Lâm Bảo Hoàng - Tôi : 17 tuổi. Con gái duy nhất của nhà họ Lâm-chủ một nhà hàng, một cửa tiệm thời trang. Hoàng mang một nét đẹp cuốn hút lạ thường cho cả nam và nữ với chiếc răng khểnh thật xinh và nụ cười hết sức...đa tình. Cô không ăn mặc dịu dàng như những người con gái xinh đẹp khác, và cũng chẵng quá mạnh mẽ như con trai. Với mái tóc ngắn hot nhất hiện nay, chiếc xe tay ga đắt tiền, Hoàng khiến nhiều người ngưỡng mộ và nhất là...con gái...
Phan Quỳnh Vy : 17 tuổi. Con gái đầu của chủ một tiệm kinh doanh xe tay ga. Là người mẫu nghiệp dư. Tin chắc bạn cũng biết cô ta xinh như thế nào. Nhưng cô nàng là người 5 không: không biết nói chuyện, không biết suy nghĩ, không biết thể hiện tình cảm, không biết lo lắng và không biết... buồn..
Lê Thanh Trúc : 17 tuổi. Cô gái có gương mặt như thiên thần ( Nhưng trên thế giới này làm gì có thiên thần tồn tại ), là con gái thứ 2 của giám đốc công ty Tài Chính Ngân Hàng. Điểm đặc biệt nhất chính là đôi mắt nâu thật đẹp. Và tài " mít ướt " của cô nàng thì... không đối thủ..
Huỳnh Thanh Ngân : 17 tuổi. Cháu gái của chủ tiệm kinh doanh vàng bạc đá quý và xe hơi. Nhà Ngân vốn nghèo nên gửi con gái mình sang ở nhà của cô ruột của Ngân. Cô nàng là hoa khôi của trường với chiếc miệng...móm thật đặc biệt. Ngân không thích ai nhắc đến quá khứ của mình và " cái gì là của mình thì không ai được động đến " ....
Diệp Ngân Giang : 17 tuổi. Con gái duy nhất của chủ tiệm kinh doanh vàng bạc đá quý và xe hơi. Ngân Giang là em họ của Thanh Ngân, 2 người ở chung một nhà. Giang rất dễ thương và đáng yêu. Nhưng cô rất ít cười và không thích nói chuyện với bất cứ ai. Cô nàng là người bí ẩn và khó hiểu nhất...
Câu truyện bắt đầu........
- Mẹ... Con đã nói là con không thích rồi mà... Cái thành phố gì mà nhỏ xíu, toàn là cát với nước. Con muốn về lại Sài Gòn thôi. Chẳng muốn học ở cái trường nhỏ như cái nắm tay này đâu. - Tôi chau mày với gương mặt hoàn toàn bất mãn.
- Ngoan nào con, đây là Nha Trang, thành phố biển đẹp và thơ mộng thế này cơ mà. Lý Tự Trọng cũng là trường nổi tiếng ở đây mà. Còn một năm nữa thôi là tốt nghiệp rồi, mẹ sẽ đưa con sang Mỹ du học. Tạm thời chúng ta phải ở đây. Thương mẹ, chịu khó một năm đi mà, con gái cưng. Mẹ sẽ mua xe mới cho con, và tiền cho con tiêu sài hàng ngày sẽ tăng gấp đôi, chịu không nào. - Bà Lâm nhẹ giọng năn nỉ.
- .... 1 năm thôi đấy nha. - Tôi trả lời.
- Dĩ nhiên rồi con gái yêu của mẹ. - Bà Lâm vui mừng ra mặt.
.........Ngày đầu tiên của năm học mới với ngôi trường mới cũng đã đến......
Kétttttttttttttttttttttttttttttttttttttttt. Chiếc SH màu bạc mới toanh thắng gấp trước cổng trường.
-Bạn ơi ! Bạn không sao chứ. Mình xin lỗi nha. Vì con chó nó chạy ra đường, nên mình tránh nó, nhưng lại... không nhìn thấy bạn. Thành thật xin lỗi bạn. - Tôi rối rít xin lỗi và đỡ cô gái ngồi dậy.
Cô gái đưa tay lên phủi bụi trên người mình, máu trên tay cô gái chảy khá nhiều. - Xin lỗi gì chứ, mình làm gì có lỗi mà bạn xin.- Cô gái trả lời hết sức thản nhiên.
Tôi hơi bất ngờ trước câu nói đầy tinh nghịch ấy. - Oh, thì... tại mình mà...- Tôi lúng túng đáp.
- Mà... mà...tay mình chảy máu nhiều quá rồi .... mà ...mà bạn vẫn đứng yên đó đợi mình chết hay sao. Bạn mà..mà đến bao giờ nữa đây. - Giọng cô gái vừa trêu chọc, vừa hối thúc.
- Chết, xin lỗi nha, để mình đưa bạn đi bệnh viện nha.
- Thôi khỏi, từ đây đến bệnh viện, máu chảy hết còn gì nữa. Vào phòng y tế của trường là được rồi.
-Vậy cũng được sao ? Tôi hỏi vừa lo lắng, vừa nghi ngờ.
- Ơ hay, vua chưa lo, thái giám lo làm gì. Đã bảo được là được mà.
Tôi shock trước câu trả lời của cô gái. -Trời đất, cái gì thế này, mới ngày đầu tiên mà đã xui như vậy rồi sao. Ôi, mình ghét cái thành phố này kinh khủng.
Không còn cách nào khác, tôi dắt xe vào lề đường rồi dìu cô gái vào trường.
- Bạn biết phòng y tế ở đâu phải không, chỉ mình nhé.- Tôi nói.
- Thôi, không cần, mình có chân, tự đi được rồi, bạn đi đi. Lần sau nhớ lái xe cẩn thận là được. Chạy nhớ nhìn đường kẻo không cẩn thận lại cán chết con kiến thì nguy. - Cô gái vừa cười lém lỉnh như cố tình trêu trọc.
Tôi shock thật sự. - Ôi, cái con nhỏ này là ai vậy trời... !
- Nhưng mình không thể để bạn một mình mà bỏ đi được. Lỗi là của mình, mình phải có trách nhiệm lo cho bạn cho đến...
- Cho đến hết cuộc đời mình hả, - Cô gái cướp lời tôi.
Tôi tưởng sét đánh ngang tai mình.
Cô gái cười khúc khích. - Nhìn mặt bạn kìa. Chưa gì đã sợ xanh mặt thế thì làm sao học nổi ở trường này. - Cô gái nói như " hăm dọa ".
Tôi đứng chết trân. -Trời, vậy cái trường này nó như thế nào chứ.
Tôi giật mình nhìn lên thì thấy cô gái đã đi khá xa rồi rẽ vào bên trái... mất dạng. Tôi định chạy theo thì bỗng có người níu mình lại.
- Em đến rồi ah, đã biết lớp chưa. Có cần thầy giúp gì không ?
Thì ra là thầy Nguyên-bạn của mẹ. Mẹ chắc đã nhờ thầy " quan tâm lo lắng " cho mình đây mà.- Tôi nghĩ.
- Dạ thôi khỏi, cám ơn thầy. Em tự đi được. Chào thầy. - Tôi nói rồi vội vã bỏ đi nhanh vì sợ thầy " phát huy lòng tốt quá mức cần thiết. "
....Phịchhhhhhh.... Ây daaaa.... Tôi lại đụng phải môt người nữa, mấy cuốn sách trên tay cô gái rơi hết xuống đất.
- Mình xin lỗi. Bạn không sao chứ ?- Tôi hỏi.
Cô gái tự đứng dậy và phủi bụi trên người. - Mình không sao, bạn đừng lo.- Giọng cô gái nhỏ nhẹ.
Loay hoay nhặt hết mấy cuốn sách, phủi bụi, tôi đưa trả lại cho chủ nhân của nó. Vừa ngước lên nhìn cô gái thì chồng sách trên tay tôi rơi xuống lần nữa... Cô gái đang đứng trước mắt tôi chính là cô gái ban nãy tôi vừa mới đụng xe tông phải. Nhưng... hai tay cô gái hết sức lành lặn, không hề có bất cứ vết trầy nào, nói chi đến vết thương nặng chảy nhiều máu kia....
Part 2
Tôi đứng chết trân nhìn cô gái. - Không... không thể nào. Rõ ràng tay bạn...tay của bạn bị...
-Tay của mình..? Tay của mình vẫn bình thường mà, đâu có bị gì đâu.- Cô gái nói với giọng ngạc nhiên.
- Nhưng rõ ràng lúc mình tông vào bạn, tay của bạn chảy nhiều máu lắm mà. Sao bây giờ lại rất lành lặn thế này ?- Tôi vẫn chưa hết ngạc nhiên.
- Ah, Bạn nói vụ hồi nãy hả. Không sao đâu, bạn không biết mình có khả năng tự chữa lành mọi vết thương sao ? Dù vết thương nặng đến đâu, chảy nhiều máu đến thế nào, chỉ cần mình thổi nhẹ một cái là chúng tự động lành lại ngay thôi đó mà.- Cô gái trả lời đầy vẻ tự tin.
Lúc này tôi có cảm giác cô gái đứng trước mặt mình là... phù thủy...
Thấy tôi đứng yên nhìn mình với vẻ ngơ ngác. Cô gái nói tiếp : Mình còn có khả năng biến vết thương của mình sang người khác nữa đó. Bạn có muốn thử không ?
Tôi chết đứng như...Từ Hải. Bây giờ chắc có lẽ tôi đã biết cảm giác chết đứng là như thế nào. Nhưng cố giữ bình tĩnh, tôi trả lời:
- Đó là lỗi của mình, nên nếu có thể nhận lấy vết thương đó thay bạn, thì mình luôn sẵn sàng. Vì mình mà bạn phải bị thương, nên mình sẽ làm tất cả những gì có thể để chuộc lại lỗi lầm đó.
Cô gái im lặng khoảng 1 phút và nhìn thẳng vào mắt tôi.
-Cảm ơn nha. Nhưng bạn đến muộn mất rồi. Mình đã... đã truyền nó cho người khác rồi.
- Hả. Bạn nói giỡn hay nói chơi vậy...
- Nói thật.... Cô gái trả lời rồi quay bước đi.
Tôi vội bước theo ngăn cô gái lại.
- Mình học lớp 12 C1. Phòng 18, lầu 2... hình như vậy... Mình chỉ mới chuyển tới đây thôi. Nếu bạn có bị đau hay cần bất cứ chuyện gì, cứ tới tìm mình nhé. Tên của mình là Lâm Bảo Hoàng.
- Được rồi... Cô gái bước nhanh hơn.
Nhìn cô gái đi khuất, tôi có cảm giác gì đó rất lạ... Cảm giác không giống cảm giác ban đầu lúc mới gặp cô. Cô gái nhìn rất dễ thương, tóc dài ngang vai, kiểu chiếc lá, nhuộm vàng, nụ cười rất... tinh ranh với lún đồng tiền sâu... vô hạn...
Tôi lên lầu tìm phòng 18. Tôi quan sát mọi vật xung quanh. Ngôi trường khá đẹp, không tệ như tôi vẫn nghĩ. Những học sinh trong trường ăn mặc đều rất lịch sự, hình như đa phần cũng đều là con nhà khá giả. - Không biết mấy người ở đây có...đáng sợ như cô... phù thủy đáng yêu hồi sáng không nhỉ. - Tôi nghĩ ngợi...
Cuối cùng thì cũng tìm thấy phòng 18. Nghe mẹ nói đây là lớp học của những đứa không phải nhà giàu thì cũng phải học giỏi nhất nhì. Tôi cũng cảm thấy bắt đầu tò mò.- Hy vọng là không " đụng " nhầm ai nữa. - Tôi nghĩ.
- Bạn không vào lớp sao. -Một giọng nói vang lên từ phía sau làm tôi quay đầu lại.
