trang Blog

DTHLawTham gia: 29/06/2007
  • Hoài Linh - Đời người & Đời nghệ sĩ  (nước mắt phía hậu trường)
    Giải Trí
    CameraNikon D3
    ISO3200
    Aperturef/8
    Exposure1/50th
    Focal Length200mm

    Hoài Linh - Đời người & Đời nghệ sĩ (nước mắt phía hậu trường)

    Hoài Linh - Đời người & Đời nghệ sĩ

    Khán giả yêu mến một Hoài Linh diễn hài khiến họ phải bật cười bất ngờ và sảng khoái. “Nhưng ngoài đời ai gặp cũng hỏi tại sao Hoài Linh trầm chứ không rổn rảng, tưng bừng như trên sân khấu. Khi đã quá thấm chữ “nghề” và “đời”, con người ta sẽ như thế. Đúng là ngoài đời tôi có nhiều khoảng lặng quá, nhất là mười năm gần đây”, Hoài Linh nói.
     

    Hoài Linh sinh năm 1969 tại Cam Ranh, Khánh Hòa, quê quán Đại Lộc, Quảng Nam

    Ngoài sân khấu, Hoài Linh như gầy hơn trong chiếc áo sơmi rộng dù đã là cỡ nhỏ nhất. Mái tóc đã thôi không còn dày và lấp ló đôi ba sợi bạc. Gương mặt phờ phạc với đôi mắt thiếu ngủ trũng sâu.

    Lần phỏng vấn đầu tiên, tôi gặp Hoài Linh khi anh đang ở trường quay. Thỉnh thoảng Hoài Linh vừa chọc cười mọi người bằng một câu tếu táo rồi đưa tay che miệng ngáp một cách uể oải, mắt đờ đẫn nhìn - ánh nhìn như vô định...

    Vai diễn cuộc đời

    Khi khán giả cười đến chảy nước mắt với vai thằng Mắm bán báo của Hoài Linh trong vở Thằng Mắm con Muối, ít ai biết đó là một phần trong quá khứ nhọc nhằn của anh. Vở kịch xoay quanh hai nhân vật: thằng Mắm và con Muối - những đứa trẻ mồ côi, bươn chải từ bé để nuôi sống mình từng ngày.

     

    Hoài Linh & Việt Hương trong vở diễn Thằng Mắm Con Muối

    Đó là hình ảnh của Hoài Linh và những người bạn bán hàng rong trạc tuổi mình khi anh mới 13, 14 tuổi. Những cung đường ở ngã ba Dầu Giây (Đồng Nai) với những năm tháng bạc phếch bụi đất, nắng rát đầu trần và cả những cơn mưa miền Nam bất chợt, cậu bé Hoài Linh còi cọc, đen nhẻm và lanh lợi bám những chuyến xe, chuyến tàu, người đi đường để bán mía ghim, trà đá, chuối khô, chôm chôm, mít xẻ... như sống lại trong Hoài Linh khi anh diễn vai thằng Mắm.

    Hoài Linh khẳng định nhân vật thằng Mắm như trải thảm đỏ để anh bước vào nhân vật bởi nó quá gần, quá giống với một lát cắt tuổi thơ anh. Lần đầu tiên trong nghề diễn hài, Hoài Linh khóc thật trên sân khấu. Việt Hương (vai con Muối) cũng sụt sùi khóc theo. Đó là một trong những nhân vật mà Hoài Linh vào vai nhanh và dễ nhất, diễn hài nhưng gây xúc động nhất.

    Trong một tiểu phẩm khác, Hoài Linh vào vai một cậu diễn viên học việc chạy loăng quăng cho đoàn hát của chú Thoòng. Vai diễn này là một phần quá khứ của Hoài Linh những ngày tham gia đủ các loại vai trò trong Đoàn ca múa nhạc Hải Đăng (Khánh Hòa) đầu những năm 1990...

