Bạn vui lòng Đăng nhập nếu đã có tài khoản tại Yume.vn
Hoặc Đăng ký tài khoản miễn phí.
CHUONG TRINH TU HOC (NGANH THIEU-HUONG THIEN)
23/11/2008 19:30 | 293 lượt xem
I. Thân Thế của Thái Tử Tất Ðạt Ða
Ðức Phật Thích Ca tên là Tất Ðạt Ða, hiệu Thích Ca một nhánh của họ Kiều Tất La, một đại quý tộc ở Ấn độ. Hợp cả tên lẫn họ là Kiều Tất La Thích Ca Tất Ðạt Ða. Ngài là con vua Tịnh Phạn nước Ca tỳ-la-vệ. Mẹ Ngài là Ma-Gia hoàng hậu. Nước Ca-tỳ-la-vệ ở Ấn độ thời ấy là một nước rất phồn thịnh, nay tức là xứ Therai, ở phía đông bắc thành Ba-la-Nại, phía nam nước Népal.
II. Ngày và Chỗ Ðản Sanh Thái Tử
Thái tử sanh lúc mặt trời mọc, ngày rằm tháng hai Ấn-độ, tức là ngày rằm tháng tư theo lịch Tàu, vào năm 544 năm trước Tây-lịch. Như vậy đến năm 1962 là đúng với Phật-lịch 2,506. Ngài sanh dưới cây vô-ưu, trong vườn Lâm-Tỳ-Ni trong khi Bà Ma-Gia đang dạo chơi vườn cảnh.
III. Thái Tử và Lời Tiên Ðoán của A Tư Ðà
Khi Thái tử sanh có nhiều điềm rất lạ, trời mưa hoa thơm, nhạc trời chúc tụng, quả đất rung động. Thái tử sanh ra có 32 tướng tốt. Ông tiên A-Tư-Ðà đến đoán tướng Ngài nói rằng: "Thái tử có đủ 32 tướng tốt, nếu làm vua thì làm vị Chuyển luân thánh vương; nếu xuất gia tu hành thì sẽ thành Phật".
IV. Sự Giáo Dục và Tài Năng của Thái Tử
Sau khi sanh Thái tử được 7 ngày thời bà Ma-Gia từ trần. Vua Tịnh Phạn giao Thái tử cho người dì tên là Ma-Ha-Ba-Xà-Bà-Ðề nuôi nấng chăm sóc. Vua hết sức lo sự giáo dục cho Thái tử. Ngài cho mời những bậc giáo-sư có tiếng nhất ở trong nước về văn cũng như về võ, Thái tử rất thông minh, chỉ học qua một lần đều thông hiểu, văn võ toàn tài không ai sánh kịp. Các vị giáo sư đều bái phục.
V. Ðời Sống của Thái Tử
Thái tử được vua Tịnh Phạn yêu quí, ngày ngày sống trong cảnh phong lưu sung sướng. Vua xây cho Thái tử những tòa lâu đài hợp với ba mùa của xứ Ấn-Ðộ. Mùa nóng có chỗ mát, mùa lạnh có chỗ ấm, mùa ôn-hòa có chỗ không nóng không lạnh. Cung điện trang hoàng cực kỳ mỹ lệ, vườn cảnh có đủ hoa thơm cỏ lạ. Vua Tịnh Phạn lại ban cho 500 thể nữ kiều diễm đêm ngày ca múa đàn hát; các món vui chơi trong nước, không còn thiếu một món gì. Tuy Thái tử sống trong xa hoa lộng lẫy, nhưng Ngài không bao giờ say đắm, trên mặt luôn luôn lộ một vẻ buồn kín đáo, thương người thương mọi vật. Tuy văn võ hơn người. Ngài vẫn khiêm tốn lễ độ, không kiêu căng tự đắc.
VI. Thái Tử Lập Gia Ðình
Ðến 17 tuổi, Ngài vâng theo lời của Phụ vương kết hôn với nàng Da-Du-Ðà-La. Theo tục quý phái xưa, Thái tử đã chiến thắng tất cả thanh niên đến dự các buổi thi và lựa nàng Da-Du là người tươi đẹp thuần thục nhất trong các Công chúa muốn được làm vợ ngài. Thái tử (và công chúa) sanh được một người con tên là La-Hầu-La.
VII.Thái Tử Tiếp Xúc Với Ðời
Vì có lời tiên đoán của ông A-Tư-Ðà, nên vua Tịnh Phạn không cho Thái tử tiếp xúc với cảnh khổ; nhưng vì Thái tử khẩn khoản cầu xin, vua Tịnh Phạn để cho Thái tử du ngoạn và tiếp xúc với thực trạng của cuộc đời.
