• Đăng Nhập

Sáng Tác > Tiểu thuyết

28/06/2012 20:36 | 1,068 lượt xem

Con đường gió đi (Chương 17)

Quá khứ và lời hứa

Người ta từng nói cứ quen quá khứ đi mà sống tiếp, nhưng có một số thứ, có một số điều, muốn quên mà chẳng được, để nó cứ bám lấy ta, mãi không thôi.

Bà Giao từng không như thế.

Bà từng không phải một con người của bây giờ. Bà là người có mọi thứ người ta mong muốn, tiền bạc, của cải, danh lợi. Người ta mong muốn, mà đâu biết rằng, bà đã từng thèm khát những thứ ấy như thế nào. Bà là người có tất cả, thay cho bao đắng cay tủi nhục bà chịu đựng.

Bà đã từng là người chẳng có gì.

Tất cả đều do quá khứ của bà.

Của ba mươi chín năm trước.

Ngày bà được sinh ra.

Đó là một ngôi làng nhỏ của đất Quảng Ngãi. Có một phụ nữ xinh đẹp, lại vô cùng hiền dịu và nết na. Do vậy, cô ấy được vô số chàng trai theo đuổi. Nhưng rồi ngày kia, cô ấy lên xe hoa với một đại gia trong làng theo ý gia đình, để lại bao ánh mắt ngỡ ngàng và những thất vọng vô biên. Cô ấy đã từng không vui, bởi ông ấy không phải người đàn ông cô ấy yêu. Hơn nữa, ông ta chỉ có tiền, chứ chẳng có điểm tốt nào cả, lại có tật nghiện rượu và thói quen tàn bạo đánh đập vợ mỗi khi say xỉn.

Nhưng cô chịu đựng hết.

Sống với ông ta một thời gian, người con gái ấy đã sinh cho ông ta hai đứa con gái xinh xắn, lại rất tháo vát và thông minh chẳng kém bọn con trai trong xóm. Đó là thứ duy nhất làm cô vui sau bao tháng ngày chịu đánh đập và hành hạ.

Nụ cười trên mặt hai người con là thứ duy nhất giữ cô lại trên cõi đời này.

Nhưng sao vận may cứ bỏ quên cô.

Người chồng bị lừa, gia sản đồ sộ cùng kẻ lừa đảo mà đi. Gia đình bỗng chốc trắng tay. Tuyệt vọng, người đàn ông ấy càng lao mình vào các cơn say chớp nhoáng, lại tức giận, lại hành hạ vợ con. Người phụ nữa đã tức giận, đã cố chống trả, nhưng lại càng bị đánh đập thêm, để bao vết sẹo day dứt da thịt, day dứt tâm hồn.

Nhưng cô vẫn chịu ở lại, vì hai người con gái của mình.

Người chị biết được bản tính của cha, luôn cố gắng đỡ đòn cho em gái của mình. Người em rất lo lắng cho mẹ và chị, nhưng vẫn bất lực.

Chưa bao giờ cảm thấy vô dụng như thế.

Những vết sẹo, những vệt máu, những tiếng van xin không dứt, những ám ảnh dai dẳng, tất cả tạo nên những kí ức úa màu trong tiềm thức con trẻ của người em là nó.

Rồi tim băng giá, rồi tim lạnh lùng, rồi tim chai đi. Để cho tâm hồn làm quen với vị đắng. Đắng của đời.

Người ta từng nói là trẻ con hãy mơ mộng đi.

Mơ mộng, từ lâu đã biến mất khỏi tâm trí rồi. Mơ mộng làm gì? Là gì? Có ăn được không? Có làm nó thoát ra khỏi chốn ngục tù này không?

Tỉnh dậy đi.

Đời không phải cổ tích.

Đó chỉ là những thứ rác rưởi ai đó rót vào sách, vào văn, vào thơ thôi.

Tỉnh dậy đi.

Từ lâu, người em gái đã nhận ra và tập quen với điều đó.

Người em gái ấy tên là Giao.

***

Rồi một ngày kia, sau bao đêm quá chén, người đàn ông mang nghĩa vụ chồng lên cơn điên. Như một loài cầm thú, ông hung dữ lao tới vợ, đánh đập vợ không dứt. Người vợ ngày nào xuân sắc như thế, bây giờ thật thảm hại với hai mắt thâm quầng, thân thể tiều tuỵ, hốc hoác, lại thêm cơn bệnh dày vò cô, làm cho cô yếu đuối quá thể.

Như giọt nước tràn ly sau bao lần hành hạ...

