trang Blog

princesskissTham gia: 12/06/2009
  • Khi ta yeu nhau trong mua thu...
    Sáng Tác
    CameraNikon D3
    ISO3200
    Aperturef/8
    Exposure1/50th
    Focal Length200mm

    Khi ta yeu nhau trong mua thu...

    Tôi không thích mùa thu, mùa được mệnh danh là đẹp nhất trong năm. Với tôi nó là mùa ương ương dở dở nắng chẳng ra nắng thoáng chốc đã chơm chớm những cơn gió lạnh thổi khô khốc vào da thịt. Mặt trời đỏ màu da cam trên cao như giễu cợt con người ta với những cái nhìn xoi mói kỳ quặc kết hợp với những chiếc lá vàng xao xác lìa cành làm lan tỏa trong không gian gam màu vàng nhợt nhạt nhưng khó phai - như một người cứ mãi đi tìm một bóng hình đã mất. Mà điều này dường như không thích hợp với tôi lắm. Tôi còn trẻ, rất yêu dời và chưa trải qua một mối tình nào cả. Vì thế, theo một chiều hướng nào đó, có lẽ tôi vô cảm với mùa thu.

    Khoa thường nói tôi là thằng con trai bất thường nhất mà cậu quen. Tôi chỉ cười chẳng đáp bởi sự thật thì cậu ta đúng. Nội tâm phong phú luôn thôi thúc tôi phải tiến lên một cách mãnh liệt, đôi khi hơi rồ dại. Nhưng cách bộc lộ ra lại hoàn toàn khác. Tôi lạnh lùng và bất cần, thêm một chút ngạo mạn, phong trần nữa. Chẳng biết điều gì tạo nên một cái tôi như thế. Nhưng chẳng sao. Tôi không quan tâm đến việc đó lắm, cũng như không quan tâm người ta nghĩ sao về mình. Chỉ cần tôi hiểu tôi là đủ.

    Di đến với tôi vào một ngày thu lặng gió. Bộ váy màu vàng nhạt, một chiếc mũ vành tròn đính 2 chiếc lá màu rêu. Chúng làm cô mỏng manh và hư ảo khiến tôi nảy sinh suy nghĩ ngộ nghĩnh có lẽ cô từ một ngóc ngách nào của thời tiết bất thường này chui ra vậy. Tự nhiên và trong trẻo lạ thường, Di bước vào phòng tôi và he hé tấm rèm cửa cho ánh nắng sớm mai lùa vào, rồi bất chợt hỏi:

    - Tại sao anh không thích mùa thu?
    - Nó quá thẩn thơ và mơ hồ. Mà tôi thích những cái chắc chắn và có cơ sở hơn, nếu nắm bắt được thì càng tốt.
    - Vậy mà anh chọn một căn phòng như thế này nhỉ? Chỉ cần nhìn ra là đã thấy mùa thu trước hiên nhà.
    - Thế Di không thấy tôi luôn buông rèm à? Bởi tôi chán ngấy cảnh người ta dắt tay nhau, đi dưới những tán bàng lá đỏ, rồi lại thầm reo lên thích thú khi thấy một chiếc lá rơi trên đầu. Có gì thú vị khi dưới chân họ cũng đầy ra đấy. Thật sự, họ chẳng để tâm đến những chiếc lá ấy. Đó chỉ là cái cớ để họ bộc lộ “sự ngớ ngẩn” của mình, trong “một mùa bất thường”.


    Thế thôi!

    Di không nói gì thêm mà ném ánh nhìn vu vơ đâu đó dưới khoảng trời ngoài cửa sổ. Lúc này, nó lại đang ánh lên cái màu vàng nhạt đáng chán ấy. Một chốc rất nhỏ, một cái rùng mình thật khẽ khiến tôi hơi chau mày. Không phải vì lạnh. Tôi thấy Di hòa vào không gian của mùa thu, sự kết hợp tinh tế hài hòa đến kì lạ giữa màu sắc trầm buồn và đường nét nhỏ nhắn thanh thoát phát ra từ phía Di. Thật may, Di kéo tôi về thực tại rất nhanh.

    - Anh biết không? Đôi khi anh thật khó hiểu. Người ta có thể đứng rất gần anh về khoảng cách nhưng lại rất xa về suy nghĩ. Và chính điều đó khích thích sự tò mò mãnh liệt lắm. Sức hút tiềm ẩn, anh hiểu chứ?

