.

Cuộc sống sẽ là gì sau trang sách của em?

Nghe bàng hoàng nảy sóng xô biển động
Nghe rừng thu xao xác lá muôn chiều
Bao nỗi đau đi qua mới cháy thành hạnh phúc
Trăm niềm thương lắng lại một niềm yêu

Anh có kết dùm em bông hồng từ gió bụi
Mỗi nẻo em qua, vàng trong cát thầm thì
Một thoáng ngậm ngùi len trong lòng hạnh phúc
Để ta nhắc lại Pautopxki

Gửi lại Pautopxki nỗi buồn 18 tuổi
Nhật ký tuổi thơ khép lại, nhớ thương nhiều
Lật trang sách của một thời bão nổi
Em soi cuộc đời mình trong ánh mắt tình yêu

Anh chúc gì cho em
Khi bầu trời
Tím đến tận cùng đêm?

~@~@~@~@~@~@~@~@~@~@~@~@~@~@~@~@~

Một mùa hè nữa lại về
Đầy tiếng ve và rực màu phượng đỏ
Chỉ có trong tôi bằng lăng ko tím nữa
Vì sao?

Tình yêu đó đã ra đi đến phương trời nào
Bỏ lại tôi với tâm hồn ko yên ả
Nắng oi nồng báo hiệu cơn giông tố
Từ đâu ?

Tôi và anh giờ đã ở xa nhau
Dù ko hiểu sao có lẽ nào như thế
Trong tình yêu mọi thứ đều có thể
Đúng chăng ?

~@~@~@~@~@~@~@~@~@~@~@~@~@~@~@~@~

Em vít mùa thu cong nhành liễu
Chiếc lá chiều vàng lặng lẽ rơi
Tóc thề man mác mùi hoa sữa
Nỗi buồn ai thả phía cuối trời!

Gom góp mùa thu vào trang vở
Hương làn tóc ấy hóa thành thơ
Ta bỗng thấy lòng mình trăn trở
Bao nỗi vui buồn cứ vẩn vơ...

Đành để chiều vàng thành kỷ niệm
Hồ Tây nỗi nhớ cứ triền miên
Em chẳng muốn đâu - làm người lớn!
Vẫn cùng dạo gót đường Thanh Niên?

Cô bé vô tư của ta ơi!
Đêm nay mười sáu trăng tròn rồi
Nhành liễu có cong làm trăng khuyết
Lời thương đừng nỡ để xa xôi

Thu đến, thu đi... ai còn nhớ!
Một thoáng Hồ Tây bỗng bâng khuâng
Chạnh thấy nỗi buồn lòng cô quạnh
Ngang trời đơn lẻ cánh sâm cầm...

~@~@~@~@~@~@~@~@~@~@~@~@~@~@~@~@~

Với thời gian

Thuỵ Thảo


Mùa này có một chòm mây rất cũ
Chợt xanh trong đến ngơ ngẩn giữa trời
Chiều nay có một người rất cũ
Sao lạ lẫm quá thời gian ơi !

Tất cả vẫn là những điều rất cũ !
Mỗi mùa qua ta gặp giữa ngày thường
Lá cứ đổ và hoa cứ nở
Chẳng cần chờ phải nhớ hay thương !

Bức thư cũ ta viết rồi không gửi
Giờ như cho một ai đó khác rồi
Góc-để-quên bụi mờ trên ô cửa
Ranh giới ngày nào: chúng ta - tôi…

Tất cả vẫn là những điều rất cũ
Ta đã qua và gặp lại - bàng hoàng
Có những điều không chia làm hai nửa
Thời gian phủ mờ vẫn nặng mang…

Cây phượng cũ không còn nơi cũ
Quán ngày xưa của mùa vắng xa rồi
Có những điều ta tưởng rằng quen thuộc
Lại trở về trong dáng mới tinh khôi…

Mùa này có một chòm mây rất cũ
Chợt xanh trong đến ngơ ngẩn giữa trời
Có những người ta tưởng rằng rất cũ
Một ngày thành xa lạ, thời gian ơi!

~@~@~@~@~@~@~@~@~@~@~@~@~@~@~@~@~

Nói với con

Năm học này, con bị lưu ban
Đã nhân bội nỗi buồn trong mẹ
Thời gian trôi con đâu còn thơ bé
Bao lo toan giờ uổng phí một năm

Con vô tình khắc thêm nếp nhăn
Lên Vầng trán Bình yên của mẹ
Con biết đâu Những đêm dài lặng lẽ
Mẹ đắm chìm Trong suy nghĩ Về con.

Chỉ mới đây thôi Ngày con mới sinh
Mẹ Hạnh phúc Ôi thiên thần bé bỏng
Ngắm nhìn con Mẹ thầm ơn cuộc sống
Cho mẹ hi vọng Cả bầu trời Con.