VIII. Tâm Trạng của Thái Tử Sau Khi Tiếp Xúc Với Ðời
Trước thực trạng đau khổ của kiếp người, Ngài bị xúc động mạnh mẽ. Sau khi thấy sự đau khổ của chúng sanh, Ngài luôn luôn tưởng nghĩ đến chúng sanh, nghĩ đến những nỗi đọa-đày lầm than của chúng sanh, và Ngài luôn luôn trù nghĩ suy tầm phương pháp cứu chúng sanh thoát khỏi biển trầm luân khổ ải. Mặt Ngài thường hiện vẻ lo buồn trầm mặc. Ngài lo buồn cho chúng sanh, Ngài trầm mặc để tìm phương pháp cứu độ chúng sanh thoát khỏi đau khổ.
IX. Cánh Giải Thoát và Thái Tử Xuất Gia

Thái tử xuất gia. Một đêm kia, sau buổi yến tiệc linh đình, Ngài thừa lúc mọi người đang ngủ say, lặng lẽ ra khỏi cửa thành. Ngài định đánh thức bà Da-Du-Ðà-La ngõ đôi lời từ biệt, nhưng sợ lòng nhi-nữ hay bịn-rịn có thể ngăn trở ý-định, Ngài chỉ đành nhìn vợ con lần cuối cùng rồi gọi người hầu cận trung thành là Xa-Nặc, thắng ngựa Kiền Trắc, hai thầy trò ra đi, quân canh còn mãi ngủ chẳng hay biết gì cả. Ngài ra đi lúc 19 tuổi, vào ngày trăng tròn tháng hai.
X. Kết Luận
Cử chỉ của Ngài xuất gia là một gương sáng cho mọi người soi chung. Vì lòng thương chúng sanh, lòng thương nhân loại. Ngài đã bỏ cung điện giàu sang, giường cao nệm ấm, cao lương mỹ vị và cả ngôi báu. Cho đến vợ đẹp con yêu, Ngài cũng đành từ giã để đi tìm hạnh phúc chơn thật cho chúng sanh đang đau khổ. Cử chỉ của Ngài ra đi nhắc nhũ cho muôn loài biết rằng hạnh phúc không thể tìm trong danh vọng tài sắc, và những người thật thương yêu chúng sanh phải tìm chơn lý để soi sáng cho chúng sanh. Cử chỉ của Ngài lúc ra đi là cả một sức mạnh quyết tìm chơn lý, và chơn lý chỉ đến với những tâm hồn cao cả thoát tục, tràn đầy một lòng vị tha không bờ bến.
(Chuyện Tiền Thân)
Thuở xưa ở núi Tuyết Sơn, có một con chim oanh vũ cha mẹ đều mù, thường đi tìm trái cây thơm chín dâng cha mẹ dùng. Lúc bấy giờ có vị điền chủ mới cấy lúa bèn phát nguyện rằng: "Lúa tôi đây, xin nguyện cho chúng sanh ăn dùng". Chim oanh-vũ thấy vị điền chủ phát tâm bố thí như vậy, bèn thường bay xuống lấy lúa cúng dường cha mẹ.
Người điền chủ đi xem lúa, thấy loài chim, loài trùng phá hoại lúa quá sức, bèn nổi giận đặt lưới và bắt được chim oanh vũ. Chim oanh vũ thưa vị điền chủ rằng: "Trước đây ông có lòng tốt bố thí nên tôi mới dám lấy lúa của ông; sao lại đặt lưới bắt tôi?" Người điền chủ hỏi: "Ngươi lấy lúa làm gì?" Chim oanh vũ đáp: "Tôi có cha mẹ mù, nên phải lấy lúa cúng dườngỗ vị điền chủ nói rằng: "Từ nay về sau, ngươi cứ lấy lúa mà dùng, đừng e ngại gì cả".
Loài súc sanh còn biết biếu thuận cha mẹ huống nữa là người.Chim oanh vũ là tiền thân đức Phật Thích-Ca. Người điền chủ là tiền thân ông Xá-Lợi-Phất..
(Chuyện Tiền Thân)
Thưở xưa ở Ấn độ có một ông vua tên là A-Dục trị dân rất công bình. Hồi còn trẻ, tính Ngài hay giận dữ, nhưng dần dần Ngài trở nên hiền từ dịu dàng. Nhờ gương sáng của Ngài, nhờ huấn dụ đưa ra, Ngài dạy cho dân tính nhã-nhặn đối với mọi người và lòng bác ái đối với kẻ khổ sở. Ngài lập bệnh viện để chữa người bị bệnh, lập công viên để người và vật có chỗ nghỉ ngơi, sai đào giếng để khách bộ hành và vật khỏi khát nước, sai trồng hai bên đường những cây ăn quả và cây để làm thuốc.
Người con đầu của Ngài có cặp mắt đẹp hiền từ như chim ỗCâu-Na-Laỗ vì thế người ta gọi chàng là Câu-Na-La. Ðức Vua rất đổi yêu mến Hoàng Hậu Liên Hoa là mẹ của Thái tử. Hoàng Hậu mất sớm. Nhưng Thái tử rất được vua cha yêu dấu và tin dùng. Lòng từ ái, tính dịu dàng và khiêm nhượng của Ngài làm nhân dân rất yêu mến và kính trọng. Vợ Ngài rất dịu dàng, bao giờ cũng làm vừa lòng Ngài, tên nàng là Ma-Ða-Vi.