Tự nhiên tôi thấy mình may mắn vì là... con gái. Vì cô gái sở hữu giọng nói ấy đẹp đến bất ngờ. Nếu là con trai, thì chắc tôi đã bị sét đánh mất rồi. Cô nàng mang vẻ đẹp Tây Phương và trông rất sành điệu với mái tóc vàng được loặn cong xoăn bên dưới đuôi tóc. Nhưng cô nàng cao hơn tôi...gần một cái đầu. Chiều cao của tôi xưa nay vốn chẳng thua bất cứ ai, trừ ... người mấu.
- Đây là lớp 12 C1 phải không ?- Tôi hỏi
- Uhm, đúng rồi. Bạn là học sinh mới của lớp hả.
- Mình mới chuyển về trường này thôi, nên không rành về trường này lắm.
- Vậy hả. Không sao, từ từ bạn sẽ quen thôi. Lát nữa tụi mình đi ăn chung rồi mình giới thiệu mấy đứa bạn trong nhóm cho bạn làm quen.- Cô nàng trả lời.. tỉnh bơ như đã thân thiết từ bao giờ.
- Cảm ơn nha. Nhưng không cần đâu. Lát nữa mình bận rồi.- Tôi từ chối vì thật sự cô không thích những ai " thân thiện quá mức " như thế khi chỉ mới gặp lần đầu.
- Có gì đâu, đi ăn chung cho vui thôi mà. Mình tên Vy. Quỳnh Vy. Bạn tìm chỗ ngồi chưa, xem thử tụi mình có ngồi gần nhau không. Tên bạn là gì ?
- Hoàng. Lâm Bảo Hoàng.
- Tên đẹp thế. Để mình xem chỗ ngồi giùm cho bạn nha. Vy nói rồi đi nhanh mà không đợi câu trả lời của tôi.
- Trời đất ! Cô ta niềm nở đến... phát sợ. - Tôi nghĩ.
- Không, tiếc ghê. Bạn ngồi trên mình đến 3 dãy bàn luôn. Chỗ bạn ngồi ở đó kìa.- Vy đưa tay chỉ về chỗ ngồi cạnh cửa sổ.
- Cảm ơn nha ! Tôi nói rồi đi nhanh về phía chỗ ngồi như sợ lại bị cô ta " hỏi thăm " luôn cả sức khỏe, gia đình, dòng họ.
Lớp đã bắt đầu đông, lúc này có nhiều người đến vây lấy Vy, họ nói chuyện rất vui vẻ nên Vy có vẻ như quên mất tôi. Tôi lặng lẽ quan sát những người bạn tương lai của mình. Lớp khá ít con trai, chủ yếu chỉ là những anh chàng " mọt sách " khù khờ. Phần đông là con gái, nhưng phần đông của cái phần đông ấy đều là những cô gái rất dễ thương và có vẻ tiểu thư con nhà giàu. Đang nghĩ ngợi thì có người tiến lại gần tôi rồi ngồi xuống bên cạnh cô lúc nào chẳng biết.
- Chào bạn. Nãy giờ có đụng phải con kiến nào không? Giọng nói vang bên tai làm tôi giật mình
- Trời đất, là cô ta, cô gái ban nãy mình đã đụng nhầm. Cô gái ... phù thủy... Tôi nghĩ trong đầu.
- Bạn cũng học lớp này sao ? Tôi hỏi.
- Không phải cũng, mà mình học lớp này từ trước. Bạn mới là... cũng học lớp này sao ? Cô gái trả lời giọng trêu chọc.
Tôi lúng túng chỉ biết uhm cho qua chuyện, nhưng cũng không quên hỏi thăm cô gái.
- Tay bạn ... không bị gì thật hả ?
- Trời đất ! Sao lại không bị gì được chứ. Máu chảy như vậy mà bạn nói mình không bị gì. Cô gái vừa trách vừa đưa tay phải lên.
Tôi chết trân lần nữa. Tay phải của cô gái đang được băng bó, vẫn còn dấu máu đọng lại dưới lớp băng kia....
PART 3
-Bạn... tay của bạn..rõ ràng lúc nãy nó đã...- Tôi nói ngập ngừng.
-Nó đã gì ? Cô gái hỏi lại.
-Bạn đã...truyền nó cho người khác rồi mà... Tôi đáp mà trong lòng thấy mình đã trả lời một câu hết sức ngu ngốc.
-Truyền nó cho người khác ? Trời đất, mình là người chứ đâu phải thần thánh, phù thủy gì đâu mà truyền nó cho người khác. Cô gái nói đầy ngạc nhiên. Nhưng chưa đầy 1 phút sau, cô gái đã nói :
-Ah, vốn đã truyền sang người khác, nhưng người ta đau quá, chịu không nổi, nên đã truyền lại cho mình rồi.
-Vậy.. truyền nó cho mình đi. Mình sẽ chịu đau thay bạn. Lại một lần nữa tôi thấy mình...thật ngốc.
-Thật không đó. Đừng xạo ah nha.
-Mình nói thật, không xạo.
-Vậy đưa tay đây...
Tôi chẳng suy nghĩ gì hết liền đưa tay ra. Bỗng có một bàn tay ai đó nắm lấy tay tôi và đẩy nó sang một bên.
-Bạn lấy tay lại đi. Tịnh Nhi, đừng chọc người ta nữa. Một giọng nói khác nhưng khá quen thuộc vang lên.
Tôi quay lại. Trời đất, cái cô...phù thủy với cái tay lành lặn đây mà. Ngay lúc này, tôi hiểu toàn bộ câu chuyện. Thì ra tôi đã gặp 2 chị em sinh đôi. Nhưng hai cô nàng diễn kịch hết sức ăn ý .
-Xin lỗi nha. Mình là chị, tên mình là Tịnh Quyên. Kia là em mình, Tịnh Nhi. Tụi mình là chị em sinh đôi. Hồi nãy đùa hơi quá. Mong bạn đừng giận.- Cô phù thủy dễ thương nhẹ nhàng nói.
-Sao phải xin lỗi chứ. Tại nhỏ này mà tay tui mới bị như vậy mà. Nhi nói, giọng không phục.
-Này, tay tui bị thế, không thể ghi bài được. Tạm thời bạn phải ghi bài cho mình đấy. Nhi nói như ra lệnh.
-Phải ghi bài sao ? Còn cách nào khác không ? Tôi hỏi vì tôi ghét nhất là phải ghi bài.
-No. You have no choice.
-Ok. Tôi đáp với giọng miễn cưỡng.
Lúc này Quyên đã ngồi xuống chỗ cạnh tôi. - Trời, mình phải ngồi giữa hai cô phù thủy này hay sao. Còn phải chịu đựng 2 cô gái này dài dài nữa rồi đây. Tôi nghĩ.
..................... RENGGGGGGGGGGGGG................ Chuông báo hiệu vào lớp vang lên.
Mọi người lúc này đã ổn định chỗ ngồi hết. Lúc này nhiều người quay sang hỏi thăm tôi.
-Bạn là học sinh mới hả. Trường nào chuyển qua vậy. Đã chuẩn bị sẵn tinh thần để đối phó với Lâm Quắn Lùn chưa ? Nhìn bạn lạ thật đấy. Đẹp " ái nam ái nữ " . Lâm Quắn Lùn mà nhìn thấy bạn, chắc chắn sẽ chọn bạn ngay.- Thảo- cô gái ngồi trên tôi nói.
-Chọn ? Chọn gì ? Đâu phải thi hoa hậu hay người mẫu mà phải chọn chứ. Mà Lâm Quắn Lùn là ai vậy ?
-Mọi người đều cười bí hiểm- Lát nữa biết liền mà...
Tôi thở dài. -Mới ngày đầu mà đã biết bao chuyện lạ xảy ra. Cuộc sống của mình sau này sẽ ra sao đây ...
-Venus lại đến trễ nữa rồi. - Thảo nói.
-Có bao giờ cô ta đến sớm đâu. Phải vào trễ như vậy, mọi người mới chú ý đến cô ta chứ.- Nhi đáp.
-Venus ? Nữ thần sắc đẹp ?- Tôi hỏi vẻ ngạc nhiên.
-Bao gồm luôn chiến tranh nữa- Quyên trả lời với nụ cười khó hiểu.
-Vậy mà mình tưởng cô gái kia chính là Venus chứ. Nhìn cô ta giống như thiên thần nhỏ đó. - Tôi chỉ tay về phía dãy bàn bên phải. Cô gái mà nãy giờ tôi vẫn lặng lẽ quan sát. Tôi nghĩ chỉ cần có thêm đôi cánh, thì tôi sẽ không mấy nghi ngờ khi nói cô ấy là một thiên thần. Mái tóc đen dài, đôi mắt to, chiếc mũi cao với đôi môi xinh trông rất hiền lành và ngây thơ. Trong mắt tôi, đây có lẽ là cô gái hiền lành nhất ở đây.
-Lê Thanh Trúc. Bạn nói cô ta la thiên thần hả ?- Cả 3 người đều đồng thanh hỏi làm tôi không khỏi ngạc nhiên.
-Không phải sao ? Cô ta rất hiền mà.
-Uhm. Không sao, từ từ bạn sẽ biết thôi. - Quyên nói.
-Biết gì ?
-Ranh giới giữa thiên thần và...
-Và gì ?
Đang nói chưa hết câu chuyện thì giọng Nhi cắt ngang.
-Venus tới kìa.
Hai cô gái đang bước vào lớp. Tôi ngước nhìn lên với sự tò mò. Và hình như là... Venus thật. Sài Gòn con gái đẹp rất nhiều, nhưng ở đây, con gái còn đẹp lạ lùng hơn. " Venus " đẹp hơn cả " thiên thần " và cô " người mẫu Tây Phương " mà tôi đã gặp lúc nãy. Tôi nhìn theo bước chân " Venus ". Lại một lần nữa tôi thấy mình may mắn vì là ...con gái. Vì nếu là con trai, thì nãy giờ tôi đã chết vì bị sét đánh trúng mấy lần rồi. " Venus " đẹp lạ lùng, tôi cũng không biết làm sao để tả nét đẹp đó của cô ta, chỉ cảm thấy cô nàng đẹp không thua một diễn viên Hàn Quốc nổi tiếng nào. Từ phong cách đến cử chỉ, dáng vẻ, cô ta đều rất hoàn hảo. Nhưng bỗng nhiên tôi thấy mắc cười.
-Venus mà cũng... móm sao ?- Tôi vừa nói vừa cười để lộ chiếc răng khểnh của mình. Đây là nụ cười đầu tiên của tôi từ khi bước vào trường này.
-Uhm. Nhưng khổ nỗi đó lại là ưu điểm của cô ta đấy. Quyên đáp
Tôi không phủ nhận. Vì quả thật , cô ta trông hấp dẫn và đáng yêu hơn với chiếc miệng móm ấy. Tôi vẫn luôn nghĩ những người móm thì rất xấu, nhưng cô nàng " Venus " đã chứng minh ngược lại. Cô ta sỡ hữu chiếc miệng móm xinh cực kỳ. Mãi suy nghĩ về " Venus ", tôi hầu như chẳng để ý gì đến cô gái đi bên cạnh. Mọi sự chú ý của tôi đều đổ dồn về phía " Venus " mà không hề biết rằng người đi bên cạnh cô ta mới chính là " Venus " thật sự- người sẽ làm thay đổi cả cuộc sống sau này của tôi....
PART 4
-Này, thích Venus rồi hả ? Nhìn cô ta dữ vậy.- Nhi cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi.
-Hả. Nói bậy bạ gì vậy. - Tôi trả lời với vẻ mặt ấp úng.
-Yên tâm, với chiếc SH của bạn thì đủ tiêu chuẩn làm bạn với cô ta rồi- Nhi nói với vẻ châm chích.
-Hai việc đó liên quan gì đến nhau. Tôi thản nhiên trả lời mặc dù trong lòng đã hiểu hết ý nghĩa câu nói của Nhi.
