trang Blog

Đỗ Ngọc ThạchTham gia: 25/07/2011
  • Cái Hút Nước - Truyện ngắn Đỗ Ngọc Thạch
    Sáng Tác
    CameraNikon D3
    ISO3200
    Aperturef/8
    Exposure1/50th
    Focal Length200mm

    Cái Hút Nước - Truyện ngắn Đỗ Ngọc Thạch

      •  

    CÁI HÚT NƯỚC

    Truyện ngắn Đỗ Ngọc Thạch

    Không hiểu sao buổi chiều hôm ấy tôi lại quá buồn, bèn thơ thẩn đi ra bờ sông Gió nhẹ thổi mà sao tôi thấy lành lạnh, một cảm giác hồi hộp lo âu cứ lớn lên trong tâm trí ...
    Tôi đi lững thững quanh những bụi cây lúp xúp ven sông Thỉnh thoảng một con chim cút lại vút lao ra, khiến tôi giật thót, và lúc này thì tôi giật mình kinh ngạc thật sự Bên cạnh một bụi cây cách tôi khoảng 50 mét là một đôi nam nữ đang nằm ân ái với nhau. Họ trần truồng như nhộng, quấn quít lấy nhau một cách cuồng nhiệt...Chỉ thoáng nhìn, tôi đã nhận ra người phụ nữ là chị M, vợ anh H., ngay cạnh nhà tôi, anh là bạn cờ tướng của tôi từ lâu. Còn người đàn ông thì tôi không biết là ai Tôi quay lại lối cũ và nghĩ lúc tôi đi ra khỏi khu chung cư, tôi thấy chị chở thằng con trai bốn tuổi trên chiếc hon đa nữ, nói là đưa con đi chơi công viên, sao giờ này chị ta lại đây với tình nhân Còn thằng bé con đâu Cái cảm giác hồi hộp lo âu ban nãy lớn lên đột ngột, tôi nhớn nhác chạy cuống cuồng, tôi chợt nghĩ rằng có thể thằng bé con chị đang chơi đâu bên bờ sông
    Tôi đứng sững lại bên một cái hút nước và trước mặt tôi là một người lạ mặt, nhìn dáng có vẻ dân thuyền chài. Ông ta ngồi im như pho tượng, nhìn chăm chăm vào cái hút nước, trên tay cầm một cái ôtô điện tử bé xíu. Thấy tôi, ông ta hỏi
    Anh đi tìm một đứa bé phải không ?
    Tôi ngạc nhiên đáp
    Đúng thế Tại sao ông lại biết tôi đi tìm một đứa bé
    Tôi biết, vậy thôi
    Thế đứa bé đâu ?
    Nó được Long vương gọi xuống Thủy cung gả công chúa cho rồi.
    Ông nói chuyện gì thế Tôi không muốn nghe chuyện cổ tích Tôi hỏi đứa bé đâu rồi
    Tại sao anh lại ăn nói thô lỗ với tôi như thế Tôi là bạn của Long vương đấy Tất cả những người thợ câu, thợ đánh bắt cá trên sông này đều là bạn của Long Vương cả
    Thôi, cho tôi xin...Tôi muốn ông nói thẳng ra đứa bé đâu rồi
    Nó dưới hút nước này...Đó là lối vào Thủy cung của Long Vương !
    Sao ông không lặn xuống cứu nó Ông cứ lảm nhảm nói Long vương với Thủy cung là cớ làm sao ?
    Thôi, anh đi về đi, đến tối, tôi sẽ câu xác nó lên rồi mai táng khu mộ những người thợ câu !
    Tôi phải lặn xuống cứu đứa bé !...
    Nói rồi tôi chạy ào xuống hút nước, tính nhảy đại xuống Nhưng vừa tới mép nước, tôi đã bị người thợ câu giữ lại chặt cứng trong bàn tay như hai gọng kìm. Người thợ câu lôi tôi lên một mô đất, ấn tôi ngồi xuống và chậm rãi nói
    Tôi biết anh không phải là bố đứa trẻ, có đúng không ?
    Đúng !...Nhưng...
    Không nhưng gì hết Tôi nói cho anh biết, ai đã rơi xuống cái hút nước này thì không bao giờ nổi lên được mà chỉ có một mình tôi là có thể câu lên được thôi !
    Vì sao lại như thế
    Anh không hiểu gì về sông nước thì nói với anh cũng bằng thừa Lúc nào rảnh rỗi, anh hãy đến nhà tôi, tôi sẽ nói cho anh nghe, cả đời người cũng không hết !
    Thế nhà ông đâu
