trang Blog

Vì Sao ThếTham gia: 17/10/2007
  • Sự tích hoa hồng trắng
    Cảm Xúc
    CameraNikon D3
    ISO3200
    Aperturef/8
    Exposure1/50th
    Focal Length200mm

    Sự tích hoa hồng trắng

       Câu chuyện xảy ra tại một ngôi làng nhỏ, một ngôi làng rất đẹp và thanh bình. Bao bọc đằng sau  ngôi làng là một ngọn núi nhỏ với những rừng thông xanh. Phía trước là một dòng sông hiền hòa, êm dịu như tấm lòng những người mẹ. Chính dòng sôn ấy là nguồn nước mát nuôi dưỡng con người nơi đây. Cả làng sống trong no ấm, an bình và hạnh phúc.

       Có một cô bé và một câu bé ở gần nhà nhau, chơi với nhau rất thân. Mỗi buổi sáng, cô bé ngồi trên chiếc xích đu nhỏ nhắn, hát những bài hát dễ thương về ngôi làng của mình. Tiếng hát của cô bé vang lên tện trên núi, thu hút lũ chim sẻ. Còn chú bé thì đứng bên cạnh đó, khẽ đẩy chiếc xích đu và mỉm cười. Nắng vàng sáng sớm soi lên mái tóc cậu, tóc cậu ánh lên những tia sáng bồng bềnh...

       Mùa xuân, khi tuyết đã tan hết, những bông hoa bên bờ suối đua nhau nở rộ, thu hút lũ chim đi trú đông trở về, hai người cùng nhau ra bờ suối hái hoa và chơi đùa cùng lũ chim. Mùa hè, hai người rủ nhau ra sông câu cá. Mùa thu, khi những cánh lá vàng rơi, hai người lên rừng, nhặt những chiếc lá vàng rồi xếp thành hình những trái tim. Mùa đông, khi những cánh hoa tuyết bắt đầu rơi, cô bé - cậu bé rủ nhau ra bãi đất trống trước nhà cùng đùa giỡn với tuyết...

       Và cứ thế, họ lớn lên bên nhau, cùng cho nhau những kỉ niệm, đã trở thành những chàng trai - cô gái thật thanh tú, và họ yêu nhau từ khi nào. Mỗi ngày, chàng trai tặng cho cô gái một bông hồng đỏ thắm mà anh hái trong vườn nhà.

       Thế nhưng, cuộc sống không êm đềm tiếp tục, mà đến một ngày, nhà vua có lệnh bắt tất cả thanh niên trong nước đi lính vì có chiến tranh với nước khác. Tất nhiên chàng trai cũng không ngoại lệ. Ngày ra đi, chàng trai hái hết hoa hồng trong vườn nhà tặng cho cô gái, có 99 bông. Cô gái khóc rất nhiều...

       Qua một thời gian, khi chiến tranh kết thúc, các thanh niên trong làng trở về, duy chỉ có chàng trai không thấy đâu. Người ta bảo rằng anh ấy đã chết, nhưng cô gái không cho là như thế. Cô chạy ra đầu làng, đứng gọi tên anh. Tiếng cô vang vọng khắp nơi, nhưng đáp lại cũng chỉ là tiếng cô mà thôi. Có người thấy thế, nên an ủi cô:

    - Nếu cô tìm thấy hoa hồng trắng - hoa tượng trưng cho tình yêu thanh cao và vĩnh cửu, anh ấy sẽ trở về.

       Điều đó đã cho cô một hy vọng. Nhưng biết tìm đâu ra hoa hầng trắng đây chứ? Cô tìm kiếm khắp nơi, hỏi khắp tất cả mọi người cô gặp về hoa hồng trắng, nhưng không ai biết, khiến cô chán nản. Sau bao tháng ngày lang thang khắp chốn, cô gái đành trở về làng cũ. Cô trở lại vườn hoa hồng của chàng trai năm xưa, cảnh xưa vẫn như thế, nhưng người xưa đã không còn. Tiếc thương vô hạn, cô ôm những bông hoa vào lòng mà khóc, mặc cho gai đâm vào da thịt đau nhói. Cứ thế, nước mắt của cô rơi xuống những cánh hoa, làm nhạt dần màu đỏ của hoa, và những bông hoa ấy trở nên trắng muốt. Bất chợt, cô gái nghe tiếng chàng trai gọi tên mình. Cô ngẩng mặt lên. Quả đúng, chàng trai đã trở về. Anh lại gần, ôm cô vào lòng và mỉm cười với cô. Hai người nắm tay nhau, và bay trên mây. Họ phiêu du khắp nơi, qua những cánh đồng, qua những dòng sông, những ngọn núi... Và những nơi họ bay qua đều mọc lên những bông hoa hồng trắng muốt - những bông hoa có sức sống mãnh liệt, tựa như tình yêu vĩnh cửu họ dành cho nhau...

       Xin chúc cho những người đang yêu nhau sẽ luôn được hạnh phúc...

     

     

    lamtac619 - Thủ Đức chiều mưa