.....................Renggggggggggggggggg......... ......... Chuông lại vang lên lần nữa.
Một người đàn ông trung niên bước vào. Lúc này tôi đã lờ mờ đoán được Lâm Quắn Lùn mà mọi người nói đến là ai. Ông thầy có chiều cao " cực kì khiêm tốn " và mái tóc xoăn tít như sợi mì tôm. Đúng như những gì tôi đoán, tên của ông thầy là Hoàng Lâm.
-Năm nay tôi sẽ tiếp tục là giáo viên chủ nhiệm của các em. Mọi yêu cầu về nề nếp cũng như tác phong đều như hai năm trước, không có gì thay đổi. Nhưng năm nay, chúng ta có thêm một học sinh mới chuyển đến. Lâm Bảo Hoàng, em đứng lên đi.- Ông thầy chủ nhiệm mới nói như đinh đóng cột.
Tôi đúng lên nhìn thầy. Ông thầy cũng nhìn tôi trân trối từ đầu đến... bụng (vì phần chân đã bị che khuất, nếu không, tin chắc ông thầy sẽ nhìn hết đến chân ). Đôi mày chau lại, ông thầy vẫn tiếp tục nhìn tôi.
-Chào thầy.- Quyên nhắc thật nhỏ đủ để tôi nghe.
-Chào thầy- Tôi lặp lại.
-Em là ai vậy ? Thầy hỏi.
Tôi sửng sốt trước câu hỏi đầy cắc cớ. Làm sao tôi biết trả lời ...mình là ai... Chẳng lẽ nói em là...con của ba mẹ em....
-Dạ, em là...học sinh mới...
-Tôi biết rồi, nhưng tôi muốn biết em là ai, con trai hay con gái.
Đến lúc này tôi mới hiểu ý của ông thầy.
-Dĩ nhiên em là con gái rồi, thầy .
-Là con gái mà sao tóc tai thế kia. Le hoe mấy sợi, nhìn chẳng ra sao. Em có thấy các bạn ở đây, ai cũng để tóc dài hết không. Cái tốt thì không học, học toàn cái xấu.- Thầy nói liền một hơi như sợ ai đó giành nói.
Tôi ngạc nhiên quá độ. Tôi nghĩ - Mình để tóc như thế nào là quyền của mình chứ, làm sao ông ta có thể la mình như thế. Ở Sài Gòn đâu bao giờ có chuyện như thế này. Cái thành phố nhỏ bé này thật lắm chuyện .
-Ngồi xuống đi. Nhớ chú ý đến tác phong của mình. Thầy kết thúc câu chuyện bằng một lời phán hết sức...vô lý.
Tôi mặc kệ, vì xưa nay, tôi vốn chẳng sợ bất cứ điều gì, bất cứ ai, hay bất cứ kỷ luật nào. Từng tiết học trôi qua trong sự nhàm chán, càng chán hơn khi tôi phải ngồi cắm cúi chép bài cho Nhi.
-Sao không chép bài cho mình ? Nhi hỏi
-Không cần. Xưa nay ghét nhất chép bài.
-Vậy lấy gì học.
-Không cần học.
-Trời đất ! Không học làm sao lên lớp, làm sao có tương lai. Định ăn bám gia đình, xã hội hả. Hay định làm nghề báo. Báo cha, báo mẹ, báo đời. -Nhi " ca " một tràng.
-Không học vẫn lên lớp đươc thôi. Chuyện của mình, bạn không cần lo. Yên tâm, bảo đảm không báo gia đình bạn.- Tôi trả lời với giọng không vui vì xưa nay tôi vốn không thích ai " lên lớp " với tôi.
..... RENGGGGGGGGGGGG..... Giờ ra chơi cũng đã đến. Tôi đứng dậy ra ngoài thật nhanh vì tôi chỉ muốn được yên tĩnh. Nhưng hình như ông trời chẳng cho tôi cái cơ hội đó.
-Sao đi nhanh vậy, Hoàng, đợi Vy với. Mình đi ăn chung nha. Đi với nhóm tụi mình cho vui.- Quỳnh Vy gọi với theo tôi.
Tôi miễn cưỡng quay đầu lại. Thì ra " nhóm " mà Quỳnh Vy nói chính là " thiên thần", " Venus " và Vy- " người đẹp Tây Phương ". Mọi người bắt đầu đi chung với nhau. " Thiên thần " lên tiếng trước :
-Chào Hoàng. Mình là Lê Thanh Trúc.- Kèm theo lời chào, " thiên thần " vẫn không quên tặng một nụ cười thật tươi với 2 lún đồng tiền thật sâu.
-Uhm. Chào Trúc. - Tôi cũng cười. Nụ cười đầy ...đa tình với chiếc răng khểnh của mình.
Trúc cười khúc khích
-Bạn có nụ cười lạ ghê. Nếu bạn là con trai, cười kiểu này, con gái chết hết còn gì.
Tôi hơi mắc cỡ trước lời khen ấy. Quay sang " Venus ". Tôi chào rất thân thiện.
-Chào bạn. Bạn tên là gì vậy ?
-Huỳnh Thanh Ngân. - " Venus " trả lời thật ngắn gọn, và hình như cô nàng chẳng thèm nhìn tôi lấy một lần.
-Hình như mọi người nói về cô ta rất đúng. Cô nàng thật kiêu kì và thậm chí là hơi... " hách ". - Tôi nghĩ.
-Hồi nãy quên nói với Hoàng, ông thầy chủ nhiệm lớp mình, ổng kinh dị và khó tính lắm. Ổng ghét con gái để tóc ngắn hay là tính cách hơi mạnh mẽ , ghét luôn mấy đứa con trai õng ẹo, yếu đuối nữa. Ý ổng là đâu phải ra đó, không được làm khác. Trái ý ổng là...lên bảng đứng ngậm ...phấn dài dài đó. -Vy nói cắt ngang suy nghĩ của tôi về Ngân.
-Uhm, không sao đâu. Mình không quan tâm đến điều đó.- Tôi đáp giọng đầy tự tin.
-Trời. Khâm phục quá đi. Lần đầu có người dám nói vậy với ông thầy " phát xít " này đấy. - Trúc nói với giọng đầy ngưỡng mộ.
-Ông thầy này kinh hoàng lắm đó - Vy dặn dò
Tôi chỉ cười. Mọi người đi ăn chung thật vui vẻ. Vy và Trúc rất thân thiện. Chỉ có Ngân là vẫn chẳng thèm nói năng hay nhìn tôi bằng... nửa con mắt.
-Ah, " búp bê " đâu rồi Ngân ? Sao không xuống ăn chung. - Vy hỏi.
-Kệ nó đi, tao đâu phải bảo mẫu của nó. Hỏi tao làm gì, đi mà hỏi nó đó. Suốt ngày làm mấy chuyện...không giống người.....- Ngân trả lời với vẻ bực bội.
-" Búp bê " là ai vậy ? Sao lại gọi là " búp bê ". Tôi tò mò hỏi.
-Ah, đó là Diệp Ngân Giang. Em họ của Thanh Ngân đấy. Hai người ở chung nhà. Là bạn chơi chung nhóm của tụi mình đó. Còn lý do tại sao gọi là búp bê thì đơn giản thôi. Vì Hoàng cứ tưởng tượng con búp bê như thế nào thì Ngân Giang như thế đó.- Trúc trả lời.
-Tức là dễ thương như búp bê hả ? Tôi lại hỏi.
-Uhm. Nhưng... búp bê còn có đặc điểm nữa.
-Là gì ?
-Không biết cười, không biết nói... chỉ im lặng...
-Dị nhân thì đúng hơn.- Ngân nói với giọng khó chịu.
Hình như tuy là chị em họ nhưng Ngân không hề thích Giang, thậm chí là rất khó chịu với cô gái đó.- Tôi nghĩ .
Ăn uống xong, mọi người trở lại lớp học.
-Chào Hoàng, lát gặp. - Vy nói.
-Chào nhé, " cô nàng đẹp...trai ". Lát gặp. - Trúc trêu tôi.
-Uhm, chào Vy, chào Trúc. Tôi trả lời tỉnh bơ vì tôi đã quá quen thuộc với những kiểu trêu chọc này trước đây.
-Chào Ngân. - Tôi không quên chào cô bạn còn lại.
Nhưng Ngân chẳng thèm trả lời tôi. Cô quay mặt bước đi.
-Chưa nói cho cô ta biết bạn đi SH sao. Nếu vậy thì sẽ còn bị vậy dài dài đó bạn. - Nhi nói. Hình như cô ta đã thấy hết cảnh vừa rồi.
Tôi chỉ cười.
........ RENGGGGGGGGGGGGG....... Chuông vang, giờ học đã kết thúc.
Tôi vội vã ra về. Bỗng tôi gặp Trúc ở chỗ lấy xe. Hình như Trúc đang lay hoay tìm gì đó.
-Trúc tìm gì vậy. Cần Hoàng giúp không ?
-Hình như mình đánh rơi mất chìa khóa xe, Hoàng dẫn Trúc quay lại lớp tìm được không. Trúc đã tìm hết rồi mà không thấy.
-Uhm. Tôi đáp rồi cùng Trúc quay lại lớp.
Lay hoay tìm kiếm một hồi, tôi phát hiện hình như có gì đó như chìa khóa đang nằm dưới gầm tủ.
-Là nó phải không ?
-Đúng rồi. Nhưng làm sao lấy bây giờ ?
-Không sao, để Hoàng lấy cho. Chắc ai đó đã vô tình đá nó văng vào đó.
-Vậy để Trúc cầm cặp giùm cho.
-Uhm.
Tôi đưa cặp cho Trúc rồi cố gắng nhét tay mình vào gầm tủ. Cuối cùng thì cũng lấy được chìa khóa. Đưa chiếc chìa khóa hình chú heo cho Trúc. Tôi đùa :
-Đừng làm mất nữa nha. Lần này Hoàng giúp không, nhưng lần sau là sẽ tính công đấy.
-Vậy mình trả công cho Hoàng nha.
Vừa dứt lời, Trúc hôn nhanh lên môi tôi. Cô cười ranh mãnh.
-Vậy đủ chưa ?
Tôi bối rối, đỏ mặt. Đây là lần đầu tiên tôi gặp phải trường hợp như thế này. Trúc nhìn tôi đang đúng trơ ra với gương mặt đỏ như gấc, liền cười khúc khích.
-Chào nhé. Cám ơn nhiều. - Trúc nói rồi bỏ đi thật nhanh để tôi đứng yên như pho tượng ở đấy.
Về tới nhà, tôi quăng chiếc cặp xuống đất rồi nằm thẳng lên giường. Bỗng tôi thấy một gói quà rơi ra từ chiếc cặp của mình. Tôi ngạc nhiên nhìn tới nhìn lui món quà.- Nó là của ai nhỉ, ai đã bỏ vào cặp mình và bỏ vào lúc nào . Suy nghĩ một hồi, tôi quyết định mở nó ra.
AAAAAAAAAAaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa............ .
Thằnnnnnnnnnnnnnnnn lằnnnnnnnnnnnnnnnnnnn........................
Trờiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiii......... ..............
Mẹeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeee ơiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiii .................
PART 5
Nghe tiếng la thất thanh, mẹ tôi vội vã chạy lên.
-Chuyện gì vậy con ?
-Tha..ằ..n l..ằ..n. - Tôi vừa nói vừa run. Xưa nay tôi vốn không sợ gì hết, bao gồm chuột, gián, giun, sâu... Tôi chỉ sợ những loại bò sát.
Biết con gái đang sợ, mẹ tôi liền bắt con thằn lằn đem đi bỏ. Mẹ không quên đem cho tôi một ly nước cam để trấn tĩnh tôi.
-Thôi, không sao đâu con. Mẹ đã bỏ nó rồi. Uống miếng nước rồi cùng mẹ qua nhà bác Lan nào.