Hoàng hậu mất, vua A-Dục lấy một người vợ kế kiêu căng độc ác tên là Xích-Di. Sau khi nàng sinh được một con, nàng ước ao nó sẽ được nối ngôi thay Câu-Na-La, và tuy không để lộ ra một cử chỉ gì, lòng nàng rất ghét người con ghẻ.
Nhân khi vua mắt bệnh nặng, các thầy thuốc đành chịu bó tay, nàng Xích-Di tìm cách chữa khỏi. Vua ngõ ý muốn tạ ơn nàng. Nàng xin vua cho nàng được nối ngôi. Thật éo-le cho vua A-Dục. Ngài lấy làm buồn rầu vì không chìu lòng ân nhân, và Ngài nhắc lại lời hứa với Chánh hậu lúc lâm chung chỉ truyền ngôi cho Thái Tử Câu-Na-La mà thôi. Ngài nói: ỗTa có thể bỏ ngôi báu chứ không thể phụ lời hứa đượcỗ .
Thấy chuyện không thành, Xích-Di xin vua được cầm quyền chánh một ngày. Vua nghe lời, và nàng định sẽ nhân dịp ấy mà làm những việc ghê gớm.
Trong nước có một thành gọi là Ðắc-xô-thi-la nổi lên chống với quan cai trị của nhà vua. Chính Hoàng hậu Xích-Di cũng dính líu vào việc ấy. Thật thế, trước hết nàng cho các quan tiền rồi bảo lấy thuế dân thành ấy thật nặng, sau xúi dân nổi lên làm loạn. Hoàng hậu lại xúi dân nên yêu cầu vua cho Thái tử Câu-Na-La ra cai trị thành ấy, lấy cớ rằng chỉ có Thái tử là công bằng mới dẹp loạn được. Sáng hôm sau các đại biểu thành Ðắc-xô-thi-La đến để yêu cầu việc ấy, Xích-Di tâu vua cho được tự tiện dùng ấn của Ngài, là cái ấn dùng để niêm phong những sứ mệnh gởi đi. Thế tức là nàng được quyền hành trong ngày ấy.
Rồi các đại biểu đến, Hoàng hậu tán thành lời yêu cầu họ, tâu vua rằng chỉ có Hoàng tử được dân khâm phục và vì thế đưa dân đến chỗ bình an mà không có cuộc bạo động gì. Vua nghe lấy làm bối rối, vì Ngài nghi Hoàng hậu có man tâm.
Có gì nguy hiểm bằng sai Thái tử đến một thành phiến loạn.
Thấy vua lo âu. Hoàng hậu giả vờ đau đớn nói rằng: ỗNếu nhà vua còn nghi ngờ lòng nàng thì từ nay nàng không nói gì nữaỗ . Rồi nàng giả bộ giận dỗi trả ấn lại cho vua, vì nàng biết thế nào vua cũng không nỡ lấy lại. Thật thế, vua A-Dục trọng lời hứa không dám lấy ấn lại, Thái tử cũng một mực xin đi, Ngài phải bằng lòng. Nhưng muốn chắc chắn, Ngài định cho một đội quân đi hộ tống, Thái tử từ chối việc ấy. Vì Ngài nghĩ muốn tránh sự đổ máu, phải hành động rất mau; nếu đi với đại quân thì mất nhiều thì giờ. Ngài lại nói rằng: "Nào phải thấy gươm giáo như rừng, nghe tiếng ngựa hý, voi gầm, tiếng xe, tiếng trống, tiếng kèn, mà yên nhân tâm được đâuỗ .
Vua không nói gì nữa, Thái tử từ giã Ngài, từ giã nàng Ma-Ða-Vi rồi một mình cỡi con ngựa Măng-Ða-La phi đi mau như gió. Chàng có ngờ đâu sau lưng chàng có con kỵ mã đang phóng nước đại. Ðó là một người rất trung thành với Hoàng hậu, đương mang trong mình một sứ mạng có niêm ấn kỹ lưỡng.
Thái tử cỡi bạch mã đi mau như bay. Hai bên đường làng mạc núi đồi đồng lúa rừng xanh như thụt lui lại. Nhưng cái tên chàng đến còn nhanh hơn, vì nhân gian mong Ngài đến lắm. Họ sửa soạn tiếp chàng. Kẻ thì rắc hoa xuống đường, kẻ thì hái quả để tiến, đâu đâu cũng nỗi đầy tiếng hoan hô. Nhân dân xin Thái tử tha tội vì dân chúng không dám nổi lên chống vua, mà chỉ vì bọn tham quan ô lại. Nghe tiếng kêu van, Ngài lấy làm thương hại, tha lỗi và đi vào thành giữa tiếng nhạc vang lừng. Thái tử đặt lại thuế má, cho người công bình ra trị dân; dân lấy làm mừng rỡ và phái đại biểu về tâu vua tỏ bụng trung thành và ca tụng Thái tử đã đưa lại cho họ sự yên ổn.