     

    Hoài Linh trong vai nữ


    Cái chất nông dân lam lũ đã thấm đẫm trong hình hài, lời ăn tiếng nói của Hoài Linh. Thế nên phần lớn nhân vật của Hoài Linh là vai những ông già, người nông dân chất phác, khắc khổ. Lội ruộng, bắt tôm, bắt cá, lái máy cày, cấy lúa, làm vườn... Hoài Linh diễn rất đạt. “Những vai đó tôi gần như không diễn mà có bao nhiêu vốn sống vận bấy nhiêu. Những việc đó hồi nhỏ tôi đã trải qua hết” - Hoài Linh bảo.

    Nỗi đau có thật

    Khác hẳn với một Hoài Linh đa dạng góc cạnh và rộn ràng trên sân khấu, dường như đã cho đi quá nhiều tiếng cười, anh như chắt chiu tiếng cười với chính mình. Anh Thanh Phương, trợ lý của diễn viên Hoài Linh, kể: “Những lúc có chuyện buồn, anh Linh rủ tôi đi câu tôm, câu cá từ trưa cho tới 11g đêm. Cứ ngồi yên lặng suốt, không nói tiếng nào”.

    Bán cười cho thiên hạ

    Mua tiếng khóc cho mình
    Khóc cho kiếp nhân sinh
    Cười trần gian bạc bẽo.

    Khóc những khi lạnh lẽo
    Cười những lúc đớn đau.
    Khóc cho kiếp tằm dâu
    Cười trò đời tráo trở.

    Khóc những khi lầm lỡ
    Cười những lúc đắng cay. 

    Ba vạn sáu nghìn ngày
    Chỉ một đôi cười, khóc.

    (Bài thơ Khóc, cười của Hoài Linh viết sau cánh gà)

    Hoài Linh bậm môi trầm ngâm rồi bảo: “Đã là diễn viên thì diễn bi hay hài đều bạc. Cười đó rồi khóc đó. Tâm lý không ổn định, cảm xúc cứ bấp bênh. Người diễn viên hài trải lòng với khán giả bằng tiếng cười còn nỗi buồn phải giữ lại, ép lại. Cái hài không giải tỏa được nỗi buồn mà cứ ấp ủ hoài nên nặng nề đầu óc, thành ra trầm cảm, lặng đi, lừ đừ và càng thấm đẫm cái buồn”.

    Hoài Linh không có bạn thân là đồng nghiệp, còn những người bạn thân thuở cơ hàn xa dần xa dần vì ngại sự nổi tiếng của anh.

    Không có bạn tâm giao nhưng Hoài Linh thừa nhận mình còn may mắn khi gặp được một vài người có thể coi như người thân. Nhưng họ lần lượt ra đi đột ngột. Đầu năm 2011, buổi tối diễn live show của mình thì sáng đó nghệ sĩ Kim Ngọc mất. Hoài Linh ngồi bất động khi nhận tin... Đó là người mà anh thương, tôn trọng như người mẹ thứ hai. Hoài Linh hay gọi là “má Kim Ngọc”.

    Sự ra đi đột ngột của má Kim Ngọc là cú sốc lớn thứ hai với Hoài Linh chỉ chưa đầy nửa năm sau cái chết cũng rất đột ngột của nghệ sĩ Hữu Lộc - người mà anh coi như em trai.

    Hoài Linh gọi điện thoại dặn dò Hiếu Hiền lo chu đáo cho mẹ và tuyệt nhiên không đả động gì tới đêm diễn. Trước đó, vai người chồng bà chủ nợ được giao cho Hiếu Hiền. Tối hôm ấy, sau khi diễn xong một phân cảnh, thấy khán giả vỗ tay rần rần, ngó ra thấy Hiếu Hiền, Hoài Linh quay ngoắt vô cánh gà. Diễn viên Việt Hương chụp lấy tay Hoài Linh tha thiết: “Anh mà không diễn là tụi em đi hết một nhóm!”.

    Suốt phần sau của vở diễn đó, Hoài Linh không dám nhìn mặt Hiếu Hiền vì sợ sẽ bật khóc bởi thương thằng em. Anh bảo cái cảnh Hiếu Hiền chắp tay lạy trước bàn thờ tổ, mắt đỏ hoe sau khi diễn xong là hình ảnh đau đớn nhất trong đời diễn hài của mình.

