trang Blog

Lan TườngTham gia: 04/12/2010
  • Năm Tân mão kể chuyện thịt mèo
    Giải Trí
    CameraNikon D3
    ISO3200
    Aperturef/8
    Exposure1/50th
    Focal Length200mm

    Năm Tân mão kể chuyện thịt mèo

    Mèo hay còn gọi miêu, tiểu hổ là một con vật hiền lành dễ thương. Trước đây, người ta nuôi mèo như một con vật cưng để bắt chuột và làm cảnh nhưng gần đây rộ lên phong trào ăn thịt mèo. Mới đầu, có lẽ nhiều người sợ không dám ăn nhưng khi đã ăn một lần thì không ai không tấm tắc khen rằng ngon, lạ miệng. Thế là các quán treo biển “thịt mèo”, “tiểu hổ”, “miêu quán”…đua nhau mọc lên, quán xá nào cũng đông đúc. Nếu xếp hạng ngon nhất hay đi tiên phong phải kể đến tỉnh Thái Bình với biệt danh thành phố tiểu hổ.

    Theo người dân nơi đây, thịt mèo có vị chua, bổ tì, bài độc, có tính ấm. Bổ nhất phải kể đến mèo đen, mắt xanh (hắc miêu), sau đó mới đến khoang, vàng và trắng. Mèo phải nuôi được 3 năm tuổi trở lên thịt mới ngon. Mèo càng non càng không có giá.

    Tôi đã từng ăn thịt mèo do chính tay anh rể nấu. Anh là bộ đội nhưng rất khéo nấu ăn. Khi anh vào bếp, tôi chỉ loanh quanh phụ giúp và nghe anh giảng giải. Tôi thích lắm nhưng riêng khâu chế biến thì tôi chịu, không thể học được từ anh. Phần vì lích kích nhiều công đoạn, phần vì biết mình không thể “nhẫn tâm” cắt tiết, mổ xẻ một con mèo được nên tôi chờ đến khi anh ướp gia vị đầy đủ, tôi chỉ việc xào nấu. Sau đây, là các công đoạn làm thịt mèo:

    MỘT: BẮT VÀ GIẾT MÈO (nghe sợ nhưng phải thầm cảm phục kỹ nghệ)  

    Anh rể tôi nói: Người sành ăn không ai đập chết mèo hoặc ngâm tôm (dìm xuống nước cho sặc mà chết) như ngày xưa nữa. Giết mèo phải thật nhanh, nếu không nó “sợ mất mật”. Mật của nó tan ra hòa vào máu, ngấm vào từng thớ thịt, sẽ không thơm ngon. Do đó cắt tiết hoặc đánh ngất rồi cắt tiết phải điêu luyện. Có mấy cách phổ biến sau đây:

    1. Nhằm lúc mèo mất cảnh giác: đang ngủ, đang rình mồi thì ra tay, dùng roi đánh vào gáy mèo.

    2. Đánh kiểu Võ Tòng đả tiểu hổ hay còn gọi là kiểu đánh “vu hồi”: lúc tối trời lấy đèn pin soi thẳng vào mắt mèo. Mắt mèo có đặc tính là “bắt sáng”. Khi đó dùng đinh ba cắm phập vào lưng. Mèo chết bất đắc kỳ tử.

    3. Bắt một con mèo cái làm mồi nhử sẽ bắt được những con mèo đực khác (hi hi)

    HAI: SƠ CHẾ

    Xong công đoạn “sát thủ” đến công đoạn làm lông và thui. Cái này thì giống cách làm thịt chó (có lẽ hôm nào sẽ viết một entry về thịt chó). Yêu cầu kỹ thuật là lông phải róc sạch, không lúc thui sẽ khét. Khi thui, phải thui bằng lửa rơm sao cho bộ da không bị nứt và có màu vàng cánh dán, bóng lừ…Tiếp đó mổ, lọc thành tảng thịt riêng, xương riêng. Gỡ cật mèo khéo léo cho khỏi vỡ cùng toàn bộ nội tạng bỏ đi trừ bộ ruột giữ lại bóp muối, rượu sạch sẽ. Ai chứng kiến lúc sơ chế ruột mèo sẽ hiểu tại sao học sinh, sinh viên có khái niệm “phao ruột mèo”. Hình dáng xếp nếp dạng lò xo như cái phao tài liệu quen thuộc của sĩ tử.

