• Đăng Nhập

Sáng Tác > Thơ

09/07/2012 11:11 | 766 lượt xem

Người trơ khất người

Bỗng một ngày em thấy lòng người hóa thạch

giữa miệng núi xanh thành phố tơ tằm

chiều kinh cầu luồn tay vào u tịch

thăm hỏi rưng rưng vết chân chim để quên trong bóng tối


đêm qua nàng tiên cá cho đi vài giọt nước mắt

giấc ngủ mặn

khi những bàn tay không thể cởi trói cho mình

và tên cướp biển hoàn lương bằng tình yêu tưới nước


anh ném giấc ngủ em cho nếp nhăn ghé về giữa ngọ

tạo mê cung đánh úp những phận người

chuyện cánh buồn khi không mà rách ngực

môi lẫm trẫm đi tìm sự minh triết của nụ hôn


rồi một lần em thấy đêm vỗ tay ngợi ca lời đồng thảo

âm ba đầy cường điệu

niềm vui có khi nào hiển linh trong hẹn hò không tưởng?


sáng này phố nhắc nhớ một bờ vai

một lưng ong và một đường bay của chim én nhỏ

thiên đường ơi! em khất nợ tới tận cùng...


K.Lan 09/07/2012

Bình luận (9)  

Viết bình luận

TRUYỆN NGẮN - TẠP VĂN

Xem thêm
  • Dương Đông, phiên khúc êm đềm

    Cô tỉnh giấc từ lâu nhưng không phải bật dậy như mọi ngày. Dương Đông đón chờ cô bằng ban mai trong suốt không một tiếng động dù chỉ là tiếng sương rơi trên lá.

CẢO THƠM

Xem thêm
 

Mời Kết Bạn

Gởi lời mời kết bạn đến

Gửi