Tôi đồng ý ngay vì muốn rời khỏi ngay cái chỗ đáng sợ này. Dắt xe ra cổng, tôi không quên dặn với theo.
-Bác Lý, nhớ quét dọn sạch sẽ phòng cháu, và thay hết tất cả ra giường, chăn, gối, nệm cho cháu ngay lập tức nha.
-Tôi biết rồi, tôi làm liền.- Giọng bà Lý-người giúp việc nhà vang lên.
Lái xe đi mà lòng tôi nghĩ ngợi lung tung. Ai đã bỏ nó vào, ai đã cố tình chọc phá tôi. Bỗng tôi nhớ tới một người. Đó là Trúc-người cằm cặp cho tôi lúc sáng. Nhưng nghĩ đến cô ta, tôi lại nhớ đến...nụ hôn bất ngờ đó. Bất giác tôi đỏ mặt. Chắc không thể là cô ta, giờ ra chơi, mình đã rời khỏi cái cặp, chắc ai đó đã bỏ vào lúc đó. Nhưng, không đúng, lúc vào lại, mình rõ ràng đâu thấy gì. Chỉ có cô ta thôi. Nhưng cô ta đâu có lý do gì làm như vậy, với lại trông cô ta rất hiền, không thể nào chơi những trò như vậy được.
-Dừng đi con, tới rồi đấy.- Tiếng mẹ làm cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi.
-Thôi vậy, chuyện này để sau hãy tính.- Tôi nghĩ.
Mẹ đã bấm chuông cửa từ bao giờ. Một người phụ nữ chạy ra mở cửa. Tôi chạy xe vào trong nhà. Ngôi nhà thật rộng lớn và đẹp. Thậm chí so với căn nhà của tôi ở Sài Gòn và căn nhà mới mua ở đây cũng đều hơn hẳn. Tôi nghe thấy tiếng đàn dương cầm thật du dương vang lên. Một bản nhạc thật buồn. Tôi bước vào cùng mẹ. Một người phụ nữ sang trọng nhưng có vẻ lạnh lùng bước ra.
-Lâu quá không gặp, Diễm vẫn khỏe chứ.- Người phụ nữ hỏi mẹ tôi.
-Mình vẫn khỏe. Mình mới dọn về đây khoảng 2 tuần. Thu xếp thời gian để đi thăm Lan nè.- Mẹ tôi trả lời.
-Đây là con gái mình. Bảo Hoàng, chào cô đi con, cô là bạn thân của mẹ ngày xưa đó.
-Chào cô.
-Chào cháu. Cháu bao nhiêu tuổi rồi ?
-Dạ, 17 tuổi.
-Vậy sao, lớn hết cả rồi đấy. Cô cũng có một đứa con gái và một đứa cháu gái cũng trạc tuổi cháu đấy. Để cô gọi tụi nó xuống làm quen với cháu.
-Dạ. Cám ơn cô.
-Dì Nguyệt, pha cho tôi mấy ly nước và lên lầu gọi 2 đứa nó xuống đây.- Cô Lan-bạn mẹ nói với người giúp việc.
- Cháu biết không, ngày xưa cô và mẹ cháu thân đến mức hai người đã hứa là nếu ai có con trai và người kia có con gái thì sẽ cho hai đứa lấy nhau đấy. Chỉ tiếc là thằng Danh nhà cô....- Bà Lan ngập ngừng, mặt bà có vẻ buồn.
-Thời buổi bây giờ mà còn có chuyện " chỉ bụng hứa hôn " gì đó nữa sao. - Tôi nghĩ trong đầu.
-Cô, nó nói mệt trong người nên không muốn xuống.- Một giọng nói vang lên, hình như khá quen thuộc.
Tôi ngước lên nhìn thì không ai xa lạ, đó chính là
-Venus. - Tôi bỗng buột miệng nói. Tôi biết mình đã nói hớ. Nhưng trái đất này thật là tròn. Bất chợt tôi cảm thấy vui vì nghĩ có thể đây là cơ hội để thân thiện hơn với " Venus " kiêu kì.
-Đây là cháu của Lan. Nó tên Thanh Ngân. Con của Khánh-anh trai mình đó, nhớ không ?- Bà Lan nói.
-Còn đây là bạn thân của cô. Cô Diệp là chủ tiệm thời trang và nhà hàng lớn nhất nhì Sài Gòn đó. Kia là Bảo Hoàng, con gái của cô Diệp, cũng bằng tuổi cháu đấy.
-Dạ, chào cô. Chào Hoàng, hồi sáng mình đã gặp nhau rồi phải không. - Ngân nói.
-Con và Hoàng học chung lớp đó cô.- Ngân nói với bà Lan.
-Thật vậy sao, trùng hợp thế. Vậy Ngân Giang cũng học chung lớp với 2 đứa rồi.- Bà Lan nói với vẻ ngạc nhiên thích thú.
-Vâng.
-Vậy cháu dắt bạn lên lầu chơi và tham quan đi. Để cô và cô Diệp tâm sự ở đây được rồi. Dì Nguyệt, chuẩn bị đồ ăn, nước uống cho tôi va tụi nhỏ nhé. Bà Lan nói.
-Dạ.
Ngân dẫn tôi lên lầu. Đúng như những gì tôi dự đoán, từ khi biết tôi là ai, " Venus " tỏ ra rất thân thiện. Thật lòng mà nói, tôi chẳng thích tính đó của cô ta, nhưng vẫn thích khi được thân thiết với cô ta hơn. Bước chân lên cầu thang, tiếng dương cầm nghe càng gần hơn và du dương hơn. Tiếng dương cầm càng lúc càng gần. Tôi đoán người đang chơi bản dương cầm này chắc là đang rất buồn, vì điệu nhạc buồn kia dường như đã bộc lộ hết tâm trạng của chủ nhân. Tôi dừng lại trước một căn phòng, tiếng đàn dương cầm phát ra từ đó. Nhưng thật kì lạ, cách cửa phòng đó khác hẳn với những cánh cửa phòng còn lại. Nó không phải được làm bằng gỗ đắt tiền, mà nó được làm bằng kính, một loại kính trong suốt có thể nhìn thấy bên trong. Một cô gái ngồi bên chiếc đàn dương cầm, đôi bàn tay thon dài đang lướt nhanh nhưng thật nhẹ nhàng trên những phím đàn. Cô gái đẹp không thua gì " Venus ". Nhưng nhìn " Venus " sống động bao nhiêu thì cô gái này lặng lẽ bấy nhiêu. Đôi mắt đen đượm buồn như ẩn dấu hàng ngàn giọt lệ được giấu sau mái tóc nâu vàng dài hình chiếc lá. Mái tóc che khất một phần gương mặt của cô gái. Nhưng vẫn làm cho người ta đoán được đây là một cô gái trầm lặng, mỏng manh và yếu đuối. Nhìn cô gái, tôi thấy tim mình đập nhanh một cách khác thường... Tôi không hiểu vì sao, nhưng tôi nghĩ hình như ông trời đã đem hết tất cả sự dịu dàng và nhẹ nhàng để tặng riêng cho cô gái này.
-Kệ nó đi. Đừng để ý nó làm gì. Nó không rời cái đàn piano đó đâu. Vào phòng mình chơi đi.- Ngân lên tiếng và kéo nhanh tôi vào phòng.
-Ngân Giang phải không ? - Tôi hỏi Venus
-Uhm.
-Tại sao cô ấy cũng học chung lớp với mình mà sáng nay mình không để ý thấy cô ấy vậy nhỉ. Chắc có lẽ mình đã quá chú ý đến " Venus " nên không hề nhìn thấy cô ấy.- Tôi nghĩ.
-Sao phòng của Ngân Giang lại để cửa kính vậy. Mấy phòng khác đâu có vậy.- Tôi tò mò hỏi.
-Để nó khỏi tự tử thôi mà. Venus trả lời tỉnh như không.
-Tự tử ? Tại sao ? - Tôi ngạc nhiên hỏi.
-Chẳng sao hết, ai biết nó nghĩ gì. Đi hỏi nó đó. Đừng hỏi mình.- Giọng " Venus ' đã có vẻ khá bực bội.
Tôi chợt nhớ là " Venus " không thích ai hỏi hay nhắc đến Ngân Giang. Tôi cũng không hỏi thêm nữa. Hai người ngồi nói chuyện trong phòng, nhưng tâm hồn của tôi thì dường như đang hướng về căn phòng kính cùng với tiếng dương cầm du dương và cô gái có guơng mặt buồn kia. Nói chuyện một hồi, tôi nhận thấy " Venus " không quá kiêu kì, cô ta nói chuyện rất vui và thậm chí cũng rất ngây thơ. Nhưng điều gì đã làm cho 2 cô gái xinh đẹp này khác lạ đến thế.
-Cô ơi ! Bà chủ gọi 2 cô xuống lầu.- Giọng người giúp việc.
Tôi cùng Ngân rời khỏi phòng. Tôi vẫn nhìn vào căn phòng kính khi đi ngang qua nó. Tôi chợt giật mình khi nhìn thấy cửa sổ của căn phòng được chắn ngang, chắn dọc bởi những thanh sắt. Đã có chuyện gì xảy ra trong ngôi nhà này, với cô gái đó, với " Venus ". Tại sao cô gái đó có đầy đủ tất cả mọi thứ mà người khác mong muốn: sắc đẹp, giàu sang... nhưng lại muốn tự tử. Sao cô ấy giống như đang bị giam lỏng trong căn phòng kính đó.... Có quá nhiều câu hỏi hiện lên trong đầu tôi. Từ ngày bước chân vào ngôi trường này, cuộc sống bình thường của tôi dường như đã thay đổi hoàn toàn. Tiếng dương cầm vẫn du dương, ngân nga không dứt.
Tôi và mẹ đã rời khỏi nhà của cô Lan và về đến nhà từ bao giờ. Tôi thấy mệt, tôi đi ngủ sớm, trong đầu hiện lên rất nhiều hình ảnh, nhiều sự việc, nhiều câu hỏi... mà không thể định hình đó là gì. Tôi chỉ biết, một cảm giác rất lạ đã xâm chiếm lấy tôi sau khi nhìn vào căn phòng kính đó. Tôi thiếp đi trong giấc mơ....
Part 6
Tôi gửi xe, bước vào trường. Bỗng một chiếc Mercedes màu đen mới toanh đậu trước cổng trường, người tài xế bước nhanh xuống mở cửa xe. Hai cô gái bước ra. Một là " Venus ", người còn lại không ai khác chính là Ngân Giang-cô gái trong căn phòng kính. " Venus " bước đi rất tự tin và kiêu hãnh. Nhưng cô gái đi bên cạnh thì luôn im lặng với đôi mắt như đang nhìn về phía xa xăm nào đó. Thấy tôi, " Venus " liền gọi với giọng mừng rỡ:
-Hoàng. Tới sớm vậy. Bây giờ Venus đã thân thiện hơn với tôi rất nhiều.
-Uhm. Tới sớm định rủ mọi người đi ăn sáng. -Tôi đáp nhưng mắt lại hướng về phía Ngân Giang.
-Được đấy, Ngân cũng chưa ăn gì.
-Đi chung nha.- Tôi nói với Ngân Giang.
Cô gái không cười, không nói, chỉ lắc đầu rồi lặng lẽ bước đi.
-Mày làm ơn ở yên trong trường, đừng làm gì để liên lụy đến tao nữa nha. - Ngân nói với theo.
-Vậy... làm sao với Giang đây.
-Kệ nó đi. Đừng để ý.
Tôi cảm thấy rất ngạc nhiên nhưng không hỏi, vì tôi biết có hỏi, Venus cũng sẽ không nói. - Gọi Vy và Trúc đến luôn nha. - Tôi nói.
-Uhm. Venus bấm phone và gọi cho hai người. Một lát sau, họ ra tới. Ngay khi nhìn thấy Trúc, mặt tôi bỗng nhiên đỏ lên. Tôi nhớ tới chuyện hôm qua.
