trang Blog

DIỆU ÂM NHUẬN HỒNGTham gia: 22/12/2009
  • Cuộc đời mỗi con người đều như một dòng sông không bao giờ phẳng lặng.
    Game
    CameraNikon D3
    ISO3200
    Aperturef/8
    Exposure1/50th
    Focal Length200mm

    Cuộc đời mỗi con người đều như một dòng sông không bao giờ phẳng lặng.

    Forever

    Tôi 25 tuổi niềm vui, hạnh phúc chưa đón nhận hết. Tôi 25 tuổi: đau đớn, tủi hờn cũng chưa trải nghiệm xong. 25 tuổi - như thế có nghĩa là tôi cũng đã cảm nhận được một phần cảm xúc của đời người...1aed.jpg

    Khi tôi 5 tuổi. Có một lần, tôi thích thú với việc từ trên giường nhảy xuống đất rồi lại trèo lên và nhảy xuống. Tôi ngã. Con nhóc 5 tuổi là tôi khóc lu loa lên, hướng về phía bố. Mắt nhoà lệ và tiếng khóc thảm thương của tôi không làm bố mảy may rung động. Bố cau mày nhìn tôi và nhẹ nhàng nói: "Con tự làm mình ngã thì con tự đứng lên đi". Bố rất nghiêm khắc.

    Tôi là con út nhưng không được chiều hơn các anh chị. Với bố tôi con cả, con thứ hay con út vẫn chỉ là con. Vì thế khi nghe bố nói, tôi biết tôi có khóc nữa, khóc mãi bố cũng không đỡ tôi dậy. Tôi gạt nước mắt, đứng lên nhìn bố với con mắt dỗi hờn và ra ngoài cửa ngồi. Lúc đó, tôi tủi thân lắm. Tôi nghĩ bố chẳng thương tôi. Lúc đó, tôi nghĩ mình sẽ không bao giờ gọi bố nếu lần sau có ngã. Tôi sẽ không yêu bố hơn yêu mẹ nữa. Tôi sẽ... và tôi sẽ...

    Khi tôi 10 tuổi. Do làm lớp trưởng và cũng học khá nhất lớp nên được cô giáo chủ nhiệm yêu quý. Chuẩn bị lên lớp 5, cô muốn tôi chuyển sang lớp tốt hơn nên yêu cầu tôi thi sang lớp A - lớp chỉ dành cho những học sinh khá, giỏi của trường. Tôi phụng phịu không chịu vì không muốn xa các bạn đã học cùng, chơi cùng suốt hơn 4 năm. Thế nhưng, cô giáo chủ nhiệm đã quyết định. Tôi không thể làm khác vì cô đăng ký tên tôi trong danh sách dự thi vào lớp chọn. Tôi đi thi mà lòng ấm ức.

    Ngồi trong phòng thi, tôi ngồi im một lúc nghĩ miên man: "Nếu tôi đỗ, tôi sẽ phải sang lớp mới. Ở lớp mới sẽ toàn những gương mặt xa lạ, sẽ không ai chơi với tôi. Khi đó, tôi sẽ nhớ các bạn lớp cũ lắm. Nếu tôi trượt, tôi sẽ được ở lại học với các bạn thân quen. Tôi sẽ vẫn là lớp trưởng đanh đá mà các bạn vẫn hay gọi... Thế rồi, con nhóc là tôi quyết định sẽ làm bài thi thật dở: toán làm sai đáp số, văn thì sẽ viết rất sơ sài với mục đích được điểm kém. Ra khỏi phòng thi, tôi ung dung về nhà trong lòng yên tâm lắm. Một tuần sau, cô giáo chủ nhiệm thong báo trước cả lớp:

    - Lớp trưởng lớp ta đã đỗ sang lớp chọn. Cả lớp vỗ tay chúc mừng lớp trưởng nào!
    Vậy là tôi phải chuyển sang lớp khác thật rồi. Vậy từ mai tôi sẽ không được lấy thước kẻ gõ vào đầu cu Vinh bướng bỉnh hay trêu chọc tôi nữa. Vậy là tôi sẽ không được chống nạnh quát các bạn không nghe lời tôi mỗi khi xếp hàng vào lớp nữa. Vậy là, tôi sẽ... Tiếng vỗ tay vẫn đó mà tai tôi như ù đi.

    Mắt tôi rơm rớm nước mắt trước mọi con mắt khó hiểu của các bạn đổ dồn về phía tôi. Cô giáo gọi tôi lên dặn dò: "Bắt đầu từ mai em sẽ chuyển sang lớp 5A học nhé! Sang lớp mới em phải chịu khó học bài, phấn đấu là học sinh giỏi nhé! Có gì không hiểu hay cần gì cứ chạy sang lớp mình cô sẽ hướng dẫn cho em". Miệng tôi lí nhí: "Vâng ạ!".