Thàng Ðắc-xô-thi-la đang vui vẻ bỗng chiều ngày ấy người cỡi ngựa theo Thái tử vừa đến, và giao cho công chức trong thành một cái dụ. Mở ra xem ai nấy sửng sốt sợ hãi vì đạo dụ ra lệnh ỗ phải móc mắt Thái tử Câu-Na-La kẻ thù lợi hại của nhà vua và là kẻ đã làm nhơ nhuốc nòi giốngỗ . Ðạo dụ lại nói rằng khi đã làm hình phạt ấy rồi, không người dân nào được cứu giúp Thái tử và cấm không được nói đến tên Ngài nữa.
Các viên chức không dám cho Thái tử biết đạo dụ vô nhân đạo ấy. Sau một đêm lo ngại, họ nói với nhau rằng: ỗNếu ta không tuân lệnh sẽ bị nhiều nguy hiểm. Ðến Hoàng tử là người tốt đối với tất cả thiên hạ mà nhà vua còn bắt tội nữa là chúng ta ỗ .
Ngài mai họ dâng đạo dụ lên cho Hoàng tử. Ðọc xong, Ngài nói: ỗÐấy là chánh lệnh của nhà vua, vì có niêm ấn rõ ràng. Các người cứ thi hành theo lệnh ấyỗ .
Ngày cũng biết rằng vua cha chẳng bao giờ ra lệnh hành hình con, đó là do Hoàng Hậu, nhưng đã có niêm ấn thì phải tuân theo.
Dân gian được tin rằng mệnh lệnh sẽ thi hành tại một khoảng đất rộng, giữa thành phố. Ðến giờ, đao phủ được lệnh móc mắt Thái tử, nhưng bọn này chỉ cung kính chắp tay xin chịu: ỗChúng tôi không ai đủ can đảm làm việc ấyỗ .
Thái tử tháo chuổi ngọc mang trên đầu đưa cho đao phủ nói rằng: ỗÐây là tiền thưởng cho các người để làm tròn phận sựỗ . Chúng vẫn một mực từ chối. Sau cùng có một người hình thù quái gở, đến xin thay chân bọn đao phủ. Nhưng anh nầy cũng không có gan dùng tay móc mắt. Anh ta đến đống lửa lớn nung một thanh sắt đỏ lên rồi lại gần Thái tử. Thái tử ngồi tự nhiên để cho đâm vào cặp mắt. Cảnh tượng bấy giờ thật là đau đớn đến nỗi hàng nghìn người chung quanh đều khóc vang lên.
Hành hình xong, Thái tử một tay chống trên người kia một tay ra hiệu bảo người chung quanh yên lặng. Thái tử khuyên phải xa Ngài ra, không được cứu giúp Ngài và kêu tên Ngài, y như trong đạo lệnh. Họ cuối đầu vừa đi vừa khóc, trong khi ấy Thái tử nằm phục suống đất. Nghe nắng dọi nóng, Ngài lê đến một chỗ có bóng im mát để nghỉ.
Lâu lắm chung quanh Ngài yên tịnh không một tiếng động. Bỗng Ngài nghe tiếng chân ngựa giậm gần rồi có những tiếng kêu thảm thiết.
Nhận ra là con ngựa Măng-Ða-La, Ngài nói: "còn con nữa, con cũng nên bỏ thầy con".
Con ngựa quanh quẩn vài lần rồi đi xa, ra khỏi thành phố, một mình lủi-thủi trở lại con đường mà nó vui vẻ đưa Thái tử đi.
Mặt trời lặn. Một vài người động lòng muốn giúp Ngài. Song đã có lệnh cấm, họ đành đứng xa, nhìn nhau lắc đầu. Sau mãi một bà lão nghèo đi lại gần Ngài lấy nước rửa chỗ đau và lấy cỏ băng lại; bà đỡ Ngài dậy, dìu ra khỏi cổng làng rồi đành thở dài trở về.
Trong lúc Thái tử đang đau đớn, thì đại biểu thành Ðắc-xô-thi-la được vua tiếp đãi ân cần. Thấy nói Thái tử được hoan hô tôn trọng lòng nàng Ma-Ða-Vi cũng bớt lo sợ, vì nghe chồng nàng phải đi dẹp loạn, lòng nàng cũng áy-náy không yên.
Một ngày sau, sốt ruột, nàng đi đến chỗ nàng từ biệt chồng. Qua ngày thứ ba, nàng bỗng thấy con ngựa Măng-đa-la trở về một mình. Một tư tưởng ghê gớm thoáng qua óc nàng: rồi như cây gỗ bị đốn gốc, nàng ngã xuống bất tỉnh.
Tỉnh dậy, nàng nghĩ rằng có lẽ chồng nàng bị dân nổi lên giết chết. ỗSao ta lại không tin chồng ta còn sống? Nếu chưa tin được chắc chắn, sao không đi tìm chồngỗ . Nghĩ vậy, nàng không để mất một phút, trở về cung, trút bỏ đồ trang sức, ăn vận như một người thường dân rồi trốn đi tìm chồng, nàng không dám cho vua biết, sợ vua vì thương mà cầm lại chăng.
