trang Blog

laothayboigiaTham gia: 21/05/2008
  • Lảm nhảm
    Thư Giãn
    CameraNikon D3
    ISO3200
    Aperturef/8
    Exposure1/50th
    Focal Length200mm

    Lảm nhảm

    Mình tự đặt cái thể loại viết này là “lảm nhảm” vì nó chẳng mang ý đồ gì; thông điệp thì lại càng không; chỉ là những suy nghĩ chợt hiện vu vơ, lan man không đầu không cuối...

    Ai đọc, đừng xâu chuỗi các chuyện để cố bảo mình có mục đích hay ẩn dấu bức xúc gì bên trong,... vì chẳng có đâu!

    .

    Mình tự nhận mồm miệng không kém. Mình có cô bạn là tiến sỹ luật, bằng ở tây, mồm siêu điêu. Mình với cô ta cãi nhau, người 0,9 người 1,1. Vừa rồi, mình nói cô ta: “Đồ đồ đồ …đồ tiến sỹ!”. Cô ta khẩy miệng: “Đồ thi sỹ!”. Mình dỗi, bảo: “Anh mắng em là mắng yêu, còn em nói thế là xách mé, là xỉ đểu anh!”.

    Mình dỗi đương nhiên có cơ sở, vì lẽ thời nay, gọi nhà thơ thường để ám chỉ một loại hâm hâm ba lăng nhăng và vô tích sự... Cũng cần nói thêm, cô ấy kháy được mình là vịn vào cớ gần đây mình có làm vài bài thơ.

    Đang cuối thu, trời tuyệt đẹp, se và nắng, lại đang vừa dỗi với cô bạn tiến sỹ, vẫn ngứa mồm thì viết tí về thơ.

    .

    Mình có đọc bài thơ này của Nguyễn Thế Hoàng Linh
    .

    Nhưng mà để nói về tình yêu:
    Giá tình yêu save được
    Error thì load chẳng bận lòng
    Giá tình yêu delete được
    Chán
    Hắt xì một cái
    Thế là xong
    Tôi chỉ xin kể một câu chuyện nhỏ
    Có một lần tôi làm thơ trên máy tính
    Và đặt tên file là tình yêu
    Khi không hài lòng tôi định xoá
    Cái máy tính bị coi là muôn đời vô cảm hỏi tôi:
    "Are you sure you want to delete" tinh yeu?
    Tôi đã rùng mình
    Bạn ạ
    .

    Mình từng nghe nói nhiều về cách tân thơ, cũng có quan tâm, nhưng rồi đa phần thấy không thật thích. Có lẽ là cái tạng, hoặc cũng do chưa chuẩn bị một tâm thế thích hợp để tiếp cận. Nhưng cái bài thơ trên của Nguyễn Thế Hoàng Linh thì mình thích. Hay thật! Lại mới mẻ, lạ lẫm và giầu suy tưởng. Các chiều chữ đâm xiên bẻ dọc đểu có thể tìm thấy những liên tưởng và thông điệp.

    Bài thơ ngắn, hiện đại; bâng khuâng dai dẳng!
    .

    Gần đây mình có làm vài bài thơ, theo lối rất cũ. Bản dĩ con người mình khi tiếp cận với cái gì mới quá cũng không dễ dàng. Với thể thơ có vần điệu nhạc tính, thấy phù hợp hơn khi diễn tả những cảm xúc có thật trong lòng! Nhưng mình cũng tán đồng lắm việc làm mới thơ nói chung, vì những thơ kiểu sương mây mưa gió lá hoa… vv… (chất liệu này mình cũng hay sử dụng) gắn với liên tưởng cũ đã dần nghèo đi tính gợi. Cần phải có những hình ảnh và hình thức khác để truyển tải cảm xúc mới, không khí mới… Tuy nhiên, cũng đừng nên tàn nhẫn với lối viết cổ điển vì lối viết đấy vốn mang vẻ đẹp trong tổng thể cân đối hài hòa của nó.
    .

    Thơ Nguyễn Thế Hoàng Linh được gọi là lạ, nhưng nếu chỉ so về độ lạ với một bài thơ vô tình đọc thấy ở blog Đặng Thân (tác giả cuốn Ma net hiện đang khá dư luận) thì theo mình cái bài thơ đậm đặc thuật ngữ internet của Linh vẫn thua. (tác giả Trúc – Ty có chú thích làm bài thơ để nhớ một thời thiếu nhỏ)
    .

    . Bài “Liệu pháp thơ” của Trúc-Ty

    đáp ứng lời kêu gọi nóng bỏng của…Đặng Thân

    và cũng để nhớ một thời thơ thiếu nhỏ:

    phụ âm Lờ, con chữ Lờ

    Trúc-Ty

    .