    Sau cánh gà
     

    Hoài Linh trong vai cụ già quen thuộc, vai diễn mang thương hiệu Hoài Linh


    Những bạn diễn chung với Hoài Linh đều không lạ gì chuyện anh có hẳn một “bệnh viện dã chiến” ngay sau cánh gà mỗi khi anh làm live show. Có lần diễn viên kịch Trần Bùm nói vui mà thật: “Ai diễn chung với Hoài Linh riết cũng bị “đau tim” luôn. Ảnh cứ diễn sung quá là xỉu ngon ơ. Làm việc ghê quá mà. Những ai tinh ý khi thấy Hoài Linh nói chầm chậm trở lại hoặc đang diễn mà thò tay bắt mạch là biết ảnh đang mệt, chịu không nổi”.

    Trong hậu trường của live show Hoài Linh cách đây 3-4 năm đã có hẳn một “bệnh viện dã chiến” với xe cứu thương, các loại thuốc và phương tiện, dụng cụ y tế cấp cứu tại chỗ, một bác sĩ túc trực cùng hai bình ôxy. Hoài Linh cứ diễn xong một màn là vô cánh gà để bác sĩ đo huyết áp, đưa bình ôxy cho thở. Đêm đó diễn bốn màn là bốn lần anh phải thở ôxy.

    Khán giả nghiêng ngả với một Hoài Linh tấu hài rất duyên trên sân khấu, nhưng chẳng thể biết được người diễn viên ấy âm thầm chống chọi từng ngày với nhiều căn bệnh nguy hiểm: hở van tim, tụt đường huyết, hạ canxi, đau bao tử. Lúc nào trong túi của Hoài Linh cũng có máy đo huyết áp, thuốc tim và thuốc huyết áp.

    Anh kể về sức khỏe của mình mà cười, nhẹ tênh: “Một năm tui vô 70-80 chai nước biển, chích nát ven luôn. Hồi trước tui thấy kim tiêm là sợ nhưng bây giờ chai luôn rồi. Nè, coi cánh tay tui nè”. Hoài Linh chỉ vào những nốt thâm mờ trên cẳng tay mình, nơi những lần lấy ven nhiều tới mức vỡ ven, không thể lấy nổi và để lại những vết sẹo mờ.

    “Có người không hiểu, nói mình ham tiền chết cũng đáng. Còn tôi thì không thể mất uy tín với khán giả được một khi cái tên của mình đã in trên băngrôn...”, Hoài Linh nói rồi nhoẻn miệng cười với kiểu cười rất Hoài Linh.

    TIỂU SỬ HOÀI LINH

    Hoài Linh sinh ngày 18 tháng 12 năm 1969 tại Cam Ranh trong một gia đình có tất cả 6 người con (ba trai, ba gái) và anh là con thứ ba và là con trai trưởng trong gia đình.

    Hoài Linh trong một lễ trao giải thưởng cho nghệ sĩ

    Bố mẹ anh quê quán ở Đại Lộc thuộc tỉnh Quảng Nam. Ngoài một người chị cả đã có gia đình còn ở lại Việt Nam, gia đình anh đã sang Mỹ theo diện HO vào năm 1995 vì trước đó ba anh phục vụ trong lực lượng Đặc Biệt với chức vụ đại uý, bị tù cải tạo 6 năm tại Suối Máu (Biên Hòa), cho đến năm 1982 mới được tha về. Mẹ anh điều hành một nhà hộ sinh tư ở Cam Ranh. Hoài Linh sống ở Cam Ranh cho đến năm 1975 mới theo gia đình di tản vào Long Khánh, anh học hết bậc trung học ở trường phổ thông trung học Thống Nhất A (Trảng Bom). Vào năm 1988, gia đình anh trở về Cam Ranh để lo thủ tục xin hoàn lại nhà cửa bị tịch thu, sau đó mới về Sài Gòn vào năm 1992 cho đến ngày được sang Mỹ vào cuối năm 1993. Trong thời gian này Hoài Linh gia nhập đoàn ca múa nhạc Ponaga, sau đó theo học tại trường múa chuyên tu (tu nghiệp chuyên môn) cho đến năm 1990 lại quay về với đoàn múa.
     