    Đấy, con sông này !...
    Nếu thế tức là đứa bé đang trong nhà ông Ông hãy cho tôi xin lại đứa bé tội nghiệp ấy !
    Tôi đã nói chưa được là chưa được Phải đến giờ Thìn, Long vương mới chịu trả lại đứa bé À, anh có biết bố mẹ đứa bé đâu không
    Có Vợ chồng anh ta ngay cạnh nhà tôi, trong một khu chung cư
    Tôi đề nghị anh không cần phải nói cho bố mẹ đứa bé biết chuyện này. Tôi sẽ mai táng nó khu nghĩa địa của làng chài. Làm bố mẹ không biết con mình ra sao thì...
    Có tiếng hú gọi bên kia sông. Người thợ câu hú đáp lại và nói
    Thôi, anh đi về đi Ngày mai tôi sẽ làm lễ mai táng đứa bé. Anh cứ qua bên kia sông hỏi ông Chi Câu, ai cũng biết
    Người thợ câu nói rồi nhảy vút lên con thuyền nhỏ, thoáng cái đã thấy con thuyền lao ra dòng sông như một mũi tên rồi mất hút trong sóng nước mông mênh !...Một làn gió lạnh ào đến khiến tôi run lên...Sau vài phút định thần, tôi vẫn như người mộng du, không biết đã có chuyện gì vừa xảy ra với mình...
    Trời đã chạng vạng tối, tôi chạy vội vàng như bị ma đuổi. Chạy mãi, chạy mãi, tôi bỗng vấp phải một vật gì đó mềm mềm, nhũn nhũn Nhìn kỹ thì ra là hai người đang nằm ôm nhau ngủ như chết, một đàn ông, một đàn bà. Không biết họ nằm đây từ bao giờ Vì sao họ lại ngủ say như thế
    Tôi bị sốt li bì suốt một tuần liền. Đó là hậu quả của những cơn sốt rét rừng từ thời chiến tranh để lại, thỉnh thoảng nó lại hành hạ tôi như thế mỗi khi cơ thể tôi suy nhược vì một lý do nào đó. Lần này thì vì lý do gì vậy Phải đến ngày thứ tám, tôi mới hoàn toàn tỉnh táo và nhớ lại một cách rành rẽ những gì đã xảy ra cách đây tám ngày. Tôi hỏi mẹ tôi
    Mẹ ơi, chị hàng xóm của chúng ta có nhà không ?
    Con hỏi làm gì
    Con muốn gặp chị ta nói một chuyện này !
    Thôi con ơi, chị ta là người phức tạp lắm. Vừa rồi vợ chồng cãi nhau tan cửa nát nhà. Chị ta bỏ đi với tình nhân rồi, hình như đi ra nước ngoài thì phải !
    Đi ra nước ngoài Thế còn anh chồng Còn thằng con trai bốn tuổi đâu
    Anh chồng bây giờ như người bị bệnh tâm thần. Mới có mấy ngày gia đình tan vỡ mà người gầy xọp đi, tóc bạc trắng như ông lão bảy mươi. Suốt ngày cứ đi lang thang ngoài đường như đi tìm ai
    Đi tìm thằng con trai đấy Thế thằng bé đâu ?
    Nghe chị nói đem gửi thằng bé về quê sống với ông bà ngoại rồi. Không biết có đúng không Mẹ có linh cảm như có điều gì bí ẩn đằng sau câu chuyện này
    Linh cảm gì nữa Thằng bé bị chết đuối rồi, sao lại nói là đem về quê với ông bà ngoại ?
    Chết đuối đâu Có thật không Tại sao con lại biết
    À, không phải chết đuối đâu, Long vương gọi xuống Thủy cung gả công chúa cho nó đấy
    Mày lại lảm nhảm rồi, lại lên cơn sốt rồi đây này. Nằm xuống đi mẹ lấy khăn chườm cho !
    Tôi mơ màng đi vào giấc ngủ từ lúc nào không hay. Bên tai tôi văng vẳng lời ru thật buồn của mẹ
    Con ơi tha lỗi mẹ cha
    Có sinh không dưỡng thì thà đừng sinh..."
    Rồi tôi được hai vị sứ giả trông như hai con cá dắt xuống cái hút nước, thoáng một cái đã thấy một tòa cung điện nguy nga lộng lẫy. Từ xa, tôi đã nhìn thấy một đứa bé đang ngồi cạnh vua Thủy Tề. Tôi chạy ào tới, vừa nhìn thấy tôi, nó òa khóc và nhào tới ôm chặt lấy tôi !...

