trang Blog

huongmuathuTham gia: 15/04/2009
  • Tôi ru con gái tôi
    Sáng Tác
    CameraNikon D3
    ISO3200
    Aperturef/8
    Exposure1/50th
    Focal Length200mm

    Tôi ru con gái tôi

    Thơ: Đỗ Trung Lai

    À ơi con ngủ cho ngoan,

    Đắp chăn rồi bố mắc màn cho con.

    Nửa đời nước nước, non non

    Con vừa một tuổi, bố tròn bốn mươi.

    Nửa đời đi ngược về xuôi,

    Đêm nay bố ngắm con cười trong mơ.

    Môi hồng da trắng tóc tơ,

    Bố cho máu đỏ, mẹ cho hình hài.

    Trời cho tính nết sau này,

    Cầu cho con những khéo tay dịu dàng.

    Trong đêm con thở nhẹ nhàng,

    Cầu cho con khỏi bần hàn mai sau.

    À ơi, con ngủ cho lâu

    Cầu cho con chẳng một câu lụy người.

    À ơi thân gái ở đời

    Những nơi tục lụy con thời tránh xa

    Thiện căn ở tại lòng ta,

    Mạnh hơn lẽ quỷ lời ma dọc đường.

    À ơi thương đến là thương,

    Cầu cho thánh Thiện dẫn đường con đi.

    Đừng ham ngũ sắc làm chi,

    Trời xanh muôn thủa có gì cũ đâu.

    Đò đầy phà rộng sông sâu,

    Có qua thì lúc bạc đầu hãy qua.

    Yêu thơ cùng với yêu hoa,

    Cũng đừng yêu quá như là bố yêu.

    Ở nhà biết vá, biết thêu

    Ra đường kẻ ghẹo, người trêu mặc người.

    À ơi thân gửi ở đời

    Cổ kim đâu cũng quý người thủy chung.

    Câu rằng chị ngã em nâng,

    Là qua hết được mọi vùng khó qua.

    Đi cùng con lúc tuổi hoa,

    Đời người ngắn lắm, bố già đến nơi.

    Nay mai trời gọi lên trời,

    Cũng là đã có mấy lời cho con.

    À ơi máu đỏ như son,

    Mai sau con lớn con còn nhớ chăng?

    ==============

    P/s: Vậy là đã 19 năm rồi Bố ạ,  nhưng mỗi khi đọc lại bài thơ này trong con vẫn trào dâng, vẹn nguyên niềm khắc khoải về cái mảng  trống ký ức thời gian quá dài mà có lẽ vĩnh viễn suốt cả cuộc đời này con không thể học cách để có thể lấp đầy...