    Sáng hôm sau, tôi đến trường. Trống vào lớp, tôi đứng trước cửa lớp mới, không dám bước vào - thấy sao xa lạ. Tôi sang lớp cũ, Vinh đầu gấu chạy ra ngăn tôi lại: "Đi đâu đấy? Bà bây giờ không có tên ở lớp này nữa đâu nhé!". Các bạn khác ngồi trong lớp nhìn tôi không phản ứng. Tôi đứng thẫn thờ ở hành lang không biết đi đâu.

    Lớp cũ không còn chào đón tôi. Lớp mới không biết tôi là thành viên mà chào đón. Và tôi khóc. Tôi khóc nấc lên cảm thấy tủi thân ghê gớm. Những người bạn mà tôi sợ chuyển lớp sẽ nhớ lắm lắm ấy bây giờ coi tôi như người xa lạ. Tôi ghét các bạn ấy. Tôi ghét cu Vinh đầu gấu...

    Cô giáo đến nhìn thấy tôi gục đầu khóc ở hành lang. Cô an ủi: "Thôi nào! Người lớn rồi sao lại khóc chứ? Sang lớp đó sẽ tốt cho em sau này. Lớp mới chỉ cách lớp mình có mấy phòng học thôi. Cô đưa em sang nhé!" Cô giới thiệu tôi là thành viên mới của lớp 5A. Lại một tràng pháo tay quen thuộc ấy nhưng sao ngước nhìn tôi chỉ thấy toàn khuôn mặt xa lạ. Ra chơi, tôi đứng ngoài hành lang một mình. Tôi ngước mắt nhìn lên không trung. Có một chú chim đang bay giữa bầu trời rộng lớn.

    Khi 20 tuổi. Tôi là sinh viên. Tôi yêu một người. Tôi hạnh phúc với tình yêu ấy. Anh luôn khiến tôi vui, luôn làm tôi cười kể cả khi tôi khóc. Thế rồi, tôi ra trường và đi làm. Những ngày đầu, tôi rất căng thẳng và mệt mỏi do phải làm quen với công việc. Cứ đi về là tôi lăn ra ngủ một giấc rồi mới dậy ăn uống và tắm giặt. Từ nhà anh đến nhà tôi cách chừng 18km. Tôi và anh bình thường ít gặp nhau vì xa nay lại càng ít gặp hơn.

    Có vài lần anh đến đón tôi đi xem film thì tôi ngủ trong rạp. Anh đưa tôi đi chơi thì tôi kêu mệt chỉ muốn ở nhà. Đã thế, công ty tôi toàn các bạn và các anh chị trẻ tuổi chưa chồng, chưa vợ thỉnh thoảng tụ tập ở nhà tôi chơi. Anh đến thăm mấy lần đều thấy bạn bè chật nhà thì tỏ vẻ không hài lòng. Một ngày, anh nói: "Từ khi đi làm, em khác lắm!". Một ngày khác, anh lại nói: "Em không còn quan tâm anh như trước nữa!". Tôi bực bội vì anh nói như thế là không đúng. Tôi không như anh nghĩ. Tôi có khác gì đâu. Tôi vẫn yêu anh lắm mà.

    Tôi đi làm thì tất nhiên không có nhiều thời gian rảnh để gọi điện hỏi thăm anh mỗi ngày như trước rồi. Tôi mới đi làm chưa quen việc nên rất căng thẳng và mệt mỏi, anh không hiểu cho tôi lại còn giận dỗi. Các anh chị ở cùng công ty quý tôi nên thỉnh thoảng qua chơi thì đúng hôm anh đến, anh lại trách mắng là lắm bạn quên mất anh. Tóm lại là tôi biện đủ lý do để thấy rằng anh trách tôi là không đúng.

    Một ngày mưa, anh nói: "Chúng mình không hợp nhau. Chia tay em nhé!". Tôi sững sờ, cảm thấy như một giấc mơ. Tôi không tin vào tai mình nữa nên hỏi lại:
    - Anh nói gì cơ?
    - Mình chia tay em nhé!
    Tôi im lặng một hồi lâu. Đầu óc quay cuồng. Anh yêu tôi lắm cơ mà. Tôi yêu anh lắm lắm mà. Chuyện gì đây? Không! Không thể thế được. Tôi và anh không thể chia tay. Không thể... Nhưng tại sao tôi lại không thể thốt lên suy nghĩ đó. Tôi ngẩng đầu lên nhìn thẳng vào mắt anh nói:
    - Em không hề thay đổi. Em không khác như anh nghĩ. Nếu anh muốn chia tay, em tôn trọng quyết định của anh.

    Nói xong, tôi quay đi. Nước mắt mặn chát lăn dài trên má. Môi tôi mím chặt để không bật ra tiếng khóc. Nhưng dường như không thể và tôi khóc nấc lên từng tiếng. Tôi cảm thấy như tim mình vỡ tan thành trăm mảnh. Tôi cắm cúi đi, không biết mình đi đâu. Mưa ngày càng nặng hạt. Tôi thấy tiếng xe máy phóng đi, nhỏ dần, nhỏ dần rồi mất hẳn. Tôi ngỡ rằng anh sẽ đuổi theo tôi. Anh sẽ lại ôm tôi vào lòng và dỗ dành như mọi khi. Anh sẽ nói với tôi: "Anh chỉ đùa thôi mà!". Nhưng không phải. Anh đi thật rồi.