    http://f.tin247.com/pictures_small/small_090115060244-922-109.jpg

    Câu chuyện tôi vừa kể trên cách nay đã vừa một giáp, tức mười hai năm. Tôi tưởng như đã quên khuấy đi bởi tối ngày tất bật làm đủ mọi công việc vì miếng cơm manh áo. Nhưng hôm ấy, cái buổi chiều ảm đạm kia bỗng hiện về đột ngột, rõ ràng từng chi tiết khi tôi bất ngờ gặp lại chị hàng xóm năm xưa trong một đoàn cứu trợ nhân đạo nước ngoài đi làm từ thiện một trung tâm bảo trợ xã hội. Mặc dù đứng tuổi và ăn mặc khác hẳn xưa, nhưng tôi vẫn nhận ra đúng rõ mồn một cái bà Pi-tơ phu nhân kia chính là chị hàng xóm ngày nào. Bà ta đang say sưa trả lời hai nhà báo đang phỏng vấn những câu hỏi rất ấm ớ, chẳng ăn nhập gì với nội dung của buổi làm việc từ thiện này cả. Hình như hai nhà báo kia rất sùng bái những bà chủ Việt kiều nên cứ thay nhau ghi âm chụp ảnh quanh bà Pi-tơ phu nhân, khiến tôi không thể xen vào một câu nào. Tôi nhìn bà ta một hồi như thôi miên rồi viết vào một tờ giấy mấy chữ sau "Tôi muốn hỏi bà hai câu thôi Bà có phải là M, vợ ông H, mẹ thằng cu H. không Nếu phải thì tại sao bà không ra cái hút nước bên bờ sông ấy mà tìm con ?".
        Khi hai nhà báo ham phỏng vấn và chụp ảnh kia đang loay hoay sửa máy ghi âm và máy ảnh (bị hỏng hóc đột xuất), tôi liền đưa cho bà Pi-tơ phu nhân mảnh giấy. Bà ta đọc xong thì mặt biến sắc, hốt hoảng nhìn tôi. Nhưng chỉ sau một phút, bà Pi-tơ phu nhân bỗng la toáng lên
    Hãy bắt ngay cái thằng lưu manh này Nó vừa bóp vú tôi !
    Tức thì, tôi tối tăm mặt mũi và không biết gì nữa. Khi tỉnh lại, tôi thấy mình trong trại giam, xung quanh là những khuôn mặt gớm ghiếc xa lạ. Thì ra đó toàn là những tay anh chị đầu gấu. Thấy tôi tỉnh lại, một thằng dựng cổ tôi lên hỏi :
    Anh già này tại sao lại bị tống vào đây
    Đại náo Thủy cung Tôi buột miệng nói.
    Á...thì ra cũng là một anh hùng hảo hớn Xin tôn làm đại ca Đại ca hãy kể cho bọn đàn em này nghe câu chuyện đại náo Thủy cung đi
    Hãy đưa cho ta một lít rượu -Tôi lại buột miệng nói.
    Cả bọn thoáng nhốn nháo rồi nhoáng một cái đã thấy một chai rượu đặt trước mặt tôi và tất cả bọn đã ngồi im lặng xung quanh tôi như một đám lâu la ngồi xung quanh chủ tướng lục lâm thảo khấu ngày xưa Tôi làm một hơi hết gần nửa chai rượu. Đầu óc như là có lửa đốt. Tôi nhắm mắt lại và chợt nhìn thấy cái hút nước mười hai năm trước bên sông vắng Và ông thợ câu đột ngột hiện ra, từ dưới nước bước lên. Ông thợ câu đang bế một đứa bé người đẫm nước !...Và tôi đã kể câu chuyện về cuộc đời của Pi-tơ phu nhân cho lũ chúng nghe, có thằng trợn mắt nghiến răng kèn kẹt...

    TP.HCM,1993-2009

    Đỗ Ngọc Thạch

    Hon 50 ngan nguoi Phillipines chay song than da ve nha
    Những xoáy nước khổng lồ hình thành trên Thái Bình Dương ngày 11/3.