    BA: CHẾ BIẾN VÀ THƯỞNG THỨC CÁC MÓN SAU

    Trước tiên phải ướp cho ngấm đủ các loại gia vị. Với thịt mèo gia vị chủ yếu là rượu, xả, ớt băm nhỏ, rau má thái nhỏ, nước cốt dừa, vừng trắng rang thơm cùng mắm muối, bột nêm và hạt tiêu (tùy nơi).

    -     Hấp: Riêng món này thời gian ướp phải trên 20 phút mới đủ ngấm cả tảng thịt. Sau đó bó hai tảng thịt được róc từ hai bên sườn liền với đùi trước, đùi sau thành hai cuộn tròn bằng dây lạt mềm. Sau khi hấp chín ta thái mỏng, bày ra đĩa, rắc vừng lên ăn nóng cùng xả, ớt tươi, rau má và nước chấm tương. Có nơi ăn rau diếp cá và quả sung nhưng tôi thấy ngon nhất vẫn là rau má.   

    -     Xào lăn xả ớt: Thịt thái mỏng, ướp với xả, ớt thái nhỏ, vừng trắng, rượu, mắm muối cho ngấm rồi bắc lên bếp lửa đun to, xào nhanh tay. Thấy thịt thơm và mềm là bắc ra.

    -          Xào lăn với rau má, dừa nạo: Làm tương tự như xào xả ớt, thay rượu, xả, ớt bằng nước cốt dừa và rau má thái nhỏ, dừa nạo nhỏ. Cách xào này vị đặc trưng hơn cách trên rất nhiều.

    -     Nấu giả cầy: Chân, đuôi và một số thịt ở sườn hay lưng (để cả xương) chặt miếng nấu giả cầy. Món này chắc ai cũng biết. Gia vị phải là giềng xay, mẻ, mắm tôm, xả. Nấu nhừ, bắc ra thơm nức giống các món thịt khác nấu giả cầy nhưng ăn mới thấy vị khác: vị chua dịu, thịt mềm, thơm.

    Món ngon hàng ngày: Chân giò nấu giả cầy

         -     Xáo xương: Ninh kỹ xương mèo đã được lọc hết thịt sau đó nêm gia vị vừa đủ cùng ngải cứu vào đun sôi, áng chừng ngải cứu chín tới là bắc ra ăn.

    -     Lòng xào giòn: Món này cánh đàn ông nhắm rượu thì tuyệt đỉnh. Chao ơi sao mà giòn.

    Trên đây là sáu món phổ biến nhất hay gặp ở các quán tiểu hổ. Tuy nhiên mùi vị và chất lượng cũng tùy quán. Ở Hà Nội, Ninh Bình và các tỉnh lân cận cũng có một số quán ăn được nhưng không ngon bằng quê gốc của thịt mèo. Đó là huyện Đông Hưng, Kiến Xương và thành phố Thái Bình. Ở đây, người ta không dùng nhiều loại rau thơm khác gây cảm giác lẫn mùi vị. Duy nhất chỉ có rau má mới làm nên mùi vị đặc trưng của thịt mèo. Cái mùi hơi ngái cùng vị vừa chát vừa bùi cứ quấn quýt nơi đầu lưỡi và ngọt mềm, thơm mát tận cuống họng khiến cho ai đó đã nếm một lần không thể nào quên. Và người ta gọi đó là “món ngon nhớ lâu”.

    P/S: Viết xong bài này tự thấy các giác quan cứ thi nhau phát huy. Sau màn sợ hãi nổi gai ốc khi tả lại cảnh giết mèo là đến mắt, mũi, miệng lưỡi cứ thấy vàng óng, thơm lừng, ngọt mềm đâu đây. Ha ha, bây giờ còn lại mỗi giác quan nữa là thính giác. Căng tai lên nghe ngóng những người yêu mèo, thích thịt chó phản đối nào…

    Lan Tường

    Năm Tân mão kể chuyện thịt mèo