Bạn vui lòng Đăng nhập nếu đã có tài khoản tại Yume.vn
Hoặc Đăng ký tài khoản miễn phí.
Băn khoăn con em trước thềm đại học
20/06/2012 21:54 | 514 lượt xem
Bài viết được đăng trên trang chủ
Dự thi: Biên tập viên xuất sắc
Chủ đề: Thành công đâu chỉ qua cánh cửa đại học?
Tính ra thì cơ quan chúng tôi có rất nhiều người có con thi vào đại học năm nay. Trong đó có cả con gái tôi.
Con chú N thì có ước mơ từ lâu: "Mai mốt nhất định cháu phải ra làm Chủ tịch hội đồng Quản trị kinh doanh", cậu bé này có chí lớn, tự tin cỡ này chắc về sau làm lớn, có chắc không?
Con của chị L thì muốn đi du học nước ngoài, cô bé này có tâm lý hướng ngoại.
Con cô O băn khoăn: "Nếu con không đậu Đại học y khoa chắc con chết mất, vì cha mẹ con là bác sĩ bắt con phải học ngành bác sĩ nối nghề cha mẹ, không thì sau này ai kế tiếp phòng mạch của cha mẹ? Biết phải làm sao đây, con không thích đâu nhưng không nghe sợ người lớn buồn". Chu choa, nan giải nhỉ?
Con chú D khẳng định phải thi vào đại học Ngân hàng, vì nó thích ngành ngân hàng có tiền lương cao ngất ngưởng.
Cố gắng nào, học tập nhất định là niềm say mê
Con tôi không có ý kiến gì, với cháu ngành nào cũng được, miễn là dễ xin việc và nhanh có tiền lương, ít phải học nhiều, cháu còn định bỏ thi đại học và cao đẳng, xin vào trung cấp gì cũng được, học nghề, hoặc xin việc làm ngay là nhanh có tiền nhất. Cô bé này không có khát vọng gì về đại học cả, có tư tưởng sống an phận, thụ động, nó bảo mẹ bảo con làm gì con làm đấy, nhưng dứt khóat con không làm cái việc căng thẳng đầu óc. Tiền lương khoảng từ 4 triệu đến 5 triệu như mẹ là được rồi.
Từ đầu lớp 12 vừa rồi đã có biết bao sự kiện với nó. Bỗng nhiên điểm các môn nó thấp trầm trọng. Tôi hết hy vọng, thôi thì không biết nó có đậu tốt nghiệp không mà đòi Cao đẳng với Đại học làm gì cho mất thời gian. Nhưng sự việc không đơn gian, biết là Đại học không phải là con được duy nhất cho sự nghiệp về sau, thiếu gì công việc để làm để kiếm sống. Không có việc gì thấp kém, miễn là phù hợp với khả năng của mình và mình sẵn sàng với nó, yêu nó là được. Việc gì phải học đại học cho nó căng thẳng. Trong khi con gái tôi nó sợ học thế kia, tôi không ép nó đâu, tội nghiệp lắm.
Nhưng tôi đã không yên vì cô giáo chủ nhiệm thường xuyên gọi cho tôi nhắc nhở cháu điểm học thấp quá, toàn dưới trung bình. Tôi bỗng thấy ngột ngạt và lo lắng.
Bà ngoại, các bác, các chú, các anh các chị đều có con đậu đại học ra trường có việc làm ổn định cả. Họ hỏi cháu nó thi vào trường đại học nào, tôi thật không biết nói sao vì cháu không chịu thi đại học.
-Sao lại không thi, lạ thế? Phải thi chứ?
-Cháu biết thi cũng không đậu nên không thi ạ!
-Không thi làm sao biết không đậu nhỉ?
-Cháu học dốt lắm.
-Học dốt cũng thi, "còn nước còn tát". Mà cháu đã cố gắng hết mình chưa?
-Chưa ạ!
-Đấy, là ở chỗ ấy! Chưa chi cháu đã bảo là cháu học dốt rồi, chưa chắc đâu! Muốn biết khả năng thật sự của mình phải chăm chỉ tìm tòi, dốc hết sức lực vào nó đã. Dứt khoát không được lười. Bởi cháu biết đấy, lười là thành học dốt ngay, cháu cứ chăm chỉ xem nào, điểm học bài sẽ cao lên ngay. Nếu cô giảng bài nào, cháu siêng năng và chú ý nghe giảng nhất định cháu nắm chắc bài đó ngay. Bài nào cũng nắm chắc như bài nào thì nhất định học giỏi. Học giỏi nhất định ham học. Ham học lại càng học giỏi. Lúc đó thì con đường đại học nhất định trong tầm tay, không có gì là xa vời cả.