-Hôm qua mình trả công cho Hoàng vậy đủ không ? Không đủ, hôm nay mình trả thêm nha.- Trúc lém lỉnh nói.
-Không, không cần, đủ lắm rồi, không cần nữa.- Tôi trả lời rối rít.
-Trả công chuyện gì vậy. Vy và Venus đồng thanh hỏi.
-Không, không có gì- Tôi xua tay gạt bỏ.- Thôi ăn đi, kẽo trễ giờ.
Mọi người ngồi ăn. tôi lặng lẽ quan sát từng người, nhưng lại không dám nhìn Trúc vì tôi sợ mình lại đỏ mặt. Hình như khi ăn, chiếc miệng móm của Venus xinh đến kì lạ. Tôi là người trả tiền, đơn giản vì tôi thích thế. Mọi người cùng vào trường.
-Venus. Chưa vào trường mà không lo giữ " búp bê " sao. Coi chừng có chuyện gì xảy ra, lại bị đuổi ra khỏi nhà nữa đấy.- Giọng Tịnh Nhi vang lên đầy vẻ châm chọc.
-Nói gì đó.- Venus không giấu được sự tức giận.
-Nhắc nhở bạn đừng quên vai trò " bảo mẫu " của mình thôi mà.- Nhi vẫn tiếp tục.
-Im đi...- Venus hình như đã tức giận thật sự.
Tịnh Nhi cười như để chọc tức thêm Venus, rồi quay lưng bỏ đi. Venus cũng tách khỏi chúng tôi, cô bước nhanh hơn. Hình như đang đi tìm " búp bê ". Gần đến lớp, tôi đi gần Trúc và hỏi nhỏ:
-Món quà đó.... của Trúc phải không?
-Hả ? Món quà gì ? - Trúc hỏi lại với gương mặt ngơ ngác và hiền lành như hoàn toàn không biết chuyện gì đã xảy ra.
Nhìn vào đôi mắt nâu to tròn đầy thánh thiện đó, tôi không nỡ hỏi tiếp. -Không gì, không gì đâu. Đừng bận tâm.
Tôi vào chỗ ngồi. Không thấy Venus, cũng không hề thấy Ngân Giang.
-Sắp có chuyện xảy ra nữa cho xem.-Tịnh Nhi nói.
-Chuyện gì vậy ?- Tôi hỏi.
-Lát nữa sẽ biết.
Dứt lời thì Venus bước vào với vẻ mặt vừa lo lắng, vừa tức giận. Tiến lại gần Vy. Venus nói:
-Nó biến mất nữa rồi. Giúp tao tìm nó đi.
Vy đứng dậy và đi cùng với Venus. Thấy hai người đi chung với nhau, hình như đã quá quen thuộc với chuyện này, Trúc cũng tự động đứng lên đi theo hai người. Tôi nhìn theo bước của ba cô gái, lòng thấy điều gì đó bất ổn. Tôi đứng dậy, chạy theo ba người.
-Tìm Ngân Giang phải không. Mình giúp nhé.- Tôi nói.
-Uhm. Giúp Ngân đi. Đây là lần đầu tiên tôi thấy Venus nói như năn nỉ.
Cả 4 người chia nhau ra tìm. Tôi chạy lướt nhanh qua phòng y tế. Bỗng nhiên tôi cảm thấy ai đó quen quen. Tôi chạy ngược trở lại đưa mắt nhìn vào phòng. Quả đúng như vậy, người đang ngồi trong đó là Ngân Giang. Lúc tôi bước vào cũng là lúc Ngân Giang đứng đậy, định bước ra.
-Bạn không sao chứ. Có chuyện gì vậy. Tay bạn sao thế ? - Tôi hỏi .
Ngân Giang không trả lời, chỉ lắc đầu. Tôi vội hỏi cô y tá trong phòng thì mới biết thì ra mấy bạn nam trong trường chạy giỡn đã va phải Giang khi cô đi trên cầu thang, nên đã bị thương ở tay phải. Tôi vội vã chạy theo và gọi cho ba người kia biết tình hình của Ngân Giang. Tôi không gọi, cũng không đi bên cạnh Ngân Giang, chỉ lặng lẽ đi sau cô. Nhìn cánh tay phải bị thương của Ngân Giang, tôi thấy lòng mình chợt đau nhói.... Ngay cả bản thân tôi cũng không hiểu tại sao. Ngân Giang vẫn vậy, cô lặng lẽ bước đi không nói gì...
-Mày làm gì thế, có đi đâu, bị gì thì cũng phải nói cho người ta biết chứ. Đừng chơi trò mất tích để người khác phải lo lắng đi tìm như thế chứ.- Venus la lên.
-Ngân Giang đang bị thương mà. Với lại đã tìm ra được bạn đó rồi mà.- Tôi nói như muốn chấm dứt mọi chuyện.
Ngân Giang vẫn im lặng, cô bước về chỗ ngồi, chỗ gần cửa sổ bên trái, đối diện với tôi, nhưng lại khuất tầm mắt của tôi. Thì ra đây là một trong những lý do mà tôi không nhìn thấy cô. Ngân Giang lặng lẽ nhìn ra cửa sổ, đôi mắt buồn vời vợi như muốn khóc. Không biết cô đang nghĩ gì, nhưng hình như rất xa xăm, rất mông lung.
Một ngày học lại trôi qua. Tôi ra về. Hôm nay dường như bình yên hơn hôm qua... Tôi nghĩ như vậy. Tự nhiên tôi muốn ra ngoài cho khây khoải. Tôi chạy một vòng quanh biển. Biển Nha Trang dường như thật đẹp...
-Hoàng- Tiếng gọi của ai đó bên cạnh làm tôi ngạc nhiên quay lại. Chiếc @ màu trắng chạy sát bên cạnh tôi. Thì ra là Quỳnh Vy.
-Đi đâu vậy.- Vy hỏi.
-Dạo biển thôi.
Ngồi đằng sau Vy là một cô gái nữa. Cô gái này cao không thua gì Vy, còn nếu nói về vẻ đẹp thì cô ta 10, Quỳnh Vy chỉ có 9. Tối nay nhìn Quỳnh Vy và cô gái đó trang điểm trông rất đẹp. Nhìn cô ta, tôi liên tưởng đến nữ diễn viên nổi tiếng của Trung Quốc, Lâm Thanh Hà.
-Chào bạn, sao bạn " đẹp trai " quá vậy. Tên mình là Trịnh Phương Uyên. Bạn tên là Lâm Bảo Hoàng phài không. Mình có nghe Vy nhắc tới. Bạn của Vy, mình đều đã biết mặt hết rồi, chỉ trừ bạn. Cuối cùng đã gặp, hân hạnh, hân hạnh.
-Trời, cô gái này còn " tự nhiên " hơn cả Quỳnh Vy nữa. Tôi nghĩ.
-Bạn thân của mình đó. Tính nó rất dễ thương, nhưng thương hỗng dễ, mà dê có thưởng đó. - Vy chọc.
-Hai người định đi đâu chơi vậy.- Tôi hỏi.
-Không, tụi mình đi diễn. Tối nay có show. Quên giới thiệu với bạn tụi mình là người mẫu nghiệp dư. Phương Uyên còn là ca sĩ nữa đó.- Vy nói.
-Rảnh không, đi coi tụi này diễn đi.- Uyên rủ.
Tôi cũng tò mò không biết hai cô bạn nay như thế nào, nên lập tức đồng ý đi theo. Ba người bước vào trong club lớn nhất ở Nha Trang.
-Hoàng ngồi nha, coi tụi này diễn rồi vỗ tay ủng hộ giùm nha. Bây giờ tụi này phải vào trong chuẩn bị.- Uyên nói
Tôi ngồi xem bạn mình diễn. Hai cô gái đều rất đẹp và rất pro. Đặc biệt là Phương Uyên, khi cô hát, tôi cảm giác như một Mỹ Tâm thứ hai. Nhưng hình như điểm đặc biệt ở cô gái này chính là khả năng bắt chước giọng hết sức hoàn hảo. Tôi nhận ra điều này khi nghe cô hát bài của Phương Thanh và Cẩm Ly. Tôi mua 2 bóa hoa thật đẹp và tặng cho 2 người coi như là để " ủng hộ ". Hết show diễn, cả ba cùng đi ăn với nhau. Lúc này tôi mới biết thật ra nhà Uyên rất nghèo, ngoài đi học, mỗi khi có show, Uyên đều đi để kiếm thêm tiền phụ giúp gia đình. Không như Vy, Vy đi diễn vì cô thấy thích nghề người mẫu này, đơn giản chỉ vì được trang điểm đẹp và diện đủ thứ. Nhưng Vy không bao giờ lấy tiền lương hết, mỗi lần như vậy cô đều đưa nó cho Uyên, vì muốn giúp bạn.
Lúc về, Uyên nói :
-Mày đi một mình đi, tao đi chung xe với Hoàng.
Rồi cô nhảy ngay lên xe tôi không chút do dự. Hai xe chạy song song, mọi người nói chuyện rất vui, bỗng Uyên vòng tay ôm lấy eo tôi, rồi dựa hẳn vào tôi. Thân thể ấm và mềm mại cùng mùi nước hoa của Uyên làm tim tôi bất chợp đập nhanh hơn.
-Ấm quá, ôm bạn thế này thích thật. - Uyên nói, giọng rất vui.
Tôi không nỡ đẩy cô ra. Tim tôi đập nhanh hơn trước lời nói đó của Uyên. Đưa Uyên về đến nhà, căn nhà nhỏ chỉ bằng khoảng cái phòng khách nhà tôi. Bước xuống xe, bỗng Uyên đưa tay ôm lấy mặt tôi, kéo xuống và... hôn... Nụ hôn này nồng nhiệt và cháy bỏng hơn nụ hôn của Trúc.... Tôi cảm thấy như đang đi trên mây trước nụ hôn say đắm đầy bất ngờ đó. Uyên bất chợp buông tôi ra và cười...
-Cảm ơn về bóa hoa. Good bye, my love.- Uyên nói rồi đi vào nhà, không quên chào cô bạn thân của mình.
Khỏi nói cũng biết mặt tôi bây giờ đang đỏ như thế nào. Sao cuộc sống của mình đang bị vây quanh bởi những cô gái thế này.
-Nó đùa thôi. Đừng lo.- Vy nói như an ủi.
Có thật là cô ta chỉ đùa thôi không. Nếu cô ta chỉ đùa thôi thì tốt. - Tôi nghĩ.
-Với ai, Uyên cũng đùa vậy hả, bao gồm cả Vy phải không ? Tôi hỏi để tự trấn an mình.
-Không. Hoàng là người đầu tiên. Vy nói.
Tôi nghe như sét đánh ngang tai. Đưa Vy về nhà, lúc này tôi mới biết thì ra cô " người mẫu Tây Phương " này ở cách nhà mình chỉ có.... một bức tường....
Part 7
Tôi rất bất ngờ trước khám phá mới này. Mặc dù đã dọn đến đây 2 tuần, đi ra, đi vào, nhưng sao tôi chưa hề thấy cô " người mẫu Tây Phương " này nhỉ. Trái đất thật tròn, và con người có những cuộc gặp gỡ thật tình cờ. Mỗi người trong bọn họ sẽ đóng vai trò gì trong cuộc sống của tôi... Khi còn ở Sài Gòn, tôi cũng có rất nhiều bạn, nhưng không đặc biệt như những cô gái ở đây. Ở những người này có điều gì đó rất bí ẩn, rất thu hút. Nhưng, sự xuất hiện của họ đã làm thay đổi cuộc sống của tôi chỉ trong vài ngày ngắn ngủi. Tôi muốn nghĩ cách giúp Phương Uyên. Hình như mẹ đang cần người bán hàng cho cửa tiệm thời trang ở đây thì phải. Nghĩ một hồi, tôi lại nghĩ đến nụ hôn say đắm của Uyên. Cô nàng thật biết đùa... Tôi ngủ thiếp đi lúc nào không rõ...
