Bạn vui lòng Đăng nhập nếu đã có tài khoản tại Yume.vn
Hoặc Đăng ký tài khoản miễn phí.

ĐÁNH GIÁ

Cảnh báo: Tiết lộ nhiều chi tiết trong phim, nên xem trước khi đọc!
Một chàng trai hiền lành, chăm chỉ, sống một cuộc sống bình thường, bỗng nhiên phát hiện mình mắc bệnh ung thư. Anh ta không hiểu, vì chẳng bao giờ đụng đến rượu, bia, thuốc lá, thậm chí còn chạy thể dục buổi sáng. Anh còn không nhớ nổi cái tên căn bệnh mình mắc phải. Nhưng cuối cùng, anh phải chấp nhận, và đối mặt với tỉ lệ 50/50 sống sót.
Bộ phim “50/50” với sự xuất hiện của diễn viên mình yêu thích, Joseph Gordon-Levitt, tiếp cận một câu chuyện cũ. Đối với dân Châu Á, từng phải đón nhận làn sóng ung thư, máu trắng từ điện ảnh Hàn đầu những năm 2000, thì cốt truyện không gây nhiều hứng thú. Và quả thật, nếu ai trông chờ một kịch bản xúc động trên bề mặt, những mối quan hệ và cảm xúc phức tạp, thì họ sẽ phải thất vọng.
“50/50” giản dị từ câu chuyện cho đến cách kể chuyện, nhưng chắc chắn sẽ là một trong những bộ phim về ung thư hay nhất. Chính sự giản dị đó đã tạo ra một lát cắt chân thực và đồng cảm về cuộc sống, về sự quan tâm, không ồn ào những vẫn để lại dư vị cay đắng, gây xúc cảm rất lạ.
Adam lâm vào một tình cảm không gì bi đát hơn. Một anh chàng hiền lành và nhút nhát, đến mức không dám vượt đèn đỏ buổi sáng sớm, không dám nghĩ đến chuyện “lăng nhăng” như cậu bạn Kyle (Seth Rogen), dù tình cảm với người yêu bị trục trặc. Anh an phận đến mức không thể lớn tiếng để bảo Kyle im lặng khi làm việc, cũng như không dám bày tỏ ý kiến khi ông sếp thờ ơ.
Một cuộc sống chán nản, bình lặng, đến nỗi không có lấy một nụ cười sảng khoái trên gương mặt Adam. Mọi chuyện còn bi đát hơn khi anh biết tin mình bị ung thư. Adam chỉ có một thằng bạn không nghĩ ra điều gì hơn là đi chơi gái, một cô bạn gái lợi dụng tình thế để “ăn phở”, một bà mẹ lâu ngày không gặp thể hiện yêu thương một cách phiền nhiễu. Thê thảm hơn cả là gặp phải cô bác sĩ tâm lý mới vào nghề, chỉ biết làm theo sách vở một cách ngượng nghịu, chẳng những không thể giúp mà còn làm mọi thứ thêm tệ hại.