Mười bảy năm trôi qua
Trong Từng tháng, Từng ngày
Trong Từng giờ Từng phút Từng giây
Ở bất cứ nơi đâu Điều đầu tiên mẹ nghĩ
Lớn lên, Con rồi sẽ ra sao?

Có nhiều đêm mẹ ngắm trời sao
Tìm trong đó Ngôi sao nào con mẹ
Bao ước muốn giá như có thể
Mẹ sẵn sàng, tất cả-Chỉ vì con

Ước theo con Là một chuỗi miên man
Những nỗi niềm Mẹ âm thầm Lặng lẽ
Một trò ngoan Điều mẹ mong chỉ thế,
Có gì đâu đáng kể Phải không con.

Có mong nào lòng mẹ mong hơn
Con lớn lên thành Chàng trai của mẹ
Nhưng đi đâu con vẫn là cậu bé,
Rủ rỉ bên mẹ trong mọi nguồn cơn

Rồi một ngày Con sẽ lớn khôn
Con sẽ hiểu ra Tình yêu của mẹ
Đến khi đó Mẹ có còn Son trẻ
Để vơi đầy lòng mẹ - ngã ba sông.

Mẹ là cây Khô cằn giữa mùa đông,
Cho hoa trái con, Bốn mùa tươi tốt
Thân mẹ gầy Cho Thỏa lòng mong ước
Mẹ ở bên trong mỗi bước con đi.

Vấp chút thôi Đâu có đáng gì
Hãy đứng dậy Đừng sợ chi vấp ngã
Đường chông gai Với Sóng to biển cả
Giúp con thêm Mạnh mẽ Tự tin

Dừng bước để bước - bước xa hơn
Con sẽ thấy mình thêm can đảm
Mẹ gửi Mai sau Cánh buồm dũng cảm
Gió cuộc đời nâng đỡ
Con thuyền
Con

~@~@~@~@~@~@~@~@~@~@~@~@~@~@~@~@~

An ủi

Bạn hãy ném chiếc ly này xuống đất
Cũng rẻ thôi mà nghe cũng vui tai
Hãy phong phanh tê tái cúc không cài
Nghiến răng đá hòn sỏi văng không khốc
Đây tường gạch hãy đấm vào cồng cộc
Cuốn sách kia hãy ném loạt soạt bay
Bạn sẽ như một đứa bé thơ ngây
Như thuở xưa ai cũng từng giận dỗi

Bỏ một bữa giam mình trong phòng tối
Hoặc lầm lì ngồi uống gió bờ sông
Ở nơi này vắng lặng chẳng ai trông
Bạn cứ việc tha hồ mà gào thét
Bạn dậm chân bạn nghiến răng kèn kẹt
Chạy cuồng điên rồi ngã xuống cỏ hiền
Con cào cào nấp sau cỏ nhìn lên

Bạn cười gằn cười khẩy hay cười nhạt
Cười sằng sặc hay nhếch môi chua chát
Sẽ thấy mình thêm một chút phong sương
Mà nếu không cứ khóc thật bình thường
Chẳng có ai là chưa từng phải khóc
Như người ốm cất tiếng rên khó nhọc
Nước mắt rồi dần rửa sạch nỗi đau

Cứ buồn đi nào ai cấm được nhau
Cũng chẳng ai hưởng thanh bình mãi mãi
Thì bạn hỡi giận dữ đi đừng ngại

Nhưng bạn ơi đừng vội chán cuộc đời
Con sao nói đang tập nói "Bạn ơi!"

~@~@~@~@~@~@~@~@~@~@~@~@~@~@~@~@~

TỰ SỰ
- Nguyễn Quang Vũ -


Dù đục, dù trong con sông vẫn chảy
Dù cao, dù thấp cây lá vẫn xanh
Dù người phàm tục hay kẻ tu hành
Vẫn phải sống từ những điều rất nhỏ

Ta hay chê rằng cuộc đời méo mó
Sao ta không tròn ngay tự trong tâm?
Đất ấp ôm cho mọi hạt nảy mầm
Nhưng chồi tự vươn lên tìm ánh sáng

Nếu tất cả đường đời đều trơn láng
Chắc gì ta đã nhận được ra ta!
Ai trong đời cũng có thể tiến xa
Nếu có khả năng tự mình đứng dậy
Hạnh phúc như bầu trời này vậy
Không chỉ để dành cho một riêng ai.

~@~@~@~@~@~@~@~@~@~@~@~@~@~@~@~@~





Bình luận (1)  

Viết bình luận

Mời Kết Bạn

Gởi lời mời kết bạn đến

Gửi