• Đăng Nhập

Sáng Tác > Thơ

08/08/2012 07:47 | 979 lượt xem

Những phi lý dịu dàng



Anh nắm tay em đi về hôm qua
dù ngày tháng yêu đã rơi khỏi tờ lịch
nhìn tình yêu thút thít như đứa bé không còn kẹo để dỗ
lời khô trên môi đá mọc trong tim
làm gì đây với nhân vật chưa bao giờ lớn lên ấy?
khi mà cỗ xe cuộc đời đã đưa mình đi quá xa 
nồng nàn chỉ còn hoài niệm buồn
như chiếc lá vằn đường gân vàng võ sửa soạn bay lần duy nhất 
biệt ly chất chồng trên hoai mục lề thu 

sao cứ muốn về chiêm bao giấc cũ
nhìn hoa bướm lượn chao vỗ về nhau lận đận
mùa đi có ai đuổi kịp
nên anh và em còn lận đận đến bao giờ

em từng muốn anh đưa em về nơi chân trời tím
khi mặt trời say rượu ngã đằng tây
chân trời quá xa hay chân trời không hề có
anh dắt em đi mấy mùa màu tím vẫn có, không

đêm thì thầm với gối bóng tối nhẫn nại nghe
bàn tay còn níu chi bờ hư ảo
ôi những bàn tay mãi vẫn còn là kẻ lạ
về chi mùa thu à loang chi lụa tím à
cho vùng ngực trái mịn mà em thổn thức một lần thương
                                   Muguet
                                  (của mình đó mình)

Bình luận (9)  

Viết bình luận

TRUYỆN NGẮN - TẠP VĂN

Xem thêm
  • Khi cuộc vui đã nhạt

    Hân nhấp một chung rượu. Ngân định cản bạn khi Hân đã uống đến ly thứ 5 và có vẻ ngà ngà say. Mắt Hân hoang hoải, sóng mắt của cô rất đẹp nhưng trống vắng như một bến sông và đau đáu như ghim ngàn mảnh vỡ.

CẢO THƠM

Xem thêm
 

Mời Kết Bạn

Gởi lời mời kết bạn đến

Gửi