    Mưa như trút nước. Tôi hụt hẫng. Tuyệt vọng. Tôi đau lắm - nơi trái tim. Trên con đường thênh thang, tôi vẫn bước đi một mình, chỉ một mình tôi...

    Bây giờ, tôi 25 tuổi. Tôi ngã - tôi sẽ tự đứng lên, đứng lên và bước tiếp như lời bố dạy ngày nào. Tôi 25 tuổi không còn e dè, sợ hãi trước người lạ nữa. Vì tôi biết họ cũng chỉ là con người. Tôi 25 tuổi, không còn gặp chuyện gì buồn cũng oà lên khóc nữa. Nước mắt tôi dường như đã chảy ngược vào trong, lặng thầm của sự chin chắn.

    Từ khi chia tay anh đến giờ, tôi vẫn chưa yêu ai. Người tôi yêu thì bỏ tôi đi rồi. Còn người yêu tôi thì tôi lại không có cảm tình. Người ta nói: "Theo tình - tình chạy, trốn tình - tình theo" có lẽ đúng thật. Đúng là trò đời!

    Sau 3 năm anh đã có người yêu mới mà theo anh là hợp với anh. Còn tôi, tôi cũng thấy lòng bình yên và hạnh phúc với thực tại. Tôi cứ ngày đi làm, tối về dạy cháu học, hoặc xem tivi hoặc đi café với lũ bạn, hoặc đọc sách hay lướt web, tán gẫu với một số người bạn trên mạng. Với tôi, thế là vui. Bố mẹ tôi bắt đầu nhắc nhở tôi về chuyện chồng con vì thấy lũ bạn tôi lần lượt lập gia đình. Các anh chị cùng công ty thì suốt ngày trêu: "Trông thế kia mà ế!"

    Ở nhà. Có một sáng tôi ngủ dậy, thấy chị tôi và cháu (học lớp 1) đang đánh răng. Tôi nghe thấy mẹ con nó thì thào rất to cố tình cho tôi nghe thấy:
    - Con có nghĩ là cô T nhà mình ế không?
    - Con có. Con cũng nghĩ thế đấy.
    - Xinh thế mà ế con nhờ!
    Tôi đi ra giả vờ quát:
    - Gì đấy? Mẹ con nhà kia bàn luận gì đấy?

    Thấy tôi quát, mẹ con nó cười ha hả với nhau. Tôi tủm tỉm cười bước về phòng trong đầu nghĩ: Thị Nở còn có Chí Phèo huống chi mình! Cái gì đến sẽ đến mà! Ai có nói, có trêu chọc mình cũng thế thôi. Mình nghe thấy câu này ở đâu rồi thì phải: "Bạn không cần thay đổi mình để tìm kiếm tình yêu. Bạn sẽ có tình yêu đích thực bất kể bạn là người thế nào đi chăng nữa".

    Con người có ai biết trước được tương lai đâu chứ! Có ai biết được ngày mai mình sẽ vui hay buồn! Vậy thì cứ cười, cứ sống lạc quan sẽ thấy cuộc sống yên bình hơn như bài thơ của ai đó:

    Nếu ai đã có lần
    Một mình trước biển
    Sẽ thấy con người nhỏ bé làm sao
    Nhìn những con sóng dữ thét gào
    Mới hiểu được vì sao mình tuyệt vọng

    Nếu ai đã có lần
    Bất cần sự sống
    Hãy đón hạt sương mai trên một cành hoa
    Ngắm nụ cười của lứa đôi vừa được làm mẹ, làm cha
    Sẽ hiểu được vì sao chúng ta cần phải sống

    Nếu ai đã có lần
    Thấy giữa lòng khoảng trống
    Hãy hiểu rằng trong vũ trụ kia còn có những lỗ đen
    Ai rồi cũng sẽ phải quen
    Với những phút giây long mình trống vắng

    Nếu ai đã có lần
    Nghe lòng cay đắng
    Nghe xót xa sau một cuộc chia tay
    Hãy vui lên vì trong cuộc đời này
    Sau một cuộc chia tay là khởi đầu rất mới

    Nếu ai đã có lần
    Cảm thấy mình chưa hiểu
    Thật nhiều điều đang có ở chung quanh
    Hãy cứ cười lên vì đời vẫn màu xanh
    Cuộc sống chỉ thú vị khi vẫn còn khám phá

    Nếu ai đã có lần
    Sống trong vất vả
    Giữa những vòng đời hối hả trôi nhanh
    Sẽ thấy yêu sao những phút thanh bình
    Ngoài khung cửa nghe bình minh chim hót

    Nếu ai đã có lần
    Thấy lòng dịu ngọt
    Trước một nụ cười, một ánh mắt, một vòng tay
    Hãy chẳng cần đi tìm khắp đó đây
    Vì hạnh phúc đơn giản là vậy đó

    Vài nét về blogger: