Bạn vui lòng Đăng nhập nếu đã có tài khoản tại Yume.vn
Hoặc Đăng ký tài khoản miễn phí.
Ừ thì muốn quên lắm...
Cô đến Mỹ, sống ở đó đến tận năm năm. Năm năm là một quãng thời gian quá lâu. Không lâu cho một đời người nhưng đủ lâu để dìm chết tình ai, để đốt đi, đốt hết cái tình chớm nở. Nhưng với Đông Đông thì không. Cô nhớ hết. Cô chết chìm trong biển tình của quá khứ từ cái ngọt ngào đến cái đau xát da thịt. Cô tự mỉm cười, để rồi lại tự khóc. Cô điên rồi, chẳng biết gì nữa, chẳng hiểu gì nữa.
Chỉ muốn ở bên người, nhưng lại lựa chọn ra đi. Muốn quên người, nhưng không sao quên nổi. Ừ thì có thể quên đấy, nhưng sao trí não cứ nhắc đi nhắc lại, nhắc cho nhớ, cho khắc sâu tên người ấy vào tim. Thỉnh thoảng cứ ngỡ đã quên người, nhưng sao tỉnh dậy bên giường, bàng hoàng, ngỡ ngàng, tim run rẩy sợ sệt vì ngỡ đã quên.
Ừ thì đâu muốn quên, ừ thì vẫn còn yêu người nhiều lắm.
Cứ tưởng chỉ là một cơn say vội, nhưng nó lại bám lấy, làm tim quằn quại.
Yêu người giống như thuốc phiện. Biết là không đáng có, biết là đáng vứt bỏ, vậy mà sao cô vẫn cần hoài, khao khát hoài.
Giống như thuốc phiện, nhưng khác quá. Ta có thể lấy thuốc phiện, nhưng tìm kiếm lạc loài, chẳng thấy tim người.
Từ lâu, mảng tim đã trơ trọi như thế rồi.
Và cô tập yêu người trong mơ. Trong mơ, người vẫn là người của ngày xưa, người vẫn đọc sách cùng cô, chơi đàn với cô, diệu dàng với cô, và quan trọng nhất là người yêu cô.
Đó là một điều quá viễn tưởng, quá không thực. Cô nghĩ, và cô cười, cười như điên dại, cô cười cho sự khờ khạo tưởng tượng của chính mình.
Nhưng thực chất, cô cười để đốt hết hi vọng nhen nhói trong tim. Cô vẫn hi vọng người yêu cô.
Không thực. Cô biết.
Và cô lại cười.
Cười vì nhận ra tại sao cô lại yêu người đến thế?
Cười vì muốn quên, nhưng có phần lại hét chẳng muốn quên người.
Cô lạc rồi.
Xin người dẫn bước cho cô.
***
Ba năm kể từ ngày cô đi.
- Erina này, yêu là gì thế?
- Yêu à? Yêu là yêu, thế thôi.
- Câu trả lời kiểu gì thế?
- Không đúng à? Không có định nghĩa cho tình yêu, cũng không có nguyên nhân cho tình yêu. Yêu là yêu, thế thôi. Có lẽ, định nghĩ gần nhất là, yêu một người là muốn ở bên người đó. Đơn giản vậy thôi.
Cô bạn thân nhất của cô đã trả lời như thế. Ừ, cô công nhận là đúng đấy. Có lẽ yêu là vậy, là thứ cô cảm nhận cho Quốc Huy, cảm giác mãnh liệt, và chỉ muốn ở bên người ấy. Yêu không có định nghĩa, nhưng cô biết rõ định nghĩa của tiếng yêu trong tim mình.
Vậy tại sao còn hỏi? Cô mong đợi một câu trả lời khác sao?
Chẳng lẽ, để khẳng định lại một sự thực là mình yêu Quốc Huy?
Chẳng lẽ, muốn nghĩ rằng cảm giác đó không phải là yêu, rồi sẽ quên dễ hơn?
Có lẽ là một chút của cả hai...
Gió cứ thổi, chợt thấy tim mình chao nghiêng. Đã luôn như thế. Không thể ngượng lên cũng không thể ngã xuống. Không thể yêu cho trọn, cũng chẳng thế dứt bỏ.
Sao không quên nhỉ?
Có lẽ vì tim luôn mơn mớn cái hi vọng là một ngày, người sẽ đáp lại tình kia của cô.
