Hạnh phúc là gì nhỉ?

Câu hỏi muôn đời loài người hằng khắc khoải
Bởi lẽ đôi khi trong dòng trôi miết mải
Ai nhận ra mình hạnh phúc riêng tư ?

Với tuổi thơ,
Hạnh phúc là chiếc áo mới
Là que kem, cục kẹo
Là mật ngọt cuộc đời
Hạnh phúc đến, và đi, cùng nụ cười
Tuổi thơ ai vốn chẳng từng nghịch dại ?

Hạnh phúc là những buổi mai
Cặp sách tung tăng trên đường đi học
Là khi oà khóc
Cô giáo dỗ dành mãi chẳng chịu thôi

Hạnh phúc là khi mẹ trở về
Với gói quà nhỏ thơm lừng hương cốm
Hạnh phúc là mơ được thành người lớn
Nên con trẻ chơi lấy chồng vợ
Nuôi búp bê...


Khi trai trẻ,
Hạnh phúc là lời hẹn
Em gửi lọn tóc thề mãi mãi
Hạnh phúc là bài hát mang theo những tháng ngày
Để những lúc bận lòng ta dừng chân nhớ lại
Hạnh phúc là thất bại
Vấp ngã rồi ta tự mình đứng lên

Hạnh phúc là niềm tin vững bền
Khao khát sống và tràn trề mơ ước
Tưởng chừng mình sẽ luôn luôn đạt được
Những đích đến cuối cùng ta đã tự đặt ra

Hạnh phúc là lúc ở xa
Ta nhận được lá thư bè bạn
Hạnh phúc là khi hoạn nạn
Vẫn thấy xung quanh chẳng riêng lẻ một mình

Hạnh phúc là một mối tình
Phút rung động đầu đời em có nhớ
Là cơn mưa nhỏ giữa một chiều trên phố
Hai người nắm tay lặng lẽ con đường dài


Và đến khi,
Mái tóc dần mờ phai,
Hạnh phúc là ở một nơi tĩnh lặng
Với đất trời
Với cỏ cây
Để ôn lại nỗi lòng sâu nặng
Những vị ngọt, đắng cay mà ta nếm qua
Hạnh phúc là khi thấy tất cả đã qua
Vinh nhục vốn chỉ là cơn gió thoảng
Thói tị hiềm với bao dung làm bạn
Day dứt với đời dẫu có được bao nhiêu ?


Để rồi khi ngày tháng đã ngả chiều,
Hạnh phúc là được mỉm cười nằm xuống
Ta thanh thản với những gì có được
Và cả những gì chưa làm nổi hôm qua...

Để phải phiền xung quanh khóc cho ta
Tức là vẫn còn yêu thương nhiều lắm
Hạnh phúc với đời được trở về cõi vắng
Trong nỗi nhớ mong của những người thân quen...


Hạnh phúc là gì ?
Ai sẽ chỉ cho xem ?
Ai dám tự bảo rằng mình hạnh phúc ?
Ai từng yêu mà được yêu mọi lúc ?
Ai thành công mà chẳng bại đôi lần ?
Nhắn nhủ rằng,
Trong những bài thơ, bài ca, chúng ta đi tìm hạnh phúc
Vẫn cứ ngẩn ngơ với hạnh phúc người đời
Vẫn cứ thấy hạnh phúc trong tiếng cười
(Mà chẳng tự mình biết thương yêu tiếng khóc?)

-----------------------------------------------------

"Vẫn cứ thấy hạnh phúc trong tiếng cười, và biết mình thương yêu trong tiếng khóc". Vẫn muốn viết riêng cho cuộc sống của mình, cho cách nghĩ của mình, cho quan điểm của mình là như thế. Có những người bạn để chia sẻ niềm vui đó đã là một niềm hạnh phúc lớn, có những người tri kỉ để chia sẻ những nỗi buồn thì đó là một niềm hạnh phúc lớn hơn, có những người bạn đời để chấp nhận muôn vàn tật xấu của nhau, cùng cố gắng sẻ chia cùng vượt qua những giông tố đã đang và sẽ rập rình trong suốt cuộc đời, đó không phải là một niềm hạnh phúc lớn lao mà không phải ai cũng hằng mong muốn sao?

Cuộc đời ai chả có sóng gió, khó khăn và thử thách, người ta thường nói "lửa thử vàng gian nan thử sức" bởi thế cứ sóng gió đi, cứ thử thách đi, cũng không cần phải lo sợ những những đau đớn thể xác phải gánh chiu, và những niềm đau tinh thần mà không thể nói nên lời. Vượt qua những thời điểm ấy, cũng có thể cảm thấy con tim mình ấm hơn một chút, ý chí mình cũng cứng hơn một chút, và tấm lòng mình cũng trải ra một khoảng nho nhỏ hơn xưa. Cũng chả dám chắc mọi thứ đều đi theo quy luật, cũng chả dám chắc những gì mình suy nghĩ là hoàn toàn đúng, ranh giới đúng sai tốt xấu mong manh lắm. Nhưng có lẽ cách chọn cho mình một cuộc đối thoại với chính mình, nghe lòng mình lắng lại, nghe con người mình nói với mình ra sao trên cơ sở những lẽ phải mà mình biết được thì mình sẽ biết cách đi làm sao cho đúng, hoặc ít nhất thì cũng là ít sai nhất. Chả bao giờ cố gắng chọn cho mình một con đường toàn chỉ niềm vui và hạnh phúc, cuộc sống mà không có nỗi buồn, không có thất vọng, không có chán nản thì cuộc sống này thiếu muối lắm. Thực sự là rất thiếu muối! Con người ai cũng có cái tốt cái xấu, cũng có uẩn khúc lo âu, cũng lỗi lầm thành bại, cũng cuời cũng khóc ... mọi thứ đều tuân theo một quy luật tự nhiên vô hình cân bằng hoà trộn, hoặc theo mình thì nó là như vậy. Một cuộc sống đều đều sẽ giết chết cảm xúc của những người ưa thích những điều ấy, có sóng có gió, có giông tố có yên ả, người ta mới biết người sẵn sàng hy sinh tất cả để đi với mình cũng ngắm nghía, hít thở, nhào nặn, hưởng thụ vẻ đẹp cuộc sống này....

Cảm xúc cứ đưa mình đi trong cái không gian yên lặng này. Thực sự thấy yêu và rất yêu gia đình, người vợ mình sắp cưới. Cuộc sống phía trước gian nan thử thách cứ chờ mình đi nhé, mình thấy vui vui vì cuộc sống đang tạo điều kiện cho mình trưởng thành. Cám ơn cuộc đời đã dạy cho mình điều ấy, cám ơn cuộc đời đã mang cho mình một niềm hạnh phúc thực sự, đầy đủ hương vị của cuộc sống. Cuộc sống vẫn luôn thật là tươi đẹp! Hạnh phúc là thế đấy, bạn có thấy thế không?

Bình luận

 Bình luận
2 Bình luận
Vắng lặng quá, bài này hợp với cái theme này đến lạ, hì hì
9 Năm trước
Mình sẽ vượt qua phải ko anh? nói với nhau để hiểu nhau hơn, để thay đổi, để hạnh phúc hơn, hòa hợp hơn mà ko phải để trách móc, hờn giận, chán nản phải ko? Em cần anh cho tương lai ở phía trước. Yêu anh :xxxxx
8 Năm trước