Nàng lủi thủi đi về phía thành Ðắc-xô-thi-la, ruột đau như cắt. Dọc đường gặp ai nàng cũng hỏi có gặp Thái tử không? Ði ngày này sang ngày khác chẳng được tin gì cả.
Một buổi sáng vừa ra khỏi chổ trú đêm, nàng liền gặp một người nông phu đang gieo mạ. Người ấy nói lúc rạng đông, nhân đi qua cánh rừng nhỏ thấy một người trẻ tuổi mắt mù, mặc áo ra dáng ông hoàng; người nông phu liền cho người mấy quả cây hái ăn trong rừng và một chén nước lã.
Nàng Ma-Ða-Vi liền đến chỗ ấy thì nàng thấy Câu-Na-La một mình trên viên đá. Nhưng đau đớn thay, cặp nhỡn tuyến của chàng đã tắt hẳn. Nàng khóc nức lên và quỳ trước chàng nghẹn ngào, cầm lấy tay chàng. Nghe nước mắt nhỏ xuống tay, Thái tử cảm động, đoán là nàng Ma-Ða-Vi, nhưng chưa dám tin. Ðến khi nghe rõ tiếng nàng không nghi ngờ gì nữa chàng bảo nàng ngồi xuống, trong lúc đang đau khổ ấy được gặp người thân yêu, nỗi vui mừng khôn xiết.
Thái tử thuật lại cho vợ nghe những chuyện xẩy ra. Rồi đó nàng đỡ chàng đứng dậy, đưa chàng cùng về ra mắt vua cha.
Về phần vua A-Dục từ khi được tin con ngựa Măng-đa-la về một mình và nàng Ma-Ða-Vi đi trốn, Ngài rất lo ngại. Tức khắc sai sứ đến thành Ðắc-xô-thi-la để hỏi tin Thái tử và tìm nàng Ma-Ða-Vi. Nhân dân trong thành, thếu vua lo ngại cho Thái tử liền hiểu họ bị cái dụ đầu tiên lừa. Sợ bị nghiêm trị họ liền tìm cách nói dối sứ giả rằng Thái tử đã một mình về triều. Dân chung quanh không dám hé răng, vì chúng biết rằng nói ra sẽ bị trừng phạt. Sứ giả nghi dân đã giết Thái tử nhưng không có chứng cớ gì, đành trở về.
Trong khi ấy hai vợ chồng Thái tử cùng dắt nhau về kinh. Bấy giờ Thái tử đã trút bỏ bộ áo quần ông hoàng mà khoác đồ rách rưới vì trong tình cảnh ấy đồ trang sức chỉ làm thêm đau lòng. Ði qua làng hai vợ chồng cất tiếng hát trong trẻo dịu dàng, dân làng động lòng đưa cho đồ để ăn uống.
Một ngày kia hai người đi đến cung điện vua. Lính canh cửa thấy người lam lủ nên không cho vào. Nhưng thấy cảnh thương hại áo rách bùn lầy bụi bặm nên cho vào trú trong chỗ chứa xe. Mỏi mệt hai người ngủ thiếp. Ngày mai vua A-Dục còn buồn rầu nghĩ đến thì Ngài giật mình vì nghe tiếng hát quen tai, đó là tiếng Thái tử hát trong nhà chứa xe. Vua nhận ra là tiếng con, nhưng còn sợ lầm, Ngài sai ra hỏi xem ai hát. Cận thần tâu rằng: đó là tiếng của người ăn mày, mù, đi với một người vợ. Vua liền sai dẫn cặp vợ chồng kia đến sân rồng. Thoạt đầu thấy người ăn mặt rách rưới vua còn nghi ngờ chưa dám nhận là con, nhưng bộ mặt hiền từ phúc hậu kia thật là của Thái tử còn lầm sao được. Hơn nữa dầu nàng Ma-Ða-Vi: áo quần thô kệch cũng còn dễ nhận. Vua đưa mắt nhìn dâu, nhìn con rồi ôm choàng cả hai mà nức nở.
Một hồi lâu vua mới định thần lại, hỏi Thái tử vì sao mắc nạn. Khi hiểu nguyên do, Vua nổi giận, nói rằng: ỗ Ðứa nào dám dùng ấn của Trẫm để làm việc tày trời kia?ỗ . Thái tử ngồi im vì chàng không muốn nói, sợ Hoàng hậu bị nghiêm phạt. Hỏi mãi nàng Ma-Ða-Vi mới nhắc lại cho Vua hay rằng Hoàng Hậu Xích-Di có được phép dùng riêng ấn vua một ngày. Ðã nhiều lần vua nghĩ Hoàng hậu có bụng ác với Thái tử. Vì Ngài nghĩ rằng, Hoàng hậu muốn cho con được nối ngôi tức là muốn trừ Hoàng tử Câu-Na-La; tuy nghĩ vậy Ngài vẫn không dám tin. Nhưng bấy giờ sự đã rõ ràng, Ngài liền truyền lệnh vời Hoàng hậu đến.