Tôi chuẩn bị dắt xe ra cổng thì nhận được tin nhắn của Vy. " Vy chuẩn bị xong hết rồi, Hoàng đi học chưa, mình đi chung nha. Hoàng muốn đi xe của ai ".- " Hoàng qua đón Vy liền đây ".
Hai người đi chung xe. Vy không như Uyên, cô ngồi cách xa tôi một chút, và dĩ nhiên là...không hề ôm tôi. Vy nói chuyện rất thân thiện, nhưng tôi phát hiện cô nàng này chỉ biết nói, chứ chẳng biết suy nghĩ và cô nàng rất dở trong việc thể hiện cảm xúc của mình. Là chị cả trong nhà, Vy được mua cho những đồ mới nhất, đắt tiền nhất. Nhưng cô nàng bị " sai " nhiều nhất, và đặc biệt là phải luôn chiều lòng cậu em út " quý tử " của gia đình mình. Gần đến trường, tôi thấy bóng ai như " thiên thần ", cô đang đi hướng ngược lại với chúng tôi, hình như đi sau lưng cô là anh chàng " mọt sách " Thanh Tùng-người ngồi sau lưng tôi thì phải. Tôi chạy lại gần.
-Trúc, định đi đâu vậy, sao lại phải đi bộ thế ?
Trúc quay lại, cố cười, nhưng đôi mắt gần như muốn khóc kia đã phản bội lại chủ nhân của nó.
-Định đi kiếm gì đó ăn thôi, đi chung đi.- Trúc cố trả lời thật bình tĩnh.
Hình như anh chàng mọt sách đã rẽ sang hướng khác từ bao giờ.
-Lại cãi nhau nữa sao.- Vy hỏi
-Không. Hết rồi. Mọi thứ đã chấm dứt rồi. Kết thúc từ tối hôm qua... Trúc nói, giọng buồn như muốn khóc.
-Sao đến nỗi phải thế này... - Vy có vẻ rất lo lắng.
.... Trúc im lặng, không nói gì, cô quay lưng bỏ đi. Cả tôi và Vy đều không nói gì thêm, cũng không níu giữ cô lại. Vy thở dài.
-Nó lại sẽ gây ra chuyện nữa thôi....
-Chuyện gì ? Sao phải gây ra chuyện ?- Tôi hỏi.
Bây giờ, tới phiên Vy im lặng. Mọi việc hôm nay vẫn bình thường, chúng tôi vẫn ăn chung, chỉ là hôm nay thiếu vắng " thiên thần ", và dĩ nhiên là chẳng bao giờ có mặt " búp bê ".
Buổi tối, tôi nhận được điện thoại của Vy :
- Đi club không ?
-Hôm nay có show sao ?
-Không, hôm nay không đi coi show, mà đi...kiếm người. Ah, không, đi cứu người.
-Hả ? Cứu ai, sao phải cứu ?
-Trúc...
-Trúc ?, Trúc bị gì, có chuyện gì với nó vậy ?
-Không, không phải cứu nó, mà là đi cứu... những người bị nó...hành hạ để giải khoay...
-Ok, đi liền đi.
Tôi đoán được lý do tại sao Trúc buồn, chắc chắn có liên quan đến anh chàng mọt sách kia. Nhưng tại sao Trúc lại hành hạ người khác để giải khoay thì tôi không hiểu. Dù nhà cô ta có thật sự giàu đến mấy, thì cô ta cũng đâu có quyền gì làm thế. Tôi vừa lái xe, vừa nghĩ ngợi. Lần này ngoài tôi với Vy, còn có thêm hai người con trai khác nữa. Họ khá đẹp trai, nhìn cũng rất " ngầu ". Sự có mặt của hai anh chàng này, theo lời Vy nói là " để cho an toàn ". Chúng tôi đến một club khác club lần trước, club này có vẻ xô bồ hơn, phức tạp hơn, và nhiều dân " choai choai ", mắt xanh, mắt đỏ, bụi đời và chịu chơi hơn. Nhưng dù sao đi nữa thì nó cũng chẵng làm tôi ngạc nhiên vì nếu so với club ở Sài Gòn, thì nó vẫn chưa là gì. Bước vào trong, tôi khá bất ngờ... dân chơi " thuốc " nhiều hơn tôi tưởng.
-Tìm Trúc lẹ đi.- Vy nhắc.
Tôi nghĩ " thiên thần " chắc chỉ chán đời rồi ngồi đâu đó ở quầy bar uống rượu. Chắc chỉ " hành hạ " mấy người nhân viên ở đây mà thôi. Nên tôi chỉ đi dọc theo mấy bàn rượu để tìm, nhưng không thấy bóng dáng " thiên thần " đâu cả. Bỗng tôi nghe tiếng huýt gió, vỗ tay la hét vang trời cùng những từ hết sức khó nghe. Đám đông đang bu vây quanh lại một chỗ. Linh cảm gì đó không hay, tôi chen vào. Một cô gái trông thật sành điệu hết mức đang nhảy cùng với 3 anh chàng. Nhưng họ nhảy... " dơ " hết sức có thể. Tôi cảm thấy khó chịu và quay lưng đi. Nhưng, tôi bỗng khựng lại. Tôi quay ngoắc người lại nhìn cho rõ cô gái đó. Trời ơi ! Tôi thật chẳng dám tin vào mắt mình. Đó không ai khác chính là " thiên thần ". Là " thiên thần " thật sao, là cô ta thật sao... " Thiên thần " ăn mặc cực kì " thiếu vải ", quan trọng hơn là tôi biết cô đã chơi " thuốc ". Tôi đứng chết trân, không biết phải làm gì. Mọi việc vượt quá sức tưởng tượng của tôi... Vy chạy đến bên tôi từ lúc nào. Cô la to : " Kéo nó ra nhanh lên. "
Lúc này tôi mới hoàn hồn, cùng Vy chạy vào chỗ " thiên thần ". Tôi đẩy mạnh 1 người con trai ra. Vy nhanh chóng kéo tay của Trúc ra. Hình như còn say " thuốc ", Trúc dằn mạnh, gạt tay Vy ra thật mạnh.
-Cút đi, không có chuyện của mấy người.- Trúc gào to.
-Người ta không muốn đi mà mấy cưng. Thôi, hay là mấy em vào nhập bọn với tụi anh luôn đi.- Một trong ba thằng nhóc nói to.
Tiếng nhạc dập càng lúc càng to. Nhìn Trúc rũ rượu, tôi vừa giận vừa thương. Nhưng cơn giận của tôi đã bừng lên trước những lời nói xấc xược đó của những thằng nhóc choai choai cỡ 15, 16 tuổi, thậm chí có thể nhỏ hơn.
BỘPPPPPPPPPPPPPPP. .......... Tôi tung một cú đá như trời giáng vào ngực thằng nhóc đó, nó ngã nhoài. Thật ra, từ bé tôi đã học Taekwondo và Judo, nên chắc chắn cả ba thằng nhóc này đều không xứng là đối thủ của tôi. Thấy thằng bạn mình ngã, hai thằng nhóc kia lao tới. Quỳnh Vy la lên, mặt cô sợ thấy rõ. Một trong hai thằng đập bể một chai rượu rồi nhào đến phía tôi. Những chuyện này tôi đã gặp nhiều ở các club ở Sài Gòn rồi, nên chẳng có nghĩa gì với tôi. Tôi hét lớn : " Dẫn nó đi nhanh lên . Đợi gì nữa. ". Xô xát bắt đầu xảy ra, nhưng đã nói từ trước, tụi nó chẳng phải đối thủ của tôi. Lúc này hai người bạn của Vy cũng đã đến. Họ xông vào cho mấy tên kia một trận. Bảo vệ cũng đã ập đến. Quỳnh Vy la to :
-Chạy nhanh lên, bảo vệ tới, phiền lắm. Để hai người kia lo đi. Tụi mình chạy mau.
Chúng tôi chạy thật nhanh, nhưng đã muộn. Bảo vệ đã chận khắp nơi.
-Đứng lại. Quậy ở đây rồi tính chạy hả. Ở lại, đền tiền đi.- Bảo vệ nạt lớn.
-Tiền hả, tưởng gì chứ tiền thôi mà....-Trúc nói giọng run run vì say.
Cô bước loạng choạng và thọc tay vào trong ...áo ngực mình, móc ra mấy tờ giấy nhàu, vuốt lại cho thẳng, cô loạng choạng đưa cho mấy người bảo vệ. Tiền Đô, không phải là tiền Việt Nam... Trúc vừa cười vừa nói :
-Chưa đủ phải không. Đợi.. đợi tý nha... Rồi cô đưa tay rờ khắp người mình để tìm kiếm.
-Thôi, đủ rồi. -Quỳnh Vy nói.
-Tôi đưa bạn tôi về đây. Đủ thiếu gì, cứ nói với hai người đó. Quỳnh Vy đưa tay chỉ về phía hai người bạn của mình.
Chúng tôi kéo thật nhanh Trúc ra khỏi club. Trúc vẫn còn rất say. Cô ngã nghiêng lên, ngã nghiêng xuống, nhưng vẫn còn rất ngoan cố.
-Buông ra, tôi tự về được.
Vy níu thật chặc Trúc lại. Cô nói :
-Hoàng lái đi, để Trúc ngồi giữa. Vy sẽ ngồi sau giữ Trúc.
Vy chỉ đường. Tôi lái thật nhanh về nhà Trúc. Thân thể say mềm sặc mùi rượu thay vì mùi nước hoa của Pháp từ người Trúc đang dựa hẳn vào lưng tôi. Bất chợt tôi thấy buồn và đau lòng cho " thiên thần ". Sao cô ta lại có thể trở nên như vậy. Chẳng lẽ trên đời này thật sự không có thiên thần... Phải chăng bây giờ tôi đã nhìn thấy cái gọi là " ranh giới giữa thiên thần và... " mà Tịnh Quyên từng nhắc đến. Đã đến nhà Trúc. Ngôi nhà to đẹp không thua gì nhà tôi, nhưng đặc biệt là chỉ có Trúc và... một người giúp việc... không hề có bóng dáng của bất cứ ai khác....
PART 8
Tôi dìu Trúc vào nhà. Cô giúp việc chạy ra nói:
-Cô Trúc lại say nữa rồi. Để tôi đi pha ly nước giải rượu cho cô.
-" Lại say nữa ".. hình như việc này xảy ra thường xuyên với Trúc, và mọi người đã quá quen với chuyện này thì phải.- Tôi nghĩ.
Bỗng có tiếng phone vang lên. Là phone của Vy.
-Nhà có chuyện. Vy phải về gấp. Thằng em quý tử của Vy lại gây chuyện nữa rồi. Hoàng lo cho Trúc một mình được không ? -Vy nói
-Được. Vy về đi. Đợi Trúc ngủ rồi Hoàng sẽ về luôn.
-Uhm. Có gì cứ gọi cho Vy nha.
-Bye Vy, lái xe cẩn thận. Cần Hoàng giúp gì thì cứ gọi Hoàng nha.
-Ok.
Vy ra về, chỉ còn tôi với Trúc. Nhìn dáng vẻ Trúc như bây giờ, tôi thật rất lo lắng, không biết làm sao để giúp cô nàng. Bỗng Trúc chồm lên ôm lấy cổ tôi. Cô nàng vừa nói, vừa cười trong khi vẫn đang say.
-Bạn thích món quà đó chứ ? Bạn thật đáng yêu, còn khờ khạo nữa. Mình nói gì, bạn cũng tin sao.
Trúc vừa cười, cô áp sát tôi hơn.
-Bạn thích mình phải không. Vậy thích mình hấp dẫn như bây giờ, hay là ngây thơ như thiên thần hả. Nhưng bạn yên tâm, mình không làm bạn thất vọng đâu.- Nói rồi Trúc liền ôm hôn tôi.
