• Đăng Nhập

Sáng Tác > Thơ

26/06/2012 09:46 | 429 lượt xem

Lục lạc đêm

trong nỗi sợ hãi tím bầm
tôi gập mình như chú sâu đo bé nhỏ dưới chiếc mỏ chim sâu sắc nhọn
vái lạy đêm
muốn bật tung tiếng khóc
vỡ đêm
muốn đóng đinh những cánh tay mù dưới tiếng chuông đêm
màu nhiệm
để quên đi những con đường sa mạc nước mắt
những mùa ngâu phả hệ những mùa ngâu
để biện bày trên môi những nụ cười trên quỹ đạo ngày
tỏa nắng
làm nhánh cỏ xanh màu mong manh dưới vòm trời pha lê gió lộng
đưa cánh tay đặt lên vòm ngực nóng giữ chặt niềm tin đỏ
ôm ấp những giấc mơ cuộc đời bé bỏng...

trong sự nhạy cảm của những giác quan cận thị
tôi mơ hồ về những con đường bước tôi đi
những con đường mang những hình vector tôi gió ngược
những con đường đốm dấu chân của mưa
tôi đớn hèn trong những giây phút trở dạ khát vọng
những dòng sông trắng hờn dỗi chảy dưới chân tôi
úp mặt xuống đớn hèn
đứa trẻ trong tôi bật khóc rũ rượi...

phía con đường lưu đày
phía những bước chân tôi ngục ngã
le lói ánh sáng đỏ...
cầu vồng thắp lên...
lục lạc đêm cất tiếng gọi...
tôi thoát thai trong cơn vượt cạn cuối cùng... 

                              Dương Vũ


 

Bình luận (7)  

Viết bình luận
  • Ngọc Thanh [TTAT] SPro những con đường mang những hình vector tôi gió ngược
    những con đường đốm dấu chân của mưa
    11:10 26-06-12
  • K-Lan Pro bài ni có mấy câu ta thích
    11:29 26-06-12
    • Apsara ProKhó tính ghê , ta đem ta ra làm vật hiến tế mua vui mà chỉ có mấy câu :(
      11:31 26-06-12
  • K-Lan Pro Rứa là...ngon rồi, trước giờ ta toàn chê hà :D
    11:32 26-06-12
  • K-Lan Pro khen hoài ta e có người mất nết :))
    11:34 26-06-12
  • ATM anh Dương Vũ đã vượt cạn xong
    thơ cực hay
    12:01 27-06-12
  • Ngưng Thu Pro Bài thơ hay lắm,Ngưng Thu thích cách bạn xử dụng các cấu từ diễn tả nội tâm con người để nói về cuộc đời . Cuộc đời người là cả một con đường dài mà con người giống như khi thì đi trên đoạn sa mạc đầy nước mắt,khi thì chìm trong bể sâu dòng đời,khi tròi trọi bơ vơ giữa màn đêm đen tối…đầy rẫy những hãi hùng cuộc sống
    trong nỗi sợ hãi tím bầm
    tôi gập mình như chú sâu đo bé nhỏ dưới chiếc mỏ chim sâu sắc nhọn
    vái lạy đêm
    muốn bật tung tiếng khóc
    vỡ đêm
    muốn đóng đinh những cánh tay mù dưới tiếng chuông đêm
    màu nhiệm
    để quên đi những con đường sa mạc nước mắt
    Nhưng rồi thì mấy ai thoát khỏi bốn đường sanh lão bệnh tử ,kiếp luân hồi sao tránh khỏi nhân gian,hình như bạn đã hiểu rõ điều này trong câu :những mùa ngâu phả hệ những mùa ngâu…một ví von vô cùng độc đáo ,người ta gọi đó là nghệ thuật…thế hệ nối tiếp thế hệ,kiếp người ,người mãi luân hồi ko thôi …
    Lời thơ mang nặng nỗi niềm nhưng vẫn được t/g làm khơi sáng một con đường hi vọng về nơi có ánh thiều quang mặc dù hiểu rõ luân hồi là qui luật của muôn đời : để biện bày trên môi những nụ cười trên quỹ đạo ngày
    tỏa nắng
    làm nhánh cỏ xanh màu mong manh dưới vòm trời pha lê gió lộng
    đưa cánh tay đặt lên vòm ngực nóng giữ chặt niềm tin đỏ
    ôm ấp những giấc mơ cuộc đời bé bỏng...
    trong sự nhạy cảm của những giác quan cận thị
    tôi mơ hồ về những con đường bước tôi đi
    những con đường mang những hình vector tôi gió ngược
    Vẫn biết mình là hạt cát nhỏ nhoi,sức lực đớn hèn trước vũ trụ bao la rộng lớn,trước nghiệt ngã dòng đời khó nỗi nhưng đoạn thơ cuối này làm cho người đọc cảm thấy được nghị lực phi thường trong con người (Phật tánh sẵn có trong ta trỗi dậy)…những con đường đốm dấu chân của mưa
    tôi đớn hèn trong những giây phút trở dạ khát vọng
    những dòng sông trắng hờn dỗi chảy dưới chân tôi
    úp mặt xuống đớn hèn
    đứa trẻ trong tôi bật khóc rũ rượi...
    phía con đường lưu đày
    phía những bước chân tôi ngục ngã
    le lói ánh sáng đỏ...
    cầu vồng thắp lên...
    lục lạc đêm cất tiếng gọi...
    tôi thoát thai trong cơn vượt cạn cuối cùng...
    Câu cuối cùng kết lại sự vượt lên một cách phi thường của con người dù cuộc đời có là con đường dài đầy nước mắt hay là một bể sâu tăm tối
    Bài thơ mang ý nghĩa lớn đối với cuộc đời người
    16:16 27-06-12
  • Nhu Huy Cơn vượt cạn hay cái đau đớn trong sự chuyển hóa của bản nguyên?
    18:50 27-06-12

TRUYỆN NGẮN - TẠP VĂN

Xem thêm
  • Dưới mưa chờ người!

    Anh nhìn tôi không nói điều gì, chỉ ôm chặt tôi vào lòng. Bờ vai anh vẫn rộng như ngày nào, tôi đánh vào ngực anh vì tội bỏ tôi lại một mình, ở đằng sau những quá khứ tiếp diễn hiện tại.

CẢO THƠM

Xem thêm
 

Mời Kết Bạn

Gởi lời mời kết bạn đến

Gửi