trang Blog

jennyfer_phamTham gia: 04/06/2009
  • Nhung buc thu gui bo me
    Cảm Xúc
    CameraNikon D3
    ISO3200
    Aperturef/8
    Exposure1/50th
    Focal Length200mm

    Nhung buc thu gui bo me

     

    Trời lại mưa, mấy hôm nay mưa làm cho tâm trạng chợt buồn mà có lẽ cũng

    chẳng rõ nguyên do.
    Tự nhiên con lại nghĩ đến nhiều thứ, bỗng cảm thấy cuộc sống ngày càng "phức tạp" hơn mình tưởng. Những ngày còn ở DL, còn ở với gia đình con nhìn cuộc sống vốn là màu hồng. Giờ thì hình như không vậy nữa. Mà có lẽ vì nó vốn phức tạp, thế nên đâu chỉ tồn tại mỗi một gam màu được.

    Chợt nghĩ con đã làm được điều gì cho mẹ chưa nhỉ? Có lẽ là chưa phải không mẹ. Những ngày qua con xa nhà chỉ làm tăng thêm nỗi lo nơi mẹ. Con chẳng học được cách sống tự lập, chẳng học cách biết nghĩ cho người mình yêu thương.

    Nhớ lúc còn ở nhà, mỗi khi mẹ bảo con nhổ tóc bạc cho mẹ là con lại ra giá một sợi mộtk, giờ nghĩ lại con thấy mình vô tâm quá. Những ngày qua con nhận ra là tóc mẹ bạc nhiều hơn dạo trước. Con giật mình thấy thời gian trôi sao mà nhanh quá, con chợt nhận ra mình chẳng còn nhỏ nữa, mà mẹ thì cũng đã sống được gần nửa đời người rồi.

    Con vào thành phố học, mẹ lo tính con không cẩn thận, hay quên trước quên sau, lo chuyện ăn uống của con, lo con không biết cách sống với mọi người… mẹ lo từ những điều nhỏ nhất. Nhớ cái hôm con bị mất bóp, mất tiền, mất hết giấy tờ -thật ra thì chuyện này cũng chẳng có gì to tát với nhiều người- nhưng với con, một đứa chưa bao giờ bị như thế; một đứa mà khi đi làm chứng minh mẹ còn phải dắt đi; một đứa trước giờ chưa bao giờ đứng ra giải quyết bất kỳ chuyện gì cho chính mình thì đó cũng là một vấn đề. Về nhà mấy hôm nay nghe em kể lại con mới biết hôm đó mẹ lo lắm, mẹ lo chắc còn hơn con lo, rối còn hơn con rối. Con lại chẳng làm gì được cho mẹ, lại một lần nữa làm mẹ lo lắng trong số rất nhiều lần mà con chẳng thể đếm hết.
    Hình ảnh: Deviantart - Cassk
    Hình ảnh: Deviantart - Cassk
    Sau những ngày sống xa gia đình con không dám nói mình học được nhiều điều lắm, nhưng có một số thứ con nhận thức rõ hơn khi con còn ở nhà. Con hiểu và trân trọng hơn giá trị của tình thân, con hiểu ra rằng gia đình vẫn là chỗ dựa vững chắc và bình yên nhất mỗi khi con khó khăn, vấp ngã. Con hiểu được những điều bình dị nhất của khái niệm hạnh phúc. Và con nhận ra rằng có những điều mẹ vẫn cứ lặng lẽ làm hằng ngày nhưng sao mười mấy năm sống bên mẹ mà con chẳng hề nhận thấy. Vẫn là mẹ với cái dáng gầy gầy quen thuộc, vẫn là người thức dậy sớm nhất nhà để nấu nước, để pha cafe cho bố, để bóc lịch, quét sân, để gọi con thức dậy trong một8 năm… Có những điều thật nhỏ mà nếu thiếu mẹ sẽ chẳng có ai làm, nếu thiếu mẹ sẽ chẳng bao giờ con hiểu được khái niệm một gia đình thật sự.

    mộtmột-5 rồi mẹ nhỉ? Con lại chỉ biết nói rằng con thương mẹ nhưng chưa làm được điều gì cho mẹ cả. Con sẽ tiếp tục cố gắng vì con, vì mẹ, vì gia đình mình. Và mẹ ơi, con cũng muốn nói với mẹ rằng đâu chỉ riêng mộtmột-5 mà 365 của một năm con đều yêu mẹ cả vì đơn giản mẹ là mẹ của con