Ta tìm gì giữa mênh mông cuộc sống?

Ta tìm gì giữa mênh mông cuộc sống?

Có nhiều khi ta tự hỏi ta đang tìm gì giữa mênh mông cuộc sống? Ta chênh vênh giữa dòng xoáy cuộc đời chỉ để tìm một lối đi, tìm một con đường ít gập ghềnh nhất. Nhưng ta chưa biết con đường đó sẽ như thế nào, do dự pha chút ngại ngùng hay hân hoan khám phá.

Có nhiều khi ta tự hỏi ta đang tìm gì giữa mênh mông cuộc sống? Ta chênh vênh giữa dòng xoáy cuộc đời chỉ để tìm một lối đi, tìm một con đường ít gập ghềnh nhất. Nhưng ta chưa biết con đường đó sẽ như thế nào, do dự pha chút ngại ngùng hay hân hoan khám phá.

Không định hình được phải bắt đầu từ đâu, suy nghĩ mơ hồ, để rồi cái vòng luẩn quẩn đưa ta đến ngõ cụt. Trở về điểm xuất phát để bắt đầu lại hay cứ húc thẳng vào bờ rào.

Đôi lúc bước chân lại lang thang vô định qua mọi nẻo đường, không xác định điểm dừng. Có phải đời là những mảnh ghép khập khiễng, chênh vênh, để rồi gặp nhau trong muôn vàn vụn vỡ. Không biết phải chắp ghép từ đâu, và có khi lại làm nó vụn vỡ thêm.

Đã bao giờ ta tự hỏi ta là ai trong cuộc sống này? Ta đã bao giờ thấy mình hèn kém, thua xa người khác, mặc cảm, tự ti pha chút thất vọng về chính bản thân mình. Ta muốn làm điều gì đó để thay đổi, nhưng làm thế nào ta chẳng biết.

Một lúc nào đó ta đặt niềm tin vào một người mà ta tin tưởng, nhưng tất cả sụp đổ chỉ trong ít phút sau biết bao thời gian ta gây dựng lên. Tuyệt vọng vì ta chẳng biết tin ai ngoài chính bản thân mình.

Khi ta bị cuốn vào cuộc sống vật chất, sẽ có những bước tính toán sai lầm khiến ta gục ngã, có những suy nghĩ bằng mọi giá ta sẽ đạt được cho dù có phải đánh đổi chính lương tâm, và bản thân mình. Giá trị con người bị đảo lộn, thay vì làm ra tiền để đưa ta tới hạnh phúc cho những mục đích chính đáng trong cuộc sống, thì ta lại dùng nó như một công cụ gây ra những hậu quả sai lầm dẫn tới một tâm hồn tăm tối, mất đi niềm tin vào cuộc sống.

Khi ta có ý nghĩ sẽ lừa dối một ai đó thì vô hình ta cũng nghĩ sẽ có lúc họ lừa dối ta, ta đang đánh cắp niềm tin của chính mình và người mà mình lừa dối. Cứ như thế ta đánh mất niềm tin vào cuộc sống. Ta không biết mình đang tìm gì? cần gì? và tại sao ta trở nên như thế này.

Số phận sẽ đưa ta tới hai con đường hạnh phúc và khổ đau. Nhưng để đi tới con đường hạnh phúc đó, ta phải trải qua con đường khổ đau thì ta sẽ cảm nhận hạnh phúc thật sự có ý.

Giông bão của cuộc đời luôn vây quanh rồi bất ngờ ập đến, ta cứ nghĩ ta đã là cây đại thụ thì có thể hiên ngang, nhưng ta có đâu ngờ cây to gió cũng lớn, và khi ngã xuống làm gì có ai đỡ nổi cho ta. Nhìn lại thì thấy rằng, cây cỏ nhỏ vẫn bám chặt vào đất mẹ, đung đưa - sống và hiên ngang.

Khi ta được sinh ra là đã nợ cuộc đời này. Nhưng có lúc ta lại phí phạm cuộc sống cho ích kỷ nhỏ nhen, bằng hành động hay ý nghĩ điên rồ. Ta đặt dấu chấm hết một cách đáng trách khi tuổi đời mới biết nuôi những ước mơ. Những cụ già, người tàn tật hay đứa trẻ lang thang co ro trong cái lạnh với những quần áo rách tươm ngoài hè phố, họ có đi đến tận cùng của tuyệt vọng chưa?

Cuộc đời ngắn ngủi mà đường đi quá dài. Khi chùn chân mỏi gối, hãy dừng lại và bình tâm suy xét mọi vấn đề, nhìn lại chính mình để mỗi bước đi thêm vững vàng, cuộc sống của ta sẽ giàu niềm tin và hạnh phúc.

    Tin mới nhất

    Tin mới nhất