Hãy chăm chỉ và tự tin nhé
Nhưng cháu phải chú ý: không để mất gốc. Nghĩa là kiến thức thường logic bài trước với bài sau, chỉ cần không học một bài, bài hôm sau học sẽ khó khăn ngay. Giống như có học cấp 1 mới lên học cấp 2, có học cấp 2 mới lên học cấp 3 vậy. Chứ có ai đang học cấp 1 nhảy lên học cấp 3 ngay không? Nên điều quan trọng là học đều nắm chắc từng bài để đến khi ôn thi mình dễ dàng tổng hợp được kiến thức mà không mất thời gian ôn luyện cực khổ. Học hiểu bài sau đó mới học thuộc, sẽ nhớ lâu và không quên, chứ đừng thuộc như con vẹt mà không hiểu sẽ nhanh chóng bị quên ngay. Dứt khoát cháu không được lười, vì lười nhiều khi tự mình làm mất cơ hội đấy.
Tôi bỗng nhận ra rõ ràng con bé nhà tôi nó lười, chứ mặt nó rất sáng sủa, nó nhát và thụ động nên mới sợ học và không thích học tí nào. Lỗi tại tôi không biết cách làm cho cháu ham học, không hướng dẫn cháu những tư duy về một cách học vừa nhanh vừa đạt hiệu quả, về nghề nghiệp như thế nào là phù hợp với khả năng. Khi đã cố gắng hết sức rồi mà vẫn không đậu đại học hoặc cao đẳng thì lúc đó cũng không hối hận. Cũng còn nhiều con đường để đi mà, cũng không sao. Nhưng nếu chưa cố gắng mà đã vội bỏ cuộc thì thật không ổn, sẽ có thể nối tiếc về sau.
Được nghe tất cả những tâm sự trên. Con gái tôi trở nên chăm chỉ hẳn. Không ngờ điểm kiểm tra học kỳ 2 của cháu cao vọt từ 7 trở lên. Cô giáo chủ nhiệm mừng rỡ và khen cháu đã biết cố gắng và chăm chỉ đến không tưởng. Điểm thi thử tốt nghiệp tại trường cháu cũng đạt kết quả khá tốt. Tôi thở phào nhẹ nhõm. hóa ra ngày trước vì cháu lười và chưa được thông tư tưởng về phương pháp học tập nên cháu chán học sinh ra điểm kém. Từ đây cháu ham học và còn thích tìm tòi tự học nữa. Đặc biệt cháu từ chối mọi hình thức học thêm khi tôi muốn. cháu chỉ học phụ đạo trong trường, cô dạy gì cháu học nấy chứ không học thêm bên ngoài. Cái này thì tôi chấp nhận cháu có lập trường. Kỳ thi tốt nghiệp cháu đạt tổng điểm 44.
Phải thế chứ!
Năm lớp 12 đã qua, với sự tiến bộ trông thấy của cháu. bây giờ cháu đang bận rộn với việc ôn luyện để chuẩn bị kỳ bước vào kỳ thi Đại học và cao đẳng một các hào hứng. Tôi rất mừng vì cháu không hề bị gây sức ép chuyện học, tôi hoàn toàn để cháu tự nguyện, tự xác định mình phải làm sao khi không đậu Đại học và Cao đẳng. Đậu thì là điều đáng mừng, nhưng không đậu cũng không sao cả. Miễn là cháu đã cố gắng hết sức bằng sự hào hứng như thế này. Tôi dặn dò cháu, cuộc sống này rộng lớn lắm, không thiếu việc làm cho con đâu. Mình có khả năng nào thì làm việc với khá năng đó. Làm bài phải cẩn thận, bình tĩnh sẽ không bị sai sót, phải tự lực cánh sinh, không bao giờ được có tư tưởng quay cóp bài dù chỉ là một giây. Điều này tôi tin tưởng cháu, từ nhỏ đến giờ cháu chưa bao giờ nghĩ tới "phao", dù cháu được ít điểm bị cô giáo nhắc nhở nhiều cháu cũng không nghĩ tới chuyện quay cóp. Tôi tự hào về điều đó. Và cháu hoàn toàn thoải mái vì cha mẹ chỉ cần ở cháu chăm chỉ nỗ lực hết mình đã là điều quá tốt với cha mẹ rồi. Đại học đâu phải là con đường duy nhất để mình bước vào đời đâu. "Chỉ cần chăm chỉ tự tin thì làm việc ở đâu môi trường nào đời cũng vẫn chắp đôi cánh cho con". Thành công đâu chỉ qua cánh cửa đại học!
20/6/2012
Hoàng Giao
Giới thiệu
Liên hệ
Xem các bài viết khác
Thích
•
4 người thích
• Trả lời
Thích
•
1 người thích
• Trả lời
Thích
•
1 người thích
• Trả lời
Thích
•
2 người thích
• Trả lời
Thích
•
2 người thích
• Trả lời
Thích
•
1 người thích
• Trả lời
Thích
•
1 người thích
• Trả lời
Thích
•
1 người thích
• Trả lời
Thích
•
2 người thích
• Trả lời
Thích
•
2 người thích
• Trả lời