Về phần Hoàng hậu, từ khi thi hành thủ đoạn, mất ăn mắt ngủ; hễ chớp mắt là thấy hiện ra cảnh Thái tử bị hành hình. Thế rồi vừa tỉnh dậy vừa lo, nàng lo rằng tội nàng sẽ có ngày tiết lộ. Nàng tưởng tượng rằng từ vua chí dân, ai cũng nhìn thấu rõ tâm can mình, và nàng càng thêm khắc khoải lo sợ.
Khi có lệnh đòi, nàng đoán biết là việc bại lộ. Lúc thấy tất cả cái tội ác của mình, nàng hối hận nhưng không nói ra tiếng nữa, chỉ cúi gầm mặt xuống, đợi giờ tuyên án. Thái độ rõ ràng hơn lời thú tội.
Vua A-Dục nổi giận mắng lớn và truyền rằng trước khi đưa Hoàng hậu ra chém còn bắt chịu nhiều cực hình đau đớn đã. Thái tử xin vua mở lượng từ bi giảm tội cho nàng. Nhưng vua vẫn không nghe, Thái tử quỳ xuống nói rằng: ỗ Tâu lạy phụ vương, nào phải một mình Hoàng hậu phạm tội! Ðó chỉ vì kiếp trước con có làm nhiều tội ác, nên nay bị nghiệp báo thôi. Ðã từ lâu con cố nhớ xem lại kiếp trước con đã tạo nên tội ác gì nhưng mãi đến tối hôm qua, con mới nhớ rõ..ỗ
Vua ngắt lời: "Như con thì có tội gì, con là người tốt nhất trên đời!" Thái tử cảm động đáp: "Một người hiền lương cũng chưa hẳn vô tội. Vì nếu kiếp này ăn ở hiền lành, nhưng kiếp trước bạc ác thì cứ chịu quả báo. Tâu phụ vương, thuở xưa, có một người săn, một hôm thấy năm chục con dê rừng trong núi, liền dùng lưới bắt hết. Anh ta nghì rằng nếu giết hết thì tiêu thụ làm sao cho hết, chi bằng ta móc mắt chúng không trốn được, ta sẽ lần lượt đưa từng con tới tỉnh mà bán. Nghĩ thế anh ta không ngần ngại đưa tay móc mắt chúng đi rồi thả vào hang núi để bán dần dần. Người đi săn ấy là tiền kiếp của con. Người đi săn ấy làm khổ năm mươi chúng sanh, ngày nay chính là ngày người ấy trả nợ vậy.
Vua nghe lấy làm cảm động, nhưng còn phân vân chưa tin thì Thái tử ngồi ngay ngắn lại, chắp tay trước ngực mà nói rằng: "Nếu lời tôi nói đúng sự thực thì xin Phật chứng minh cho và mắt tôi sáng lại".
Lời nói vừa dứt; mắt Thái tử bỗng sáng như thường vua A-Dục và nàng Ma-Ða-Vi xiết bao vui mừng.
Vua dẹp giận, ra lệnh ân xá cho nàng Xích-Di, chỉ buộc nàng phải tìm chỗ yên tịnh để sám-hối tội lỗi. Vua từ đó ngôi báu vững vàng, còn Thái tử được chính thức phong Ðông cung để nối ngôi sau này và nàng Ma-Ða-Vi sẽ là Hoàng hậu. Một thời đức Phật ở nước La-duyệt-Kỳ tại núi Kỳ-xà-Quật, lúc bấy giờ vua A-Xà-Thế thỉnh đức Phật dự lễ trai tăng trong hoàng cung. Sau khi thọ trai, đức Phật trở về Tinh-Xá Kỳ-hoàn. Vua bèn hỏi Kỳ-Bà rằng: "Ta thỉnh Phật thọ trai xong, nay không biết nên làm gì?" Kỳ-Bà nói: "Ngài nên đem rất nhiều đèn để cúng dường Phật." Vua liền sai chở một trăm thùng dầu về Tinh-Xá Kỳ-Hoàn. Các ngọn đèn của Vua cúng dường, có ngọn tắt, có ngọn đỏ, tuy có người săn sóc nhưng không được châu toàn. Riêng ngọn đèn của bà lão, suốt đêm không tắt, dầu lại không hao. Trời sáng, đức Phật bảo Ngài Mục-Kiền-Liên rằng: "Trời đã sáng, hãy vào tắt các ngọn đèn." Ngài Mục-Kiền-Liên vâng lời thứ lớp tắt các ngọn đèn, nhưng riêng ngọn đèn của bà lão thổi tắt ba lần cũng không được; sau lấy áo cà sa mà quạt ngọn đèn lại đỏ rực rỡ hơn. Ðức Phật bèn bảo rằng: "Hãy dừng lại, ngọn đèn ấy là hào quang công đức của một vị Phật tương lai, không thể lấy thần thông của người mà trừ diệt được." Vua A-Xà-Thế nghe nói, liền hỏi Kỳ-Bà rằng: "Ta làm công