    Nhớ em

    Anh viết lên giấy 3 âm tiết

    LỜ

    NỜ

    dồi đem đốt thành gio

    hoà với một cốc lước lọc

    rồi lốc một hơi, cạn

    xuống

    tận đáy

    của tâm

    H

    N
    .

    Nếu ai hỏi bài thơ của Trúc - Ty có hay hay không, thú thật mình hoang mang, chịu! Nhưng nếu hỏi có lạ không thì mình dám giơ đầu mà thề như búa bổ là cực lạ. Và nếu hỏi thêm mình có thích không, cũng xin nói luôn là thích lắm. Thích từ cách sắp chữ, thả chữ đến cái lối “nhớ” rất đêu đểu ấy.

    Mình từng hình dung, có một ngày nằm bên nàng (nàng nào nhỉ?), mình đọc nàng nghe bài thơ này của Trúc - Ty, tin chắc nàng bụm miệng cười, rồi trả mình cái đánh, cái cấu hoặc cắn…

    Nhưng đừng ai vội kết luận nàng của mình (nếu có) dung tục nhé! Mình nói vậy xuất phát từ suy nghĩ là cái tình mà thánh thiện tinh khôi quá thì lời thường hay tránh trớ, cũng dễ sinh chán lắm! Những câu từ là lạ có phần thô thô nó làm tình thật hơn, và những người yêu nhau cũng có vẻ… đáng yêu hơn.

    Nói thì nói vậy, chứ cũng biết lắm là bài thơ ấy chắc đọc chỉ phù hợp khi mình và nàng đã rất thân tình; chứ đang cưa, mà nhồi thơ này, e hỏng!
    .

    Ngày học đại học, mình từng kể ở entry Ông kì đà: "Thời sinh viên, tài chính vốn mỏng. Chi tiêu khi tán gái luôn cần nhìn trước ngó sau. Để bù đắp lại những hạn chế vật chất, cách nên làm là trưng bày tối đa vẻ đẹp tâm hồn. Một vài kẻ sinh ra làm thơ... Dầu sao làm giả thứ này cũng dễ hơn làm giả tiền".

    Mình không tham gia phong trào thơ, nhưng có lần ngứa miệng cũng góp câu:

    “Buồn tình chổng đít lên mây

    Nổ ba phát rắm trúng ngay mặt trời".

    Hồ Sỹ nghe, tuyên bố:

    “Thơ mày có chất anh hùng ca!”

    Từ đó về thơ, mình xem Hồ Sỹ là tri kỉ.

    Một lần khác, đọc cho Hồ Sỹ nghe:

    “Anh chết, xác xin đem nhúng lửa

    Rồi ủ tàn tro trong rốn em!”

    Hồ Sỹ bật òa, ôm mình, bảo: “Tuyệt bút”

    Ra trường hàng chục năm. Đống thơ của các nhân sỹ Tao Đàn thời ấy chả ai còn thuộc, vậy mà câu thơ của mình Hồ Sỹ vẫn nhớ. Cảm động thay!
    .

    Hồ Sỹ bụng phệ, đầu trọc gần lốc, nghiện gội đầu thư giãn. Gã nằm, em gái gãi cái đống đinh lơm xơm bị gọi là tóc, rồi em đứng bên phải ngoáy ráy tai bên trái. Mồm gã dẩu lên cọ cọ đớp đớp.

    Tiện lúc em rướn bụng, gã thò ngón, xỉa rốn, rồi ngâm:

    “Anh chết, xác xin đem nhúng lửa

    Rồi ủ tàn tro trong rốn em!”

    Em cười khúc khích, em bảo:

    “Thơ gì ghê ghê! Lại còn có cả rốn nữa...”

    Hồ Sỹ bảo:

    “Cái rốn nằm ở bụng. Nên cái rốn trong thơ là chỉ tấm lòng”

    Rồi gã lại diễn giải:

    “Xác đốt thành tro để ươm hạt tình. Anh chết, nhưng cây tình vẫn đơm hoa nơi rốn em. Nghĩ phải sâu, biết chưa?”

    Em ngây thơ, em ngẫm nghĩ, rồi nói:

    “Cơ mà như thế hóa chả được tắm à... vì trôi hết tro!”.

    Hồ Sỹ ngẩn mặt, rồi càu nhàu:

    “Thì thì bọc ni lông, hay nút rốn lại. Mà đéo gì,... bảo nghĩ sâu thì cũng nghĩ sâu vừa vừa thôi chứ!".
    .

    Hồ Sỹ kể cho mình nghe, xong kết luận:

    “Cách tư duy của đàn bà giết mẹ nó thi ca!”.

    Mình vừa cảm động vì thơ mình gã còn thuộc. Nhưng cũng thấy em có lý, hơi tủi thân, vì tứ thơ của mình chỉ đắc địa ở cái chỗ khi mà chừng nào còn bẩn bẩn!