Cô gục xuống.

Tim ngừng đập. Chẳng còn thở nữa.

Và cô từ giã cõi đời này, để lại bao oan ức vấn vương, để lại hai người con gái.

Lưu lạc chốn nào...?

Người chị đã đi đâu đó, nhưng cô em gái thì thấy rõ. Nó đứng chết trân nhìn mẹ nó gục xuống.

Chẳng còn buồn nữa.

***

Sau ngày đó, xác người mẹ được chốn cất sau vườn. Người đàn ông quay vào nhà, độc ác như thế, lạnh lùng ra đi. Không nước mắt. Không đớn đau. Và đi.

Mẹ đi rồi, tới lượt hai cô con gái chịu trận. Những đòn đánh ngày một dữ, càng độc ác hơn. Như một mê cung của ác quỷ. Lạc lối. Không thấy đường ra.

Nhưng rồi, cái gì tới cũng phải tới, chuyện gì rồi cũng sẽ có hậu quả.

Những người áo đen lạ mặt bước vào nhà, mặt mày bặm trợn, da đầy hình xăm, trên tay còn cầm theo vài con dao nữa. Tên đầu đàn đi tới gần ba của hai đứa nó, hét lớn:

- Thằng kia, mày mượn đại ca tao mấy chục triệu, trả tiền mau lên.

Người đàn ông tay cầm chai rượu, cười cười:

- Lâu lắm mới gặp lại anh. Nhưng hiện giờ em kẹt tiền quá. Bữa khác, anh hen?

Tên lúc nãy có vẻ tức giận, nắm lấy cổ áo của cha nó, hét to hơn:

- Thằng khốn, mày nói trả cho tụi tao cả chục lần mà có thấy trả lại xu nào đâu! Khôn hồn thì moi tiền ra ngay, không thì đừng trách ông mày độc ác.

Cha nó có vẻ tức giận, thụi một đấm vào mặt thằng thủ lĩnh:

- Không trả đấy, chúng mày làm gì được ông?

Tên đầu đàn nhìn vết đỏ sưng tấy trên mặt mình, mặt tối lại, gầm gừ:

- ... Mày... dám...!

Và rồi một trận đánh nhau diễn ra. Hai chị em gần đó chỉ biết đứng nhìn trong kinh hãi. Đó là bao tiếng rên gào, bao nước mắt, bao van xin, bao máu. Người cha đang chịu đau đớn. Cái đau đớn mẹ con nó phải chịu.

Kinh hãi quá.

Nó muốn chạy đi, mà sao chân không nhất nổi, nặng trịch như vậy hoài. Cảnh tượng trước mắt nó càng ngày càng kinh hãi, càng máu lạnh. Nhưng nó vẫn ở đó, vẫn cứ xem, như đón chờ, cái gì đó, gì thôi, gì cũng được.

Một người từ sau rút dao ra. Lao tới.

Mọi việc diễn ra quá nhanh.

Chị nó nhắm mắt lại, nấc nghẹn ngào. Nó trố mắt, nhìn rõ.

Máu.

Rất nhiều máu.

Mùi máu tanh hôi còn tươi lấp đầy phòng, để lại một chút kinh hãi, một chút nước mắt, và một chút thản nhiên.

Ba nó chết trân dưới nền đất. Chết không nhắm mắt.

Nó nhìn, lâu.

Nó cười, cười như điên dại.

Tâm hồn nó chết rồi, mục rữa cả rồi.

***

Xong, tên đầu đàn không có vẻ gì sợ hãi, còn dáo dác nhìn quanh, miệng lẩm bẩm:

- Xem còn cái gì bán được không?

Ông nhìn thấy hai chị em nó, mỉm cười, nụ cười gian xảo. Ông tiến tới gần:

- Chà, ổng vậy mà hai con gái cũng xinh ta. Chẳng biết bán được bao nhiêu nhỉ?

Ông lại gần, hai chị em cảnh giác lùi lại. Ông ta vươn tay, vuốt má chị nó. Rồi ông nắm lấy tay hai chị em, kéo mạnh, đưa ra xe. Hình như có tiếng ai khúc khích phía sau.

Nó muốn la, muốn hét. Nó nhìn ánh mắt người đàn ông. Im lặng. Có cảm giác kinh khủng ào ạt tới. Nó sợ.

Ngày đó, Giao chỉ mới mười lăm tuổi.

Người đàn ông đưa hai chị em nó tới một chiếc xe. Xe vọt đi. Vội vã.

