• Đăng Nhập

Sáng Tác > Thơ

27/07/2012 13:27 | 3,784 lượt xem

Riêng tư

Tặng FTA và 103

Em có một thế giới u buồn của những ngày ngồi ngóng một cơn mưa. Của những buổi chiều một mình lang thang nơi góc vườn xưa tìm một điều đã cũ. Của những đêm dài lặng thầm nghe ngoài hiên chao ơi, gió hú. Những cơn ác mộng ập về giữa hai mi mắt khép hờ không biết đã ngủ hay chưa.

Thế giới của em luôn phải ẩn mình trong nỗi nhớ xa xưa. Bởi hiện tại ngoài những nỗi buồn ngổn ngang trong lòng thì đã không còn gì để nói. Bởi thời gian đã từng bước chập chờn đi về đêm tối. Giữa đôi bờ chỉ một nhích bánh xe lăn.

Thế giới của anh là những đồng cỏ ngát hương quỳnh trong những đêm trăng. Những khán phòng đông đúc người mà ở đó anh được đeo những chiếc mặt nạ cười không bao giờ cúi mặt. Nơi có những vì sao không bao giờ lịm tắt. Dẫu ngày hay đêm…

Thế giới của anh là nơi anh nghi vấn chính mình , nghi vấn cuộc đời và nghi vấn cả em. Để tuyệt vọng và nỗi đau cứ mọc mầm trên từng câu chữ. Là dằn vặt về tình yêu và hạnh phúc đã lùi xa trong quá khứ. Về những điều đã xảy ra, sẽ xảy ra  và cả về những điều không có thực bao giờ.

Là những ô cửa khép vội vàng đồng loạt trước cơn mưa. Để nhiều khi người bộ hành mỏi mệt không kịp lê chân lên bờ hiên vắng. Là những chiều bềnh bồng giữa muôn ngàn mây trắng. Và không em…

Giữa những con đường đã không gọi thành tên. Có những con đường băng qua nhau, những con đường tiến lại gần nhau nhưng cũng có những con đường song song nhau mãi mãi. Cho dù Phythagore hay Euclide có trỗi mình từ ngàn năm sống dậy. Vẫn luôn có những con đường chẳng thể gặp nhau.

Vậy nên mỗi người cứ tự mình giấu những niềm đau.

