Entry for February 06, 2009

Anh thích em, quan tâm, từng nói lời yêu thương cưng nựng, từng làm em cười, em hạnh phúc bên anh! Trước đây, em rất trong sáng đã yêu anh thuần khiết, tinh khôi, vô tư và chân thật. Em đã nghĩ anh là tất cả của em

Em đã tưởng rằng sẽ chẳng phải xa anh, ngỡ mình sẽ hạnh phúc bên anh lâu dài, không thay đổi, em cứ nghĩ mình không thể sống thiếu anh. Em đã chịu nhiều những cái nhói đau, em đã sợ con tim không chịu nổi, em đã khát khao, em đã tưởng rằng chẳng muốn anh đi.

Nhưng rồi em cũng chịu đựng được nỗi đau cùng lắm cũng đến thế thôi có thể nào đau hơn được nữa! Em vẫn sống tốt khi vắng anh, và vui vẻ. Em vẫn sống một mình không cần có bóng ai. Trước đây nếu những điều kia quá quan trọng đối với em, em đã yêu, đã mong chờ, ao ước, thì bây giờ đối với em là vô nghĩa, chẳng nghĩa lý gì đối với trái tim em. Em không yêu hay có yêu anh cũng chẳng quan tâm, không vì em mà anh buồn, vui hay bực tức thì việc gì em phải nhận lấy nỗi đau.

Em yêu anh. Nhưng sẽ chỉ còn là của những ngày xưa... của quá khứ, của một thời mộng đẹp... giống như mỗi phút qua đi không bao giờ gặp lại... sẽ chẳng bao giờ trong cuộc đời em có lại những ngày xanh... Hãy cứ để nó mãi là hồi ức đẹp, cứ để anh là mối tình đầu của em, hồn nhiên, tha thiết... hãy cứ để những mong chờ, mơ mộng ngủ yên...

Ngày hôm qua là quá khứ đã trôi qua, ngày mai là tương lai chưa đến. Chỉ có hôm nay là hiện tại, là món quà cuộc sống này tặng cho em... Cứ nghĩ em đau khổ thì anh cũng chẳng hạnh phúc hơn em... anh còn buồn và khó xử hơn em rất nhiều phải không... Em sẽ cố gắng sống vui, sẽ quên anh để chúng ta là bạn.

Đến một ngày nào đó... em sẽ gặp một người đàn ông khác không phải là anh...

Em và anh... đã rẽ về hai ngả đường...

Em hứa... em hứa sẽ quên anh...

Bình luận

 Bình luận
0 Bình luận