• Đăng Nhập

Sáng Tác > Thơ

01/07/2012 18:11 | 620 lượt xem

Đi...

Đi trong đời sống cũ mèm
Phố nhân gian đắng đót chen ngọt ngào
Viết vờ vĩnh thử la bao
Khối người xung đột với bao la này
Nếu thời gian có thể vay
Mãi khi đáo hạn vẫn ngày với đêm

Đi mua cái nóng êm mềm
Thả vui bắt những tọc tìm ẩn cư
Vẽ cười một đốm đỏ lừ
Ta là gì nhỉ? Ư hừ! Mong manh
Mưa rơi theo gió đứt phanh
Ướt buồn trong tận xao xanh lá mùa

Tiêu hoang hết chữ nhạt chua
Vẫn chưa đi hết bốn mùa trong Em
Cúi xin một cú nhá nhem
A lô nghe với nỗi niềm cô đơn
Giọng cô đơn lúc dỗi hờn
Thoảng qua bắt chẹt biết ơn làm lành

Đi qua ngôn ngữ lanh quanh
Ngoảnh đầu rơi nát tan tành một ta.

Thơ vu vơ

Bình luận (18)  

Viết bình luận

TRUYỆN NGẮN - TẠP VĂN

Xem thêm
  • Thương nhớ Cà Mau

    Có thể khi người ta sống quá lâu ở một nơi nào đó vì lý do phiêu dạt, người ta tự xem đó là một nơi hờ hững để rồi đến một lúc nào đó khi rời khỏi nơi ấy, trở về nguyên quán mới nhận ra “Khi ta đi đất bỗng hóa tâm hồn”. Cà Mau với mình cũng vậy…

CẢO THƠM

Xem thêm
 

Mời Kết Bạn

Gởi lời mời kết bạn đến

Gửi