Gửi bạn.

Bạn ah,

Tớ thấy bùn wa'. Hình ảnh ông a của bạn cứ trong đầu tớ mãi thôi.

Bạn ah,

Tớ thấy mình nhỏ bé trc a ấy vì cái sự chín chắn của a ấy.

Tớ thấy mình ngớ ngẩn trc a ấy vì sự thông thái của a ấy.

Tớ thấy mình bối rối trc a ấy vì cái nhìn đôi khi khó hiểu và khó tính của a ấy.

Tớ đã thấy cách a ấy hành động mà chẳng nói tiếng nào.

Tớ đã thấy cái bùn của a ấy khi đành phải để bạn về mặc dù a ấy vẫn cố gắng hài hước.

Tớ đã thấy a ấy thương bạn thế nào.

Tớ đã thấy a ấy ngủ ngon thế nào mà chẳng cần quan tâm chỉ có tớ và a ấy trong phòng.

Tớ đã thấy ánh mắt bối rối nhưng cũng rất trìu mến của a ấy khi nắm chặt cánh tay tớ kéo tớ lên giường khi tớ ngủ gục ở bàn làm việc của a ấy và nói " e lên giường ngủ đi, a đi trực".

Tớ đã thấy ánh mắt a ấy rưng rưng khi   nói : hồi đó a đã phạm sai lầm, a bị bạn bè lợi dụng, mọi chuyện ko hoàn toàn là do anh, nhưng giám làm giám chịu, a chỉ thấy thương mẹ, mẹ đã khóc hết nước mắt vì a, mọi ng xa lánh a và nhìn a với con mắt khác. Tớ đã đưa tay sờ nhẹ lên má a ấy và nói: e thấy mẹ a vẫn rất tự hào về a, có thể lúc đó mẹ a đau lòng, mẹ a thấy vọng, nhưng bi h mẹ a rất tự hào về a mà.

Tớ đã thấy sự tự ti, sự mặc cảm của a ấy khi nói: e có nhớ lần đầu tiên a gặp e ở sg ko? A thik e, nhưng a bít, cái chấm đen trong quá khứ của a, mọi ng coi thường a nên a đã quyết tâm ko wen và yêu người cùng quê. Chỉ có người ko bít j về quá khứ của a mới có thể yêu a. Tớ đã buột miệng nói: e đã gặp a ấy sau a. Tại sao tớ lại nói thế nhỉ, tớ đang nói j tớ cũng ko bít nữa. Tớ vừa mới nói là tớ gặp ng yêu của tớ sau khi tớ gặp a ấy. Chẳng phải tớ định nói là : a đã từng có cơ hội.

Tớ đã thấy sự trốn tránh của a ấy khi rời xa mọi thứ để vào đó học tập và làm việc.

Tớ đã thấy a ấy có trách nhiệm như thế nào đối với bạn và e bạn. A ấy làm thế chỉ là để chuộc lỗi hay chỉ đơn giản vì a ấy là một người a.

Tớ đã thấy a ấy cố gắng và vất vả thế nào khi đang còn học mà có thể chu cấp mọi chi phí học hành cho cậu và e cậu. A ấy đã làm rất nhìu việc, a bảo có đợt 1 ngày a chỉ ngủ 4 tiếng, ngày đi làm, tối đi làm, a chỉ ngủ từ 2h-6h sáng. Tớ còn nhớ, khi mà tớ và ấy sau lần gặp đầu tiên thì có nói chuyện yh, có lần a ấy bảo đã mấy ngày a ấy ko ngủ vì bận làm cái j đó. A ấy chỉ  than thở thế thôi. Có lần cũng nửa đêm rùi a ấy nhắc tớ đi ngủ, a ấy bảo a đi ra ngoài uống cf với bạn cho tỉnh ngủ, tí về a còn phải làm việc tiếp. Tớ cảm thấy ko phải a ấy kể mọi chuyện để khoe với tớ, mà a ấy đang trải lòng với những khổ cực mà a ấy đã cố gắng vượt wa.

Tớ đã thấy đc a ấy phải hy sinh nhìu thế nào, ước mơ của a ấy và lẽ ra a ấy làm đc nhìu cho bản thân nhưng a ấy lại chọn con đường khác, tất cả đều là vì a ấy mún lo cho bạn ăn học.