    Tôi bật cười, rất tự nhiên, không chứa sự giễu cợt nào. Có sức hút không thì tôi chẳng biết nhưng việc chưa yêu bao giờ đã khiến chúng nảy sinh mâu thuẫn rồi.

    Khoa bảo:
    - Cứ yêu đi rồi cậu sẽ khác.

    Tôi ném trái bóng màu da cam về phía cậu ta
    - Theo chiều hướng tốt hơn hay xấu đi?

    Một dấu hỏi to tướng không lời giải và tôi mau chóng quên đi theo sức căng của trận đấu. Nhưng Khoa không từ bỏ ý nghĩ của mình nhanh đến vậy. Cuối trận đấu cậu ta lại tiếp tục:
    - Cậu mới 19 tuổi, quá trẻ, sao nhìn đời có vẻ khắc khe thế. Thử đi, một trong những cô gái vẫn xếp hàng dài theo cậu ấy, hay những cô đang cổ vũ kia kìa”.

    Tôi nhìn theo hướng tay hắn chỉ và thốt lên:
    - Phù phiếm cả thôi! Đến một lúc nào đấy họ sẽ nhận ra tớ cũng chỉ là một thằng con trai bình thường.
    - Ok. Khoa gục gặt đầu ra chiều hiểu ý, nhưng rồi cắc cớ cậu ta lại hỏi, như đùa cợt: Còn Di?
    - Tớ cũng chả biết. Cô ấy là một cô gái kì lạ. Nhưng tớ chỉ mới quen cô ấy thôi. Tớ chẳng biết gì nhiều.
    - Tùy cậu thôi. Nhưng tớ nghĩ cậu và cô ấy hợp. Cả hai đều khó hiểu và khó đoán biết.


    Rồi Khoa khoác vai tôi bước đi, màn đêm chập choạng phía sau. Bóng hai chúng tôi in dài trên nền đường xám ngắt, không có lấy một chiếc lá vàng. Hơi thiếu thốn, như mùa xuân không có cánh én thì chẳng gọi là xuân nữa. Mà thôi, chẳng thắc mắc nhiều. Vốn dĩ tôi có quan tâm đến chúng đâu.

     



    Sáng chủ nhật, trời đột ngột chuyển lạnh. Gió thổi mạnh làm giàn ti-gôn mỏng manh trước nhà trình diễn một trận mưa hoa và những cây bàng lá đỏ, lá vàng được dịp góp thêm một tý gam trầm vào bức tranh thu còn dang dở. Tôi đang tự thưởng cho chính mình một ngày nghỉ ngơi thanh thản với cốc cafe nóng hổi và vị trí thuận lợi để bắt đầu trò chơi quan sát. Lần đầu tiên tôi kéo căng hết cỡ tấm rèm cửa. Nhận ra trời đang mưa. Mưa rơi đầy trên mặt đường nhẵn bóng.

    Những dáng người trong chiếc áo mưa xanh đỏ, như những chú kiến cần mẫn, mải miết lao đi. Trông hệt như một ngày đông ảm đạm, chỉ khác biệt đôi chút là sắc vàng của lá và hương hoa sữa thoang thoảng đâu đây nhắc người ta nhớ rằng: Đây vẫn là mùa thu, âu chỉ là một đợt lạnh sớm tràn về. Bật cười thích thú với chính mình. Có lẽ tôi thích cái thời tiết này hơn. Vẫn lạnh lùng và quả quyết nhưng chất chứa đâu đó góc nhỏ của một tâm hồn nhạy cảm và tinh tế. Điều đó có khiến tôi thay đổi cách nhìn về mùa thu không nhỉ? Nó sẽ có ý nghĩa hơn và bớt bất thường hơn?

    Tôi thấy mình đang lạ đi từng ngày...

    - Chào anh, mai em bay.
    - Đến đâu, nhóc? Nhanh thật, chỉ mới có 2 tháng. Em chưa biết gì nhiều về đất nước mình.
    - Em về nhà. Đến lúc em phải trở lại thế giới của mình. Bấy nhiêu thời gian đủ để em hiểu có nhiều điều dù ta rất muốn, nhưng sự thật là không thể.
    - Điều gì làm em suy nghĩ như vậy, Di?
    - Anh có biết mỗi cô gái đều cần có một chàng hoàng tử cho riêng mình? Có lúc em ngỡ mình đã tìm ra, nhưng có lẽ vô vọng.
    - Anh có quen…
    - Đừng hỏi em người đó là ai. Như thế chẳng giống anh chút nào. Cứ lạnh lùng như trước đi. Sẽ tốt hơn cho anh.