Nó nhìn quanh, ngoài hai chị em ra, còn có một số cô gái trẻ khác, mặt đều tái đi, bơ phờ, mắt lộ rõ sự buồn bã tuyệt vọng. Nó hỏi một cô gái gần đó:

- Bạn ơi, sao bạn lại ở đây?

Cô gái đó nhìn nó hồi lâu, giọng khản đặc trả lời:

- Bố mình nợ tiền người ta, bán mình đi để trả nợ.

Bán? Sao từ ấy nghe tàn nhẫn quá?

- Còn bạn?

Nó không nghe thấy được nữa rồi. Hình như não nó muốn nhắc nhở nó gì đó, nhưng sao không thoát ra được. Tim nó đau, họng nó đắng.

Kinh khủng.

***

Những người đàn ông kia đưa tụi nó tới một khu ồn ã, náo nhiệt, dẫn nó vào một căn nhà tồi tàn, bẩn thỉu. Nó nhíu mày. Họ dẫn nó vào trong. Ở đó có vài người đàn ông. Một ông tiến lại gần chúng nó:

- Hàng mới chất lượng quá nhỉ? Ông mày phải dùng thử mới được.

Tên lúc nãy dẫn tụi nó chẳng có vẻ gì là ngạc nhiên, chỉ buông một câu:

- Ừ, nhưng dùng xong nhớ trả tiền đấy.

- Biết rồi. Khổ lắm, nói mãi.

Người đàn ông tiến tới gần tụi nó, hầm hừ gì đó như "xấu quá" hay "mặt non choẹt", rồi ông ta tiến tới chị nó, mỉm cười:

- Tao lấy con này.

Và ông ta kéo chị nó đi.

Nó sợ hãi, nó kinh ngạc, nó tức giận, nó vội vàng đuổi theo. Những tên kia chẳng ngăn lại.

Nó tới gần, ghé sát vào một khe hở của cánh cửa.

Những tiếng kêu gào thảm thiết. Những tiếng dọa nạt. Những tiếng la. Những tiếng rên rỉ.

Và cuối cùng, máu.

Tất cả pha trộn lại thành một cảnh tượng hãi hùng ám ảnh nó. Nó cảm thấy chân mình không còn vững nữa. Nó quỵ xuống, nấc lên từng hồi.

Ngày nó, nó tận mắt chứng kiến chị mình bị người ta làm nhục.

Đó là cảnh tượng ám ảnh bà Giao cho tới bây giờ.

Người đàn ông đi khỏi, trả tiền. Lúc ông ta lướt qua cửa, nó gào lên, bấu chặt áo người đàn ông đó. Ông ta hoảng loạn, hét lên. Tên đầu đàn lúc nãy bây giờ tiến tới, gỡ nó ra.

Thụi nó một phát mạnh vào chân.

Chỉ còn lại màn đen.

Vì tai nạn đó, nó bị bỏ đói mấy ngày trời. Nó đói, và sợ nữa. Nó nhớ chị nó quá. Nhưng hi vọng gặp chị đã tiêu tan thành mây khói. Nó nghe những người đàn ông kia nói chị nó chết rồi, trong một lần chào hàng.

Nó chẳng còn khóc nữa. Nước mắt đã khô hanh. Nỗi đau ấy đã tràn trề quá rồi.

Nó muốn ăn một cái gì đó lắm, nhưng càng muốn tiều tuỵ càng tốt. Nó không muốn ai làm chuyện đó với nó, không ai hứng thú với nó cả.

Rồi một ngày kia, một chàng trai đi tới chỗ nó. Nó sợ, nó lùi về phía sau. Nhưng người đó khác hẳn với những người khác mà nó từng gặp. Trẻ lắm cơ. Chàng trai ấy nhìn nó hồi lâu.

Đi khỏi đó. Thật nhanh.

Nó nhìn theo.

Lạ.

***

Không ít lâu sau, hàng chục chiếc xe cảnh sát lao tới. Bọn trong nhà hãi hùng, chạy đi trốn, nhưng cuối cùng cũng bị tóm gọn. Chúng bị bắt bởi tội buôn người và mại dâm. Nó thở phào, và cuối cùng nó cũng thoát khỏi đó.

Nhưng nó lại lo. Giờ nó biết lưu lạc chốn nào bây giờ?

- Là em à?

