Gịot nước mắt này....em giữ lại



muốn quên

1 điều gì đó vẫn luôn bám theo e,...

nó khiến e xa lánh tất cả 

k thể chấp nhận đc bất kì điều gì.

và,... làm e căm thù mọi thứ


 


 


e từ bỏ tất cả...

k lưu luyến chút gì trog cuộc sống  này

dườg như,

đối với e, hạnh phúc là thứ k thể có đc

nó mãi mãi tách xa với thế giới e đag sốg

chưa bao giờ, e sốg thực với bản thân mình




có ai đó đã nói với e là

" e chưa bao giờ sai, chỉ là... e k biết cách chấp nhận những gì đến với e "...

điều này đúg

e đánh rơi nó, rồi tự trách bản thân mình taị sao lại làm vậy




có lẽ

e cần thời gian

để học cách chấp nhận...

biết là, chấp nhận 1 điều gì đó đến vơí mình

là rất khó

có khi là sẽ k thể

...




nước mắt

có bao giờ chỉ là sự đau khổ !?

nụ cười

có mãi mãi là niềm vui !?

e k biết...

e chỉ cảm thấy cô độc

vì 1 lí do nào đấy khiến e k thể cười thực sự đc

có thể

do ai đó thôi...




mog rằg

a sẽ là người như e mog đợi

chỉ 1 lần cuối cùg này thôi


...


 

[hạnh phúc]

...là...

[ nơi nước mắt dừg chân ]

Bình luận

 Bình luận
0 Bình luận