    - Có thể. Tôi gật đầu thú nhận. Và hơi tần ngần. Thật sự tôi chẳng thể tin được điều này. Em đến và đi quá nhanh. Ngập ngừng một lát, tôi hỏi:
    - Bây giờ anh có thể làm gì cho em không?


    Di nhìn tôi bằng đôi mắt tím biếc, màu thời gian loang đầy trong ấy. Ấm áp mà cô độc lạ. Một chốc lặng câm cho cảm xúc lắng xuống, Di chỉ tay về phía đồi. Rồi lại lặng thinh.


    Hai chúng tôi đi dần về phía đồi thông. Gió lại xào xạc hát lên khúc ca nào đó khiến chiếc lá xoay tròn theo vũ điệu đa đoan. Tôi chợt thảng thốt: “Của thời gian hay của lòng người?”. Kéo một bên chiếc khăn choàng cổ, cho tóc xõa ngang vai, hòa cùng với gió, Di đẹp lạ lùng. Chỉ có đôi mắt buồn phảng phất. Tôi thử phỏng đoán nguyên do, và rồi bất lực đổ lỗi: ”Chắc bởi trời đang thu”.


    - Chỉ cần mở lòng ra một chút anh sẽ cảm nhận được mùa thu.
    - Nhưng em bảo lạnh lùng sẽ tốt cho anh hơn kia mà.


    Di cười dịu dàng:
    - Đúng vậy. Bởi đó là con người anh mà, là điểm khác biệt với tất cả mọi người. Em thích sự lạnh lùng ấy. Xong mùa đông đâu phải là mãi mãi. Như lúc này ấy.

    Di nắm nhẹ bàn tay tôi khích lệ. Một luồng hơi ấm nóng truyền nhanh sang tôi.
    Ok, cứ để mọi thứ tự nhiên.

    - Cậu đang ở đâu thế hả? Chỉ còn 1 tiếng nữa là Di sẽ bay. - Giọng Khoa gắt lên từng hồi.
    - Tớ không biết mình có thể đến được không. Tớ còn rất nhiều việc quan trọng.


    Tôi làm ra vẻ hờ hững, nhưng thực sự lại rất hoang mang. Đến hay không đến đây? Có nhiều thứ đã và đang xảy ra trong cuộc sống của tôi. Xáo trộn hết cả. Vì Di chăng? Có lẽ...Nếu tôi đến và Di cứ bay, tôi sẽ vỡ vụn, sẽ đau khổ. Liệu tôi còn lạnh lùng? Và nếu sau đó em xa tôi mãi mãi. Tôi có bỏ lỡ cơ hội cuối cùng, bỏ lỡ một phần trong đời - phần đẹp và trong vắt như trời thu?

    Phải, tôi rất lo sợ và băn khoăn. Những ý nghĩ cứ xoáy vào lòng tôi mỗi lúc một mạnh hơn và dường như việc suy nghĩ cũng là quá sức. Tôi lang thang trên con phố tràn ngập lá vàng. Chẳng phải vì đã thay đổi cách nghĩ về mùa thu mà tại bước chân bồn chồn rồi vô tình lạc lối. Những đôi trai gái đi bên nhau trong không khí ẩm và lạnh. Bên kia có hai cô cậu nhặt lá rơi xếp thành hình trái tim. Lại có đôi bắt chước những bộ film Hàn ủy mị hè nhau khắc những cái tên trên thân cây dạng như một chứng cớ của tình yêu. Tôi nhìn tất cả bằng đôi mắt khinh khỉnh rồi lại căm giận vu vơ như thể mọi thứ đều có lỗi với mình. Chợt một tiếng hát cất lên níu kéo bước chân tôi tìm về phố nhỏ. “Ta đi lang thang theo ngày tháng, theo đời hoang mang hồn đi bốn phương trời...qua rừng sâu cho tâm hồn hết u sầu...”. Giọng hát không hay nhưng trầm ấm và có sức lay động lòng người lạ. Mà cũng có thể vì chính tôi đang rối bời nên mới nhìn nhận “sai lệch” như thế. Lắc đầu ngao ngán, từ bao giờ tôi bắt đầu nghi ngờ chính mình vậy? Nhưng suy nghĩ ngốc nghếch ấy chẳng tồn tại lâu. Nó mau chóng được thay thế bằng hình ảnh một người đàn ông đang thả hồn theo nhịp bài hát, 2 tay buông xuống, không níu giữ, bên cạnh là một chiếc máy ảnh màu nâu xám đắt tiền. Một sức mạnh vô hình nào đó thôi thúc tôi lại gần và ngồi xuống cạnh bên.