đức rộng lớn như vậy mà đức Phật không thọ ký cho ta thành Phật, còn bà già kia chỉ thắp một ngọn đèn mà được thọ ký là cớ làm sao?" Kỳ-Bà đáp rằng: "Ngài cúng đèn tuy nhiều mà tâm không chuyên nhất, không bằng được tâm thuần thành của bà kia đối với đức Phật." Có một vị Tỳ-Kheo đến khất thực tại một nhà kia được mời vào trong phòng ngồi một mình. Người chủ lên tiếp chuyện tay có đeo chiếc nhẫn, vô ý đánh rơi mà không biết. Lúc ấy con ngỗng đi ngang nuốt vào bụng. Vị Tỳ-Kheo thấy, nhưng không nói gì. Một lát, người chủ mới biết mất chiếc nhẫn bèn lên tìm hỏi. Vị Tỳ-Kheo im lặng không đáp. Người chủ sanh nghi hỏi dồn, vị Tỳ-Kheo vẫn im lặng. Không thể nén lòng tức giận, người chủ mắng chửi và đánh đập, nhưng vị Tì-Kheo vẫn cam chịu không nói một lời gì, lúc ấy có người nhà, chạy lên thưa với người chủ rằng: "Không biết gì sao con ngỗng của nhà tự nhiên ngã chết ngoài sân kia." Nghe lời nói xong, vị Tỳ-Kheo mới thong thả trả lời: "Khi hồi tôi thấy con ngỗng nuốt chiếc nhẫn." Người chủ liền bảo người nhà đem mổ bụng con ngỗng thì tìm được chiếc nhẫn. A. CHÂM NGÔN BI, TRÍ, DŨNG BI - Là cho vui, cứu khổ, diệt trừ mọi nỗi thống khổ cho chúng sanh. Ðạo Phật là đạo Từ bi, Ðức Phật là hiện thân của Từ bi, nên Phật tử phải là người thực hành hạnh Từ bi, đem vui cứu khổ cho mọi loài Người Phật tử cố gắng không làm đau khổ một ai, dầu là đối với súc vật. Người Phật tử không thản nhiên trước sự đau khổ của muôn loài. Phật tử phải ra tay cứu giúp. Phật tử đến đâu cần phải cố gắng diệt trừ đau khổ, đem hạnh phúc an vui gieo rãi cùng khắp. TRÍ - Là hiểu biết sáng suốt cùng khắp, nhận chân được sự thật. Ðạo Phật là đạo Giác ngộ, Ðức Phật là hiện thân của Giác Ngộ, nên Phật tử phải là người thực hành Trí huệ, luôn luôn tìm hiểu, hướng tiến đến sự thật. Người Phật tử không cam tâm chịu dốt chịu mê mờ. Phật tử phải tìm hiểu học hỏi, luôn luôn tìm chơn lý, Phật tử khai sáng cho mình và còn có bổn phận khai sáng cho người, tự mình tìm hiểu để bày vẽ cho mọi người tìm hiểu. Phật tử học Phật Pháp tức là học pháp như Thật để tìm hiểu sự Thật, tức là học những phương pháp sống như Thật để hướng tiến đúng mục đích như Thật. DŨNG - Là dũng mãnh tinh tấn, không yếu đuối, hèn nhát, luôn luôn quả cảm, không giải đãi, gián đoạn. Ðạo Phật là đạo Hùng lực. Ðức Phật là đấng Ðại hùng Ðại lực, nên Phật tử phải là người anh dũng quả cảm luôn luôn tiến đến Giác ngộ, giải thoát của đạo Phật, luôn luôn đem vui cứu khổ cho muôn loài, luôn luôn tìm hiểu, học hỏi khai sáng trí huệ cho mình, cho mọi người. Người Phật tử cố gắng vượt qua mọi sự thử thách gian lao, mỉm cười trước nguy hiểm, tự tại trước thất bại, vững chí cương quyết, dũng tiến trên con đường đạo. B. NĂM ÐIỀU LUẬT CỦA GIA ÐÌNH PHẬT TỬ Tượng trưng hạnh Thanh tịnh là đức Phật A-Di-Ðà, một đức Phật có hào quang vô lượng, thọ mạng vô lượng, hai quả đức do nhơn hạnh hoàn toàn thanh tịnh; và cảnh giới của đức Phật A-Di-Ðà hóa độ chúng sanh là cảnh Tịnh độ, một cõi hoàn toàn trong sạch đẹp đẽ. Thêu phù hiệu Gia Ðình, cấp hiệu, thêu Hoa Sen, rút chỉ khăn tay, may bao gối, nấu nước pha trà, cắt giấy hoa, thắt các kiểu nơ, đo kích thước huy hiệu, đồ các mẫu chữ tên Gia Ðình để thêu, làm bì thư, nấu hai món ăn chay, thổi cơm, nấu chè.