Lúc bạn kể, mẹ bạn cứ nhắc bạn là khi nào vào gặp a thì nhớ tâm sự to nhỏ với a, bảo a lo cho bản thân chút, ko cần phải lo cho gia đình nữa, mọi chuyện bố mẹ có thể lo được, bảo a con quan tâm tới n 1 chút. Thế mà bạn chưa kịp tâm sự to nhỏ j thì a ấy bảo: sáng mai n lên. Lúc đó bạn vui sướng lắm, cứ tưởng tớ và ông a bạn có kế hoạch trc, có hẹn hò trc rùi. Tớ đã rất ngạc nhiên vì tớ lại nghĩ chắc trc khi bạn vào a ấy cũng đã kể với bạn là tớ sẽ lên chứ, vì mọi khi tớ và a ấy nói chuyện tớ cảm thấy a ấy là ng rất thoải mái và chắc rất thân với bạn. Ai ngờ, hóa ra tớ chỉ nhầm tưởng, a ấy hoàn toàn ko tâm sự với bạn j cả, lun quan tâm lo lắng cho bạn nhưng chuyện của a ấy thì a ấy lại chẳng kể cho ai.

Lúc bạn kể, khi a ấy chở bạn ra xe, bạn có nói : a nhớ quan tâm n 1 chút. A ấy chỉ cầm tay bạn và bảo: hai về bình an, rùi quay xe về lun, ko nói thêm j nữa. Tớ chợt thấy hình ảnh a ấy hiện lên trong đầu tớ. Hình ảnh lúc a ấy chở tớ ra xe, a ấy cũng chỉ nói: e về bình an rùi quay xe chạy mất, nhanh tới nỗi tớ chưa kịp nhìn a ấy, chưa kịp bước chân lên xe. Lúc đó tớ đã rất hụt hẫng.

Lúc tớ kể với bạn: hình như cái j a ấy cũng bít nhỉ. Bạn đã rất tự hào kể về ông anh của bạn. Có thể ai đó sẽ nói bạn nói hơi quá về khả năng của ông anh bạn, nhưng với tớ, bạn nói cũng ko quá nhỉ, vì theo tớ quan sát thấy những thứ có ở trong phòng của a ấy, đúng là ko phải tầm thường, nó rất hợp lý với những j bạn kể.

Bạn ah, tớ bít bạn vẫn mún tớ và a ấy có duyên với nhau, giống như bạn đã nt "ước j 3 anh e tớ có N làm chị dâu". Nhưng tớ chỉ mún nói, tớ đã sai lầm, sai lầm khi quyết định ở lại phòng a ấy. Vì nếu ko ở lại đó, tớ đã ko nhận ra wa' nhìu thứ như thế, tớ đã ko có cảm giác như bi h, tớ cũng ko cảm thấy tội lỗi, hình ảnh của a ấy cũng ko hiện lên trong đầu tớ mãi thế này, tớ cũng ko cảm thấy đau khổ, ko bị mất ngủ nhìu như bi h. Bạn có bít, từ hôm về tới nay, tớ ko ngủ ngon đc, 12h tớ tắt vi tính đi ngủ nhưng ngày nào tớ cũng thức tới khi nghe thấy tiếng gà gáy, chỉ nằm thế thôi, ko thể ngủ đc và nhớ a ấy. Tớ đã nói với a ấy: e đã có người yêu và e bít người đó rất yêu e. Tớ cũng mún nói cho bạn nghe câu đó. Đó là sự thật. Nhưng sao tớ thấy trong lòng tớ đau khổ. Lẽ ra tớ ko nên bít wa' nhìu thứ, ko nên vô tình nhận ra con người khác của a ấy, lẽ ra tớ vẫn nhìn a ấy với ánh mắt vui vẻ và quý mến, a ấy sẽ lun hiện lên trong đầu tớ là 1 ng vui vẻ, tự tin và tớ sẽ vẫn coi a ấy là 1 người anh trai.

Bạn ah, tớ mún nói thêm 1 điều nữa: bạn và mọi ng đừng ép a ấy như thế, cứ để a ấy tự tìm tình yêu của a ấy.

Tớ biết: a ấy ko yêu tớ.

Bình luận

 Bình luận
0 Bình luận