    Khi Hoài Linh có ý định theo đoàn múa, gia đình anh đã tỏ ra không hài lòng và tìm cách ngăn cản vì bố mẹ anh muốn anh theo ngành sư phạm, nhưng vì vấn đề lý lịch nên không thành. "Nếu mà làm thấy giáo thì bây giờ mặt cháu đạo mạo lắm chứ không như bây giờ, đạo mạo một chút thôi nhưng mà vẫn quậy!", Hoài Linh nói đùa như vậy. Trong thời gian cộng tác với đoàn muá Ponaga, anh đã lưu diễn khắp các tỉnh miền Trung và một số tỉnh miền Nam. Về múa Hoài Linh được sự chỉ dẫn của vũ sư Đặng Hùng trong khi về dân ca thì anh tự học lấỵ Vào năm 1991, anh tham dự cuộc thi "Những Giọng Hát Hay" tại Nha Trang và được giải thưởng. Anh và bạn bè kéo nhau ra bãi biển uống nước, tại đây anh gặp Thanh Lộc, một diễn viên của ban kịch tỉnh Khánh Hòa mới giải tán và gia nhập đoàn Ponaga, rủ anh phối hợp để làm một cặp song tấu hài diễn chung trong chương trình của đoàn. Hoài Linh vui vẻ nhận lời, hai anh em diễn thử và có kết quả tốt. Rồi từ đó anh chính thức bước vào lãnh vực tấu hài, rất thích hợp với bản tính của anh là người thường hay đùa giỡn trong gia đình ngay từ nhỏ. Tuy nhiên Hoài Linh cho biết vẫn run khi diễn hài lần đầu tiên trước khán giả vì "mình giỡn cho khán giả nó khác, còn giỡn ở nhà nó khác". Nhưng lần tấu hài đầu tiên tại Diên Khánh đó với màn "Tô Ánh Nguyệt Tân Thời" với Thanh Lộc, anh đã được khán giả cổ võ khiến anh lên tinh thần và lấy lại được bình tĩnh và tự tin trong những lần xuất hiện sau. Hoài Linh còn có một năng khiếu đặc biệt khác là nói được nhiều giọng điạ phương Việt Nam. Anh cho biết là khi di tản vào ở Long Khánh đã có dịp nói chuyện với rất nhiều người thuộc đủ các miền cũng như anh có bạn bè người Bắc, Trung, Nam, ngoài ra anh cũng cho biết thêm ông cố anh là người Bình Định (gốc Gò Bồi), có thể nhờ vậy cộng với một năng khiếu sẵn có nên Hoài Linh dễ thu nhập được để bắt chước được giọng của nhiều miền trong khi thường ngày anh nói Đà Nẵng ở gia đình. Ngoài khả năng về múa, hát dân ca, tấu hài, Hoài Linh còn hát được cả tân nhạc. Đối với anh, ngành hài là thích hợp nhất, tuy nhiên phải là loại hài nghiêng về dân gian. Hơn thế nữa anh rất thích dân ca. Anh đã tự soạn một số kịch bản tấu hài để trình diễn và thu CD, những tiết mục này được nhiều khán giả khen ngợi vì tính hài hước lấy bối cảnh là cuộc sống hàng ngày gần gũi.
     