Nó ngẩng đầu, là chàng trai lúc trước. Lạ thật, sao anh ta lại ở đây nhỉ? Nhìn nó, chàng trai ấy mỉm cười:

- Tôi vốn đi thưởng ngoạn, không may đi lạc tới đây. Lúc mới tới, tôi không hiểu đây là đâu, nhưng rồi tôi mới biết đó là một kiểu nhà chứa. Và rồi, tôi nhìn thấy em. Tôi rất muốn cứu phụ nữ như em ra khỏi chốn này.

Nó gật đầu. Nó hiểu. Anh hỏi tiếp:

- Em bao nhiêu tuổi rồi?

- Mười lăm.

- Có gia đình gì không?

Lắc đầu.

Anh nhíu mày. Anh nhìn nó lâu. Nó biết, anh đang thương hại nó. Nó ghét cảm giác đó lắm. Ngập ngừng, anh nói tiếp:

- Thực ra gia đình tôi khá giàu có, nếu em không phiền, có muốn sang ở với gia đình tôi?

Nó ngạc nhiên nhìn anh. Anh nhìn nó, cười rạng rỡ. Tim nó thoáng chệnh choạng, đập nhanh hơn mọi ngày.

Anh nói chuyện với cảnh sát, có lẽ là về nó. Nó nhìn theo anh mãi. Nó thấy họ gật đầu. Anh lại gần nó, đưa tay:

- Đi thôi.

Và anh dắt nó đi.

Đối với một con người thảm hại và tồi tàn như nó lúc đó, anh như một thiên thần được thượng đế đưa xuống. Nó muốn ở bên anh, ở mãi mà thôi, không buông. Nó có thể sẵn sàng làm mọi việc vì anh.

Bởi nó đã đi lạc quá lâu rồi, chìm đắm trong mê cung hôi tanh mùi máu quá lâu rồi.

Và anh đã tìm thấy nó.

 

Anh đưa nó về Hà Nội.

Kể từ ngày về nhà anh, anh đối với nó rất tốt. Anh quí nó, nó biết. Ngay cả gia đình anh cũng quí nó nữa. Nó như đứa con gái gia đình chưa từng có vậy. Do vậy mà anh quan tâm, chiều chuộng nó như người em gái vậy.

Nhưng nó luôn quí mến anh.

Hơn một người anh trai.

Nó biết đó là một tình cảm không đáng có, đáng vứt đi, nhưng biết làm sao được.

Nó không nói với anh.

Bởi bên cạnh anh đang có vị hôn thê tài giỏi, tháo vát.

Nó đau. Và nhiều đêm đến, nó vẫn thương, vẫn thèm khát anh, vẫn gọi mãi tên anh trong tiềm thức.

Nó đắm chìm trong yêu thương vô vọng những năm năm, mà vẫn không bị ai nghi ngờ mấy.

Và cha mẹ anh mất, để lại công ty và gia sản khổng lồ cho anh gánh vát. Nó cố giúp anh, và nó phát hiện tài năng của mình trong kinh doanh. Nó thông minh và tài giỏi hơn, nhưng vẫn không có được trái tim anh.

Ngày cưới của anh và cô ta tới gần, làm nó càng đau.

Nó phải nói. Và nó đã nói. Đó là một ngày cuối hạ, một ngày nắng gắt. Anh im lặng, nó im lặng.

Anh từ chối nó.

Nó biết kết quả, anh đã có chị, nhưng nó vẫn đau.

Lúc đó nó xin anh, là sau này con nó sẽ lấy con anh. Nó biết đó là bồng bột nhất thời, nhưng nó muốn lắm. Anh và nó không hạnh phúc được, nhưng nó muốn con mình hạnh phúc. Đơn giản bởi vì nó là con anh cơ mà!

Anh gật đầu. Và đó là một lời hứa.

Năm đó nó hai mươi tuổi.

***

Sau đó, nó xin anh một số tiền không nhỏ, nó đi. Anh không cản, như đã biết trước rồi sẽ có một ngày nó rời xa anh.

Nó tới rất nhiều nơi, và dừng chân tại Mỹ. Nó xin vào làm cho một công ty. Đó là một công ty thuộc chủ quyền Việt Nam, chủ tịch hội đồng quản trị cũng là của Việt Nam nhưng có nhiều chi nhánh ở nước ngoài.

Công ty Quốc Thái.

Với tài nghệ của mình, chỉ sau vài năm, nó đã được thăng quan tiến chức, giờ là một trong những người quyền lực nhất công ty, được nhiều người nể trọng.

Và nó gặp Thái Quốc Hoàng.

