Cảm Xúc > Tâm Sự

24/01/2011 10:391853 lượt xem

Tạm biệt quá khứ

Tạm biệt quá khứ

Từng ngày trôi qua, nó chợt nhận ra mình đã níu kéo một người vốn đã không thuộc về nó. Dù biết rằng rất đau, nhưng nó tự nhủ sẽ phải học cách để từ bỏ.


 

... Ngày xưa nó cứ ngỡ, người yêu là định mệnh, là món quà vô giá mà nó được trao tặng. Lỡ thiếu người rồi nó sẽ sống ra sao, sẽ chia sẻ buồn vui với ai, sẽ lấy ai vỗ về những lúc nó giận dỗi?

Ngày xưa nó cứ ngỡ, tình yêu như một bức tranh chỉ có màu hồng hạnh phúc...
 



Từng ngày trôi qua, nó chợt nhận ra mình đã níu kéo một người vốn đã không thuộc về nó. Dù biết rằng rất đau, nhưng nó tự nhủ sẽ phải học cách để từ bỏ.

Chia tay một người... nó nhận ra không có ai là định mệnh của đời mình.

Định mệnh tồn tại ở chính bản thân và chỉ do nó quyết định. Biết rằng tình cảm là thiêng liêng lắm nhưng rồi cũng hiểu, trên đời này đâu phải chỉ có tình cảm lứa đôi.

Chia tay người... nó nhận ra mình không yếu đuối như người từng nhận xét. Nó thấy hơi thở của đời mình mạnh mẽ hơn lúc nào hết.

Đã ngỡ rằng sẽ không thể vượt qua, ngỡ rằng vết thương ấy không bao giờ lành... Đến giờ mới biết, không có điều gì là không thể vượt qua, cũng chẳng có vết thương nào là không bao giờ lành. Vết thương có lành được hay không còn phải xem người ta có tự tay cào vào vết thương ấy hay không.

Chia tay người... nó nhận ra rằng trong cuộc sống, bên cạnh màu hồng còn có nhiều gam màu khác. Màu sắc của cuộc sống tùy vào cảm nhận của mỗi người. Và nó tự nhắc mình phải luôn nhìn đời bằng những gam màu tươi thắm và lạc quan. Niềm vui là phải tự mình tạo lấy.

Chia tay người... nó nhận ra rằng giờ đây nó sống không chỉ cho riêng mình. Xa một người, nhưng nó lại biết quan tâm đến nhiều người khác, gia đình, bạn bè và những người thân quen. Nó thấy có lỗi vì từng vô tâm quá.

Chợt nó nhận ra... có những khoảnh khắc nhói đau chỉ mình mình biết, lắm lúc đôi mắt ráo hoảnh và thèm được khóc. Nhưng rồi... tất cả cũng đã qua.
 

http://ca2.upanh.com/19.0.24212821.8aS0/4aa247664a9b98cb4a5b48524543e35eimg0191b1.jpg
 

Chia tay người... nó gửi gắm tâm sự của mình vào những lời văn, câu chữ. Vốn không phải là người giỏi thể hiện, nó chỉ có thể bộc bạch lòng mình theo cách của riêng nó.

Chia tay người... nó nhận ra chẳng có tình yêu nào là trọn vẹn và hoàn hảo. Chẳng phải yêu nhau là để giận dỗi trách hờn nhau. Yêu là còn phải chấp nhận và đồng cảm cùng nhau. Yêu thương không nhất thiết phải giữ lấy, YÊU THƯƠNG CÒN LÀ PHẢI HỌC CÁCH BUÔNG TAY...

Giờ đây, với nó, nỗi nhớ về người đã nhạt nhòa từ lâu. Đã nhiều lần nó tự nhủ sẽ thôi không viết về người nữa. Hôm nay có dịp, nó sẽ tự mình kết thúc những hoài niệm về người. Người sẽ trú ngụ ở một khoảng kí ức khó quên, hình bóng của người sẽ ở một góc khuất trong trái tim nó.

Nó sẽ khép lại trang kí ức mang dáng dấp người một cách nhẹ nhàng thôi, nhẹ nhàng như cái cách mà ngày nào người từng đến với nó.

Ngày mai, và cả sau này nữa, nó biết mình sẽ quan tâm và viết về nhiều điều khác. Nó sẽ viết về gia đình, về bạn bè, cuộc sống, về hạnh phúc hiện tại, về một người đang yêu thương và lo lắng cho nó. Giờ đây, nó đã học được cách yêu thương một người, nên nó sẽ không để anh đau khổ, đau như nó đã từng đau.
 

http://images.yume.vn/blog/201012/20/1292843026_1283334674_16.gif
 

Lần đầu tiên, duy nhất và cuối cùng, nó xin được bày tỏ: "Cảm ơn người, mối tình khó quên - cảm ơn quá khứ của đời tôi..."

Cảm ơn một người đã đến và đi qua, một người mà nó cứ ngỡ là định mệnh.

Cảm ơn vì đã cho nó biết cảm giác yêu thương, cảm giác nghẹn đắng và kìm nén là như thế nào.

Cảm ơn người đã giúp nó nhận ra giá trị thật của bản thân, để nó biết rằng - KHÔNG AI TÔN TRỌNG NÓ BẰNG CHÍNH BẢN THÂN NÓ.

Cảm ơn một người đã dạy nó những kinh nghiệm sống mà không người thầy nào có thể dạy được: vui có, buồn có.

Cảm ơn, vì hai người đã chia tay nhau, để nó có dịp nhìn lại mình, để nó hiểu rằng, hạnh phúc đơn giản chỉ là bằng lòng với những gì mình đang có.

"... Tự buông trôi mình trong nỗi ám ảnh của quá khứ, đâu phải là khôn ngoan, sáng suốt. Kỷ niệm sinh ra để ta thêm lòng dũng cảm, chứ không phải để cướp nó đi. Bởi lẽ chúng ta đã nếm trải nỗi đau và niềm hạnh phúc, chúng ta biết rằng một cuộc sống mới vẫn có thể bắt đầu". Bạn không tin sao?

Còn nó thì luôn tin rằng Hạnh phúc vẫn đang chờ nó ở phía trước. Nó vững tin và mỉm cười bước tiếp về phía TƯƠNG LAI, nơi đó có Người đang đứng đợi nó.

 

Nguồn từ blog.yume.vn

    Tin mới nhất

    Tin mới nhất

    • 250x250_huggies