    Khi mới sang Mỹ, Hoài linh và gia đình ở Orlando, Florida khoảng 10 tháng. Ngay sau đó đã được mời điều khiển chương trình trình diễn trong một tiệc cưới tại nhà hàng Sài Gòn để rồi sau đó liên tục được mời cộng tác thường trực tại đây cũng như được mời đi show nhiều nơi. Sau đó vào khoảng tháng 9 năm 1994, một mình Hoài Linh bay về Cali sinh hoạt. Quyết định này đến với anh trong một buổi đi hát ở Tiểu Bang Florida, tại đây anh gặp Thanh Tuyền và Trizzie Phương Trinh và "hai người đó đã xúi cháu qua Cali", ngay ngày hôm sau anh đã từ giã Florida và cùng với bà dì tên Lệ Ẩn - trong thời gian xuống thăm gia đình anh - về ở luôn California cho đến bây giờ. Với sự bảo lãnh của dì, anh được bố mẹ đồng ý cho đến một nơi xa lạ mà anh hoàn toàn chưa hình dung như thế nào mà chỉ nghe nói sơ về sự sinh hoạt văn nghệ mạnh mẽ tại đây.
     

    Ở California, Hoài Linh cư ngụ tại nhà ông cậu thứ 10 ở Los Angeles và 2 tuần sau anh mới có dịp xuống Little Saigon và được Nhật Tùng đưa đến quán cà phê Tao Nhân. Tại quán này anh đã lên tấu hài bài "Truyện Tình Karaoke" và một bài tân nhạc. Khán giả rất thích thú qua những tiếc mục của anh, nhất là chủ quán là ca sĩ Thiên Hương, cũng là người Bình Định. Đêm hôm đó cũng có mặt tay viết kịch bản được nhiều người biết tới hiện nay là Ngô Tấn Triển, nghệ thuật diễn xuất Hoài Linh đã được nhà viết kịch bản này để ý tới và sáng tác nhiều kịch bản cho Hoài Linh diễn sau này. Một tuần sau, anh đã gặp Vân Sơn và được mời cộng tác sau khi Bảo Liêm tách rời từ mấy tháng trước. Hoài Linh đã nhận lời ngay vì "giữa hài với hài nó dễ nẩy sinh tình cảm". Đến tháng 10 năm 1994, cặp Vân Sơn- Hoài Linh chính thức diễn chung với nhau trong chương trình văn nghệ do một chùa tổ chức ở Orange County. Kể từ cuối năm 1995, Hoài Linh cộng tác độc quyền cho Vân Sơn Productions trong những sản phẩm video (kể từ video số 4) và audio, cũng như cùng nhau có mặt tại rất nhiều chương trình đại nhạc hội để trở thành cặp tấu hài được rất nhiều người ưa thích.
     

    Tháng 8 năm 1996, Hoài Linh về VN thăm người yêu là người anh đã quen một thời gian trước khi rời VN. Lúc đó Hoài Linh thường đi hát karaoke tại nhà người yêu là nơi cho mướn karaoke, trong khi người vợ tương lai của anh không hề biết anh chàng ốm tong teo đó là một diễn viên tấu hài. Sau này người yêu của anh mới biết được do những video phổ biến tại Việt Nam và "bà ấy chỉ nói là mắc cưới quá, không khen mà cũng không chê", như lời Hoài Linh kể. Để kỷ niệm cho mối tình của mình, anh đã đặt tựa đề "Tình Karaoke" cho một CD do trung tâm Tú Quỳnh phát hành để "nhớ lại tình xưa". Chuyến về VN đó của anh là để chính thức thành hôn với Thanh Hương và bảo lãnh sang sống chung tại Hoa Kỳ từ tháng 4 năm 1997. Hiện nay hai người cư ngụ tại thành phố Garden Grove (california). 
     

    Ngoài việc lưu diễn, thu video hoặc audio, Hoài Linh còn dành nhiều thì giờ cho việc nghiên cứu về dân ca, là một bộ môn anh rất thích. Trong thời gian ở VN, anh trở về Đà Nẵng để xin những nghệ nhân ở đây một số tài liệu dân ca miền Quảng Nam, Đà Nẵng rất có giá trị đưa sang Mỹ, dựa trên đó để sáng tác và coi như là cái vốn truyền lại cho những người đi sau để bảo tồn di sản văn hoá quý báu.

    Theo yahoo Việt Nam

    Hoài Linh - Đời người & Đời nghệ sĩ (nước mắt phía hậu trường)