Ảnh nguồn internet

  • SÓI QNLL giấu đi chi bằng hỹ giải tỏa nó nàng nhé
    13:35 27-07-12
  • LiLa Pro Bài thơ cần một tiêu đề xứng đáng hơn
    p/s: hay lắm PU
    13:35 27-07-12
  • KAKA Pro :) muốn toán học sẽ trỗi dậy mạnh mẽ trong một bài tiếp theo,,, đã xiệt
    [ liếc liếc mắt: hình ẹp gê]
    13:36 27-07-12
  • KAKA Pro P/s: tỷ chỉnh sửa lại mục thơ đi
    13:36 27-07-12
  • LiLa Pro hình như có người để nó bên truyện ngắn :(
    13:37 27-07-12
  • LiLa Pro tác giả tự nghĩ thôi... chứ LL cũng ko nghĩ đc gì hay cho lắm.. nhưng cứ hình dung cái gì đó "song song" ^
    13:41 27-07-12
    • Uy ProUy nghĩ đến một cái gì đó ko bao giờ dx hòa vào nhau...nên mới nghĩ riêng tư, ko thể sẻ chia cho nhau, ở hai người.
      13:42 27-07-12
    • LiLa Pro^
      đúng là chỗ ko hòa nhập vào nhau ấy... từ riêng tư chưa khỏa lấp lắm... nhưng cũng ko nghĩ gì khác đc :P
      13:45 27-07-12
  • Cổ Tích Pro trời , nó cứ tuôn chảy, tuyệt lắm nàng!
    13:41 27-07-12
    • Cổ Tích Pro103, ta mới đọc , trước khi đọc cái này của nàng nè
      13:44 27-07-12
    • Uy ProTa khoái quá, chụp lại cái màn hình, nhỡ đâu mai mốt buồn buồn, ảnh lấy lui sao, hì hì, té ra mình cũng bá đạo ớn.
      13:50 27-07-12
  • KAKA Pro NGÀY NHIỄM ĐỘC [thơ Đinh Thị Như Thuý]
    đã dai dẳng trở lại nhiều lần cơn sốt u buồn làm nhoè mờ mọi cảm giác đó là ngày hai mươi mốt tháng bảy bờ biển phía nam thái bình dương phủ đầy tảo đỏ người đàn bà trở mình ngồi dậy sự đau nhức trú ngụ trong từng ống xương đã làm nên những cơn ác mộng suốt đêm thế giới đang bị nhiễm độc những độc tố đang đi vào mỗi vật thể theo những con đường khác nhau những con cá nhiễm độc những trái táo đỏ nhiễm độc nhiễm độc dòng sông nhiễm độc bầu trời nhiễm độc sữa nhiễm độc truyền thông nhiễm độc những ruộng rau muống những nồi thịt hầm nhiễm độc những tách café sủi bọt những vô cảm những thản nhiên những cơ hội những đổi thay tráo trở của những con chữ trong những bài thơ của những nhà thơ người đàn bà với cơn rúc rỉa trong ống chân nghe ngóng sự đau nhức ứ căng tưởng chừng trong ống xương không là tuỷ mà tràn đầy độc tố những cào cấu man dại vào thịt da rướm máu là phản ứng tức thời muốn thanh lọc mình bằng thương tích đau đớn hãi sợ nàng quẫy cựa muốn hét lên nhưng không một tiếng vang nào được thoát ra từ vòm họng trống rỗng ngay lúc đó nàng cay đắng nhận ra mình đã đánh mất chiếc lưỡi trong những triền miên trốn chạy ôi những lời định nói những bài hát định thì thầm những tiếng gọi định gửi vào không gian thinh lặng lúc bình minh tất thảy đã thành vô vọng rồi sao từ đó nàng tập nói bằng mắt bằng hơi thở bằng những cọng tóc mai cứ chực xoã bung khi bị kích động từ đó nàng tập nuốt những suy nghĩ xuống bụng và vùng bụng dưới của nàng luôn căng tức nóng ran chỉ một thời gian sau nàng đã có cái vẻ nặng nề chậm chạp ưu tư của môt thiếu phụ mang thai đang chờ ngày sinh nở
    13:44 27-07-12
    • KAKA Pro:) KHÔNG, anh như Huy không viết bằng câu chuyện mà viết bằng cảm thức về chữ
      13:52 27-07-12
    • Uy ProMà tỷ xem ảnh mấy bài, rất tuyệt vời, anh còn dịch nhạc và sáng tác nhạc nữa á Ka, có clip ảnh tự dàn ghi - ta thùng, tự hát bài ảnh tự dịch, tuyệt cú mèo.
      13:58 27-07-12
  • Osaka Pro Huhuhu... buồn quá, mãi mãi không gặp nhau thật à
    13:45 27-07-12
  • forget my not hay qua ah , hong biet noi the nao luon hiihi
    13:55 27-07-12
  • Phạm Thị Ngọc Thanh SPro Khi viết cho 1 người mình quí mến bằng tình cảm chân tình thì nó luôn tuyệt vời như thế đấy
    14:00 27-07-12
  • Du ca Pro hay thiệt :)
    14:03 27-07-12
  • Iris Pro đôi khi mình tự làm khổ mình nhiều hơn :)
    14:04 27-07-12
  • le quang hieu hay wa chi oi
    14:18 27-07-12
  • JosephHùng Chia sẻ một chút vôi vàng khép trước cơn mưa
    14:30 27-07-12
  • BUI VINKE Pro Là những chiều bềnh bồng giữa muôn ngàn mây trắng. Và không em… Vẫn luôn có những con đường chẳng thể gặp nhau.