Trong hoàn cảnh đó, Adam mới nhận ra mình chỉ là một cái bóng, và xa lạ với cuộc sống xung quanh. Mọi người thể hiện sự quan tâm theo cách thiếu tự nhiên nhất, xã giao nhất, và không để lại gì hơn nỗi cay đắng. Căn bệnh ung thư còn xa lạ hơn, cả Adam cũng như mọi người không biết cách để đối xử với nó sao cho hợp lý. Từ đó sinh ra nhiều tình huống dở khóc dở cười. Nhưng nỗi sợ hãi cái chết là có thật, và nó giúp Adam nhận ra giá trị mà cuộc sống khốn nạn của anh có được: không gì cả.
Diễn xuất của Joseph trong “50/50” đầy nội tâm, là vai diễn xuất sắc nhất trong tất cả các phim anh từng tham gia. Không thể hiểu nổi Viện hàn lâm khi anh không có mặt trong đề cử “Diễn viên chính xuất sắc nhất” Oscar năm nay (cùng với Ryan Gosling trong “Drive”, mình sẽ nói ở một bài riêng). Mỗi nụ cười, nét mặt, ánh mắt của Adam không để lại gì hơn nỗi cay đắng và cô đơn. 50/50 là tỉ lệ giữa hài hước và tâm lý, nhưng không phải tách rời mà là hòa hợp vào nhau, những cảnh hài hước nhất phim cũng là những cảnh chua xót nhất phim, mà ai có thể hiểu được sẽ khó ngăn được nước mắt rơi.
Mỗi nụ cười của Adam là một lần đau xót, điển hình nhất là nụ cười khi anh bước trên hành lang bệnh viện, sau khi nói chuyện với những ông già cùng cảnh ngộ, bước qua các xác người và bức vẽ “Family facing cancer togetther”. Giống như là một sự châm biếm đối với anh, và nó đau đớn quá mức. Những giọt nước mắt không thể đau đớn bằng nụ cười ấy. Cả khi anh và Kyle phi dao lên bức tranh của người yêu cũ. Phim cảm động vì những khoảnh khắc tưởng như đơn giản, nhưng lại đặc biệt và chân thực như thế.
Nhưng điều xúc động nhất, chắc chắn là khi Adam nhận ra giá trị cuộc sống và tình yêu của những người thân thiết dành cho anh, của cậu bạn thân, bà mẹ, của cô bác sĩ nửa mùa. Nó là có thật, không giống như bữa tiệc và những cuộc nói chuyện vô bổ mà Kyle tổ chức. Họ chỉ là những người bình thường và không biết cách thể hiện. Kyle không biết làm gì hơn việc anh ta giỏi nhất và nói đến thường xuyên nhất, tán gái và chơi gái. Bà mẹ vẫn giữ thói quen cằn nhằn và gây khó chịu. Cô bác sĩ không biết làm sao để an ủi ngoài mớ kiến thức y học khô khan. Nhưng bên trong đó, là sự quan tâm thực sự, tình yêu thương thực sự dành cho Adam. Quyển sách được đánh dấu của Kyle, nỗ lực tham gia vào câu lạc bộ của mẹ, và chính cả sự vụng về của cô gái bác sĩ tâm lý.
Khi nhận ra những điều đó, Adam đã thấy cần sống và yêu quí cuộc sống hơn bao giờ hết, vì anh không vô hình với họ. Những giọt nước mắt trước ca mổ và nỗi sợ hãi đó mới là thật sự, mới là thứ đáng giá Adam đã tìm được. Với người xem thì điều quan trọng không còn là kết quả ca mổ nữa, vì họ có thể đoán trước được. Nhưng chắc chắn họ sẽ phải tìm kiếm lại giá trị của cuộc sống này, giá trị của những người xung quanh, trước khi phải rơi vào tình cảnh của Adam, vì cuộc sống thật sẽ không nhân đạo như phim ảnh.
Và nếu bạn để ý, có một nụ cười của Adam không hề có nỗi đau mà là niềm hạnh phúc thực sự, duy nhất trong cả bộ phim, giữa những giai điệu đầu tiên của bản Yellow Bedletter vang lên.

Giới thiệu
Liên hệ
Xem các bài viết khác
Đồng thời với việc xử phạt ca sĩ Thu Minh, thanh tra Sở Văn hóa - Thể thao - Du lịch (VHTTDL) TP.HCM cũng đã có quyết định xử phạt đối với hành vi hút thuốc của Thanh Hằng trên sân khấu Elle Show vừa qua.
Lưu Diệc Phi cặp với bồ của mẹ?
Truyền thông Hoa ngữ đang náo loạn trước thông tin nữ diễn viên xinh đẹp Lưu Diệc Phi cặp kè với đại gia già U60.