Nhưng lần này không như lần trước, tôi đẩy mạnh Trúc ra.
-Làm gì vậy. Trúc say quá rồi đấy.
-Không phải bạn thích mình sao, làm bộ hoài. Hay là bạn còn muốn những điều hơn thế này. -Trúc nói, giọng đầy khiêu khích.
Bây giờ thì tôi đã thực sự nổi giận. Túm lấy tay của Trúc, tôi lôi cô ta đi tìm phòng tắm. Đẩy mạnh Trúc vào trong, tôi xả nước vòi sen ra thật mạnh và đẩy Trúc vào.
-Tắm rửa cho tỉnh táo đi. Rửa sạch cái đầu dơ bẩn của bạn đi.- Cố kiềm chế hết mức, tôi gằn giọng.
-Đồ bệnh. - Kèm theo câu chửi, Trúc ném thẳng chiếc ly vào tôi.
Xoảng....... Tôi né kịp, nhưng máu trong người tôi đã sôi lên hết trước thái độ ngang ngược của Trúc. Xưa nay, tính tôi vốn rất nóng. Không kìm được cơn giận, tôi xả nước trên bồn rửa mặt. Tôi lôi mạnh Trúc đi và.... nhấn đầu Trúc vào bồn nước.
-Vẫn chưa tỉnh sao. Còn chưa chịu tỉnh, thì để mình làm cho bạn tỉnh.
Trúc giãy giụa, hất tay tôi ra. Cô ngướcc mặt lên, thở gấp.
-Bạn là cái thá gì mà dám đối xử với mình như vậy. Không ai dám làm như vậy với tôi hết.
-Đúng rồi. Không ai dám làm vậy với cô hết, nên cô mới thành ra thế này đây chứ gì.
Tôi lao đến, nắm chặt Trúc.
-Nhìn mình trong gương đi. Bây giờ cô giống cái gì hả. Có giống.... Tôi ngừng lại, vì ngay lúc đó, tôi đã định nói " có giống thiên thần không "
-Sao bạn lại phải như vậy chứ. Bình thường bạn đâu phải như vậy. Tỉnh lại đi.-Tôi hét lên.
Trúc hất mạnh tôi ra, cô té xuống. Trúc im lặng. Cô khóc.... Nước mắt đã bắt đầu rơi... Nhìn Trúc khóc, tôi đã bắt đầu hối hận trước những hành động của mình. Tôi sợ nhất là làm ai đó khóc, va rất sợ nhìn thấy người khác khóc.
Tôi ngồi xuống bên cạnh Trúc. Tôi thấy mình có lỗi.... Bỗng nhiên, tôi ôm Trúc vào lòng, thật chặt...
-Hoàng xin lỗi..... là lỗi của Hoàng....
Trúc không nói gì, cô ôm tôi thật chặt. Trúc khóc, khóc thật nhiều....
Tôi nhìn quanh phòng. Không có bất cứ tấm hình chụp nào của cô với gia đình. Lúc này người giúp việc mới bưng nước lên. Bà ta lên chậm hơn tôi tưởng. Tôi hỏi :
-Trúc không sống cùng ba mẹ sao ?
-Không, ông bà ly dị lâu rồi. Mỗi người mỗi nơi. Cô Trúc sống một mình ở đây, thỉnh thoảng chạy về nhà ba hoặc mẹ thôi. Cô Trúc cô đơn lắm.
-Bà Lục. Không có chuyện của bà, bà xuống dưới đi.- Trúc từ phòng tắm bước ra, cô nói.
Trúc đã tỉnh táo hơn nhiều. Cô ngồi xuống cạnh tôi.
-Xin lỗi....... Tôi và Trúc đồng thanh nói. Cả hai nhìn nhau cười phá lên.
-Muốn nghe chuyện của Trúc không. -Trúc hỏi.
Và Trúc bắt đầu kể. Thì ra ba mẹ cô đều là những người giàu có và thành công. Nhưng họ lấy nhau vì lợi ích công việc chứ không hề có tình yêu. Kết quả là chia tay. Trúc không được sống cùng với ai hết, vì cha cô đã có gia đình khác. Mẹ cô thì đi công tác quanh năm, chỉ có cô một mình trong căn nhà to lớn nhưng lạnh lẽo này. Tiền để trong tủ, Trúc biết mật mã, cô muốn lấy bao nhiêu thì lấy, muốn xài bao nhiêu thì xài, mẹ cô chẳng hề hay biết. Nhưng có thật sự là không hay biết không, hay là họ chẳng thèm quan tâm, có ít hơn hay nhiều hơn một chút cũng chẳng sao. Hay là họ cứ cố tình làm như vậy để cô con gái muốn làm gì thì làm, miễn sao không phiền đến họ. Từ nhỏ, Trúc luôn cố gắng học và ngoan ngoãn để cha mẹ có thể yêu thương cô. Nhưng họ chẳng hề để ý. Lớn lên, dù cho cố gắng thế nào, bao nhiêu, tất cả đều vô nghĩa. Và Trúc nghĩ đến những việc điên rồ hơn là...biến mình thành một cô gái ăn chơi, vì Trúc nghĩ biết đâu, bị ai đó bắt giam, cha mẹ sẽ đến đón cô, và họ sẽ thay đổi, sẽ yêu thương và quan tâm cô nhiều hơn. Ý nghĩ đó thật ngu ngốc, nhưng đủ để biết Trúc cô đơn và đáng thương đến chừng nào.
Trúc và Tùng yêu nhau đã hai năm, nhưng Tùng nhà nghèo, mặc cảm, lại quá yếu đuối, chẳng bao giờ chịu đấu tranh cho tình yêu của mình. Lúc nào cũng chỉ là Trúc quan tâm và chăm sóc cho Tùng. Nhưng Tùng thì không biết, không hề làm gì cho Trúc, cũng không biết quan tâm hay an ủi Trúc. Đã quá mệt mỏi, Trúc quyết định chia tay.
Câu truyện kết thúc. Trúc có vẻ tươi tỉnh hơn.
-Có người tâm sự, lòng nhẹ hơn rất nhiều.- Trúc cười và nói.
-Lần sau đừng hành hạ bản thân hay làm những điều ngu ngốc như vậy nữa nha. Trúc làm mọi người rất lo lắng đấy, biết không. Vẫn có nhiều người ở bên cạnh và yêu thương Trúc mà.
-Mọi người ? Là những ai ?- Trúc tinh nghịch hỏi.
-Vy nè, Venus nữa, và cả...- Tôi ngập ngừng.
-Cả Hoàng nữa phải không ? Hoàng có quan tâm, lo lắng cho Trúc không ? Trúc kê sát mặt mình vào mặt tôi và hỏi.
-Có chứ. Nhưng hồi nãy Hoàng hơi nóng, làm Trúc đau. Hoàng xin lỗi...
-Không sao... Trúc... hôn Hoàng , được không.
... Tôi im lặng, ngập ngừng....
-Không... nhưng... Hoàng sẽ hôn Trúc...
Trúc cười, cô nhắm mắt, chờ đợi. Bây giờ, Trúc thật sự là một thiên thần. Tôi lặng lẽ hôn lên đôi mắt xinh đẹp và ngây thơ đó....
Trúc mở mắt, cô ngạc nhiên hỏi :
-Hết.... rồi sao.
-Uhm. Trúc là bạn của Hoàng mà. Từ bây giờ, chúng ta sẽ là bạn thân của nhau nhé. Hoàng sẽ luôn ở bên cạnh Trúc.
Trúc im lặng. Cô đưa tay lên vuốt nhẹ má tôi.
-Hoàng là người rất tốt. Nếu Trúc gặp Hoàng sớm hơn, nếu người Trúc yêu ngay từ đầu là Hoàng, có lẽ mọi việc đã tốt hơn, và Trúc sẽ không phải đau khổ như bây giờ. Hoàng có biết, Hoàng rất đáng yêu không. Ai có được tình yêu của Hoàng, người đó chắc chắn rất hạnh phúc.
-Hoàng không tốt như vậy đâu.- Tôi phủ nhận lời khen của Trúc. Mặc dù tôi rất xúc động trước lời nói đó, tim tôi đập nhanh hơn...
Đưa tay đắp mền cho Trúc. Tôi vuốt nhẹ tóc cô.
-Hoàng về. Trúc ngủ ngon nha. Đừng suy nghĩ, đừng buồn gì hết, mọi việc qua rồi.
-Tạm biệt Hoàng.- Trúc nói, nhưng giọng lưu luyến chưa muốn rời.
Tôi lái xe đi mà trong lòng nghĩ ngợi miên mang. Không biết nhà của Vy đã xảy ra chuyện gì. Cô ta bây giờ ra sao. Ẩn dấu sau gương mặt thiên thần của Trúc là cả một nỗi cô đơn và buồn bã. Vậy phía sau đôi mắt buồn thăm thẳm kia là một câu chuyện như thế nào. Tôi bỗng thấy nhớ hình ảnh cô đơn và lặng lẽ của Ngân Giang... nhớ... da diết....
PART 9
........... Ngày hôm sau, Chủ Nhật............
Gặp mẹ ở phòng khách. Tôi liền nói
-Mẹ. Tiệm chúng ta còn cần người không. Con có nhỏ bạn đang muốn tìm việc làm. Nhỏ đó xinh lắm, làm người mẫu cho tiệm thời trang của mẹ được đấy. Giúp bạn con nha mẹ.
Tôi vừa nói, vừa cười khoe chiếc răng khểnh. Đây là " chiêu " lợi hại nhất của tôi mỗi khi muốn xin mẹ điều gì. Và dĩ nhiên, mẹ tôi đồng ý ngay tức khắc.
-Nhưng nó phải đi học. Ngày nào nó rãnh nó mới ra làm được không, mẹ ? Tôi hỏi như... bắt buộc.
-Được thôi. Con gái cưng.
Thế là xong, tôi lên phòng gọi ngay cho Uyên. Chuông reo mãi mà không thấy ai bắt. Tôi đành phải nhắn tin cho Uyên
-Gọi cho Hoàng khi rãnh nha. Tiệm của mẹ Hoàng cần người làm. Ưu tiên đặc biệt mọi thứ cho Uyên đấy.
Chủ Nhật mà ở nhà thì chán lắm. Tôi bắt phone gọi cô bạn " hàng xóm "- Quỳnh Vy. Chuông reo. Lại chẳng ai bắt máy. Thật kì lạ, mọi người rủ nhau chơi trốn tìm hết rồi sao. Tôi chạy qua nhà bên, bấm chuông. Một con nhóc ăn mặc " mát mẻ " ra mở cửa.
-Kiếm ai ?- Con nhóc hỏi trống không.
-Quỳnh Vy có nhà không em ?
-Đi rồi.
-Em là em gái của Vy phải không ? Biết chị Vy đi đâu không em ?
-Đi với bà Uyên rồi.
-Ủa, vậy sao chị gọi mà không thấy ai bắt phone.
-Chị tui để quên phone ở nhà rồi. Còn bà Uyên, nhà bây giờ còn không có ở, nói gì đến phone.
-Hả, sao vậy ?
-Ai biết, đợi bà Vy về hỏi đi. Chào nha. Con nhỏ nói xong liền ngáp và đưa tay đóng sầm cách cửa lại.
-Con nhóc này, khác xa chị của nó.-Tôi nghĩ.- Mà không biết hai nhỏ kia đi đâu rồi ta. Sao có nhiều chuyện xảy ra quá vậy. Tôi thở dài. Dắt xe ra, tôi đi dạo quanh phố. Tôi dừng lại trước một cửa tiệm bán đàn piano. Tôi không rời mắt được chiếc đàn piano màu trắng tuyệt đẹp. Từng phím đàn thật êm ái làm cho ngay cả người không hề biết chơi đàn như tôi cũng bị cuốn hút. Tôi quyết định mua nó dù...chẳng biết để làm gì. Đúng lúc ấy, chuông điện thoại vang, một số lạ.