Trước khí chất lạnh lùng nhưng quyến rũ của người đàn ông hai mươi lăm tuổi, nó thấy tim như sống dậy. Nó làm thân với anh ấy, và càng ngày càng thích anh chàng hơn. Nhưng anh ấy không thích cô, vì trong lòng đã có người khác. Bỗng nó nhớ tới chuyện xưa. Lòng chợt buồn.

Nhưng rồi Quốc Hoàng hỏi cưới nó. Nó không hỏi, nhưng nó biết có chuyện gì đã xảy ra với người con gái chàng ta yêu. Hình như đã có người khác. Hình như anh chẳng muốn làm nó ấy áy náy, day dứt thêm nữa.

Họ cưới nhau như thế.

Năm đó, nó hai mươi lăm, Quốc Hoàng hai mươi tám.

Hai mươi sáu tuổi, nó sinh ra Quốc Huy.

Và nó không còn gặp lại anh.

Nó nhớ tên anh là Trần Nguyên Anh.

Rồi năm Quốc Huy chín tuổi, nó gặp lại anh. Anh vẫn như xưa. Chị nhận ra nó. Hai người trở thành bạn thân.

Chợt nó đắng lòng.

Và nó gặp con anh, Hạnh Thảo. Nó quí cô bé ấy. Hạnh Thảo và Quốc Huy, sao đẹp đôi.

Nó cho Hạnh Thảo gặp Quốc Huy thật nhiều. Nó ngờ ngợ ánh mắt Hạnh Thảo dành cho con mình. Hạnh Thảo đã thích Quốc Huy.

***

Anh hẹn gặp nó ở một quán cà phê. Anh hỏi nó về lời hứa cũ. Anh nói Hạnh Thảo đã thích Quốc Huy.

Anh muốn hai đứa lấy nhau.

Nó là người trọng lời hứa, nó đồng ý, nhưng nó chẳng nói lại với chồng. Trong thâm tâm, nó đang sợ, sợ một thứ vô hình.

Nhưng vẫn đồng ý.

***

Rồi nó nhận nuôi Đông Đông, rồi nó phát hiện tình cảm của hai đứa. Nó để Đông Đông đi.

Nó ghét chính mình, nhưng nó tin Quốc Huy sẽ hạnh phúc bên Hạnh Thảo. Bởi đơn giản, đó là con anh.

Bà Giao chậm rãi kết thúc câu chuyện. Bà nắm lấy tay Quốc Hoàng:

- Anh sẽ hiểu mà đúng không?

Ông im lặng.

Bà ra khỏi phòng.

Thú thật ông chẳng biết nữa.

Lái xe về nhà, trong lòng Quốc Hoàng xáo trộn. Ông chẳng biết nên nghĩ gì nữa.

Chỉ mong là ông sẽ quyết định đúng mà không làm đau ai. Bởi ông rất quan tâm tới bà Giao, dù trong tim ông thì chẳng chứa nổi hình bóng ai khác ngoài một người.

Chợt đi tới phòng nhạc, tiến tới cây đàn.

Thật ra câu chuyện của ông quản gia về cây đàn theo lời kể của ông rất đúng. Chỉ trừ một điều thiếu sót.

Mối quan hệ của ông với cây đàn này.

Ông mua nó bởi một lí do, dù ông biết đó là của người khác dành cho cô.

Đó là người đàn ông tồi tệ, dù đã có vợ và con trai nhưng vẫn quen cô.

Ông biết.

Nhưng sao ông không ngăn cản cô? Không biết nữa. Nhưng cô ấy lại áy náy vì hai người là bạn, ông lại thích cô. Vậy là ông cưới Giao.

Và sau này cô ấy chết. Bị phản bội. Không chịu nổi là người thứ ba.

Đột ngột.

Ông nguyền rủa người đàn ông kia. Ghét. Hận.

***

Tim lại xáo trộn.

Tìm cho nhau một chốn để về.

 

Bình luận (14)  

Viết bình luận

THƠ

Xem thêm
  • Bông sứ trắng

    Ngủ đi em
    ngủ đi em nhé
    đêm khuya và ngoài trời thanh vắng
    con chim cũng vùi trong cánh
    hoa khép vào lành lạnh hơi sương

CẢO THƠM

Xem thêm

TRUYỆN NGẮN - TẠP VĂN

Xem thêm
  • Khúc mùa Thu

    Nó lặng yên trong niềm hạnh phúc vừa chớm, tựa đầu vào vai anh khẽ mỉm cười trong cảm giác thật sự bình yên.

 

Mời Kết Bạn

Gởi lời mời kết bạn đến

Gửi