    Vậy nên mỗi người cứ tự mình giấu những niềm đau.
    14:49 27-07-12
    • Uy ProDạ, mỗi người cứ như một gian phòng, đóng cửa lại là hết giao thông. ai cũng có ốc dảo riêng của mình. Và buồn riêng mình.
      14:53 27-07-12
    • BUI VINKE ProNếu buồn thì nên chia sẻ, hoặc với người thân, hoặc với bạn bè. Cứ "cấm cung" một mình sẽ dễ mắc trầm cảm lắm đó..., em à!
      15:22 27-07-12
  • muguet Pro thơ hay bay lên TC :D
    15:05 27-07-12
  • KAKA Pro :) không sao cả,,,,, thơ hay văn gì cũng được
    chủ yếu nội dung truyển tải :) chủ yếu cảm xúc trong bài thế nào
    15:08 27-07-12
    • Uy Provẫn đủ để tỷ xung xướng cả ngày đếy đệ ợ.
      15:09 27-07-12
    • KAKA Pro:) nếu nằm bên thơ chắc gì đã nhanh vậy tỷ hén :),, đệ nói mà,, tỷ hợp vs văn gê í
      15:12 27-07-12
  • Trà Pro Vẫn luôn có những con đường chẳng thể gặp nhau.

    Vậy nên mỗi người cứ tự mình giấu những niềm đau.
    _______________________

    Thích cái đoạn kết của bài nha nàng ^_^
    15:16 27-07-12
    • Uy ProCám ơn nàng vì nàng đã thích. Dù 2 câu cũng đáng công ta rồi ( Mắt lung linh) :D
      15:26 27-07-12
  • Hoàng Thành Pro cảm xúc ngổn ngang
    15:59 27-07-12
  • Phương Pro Thế giới của em và thế giới của anh la hai đường thẳng song song....cô giáo dạy toán .hi
    16:35 27-07-12
  • rays Pro Vậy nên mỗi người cứ tự mình giấu những niềm đau.
    16:42 27-07-12
  • mauhoangco chỉ có thể nói trong im lặng bằng 1 niềm xúc động sâu xa...
    17:15 27-07-12
  • Phong Lan tím Pro Vậy nên mỗi người cứ tự mình giấu những niềm đau.
    18:21 27-07-12
  • JNHD Thật thà là người yêu chung thủy của trái tim em
    20:24 27-07-12
    • Uy ProEm cám ơn thầy. Bình an luôn bên thầy trong những ngày cuối tuần này thầy nhé
      13:08 28-07-12
  • 0 Pro Mềm mại dịu dàng như ri à O :D
    20:28 27-07-12
  • tranthienthi Giữa những con đường đã không gọi thành tên. Có những con đường băng qua nhau, những con đường tiến lại gần nhau nhưng cũng có những con đường song song nhau mãi mãi. Cho dù Phythagore hay Euclide có trỗi mình từ ngàn năm sống dậy. Vẫn luôn có những con đường chẳng thể gặp nhau.
    có con đương của Phi Euclide nữa bạn
    17:29 28-07-12
    • Uy ProThế nên :Cho dù Phythagore hay Euclide có trỗi mình từ ngàn năm sống dậy. Vẫn luôn có những con đường chẳng thể gặp nhau.Nhé.
      17:42 28-07-12
  • Khủng Long Nhong Thế giới của anh là nơi anh nghi vấn chính mình , nghi vấn cuộc đời
    hoài nghi về tất cả
    22:26 30-07-12
  • Mit uot Pro Vẫn luôn có những con đường chẳng thể gặp nhau.
    07:33 31-07-12
  • Sailing Pro bài hay lắm chị à...em đọc rồi và thấy rất xúc động...thế giới là những nghi vấn ...nhưng rồi niềm yêu thương sâu xa sẽ lấp đầy nó mà
    14:36 31-07-12
    • Uy ProTỷ cám ơn em đã chia sẻ vs tỷ. Chiều vui nhen em.
      Uhm, yêu thương sẽ lấp đầy, em nhỉ?
      16:33 31-07-12

TRUYỆN NGẮN - TẠP VĂN

Xem thêm
  • Thợ may thành Lung Linh

    Cô Diên Vỹ con gái cả ông bà Bách Tùng làm một chủ cửa hàng mộc nhỏ nhà ngay đầu thành. Cô khéo tay lắm, nhất là trong việc thêu thùa may vá cả thành Lung Linh không ai sánh được. Cô cắt tỉa, gọt giũa cái gì cũng đẹp.

CẢO THƠM

Xem thêm
 

Mời Kết Bạn

Gởi lời mời kết bạn đến

Gửi