-Alo.
-Hoàng. Vy nè, rảnh không ? Đi uống nước nha.
-Ok. Hoàng cũng đang tìm Vy nè. Điện thoại của ai vậy. Có Uyên ở đó không ? Hoàng có chuyện muốn nói với Uyên.
-Có, Uyên cũng ở đây. Điện thoại công cộng đó. Vy quên phone rồi.
-Ok. Ở đâu, Hoàng tới liền.
10 phút sau. Ba người gặp nhau. Nhìn Uyên rất buồn và tiều tụy, không sôi nổi và...cuồng nhiệt như ngày đầu tiên.
-Có chuyện gì vậy Uyên ? Uyên xanh xao quá.- Tôi hỏi.
-Uyên có chút chuyện, Hoàng giúp Uyên được không.- Uyên nói ngay vào vấn đề.
-Nó có chuyện, cần người giúp. Tự nhiên trong những lúc này, Vy nghĩ ngay đến Hoàng. -Vy nói.
Với cô nàng không biết nói chuyện, không biết biểu lộ cảm xúc như Vy, thì câu nói đó chính là một lời khen mà cô nàng giành cho tôi.
-Có chuyện gì vậy, nói đi. Hoàng nhất định sẽ làm hết sức mình.
-Uyên cần kiếm nhà để ở. Mà không, chỉ định kiếm một phòng để thuê thôi.
-Tại sao phải thuê phòng. Nhà Uyên đâu, sao không ở ?
-Nhà Uyên...
-Đừng lo, kể đi. Hoàng là người rất tốt và đáng tin. - Vy động viên Uyên.
Uyên kể tôi nghe về gia đình cô. Nhà nghèo, mẹ cô, làm lụng cực khổ, để dành tiền. Nhưng bao nhiêu tiền để dành đều không đủ để ba cô uống rượu, đánh bạc. Không có tiền thì đánh chửi cô và mẹ. Thậm chí cả tiền đi show của Uyên cũng bị lấy để đánh bạc. Mẹ cô thì nghe lời người ta chơi huê, hụi gì đó, nhưng bị người ta giựt hết tiền. Bây giờ mẹ cô bỏ đi đâu cũng không biết, đã cố gắng tìm mấy ngày nay mà không thấy tông tích. Ba cô lại say xỉn tối ngày, đánh chửi om sòm. Ông bắt cô bỏ học để đi làm kiếm tiền. Không thể chịu đựng nổi nữa, cô quyết định bỏ nhà đi, nếu còn sống ở đó, không bị đánh chết thì cũng bị đói chết.
Tôi im lặng nghe từ đầu đến cuối, tôi thấy buồn và đau xót cho số phận của Uyên. Một cô gái thật đẹp, rất có tài năng, có ý chí vươn lên trong cuộc sống. Nhưng hình như ông trời chưa nhìn thấy nỗi đau của cô gái này để mang lại hạnh phúc cho cô, hay...ông trời đã lãng quên số phận của cô gái này. Tôi thở dài.
-Nhà thì đâu cần phải kiếm, nhà mình dư phòng, Uyên tới ở nhà mình đi. Đừng ngại, nhà chỉ có mình và mẹ, ba mình đi công tác quanh năm, lâu lâu mới về.... Giọng tôi trầm xuống khi nhắc đến ba tôi....
-Thật không ? Vậy hay quá. Cám ơn Hoàng. Hàng tháng Uyên sẽ đi làm rồi gửi tiền nhà cho Hoàng nha.
-Tiền bạc gì chứ. Tới ở thôi, còn nhắc đến tiền bạc là Hoàng sẽ không đồng ý để Uyên ở đâu đó.
Uyên im lặng.... Cô ngại...
-Thôi, mỗi tháng dắt Hoàng đi ăn một bữa " thịnh soạn " là được. -Tôi an ủi.
-Mặt Uyên vui lên nhiều. Nhưng không thể ở không như vạy được...- Uyên ngập ngừng...
-Thôi, chuyện đó để sau đi. Hoàng sẽ nói với mẹ Hoàng. Lấy hay không, là tùy thuộc ở mẹ Hoàng. Ok chưa.
Uyên cười thật tươi và rạng rỡ. Tự nhiên tôi cũng thấy vui lây.
-Ah, còn nữa, tiệm mẹ Hoàng cần người làm thêm đó. Mẹ đã ưu tiên đặc biệt cho Uyên. Cứ vừa đi học, vừa đi làm.
Mắt Uyên rưng rưng vì cảm động.
-Hoàng tốt quá....
-Thấy chưa, mình đã nói mà. Hoàng rất tốt.- Vy nói như " kể công "
-Vy cũng rất muốn Uyên về ở nhà Vy, nhưng thằng em trai của Vy, với lại nhà Vy hơi phúc tạp, nên... Vy ngập ngừng giải thích.
Thât ra, Vy không cần giải thích, tôi cũng biết, vì sáng nay đã được chứng kiến cô em ruột của Vy rồi. Tôi dắt Uyên ra tiệm của mẹ. Mẹ vừa nhìn thấy Uyên là đã thích ngay.
-Tuyệt quá, con gái cưng, bạn con là mẫu người lý tưởng cho tiệm chúng ta đấy.
-Con cứ lấy đồ ở tiệm mặt thoải mái nhé, sẵn tiện làm người mẫu quảng cáo trang phục cho cô luôn.- Mẹ nói với Uyên.
-Con cám ơn cô.
Tôi kéo mẹ vào trong và....cười khoe chiếc răng khểnh lần nữa....
-Mẹ, tạm thời Uyên sống ở nhà chúng ta được không, tối về con sẽ giải thích sau. Nha mẹ, Uyên rất tốt, không việc gì đâu.
Mẹ nhìn tôi rồi nhìn Uyên lần nữa
-Con gái cưng của mẹ muốn gì mà không được chứ.- Mẹ cười
-Ôi, con yêu mẹ nhất, mẹ còn trên cả tuyệt vời.
Thế là Uyên dọn đến nhà tôi ở. Uyên ở một phòng cạnh phòng tôi. Nhà có thêm người...thật không đơn giản... dù Uyên chẳng làm gì, nhưng chính cái quá vô tư đến nỗi chẳng để ý gì của cô ấy mới... có chuyện.....
AAAAAAAAAAAAAAAAA...................... Tôi la lên......
Tôi lao nhanh ra khỏi phòng tắm, mặt đỏ hơn gấc. Lát sau, Uyên ra, lại gần tôi hỏi :
-Có chuyện gì mà la dữ vậy.
-Bạn....không bận gì....đứng đó....hỏi làm sao không la cho được.- Tôi ngập ngừng, lúng túng.
-Chuyện thường mà, có gì đâu. Người thấy là Hoàng mà, đâu sao. Uyên đã quen dần với cuộc sống ở đây, và trở lại vẻ lém lỉnh của mình.
-Lần sau, vào tắm hay thay đồ gì đó thì nhớ phải đóng cửa phòng tắm nha.- Tôi dặn mà mặt vẫn đỏ bừng.
-Đã đóng rồi mà, tự Hoàng mở ra đó thôi.
-Ah, không, nhớ phải khóa cửa. -Tôi lúng túng hơn.
-Nếu không thì sao....? Uyên kề sát mặt vào tôi.
-Thì....thì....
-Bà chủ gọi hai cô xuống ăn cơm đấy.- Tiếng cô giúp việc vang lên như một vị cứu tinh.
Tôi đứng bật dậy, đi nhanh ra khỏi phòng. Uyên cũng đi theo. Mẹ cũng rất thương Uyên, mẹ coi Uyên như con gái sau khi nghe tôi kể tất cả về Uyên. Bỗng mẹ nói:
-Hai ngày nữa 2 đứa nhóc nhà cô Lan sẽ đến ở nhà mình đó. Hai đứa nó cũng học chung lớp với con đó, nhớ không. Vợ chồng cô Lan đi công tác nước ngoài 3 tháng mới về. Cô Lan không yên tâm về hai đứa nó nên cô Lan gửi chúng ở đây.
-Phụtttttttttttttttttttttttt. Nước ở trong miệng tôi bỗng phun ra hết. Tôi ngạc nhiên và sửng sốt không nói nên lời.
-Sao vậy con ?- Mẹ hỏi
-Không, không có gì... Tôi trả lời, trong bụng vừa mừng....vừa lo....
Bỗng nhiên tôi nghĩ đến một vật. Chiếc đàn piano. Nhà tôi, cái gì cũng có, chỉ trừ chiếc đàn piano. Ngân Giang thích nhất là chơi đàn piano. Nếu cô ấy đến đây ở mà không có nó, chắc sẽ buồn lắm. Nghĩ vậy tôi liền đứng bật dậy,
-Con ăn xong rồi. Con có việc ra ngoài gấp.-Tôi nói với mẹ rồi chạy đi trong tích tắc.
Lái xe nhanh đến cửa hàng hôm nọ. Thật may, chiếc đàn vẫn còn đó. Chỉ tay vào chiếc đàn
-Tôi mua nó, chở gấp đế nhà tôi theo địa chỉ này ngay bây giờ.
Mẹ sửng sốt nhìn cây đàn màu trắng đẹp tuyệt vời.
-Con mua nó làm gì. Con đâu thích mấy thứ này.
-Lúc trước thôi, bây giờ thì con thích mà.
Tôi nhìn chiếc đàn, lòng thấy dâng lên một cảm giác hạnh phúc khó tả.
......... Ngày hôm sau..........
-Sao, Venus và búp bê sẽ đến nhà Hoàng ở sao.- Cả Trúc và Vy đồng thanh la lên.
-Uhm.
-Vậy, mình cũng......- Trúc nói.
-Thôi. Không được. Tôi cắt ngang lời Trúc, vì tôi biết cô nàng định nói gì.
-Sao lai không được. Sao hai người kia được mà Trúc không được.
-Vì hai người kia là do ba mẹ đến gửi mà.
-Không chịu. Trúc sống có một mình, cũng tội nghiệp, cũng cô đơn lắm chứ bộ, sao không cho Trúc qua đó ở.
-Không được.
-Đồ keo kiệt. Trúc nhăn mặt, không vui.
Tối đến, chiếc Mercedes dừng trước cổng. 4 người bước vào. Vợ chồng cô Lan, Venus và... búp bê. Chào hỏi xong, cô Lan cùng mẹ vào trong phòng, hình như dặn dò gì đó rất nghiêm túc. Tôi đoán là có liên quan đến búp bê. Xe của vợ chồng cô Lan vừa đi khuất thì một chiếc xe hơi khác chạy vào. Tôi biết chuyện gì sẽ xảy ra. Đúng như tôi đoán, thiên thần bước xuống xe và đi thẳng vào nhà. Trúc chào mẹ với đôi mắt ngây thơ của thiên thần thật sự.
-Con là bạn thân của Hoàng. Ba mẹ con đi công tác hết rồi, ở nhà một mình, con sợ quá. Mong cô có thể....- Thiên thần nói giọng đầy tha thiết.
-Bạn thân của con hả ?- Mẹ hỏi tôi.
-Dạ.... -Tôi nói như...mếu.
-Con muốn ở đây phải không ?- Mẹ hỏi Trúc.
-Dạ, nếu cô cho phép.....
-Vậy thì...... Chào mừng các con tới nhà cô chơi. Cô rất vui khi có thêm nhiều " con gái " như thế này.- Mẹ vui mừng nói.
-Trời ơi....... ! Tôi nói không nên lời. Tôi phải nên mừng hay nên khóc đây. Nhà tôi rồi đây sẽ trở thành thiên đường hay... địa ngục trần gian đây hả trời................
Chỉ tội nghiệp mẹ tôi, mẹ quá hiếu khách nên đâu có ngờ đã vô tình dẫn một bầy....... " hồ ly tinh " về nhà...............
_____________________________Het Phan 1__________________________
*' Con nua *'