Đừng xin lỗi khi chia tay em

Đừng xin lỗi khi chia tay em

Nếu đã muốn đi thì cứ đi đi. Đi tìm hạnh phúc cho anh, tự do bay nhảy với thế giới của anh. Còn tôi, hàng ngày tôi vẫn phải lau chùi vết thương và giữ nó không bị tổn thương lần nữa.

“Anh xin lỗi! Em là người anh đã yêu nhiều nhất”.

Đó là câu nói người ta dùng để kết thúc một mối tình. Nói như vậy để làm gì nhỉ? Để an ủi đối phương khi bị họ bỏ rơi? Để biết rằng họ là người nghiêm túc trong tình cảm? Để lại trong lòng đối phương một sự ray rứt, nuối tiếc vì đã không biết giữ họ? Hay nói chỉ để cho có nói vậy thôi?

Bất cứ một cuộc hội ngộ nào rồi sẽ có chia ly, chỉ sớm hay muộn mà thôi. Nhưng tất cả chỉ để lại cho người ở lại một sự đau đớn và tổn thương to lớn. Mọi nỗi buồn rồi sẽ qua, tôi biết và ý thức rất rõ điều đó. Nhưng để quên đi những kỷ niệm, quên đi người mà mình đã từng yêu thương hết lòng là việc không hề đơn giản. Tôi chỉ cố gắng làm quen với việc vắng mặt của người đó.

Khi không có họ, tôi tập cách khi khóc úp mặt vào lòng bàn tay mình chứ không tìm kiếm một bờ vai.

Khi không có họ, tôi tập làm quen với việc bị bệnh cũng phải tự lo thuốc thang, đi khám bệnh và đi mua đồ ăn cho mình.

Khi không có họ, tôi tập làm quen với cái điện thoại trống trơn không có tin nhắn và những cuộc gọi của họ.

Khi không có họ, tôi tập quên đi những lời yêu thương, những lời hứa ngọt ngào họ đã dành cho tôi.

Khi không có họ, tôi tập cách nuốt nước mắt vào trong, vì không còn ai dỗ giành.

Khi không có họ, tôi tập cách sống cứng rắn, tự đứng lên một mình và không than phiền với bất kỳ ai.

Khi không có họ, tôi tập cách quên đi những thói quen của họ và bỏ đi những thói quen bị ảnh hưởng từ họ.

Khi không có họ, tôi tập cách quên, quên đi những gì thuộc về họ…

Khi yêu, tất cả xung quanh mọi thứ điều rất đẹp nhưng lúc đổ vỡ, tôi sợ phải ngồi xem một bộ phim tình cảm, sợ nghe những bản nhạc lãng mạn, sợ nhìn thấy cảnh âu yếm. Vì tất cả đều làm mắt tôi cay xè và mọi kỷ niệm, mọi cảm xúc lại hiện về khiến tôi lại khóc. Sự yếu đuối lại trỗi dậy trong tôi, làm tôi không thể kiềm chế lòng mình. Buồn là thế, cô đơn là thế nhưng tôi vẫn hạn chế những cuộc gặp với những người muốn tìm hiểu tôi, tôi sợ làm họ tổn thương và hơn hết tôi sợ chính mình lại bị tổn thương thêm lần nữa.

Khi ra đi họ xin lỗi và chúc tôi tìm được tình yêu mới. Xin lỗi để làm gì kia chứ? Nếu họ đã có tình yêu mới hoặc không còn tình cảm với tôi nữa thì cứ ra đi, vì lời xin lỗi cũng không làm vơi bớt sự tổn thương trong tôi. Xin lỗi để làm gì? Vì đã làm thì đừng xin lỗi, còn đã biết là sẽ xin lỗi thì đừng nên làm.

“Gia đình anh không thích anh quen em nên mình chia tay để em có chồng và hi vọng người đó sẽ mang lại hạnh phúc cho em”.

Tôi biết người đó không dễ yêu, nhưng lại dễ bị xao động và dễ bị tác động bởi người khác. Và tôi cũng không phải là người dễ yêu và dễ cưới. Họ nói họ yêu tôi nhưng họ lại không muốn mang lại hạnh phúc cho tôi mà phải nhờ người khác làm giúp. Có tin được không? Ra đi để giải thoát cho tôi hay cho chính bản thân họ?

Còn gia đình ư? Tôi có thể cảm thông được điều đó. Nhưng còn gì khó khăn khi tôi đã vượt qua rào cản của gia đình tôi để quen họ. Trong khi đó tôi đã chấp nhận cùng họ thuyết phục gia đình họ để cả hai được đến với nhau. Vậy mà họ vẫn mang lý do đó ra để chia tay. Có nghịch lý hay không? Lý do cũng chỉ là lý do mà thôi. Đâu là tình yêu chân thành và đâu là giả dối?

Nếu đã muốn đi thì cứ đi đi. Đi tìm hạnh phúc cho anh, tự do bay nhảy với thế giới của anh. Còn tôi, hàng ngày tôi vẫn phải lau chùi vết thương và giữ nó không bị tổn thương lần nữa. Họ đã đến và làm xáo trộn cuộc sống của tôi rồi bỏ đi. Giờ tôi cần thời gian để sắp xếp lại mọi thứ. Để làm quen với cuộc sống mới chứ không phải bắt đầu lại từ đầu.

Tôi phải đứng lên sau nỗi đau để đi tiếp con đường tôi cần phải đi, dù phía trước không có vòng tay người đó đón đợi nhưng sẽ có những người cần tôi hơn họ đang đợi tôi phía trước. Tôi phải học cách làm quen một người, học cách yêu một người như thế nào cho đúng và yêu đến lúc nào nên dừng lại. Sau một thời gian tự làm khổ bản thân mình, tôi phải tự yêu lấy chính mình.

Tôi không cầu chúc anh hạnh phúc với người khác như người ta vẫn chúc nhau như một thủ tục khi chia tay. Tôi không cao thượng đến vậy, có thể nói tôi ích kỷ và mềm yếu. Ừ, tôi thừa nhận mình như vậy, nhưng đó là cảm xúc thật của tôi.

Cũng như tôi cảm ơn họ vì trong thời gian yêu nhau tôi đã rất hạnh phúc, họ đã cho tôi biết thế nào là tình yêu. Nhưng tôi cũng giận họ thật nhiều vì họ đã gây cho tôi sự tổn thương to lớn từ hành động cho đến lời nói. Vì vậy, hãy cứ đi con đường mà họ đã chọn. Tôi sẽ luôn dõi theo họ, không phải để cười nhạo khi họ vấp ngã hay bị người khác làm cho tổn thương cũng không phải để chia sẻ niềm vui khi họ thành công, vì họ không cần đến tôi những lúc họ vui buồn. Mà tôi sẽ luôn dõi theo họ chỉ vì họ là người mà tôi đã từng yêu thương. Thế thôi!

Bình luận

 Bình luận
0 Bình luận