    Người đàn ông ngạc nhiên đưa mắt nhìn tôi, bài hát trên môi cũng ngừng bặt đi.
    - Tôi thích bài hát của ông. Đã lâu rồi tôi chưa nghe lại.

    Người đàn ông khẽ mỉm cười:
    - Không có nhiều người ở tuổi cậu nghĩ như thế chàng trai trẻ ạ!
    - Tôi biết. Ông là thợ chụp ảnh à? Mùa này chắc có nhiều đôi muốn lưu giữ kỷ niệm.
    - Cậu có thể gọi tôi là gì cũng được. Nhưng tôi không lưu giữ kỷ niệm cho người khác. Tôi đi tìm điều ấy cho riêng mình. Có lẽ cậu không như tôi. Cậu còn quá trẻ.
    - Tôi đang chạy trốn chính mình - Ngập ngừng rồi tôi đáp kèm một tiếng thở dài.

    Lần đầu tiên tôi thổ lộ bản thân với một người xa lạ. Người đàn ông im lặng một cách đầy thông cảm và thỉnh thoảng đưa ánh mắt khó hiểu nhìn tôi.

    - Cậu biết không? Trong đời người ta phải đứng trước rất nhiều sự lựa chọn và cái khó nhất mà nhiều người đang tìm kiếm là lựa chọn sao để cuối cùng không thất vọng vì sự lựa chọn ấy. Ví như một sợi dây, nếu như không giữ được trong tay thì tốt nhất là hãy thả nó ra, đừng cố gắng gượng để cuối cùng còn lại trong tay một sợi dây đứt. Nhưng giả sử sợi dây ấy ở rất gần mà không nhận ra thì chỉ là một kẻ ngốc thôi. Cuộc sống là một con đường đầy thử thách. Tôi không có cách nào giúp cậu. Chỉ có thể nói hãy làm những gì cậu cho là tốt nhất.

    Trầm ngâm một lát, ông ta tiếp tục:
    - Cậu biết vì sao tôi đi tìm kỷ niệm không? Vì tôi đã đánh mất và mãi mãi không thể tìm lại được.

    Rồi người đàn ông đứng dậy
    - Chào cậu. Tôi tiếp tục đây. Mong cậu sớm giải quyết được vấn đề của mình. “Quẳng gánh lo đi mà sống”. Vì dù sao đời vẫn đẹp nhất là vào mùa thu thay lá.

    Một niềm xúc động dâng trào, tôi lại tiếp tục chìm đắm trong theo dòng cảm xúc bất tận.


    Nắng tắt dần.
    Gió như một kẻ khờ khạo thổi tung những hạt mưa bụi mỏng manh. Từng giọt rơi trên tóc tôi buốt giá. SMS Khoa gửi cứ vang lên trong tâm trí “Cứ sống trong cái thế giới câm lặng của cậu đi. Xem được bao lâu”.

    Tôi vội chạy đến sân bay.

    Xin thời gian đừng trôi đi quá vội, chờ anh một chút thôi mà Di.

    Gió lặng...


    Ngày tàn dài theo cánh chim chiều cô đơn. Phan đứng lặng nhìn theo chiếc máy bay rất lâu, đôi mắt như mờ đi vì những giọt nước mắt trong veo lặng lẽ rơi. Lần đầu tiên tôi thấy cậu khóc, thằng con trai lạnh lùng nhất mà tôi biết đang khóc. Bóng tối hắt lên, nuốt gọn cả cái dáng cao lêu ngêu của cậu, một sự cô độc lạ lùng.

    Yêu có nghĩa là hi vọng....

    Như khi Di đặt vào tay tôi tờ địa chỉ viết vội, khẽ nói “Nếu một ngày Phan muốn tìm em” trước khi ngoái đầu ném ánh mắt chờ đợi cuối cùng rồi mất hút trong hàng trăm người đến và đi.

    Như khi trái tim tôi âm thầm tự hỏi:” Tình yêu là gì? Là yêu và cố giành được người mình yêu hay nhìn người mình yêu được hạnh phúc?”.

    Như khi Phan chới với vì ngỡ đánh mất mối tình đầu. Không biết những nuối tiếc và mất mát có khiến con người ta lớn lên không, nhưng vẫn nhớ ai đó đã nói: “Nếu đó đúng là định mệnh thì những ai yêu nhau lại sẽ về bên nhau”.

    Hãy tin vào điều đó, bạn thân!