Bà Lão Cúng Ðèn

Có một bà lão nhà rất nghèo, có tâm chí thành muốn cúng dường đức Phật mà không có tiền. Bà thấy vua A-Xà-Thế làm công đức như vậy, rất lấy làm cảm kích. Bà đi xin được hai tiền, liền đến nhà hàng mua dầu. Chủ hàng hỏi: "Bà rất nghèo túng, xin được hai tiền, sao không mua đồ ăn mà lại mua dầu?" Bà già đáp rằng: "Tôi nghe ở đời gặp đức Phật rất khó, vạn kiếp mới được một lần. Tôi nay may mắn được sanh đời Phật, mà chưa có dịp cúng dường. Ngày nay tôi thấy Vua làm việc đại công đức, tôi tuy cùng khổ, cũng muốn cúng dường ngọn đèn để làm căn bổn cho đời sau." Lúc bấy giờ người chủ quán cảm phục chí nguyện của bà lão, liền đong cho thêm 3 tiền thành được năm tiền dầu. Bà đến trước đức Phật thắp đèn lên, tự nghĩ dầu thắp không quá nửa đêm, bà phát nguyện rằng: "Nếu sau này tôi được chứng đạo Vô thượng như đức Phật thời ngọn đèn này sẽ đỏ suốt đêm và sáng tỏ khác thường." Phát nguyện xong bà lễ Phật rồi về.
THẦY TỲ KHEO VỚI CON NGỖNG

Người chủ hối hận liền thưa với vị Tỳ-kheo: "Bạch Thầy, sao khi hỏi Thầy, Thầy lại không nói ngay cho con biết, để đến nỗi con sanh nghi, xúc phạm đến danh thể của Thầy?"
Vị Tỳ-Kheo trả lời: "Ông nghi cũng phải, nhưng nếu tôi nói ngay thì con ngỗng sẽ bị ông giết vì lời nói của tôi; việc ấy tôi không bao giờ dám làm cả, dẫu có hại đến tánh mạng tôi cũng vậy."
BÀI SÁM HỐI
GIẢI THÍCH
Ðệ tử kính lạy,
Ðức Phật Thích Ca,
Phật A-Di-Ðà,
thập phương chư Phật,
vô thượng Phật Pháp,
cùng Thánh, Hiền Tăng.
Ðệ tử lâu đời lâu kiếp,
nghiệp chướng nặng nề,
tham giận kiêu căng,
si mê lầm lạc,
ngày nay nhờ Phật,
biết sự lỗi lầm,
thành tâm sám hối.Thề tránh điều dữ,
nguyện làm việc lành,
ngữa trông ơn Phật,
từ bi gia hộ,
thân không tật bệnh,
tâm không phiền não,
hằng ngày an vui tu tập,
phép Phật nhiệm mầu,
để mau ra khỏi luân hồi,
minh tâm kiến tánh,
trí huệ sáng suốt,
thần thông tự tại.
Ðặng cứu độ các tôn trưởng,
cha mẹ anh em,
thân bằng quyến thuộc,
cùng tất cả chúng sanh,
đồng thành Phật đạo.
>CHÂM NGÔN VÀ NĂM ÐIỀU LUẬT
CỦA GIA ÐÌNH PHẬT TỬ>
GIẢI THÍCH:
>MỤC ÐÍCH CỦA GIA ÐÌNH PHẬT TỬ
&
Ý NGHĨA HUY HIỆU HOA SEN>
Mục đích của Gia Ðình Phật tử là đào tạo những Phật tử chơn chánh và cải tạo đời sống theo chơn tinh thần Phật giáo.
Một Phật tử chơn chánh là một Phật tử quy y Phật, Pháp, Tăng; giữ giới đã phát nguyện và thực hành năm hạnh Tinh tấn, Hỷ xả, Thanh tịnh, Trí huệ và Từ bi.
Một thiếu niên, thiếu nữ sống theo hạnh tinh tấn là luôn luôn tinh tấn thực hành các hạnh Hỷ xả, Thanh tịnh, Trí huệ và Từ bi. Trái với hạnh Tinh tấn là biếng nhác trên đường Ðạo, trong bổn phận của mình.
Õ
Một thiếu niên, thiếu nữ sống theo hạnh Trí huệ là phải học hiểu những điều phải học đúng theo chương trình, phải học hiểu Phật Pháp đúng theo thứ bậc của mình. Tượng trưng hạnh Trí huệ là đức Văn Thù Sư Lợi Bồ Tát, một vị Bồ Tát có trí huệ bậc nhất, tiêu biểu cho trí căn bản, và thường thay thế đức Phật khai sáng trí huệ cho mọi loài.
Õ
Ðã sống theo đạo Phật, Phật tử có trách nhiệm cải hóa đời của mình, của người thân, bạn bè chung quanh mình cùng sống theo tinh thần Bi-Trí-Dũng của đạo Phật. Mỗi Phật tử phải là một năng lực cải tạo, một sức mạnh cảm hóa, để chuyển đổi mọi hoàn cảnh, mọi người, mọi loài, trong tất cả thời, khắp tất cả chỗ.
Huy hiệu của gia đình Phật tử là dấu hiệu tròn Hoa sen trắng, có tám cánh trên nền màu xanh lá mạ.
Chuyên Môn
Hoạt động thanh niên:
Văn nghệ:
Nữ công gia chánh (dành cho Thiếu nữ):
Liên hệ
Xem các bài viết khác