Một câu truyện đầy ý nghĩa

Đây là một trong những câu truyện ngắn mình thấy rất có ý nghĩa, các bạn cùng đọc nhé !

Nguồn : Sinh viên 24h

Có một câu chuyện kể rằng tại một trang trại ở miền núi xa xôi, miền Đông bang Kentucky, có một ông cụ sống với người cháu của mình. Mỗi buổi sáng, ông cụ đều dậy rất sớm để đọc sách. Có những cuốn sách ông đã đọc nhiều lần, đến mức cuốn sách sờn cũ, nhưng lúc nào ông đọc cũng say mê và chưa một buổi sáng nào ông quên đọc sách.

Cậu cháu trai cũng bắt chước ông, cũng cố gắng mỗi ngày đều ngồi đọc sách. Rồi một ngày, cậu hỏi ông:

- Ông ơi, cháu cũng thử đọc sách như ông, nhưng cháu không hiểu gì cả. Hoặc là có những đoạn cháu hiểu, nhưng khi gấp sách lại là cháu quên ngay. Thế thì đọc sách có gì tốt đâu mà ông đọc thường xuyên thế ạ...

Ông cụ lúc đó đang đổ than vào lò, quay lại nhìn cháu và chỉ nói:

  - Cháu hãy đem cái giỏ đựng than này ra sông và mang về cho ông một giỏ nước nhé!

Cậu bé liền làm theo lời ông, dù rằng tất cả nước đã chảy ra hết khỏi giỏ trước khi cậu bé quay về đến nhà.

Nhìn thấy cái giỏ, ông cụ cười và nói:

  - Nước chảy hết mất rồi! Có lẽ lần sau cháu sẽ phải đi nhanh hơn nữa!

Rồi ông bảo cháu quay lại sông lấy một giỏ nước.

Lần này cậu bé cố chạy nhanh hơn, nhưng lại một lần nữa, khi cậu về đến nhà thì cái giỏ đã trống rỗng. Thở không ra hơi, cậu nói với ông rằng “đựng nước vào cái giỏ là điều không thể”, rồi đi lấy một chiếc xô để múc nước. Nhưng ông cụ ngăn lại:

- Ông không muốn lấy một xô nước. Ông muốn lấy một giỏ nước cơ mà! Cháu có thể làm được đấy, chỉ có điều cháu chưa cố hết sức thôi!



Rồi ông lại bảo cháu ra sông lấy nước. Vào lúc này, cậu bé đã biết rằng không thể đựng nước vào giỏ được, nhưng cậu muốn cho ông thấy rằng dù cậu chạy nhanh đến đâu, nước cũng sẽ chảy hết ra khỏi giỏ trước khi cậu về đến nhà. Thế là cậu bé lại lấy nước, lại chạy nhanh hết sức, và khi về đến chỗ ông, cái giỏ lại trống rỗng.

  - Ông xem này - Cậu bé hụt hơi nói - Thật là vô ích!

  - Cháu lại nghĩ nó là vô ích ư...  - Ông cụ nói - Cháu thử nhìn cái giỏ xem!

Cậu bé nhìn vào cái giỏ, và lần đầu tiên, cậu bé nhận ra rằng cái giỏ trông khác hẳn ban đầu. Nó không còn là cái giỏ than đen bẩn nữa, mà đã được nước rửa sạch sẽ.

- Cháu của ông, đó là những gì diễn ra khi cháu đọc sách. Có thể cháu không hiểu hoặc không nhớ được mọi thứ, nhưng khi cháu đọc, sách sẽ thay đổi cháu từ bên trong tâm hồn, như nước đã làm sạch giỏ than kia vậy.

P. S :

Mỗi người đọc đều có cảm nhận riêng. Mình cũng rất thích đọc truyện. Nhưng quả thật, cái hồn của câu truyện, mình cũng như cậu bạn trai trên kia, vốn không hề nắm bắt được. 

Câu truyện này làm mình suy nghĩ khá nhiều. Mình đọc truyện tình yêu tình cảm mùi mẫn sướt mướt còn thích hơn coi phim. Nhưng nhiều câu truyện mình không hề thấy nó thu hút vì căn bản nhân vật nam chính không phải là hoàng tử trong lòng các bạn gái hay nhân vật nữ chính ù ù cạc cạc và ngu như một con bò (tót).

Nhưng quả thật, thực sự đúng như những gì người ông của cậu bạn trên kia nói. Dần dà, mình bắt đầu đọc nhiều hơn, ngẫm nghĩ hơn, có cảm xúc hơn và tự biết bình luận, nhận xét. Mình cũng không muốn nhân vật nữ-nam chính quá xuất sắc làm chi. Điều đó không thực tế chút nào. Hay là câu truyện về mối tình giữa hai người ghét nhau đến đánh nhau toác đầu chảy máu. 

Mình thích đọc truyện cách đây hơn 1 năm, và mình có thể nói chắc chắn rằng, bạn lúc đầu có thể thích những câu truyện viết lối teen sáng tác, dùng những từ ngữ teen để diễn đạt, nhưng càng về sau , bạn sẽ cảm thấy những câu truyện viết bằng từ ngữ teen đó như một cái gai trong mắt vậy, như xúc phạm đến người đọc vậy, vô cùng đáng ghét. Tiêu chuẩn chọn truyện của bạn cũng cao hơn nhiều.

Và nhân đây mình giới thiệu cho bạn một số bộ truyện mình thấy tâm đắc nhất:

Cô đơn vào đời ------ Muôn nẻo đường yêu ------Tháng sáu trời xanh lam------Nghe nói, anh yêu em-----Sẽ có thiên thần thay anh yêu em------Tình yêu thứ 3----Không gia đình.....

Những truyện này đều có link wattpad hay link down ebook trên mạng (full). Nên bạn nào có hứng thú thử đọc nhé. Toàn là câu truyện khá phổ biến và được nhiều người đọc.

Lằng nhằng dài dòng một hồi, kết thúc ở đây thôi. !

Bình luận

 Bình luận
0 Bình luận