Ừ thì vẫn hi vọng, dù người đã nói yêu ai kia. Ừ thì ngốc lắm, tự dối mình vào màn kịch, để hi vọng cháy mãi.
Dù mong Hạnh Thảo chăm sóc người, nhưng vẫn ích kỉ lắm, mong một ngày Hạnh Thảo bỏ người, để người đến bên ta.
Chỉ mong một ngày, người yêu ta.
***
Ba năm kể từ ngày cô đi.
Quốc Huy choàng tỉnh. Lại mơ về cô.
Cô đi rồi, lâu lắm rồi. Giờ Quốc Huy đã lớn, đã trưởng thành rồi. Nhưng rồi tình cảm dành cho cô vẫn lớn, càng lớn, càng âm ỉ. Ừ thì muốn quên lắm, nhưng thực sự không quên được.
Ừ thì ghét cô, nhưng sao có một thứ hi vọng vô tưởng cứ mong là cô yêu lại mình. Hi vọng ấy cứ làm tim đau khi nhắc lại cái ngày định mệnh đó, khi cậu nói yêu Hạnh Thảo. Đáng lẽ phải nói yêu cô mới đúng, và nó trách cậu, nó giận dữ, nó dày vò.
Tệ nhất, nó cứ làm cậu nhớ hoài đến cô. Nhớ đến cô trong nỗi nhớ, trong yêu thương vô bờ bến, nơi cậu yêu cô nhiều, nhiều lắm như bao năm về trước, khi cái xám nghét của thù đắng chưa bám vào tim cậu.
Và tệ nhất là, nó làm cho Quốc Huy mỉm cười. Nụ cười chân thực.
Nó làm Quốc Huy nhận ra sự thật là vẫn còn yêu cô. Nhiều lắm.

Hơn một nghìn ngày nhớ.
Massachusetts, Mỹ.
Đông Đông lặng lẽ ngước ra khung cửa sổ. Nắng quá. Vậy mà tim ta ướt đẫm.
Nhiều lúc, tự hỏi, tại sao lại yêu người? Sao không phải là người khác, một người khác yêu ta, chăm sóc ta? Tại sao cứ chối bỏ bao cơ hội, bao mối tình ai đó quăng thẳng tới tay? Để rồi giờ lại cô đơn bên giường, lạc lối, tìm nơi nương tựa ở đâu đó trong chốn đời?
Kêu là cô ngu đi, kêu là cô đã quá dại khờ đi... Nhưng nếu nỡ quen một ai khác, cô sẽ có cảm giác như đang phản bội Quốc Huy.
Quốc Huy. Cái tên cô chưa nói to lên lâu lắm rồi, nhưng vẫn nhắc đi nhắc lại hoài trong nỗi nhớ.
Tàn nhẫn quá. Người thật là tàn nhẫn. Người chui vào nỗi nhớ của ta, mãi không ra, người đánh cắp trái tim ta, mãi không trả lại. Tàn nhẫn nhất là người phá hoại ta, làm ta đau đến thế, ta vẫn không thể ghét người.
Nhiều khi tự hỏi nếu yêu ai khác thì sao nhỉ? Không trả lời được. Nó chỉ làm tăng thêm nỗi nhớ khôn xiết về người. Nhiều khi tự hỏi nếu ta có thể chọn người ta yêu thì sao nhỉ?
Ta không chọn được. Ai cũng biết điều đó.
Nhưng sao, tim ta vẫn thét lấy tên người.
***
Hơn một nghìn ngày nhớ.
Hồ Chí Minh, Việt Nam.
Quốc Huy nhìn ra khung cửa sổ. Trời đã khuya. Lại nhớ. Nhớ một người không thèm nhớ lấy ta. Một người đã làm ta đau, đau vì yêu người quá nhiều.
Nếu có thể yêu một ai khác ngoài cô, liệu có yêu không? Không biết nữa. Nếu bây giờ, thử yêu một người khác, liệu có quên cô không? Không đâu... Không biết nữa.
Gục xuống. Câu hỏi cứ lảng vảng trong trí nhớ.
Nếu thử yêu một người khác, liệu có quên cô không?
Trí nhớ lưu lạc tới người con gái ấy, người luôn ở bên cậu. Lòng nảy nở hi vọng kì lạ. Chẳng thể gọi tên là gì. Chưa bao giờ nghĩ sẽ yêu người đó.
Nhưng, luôn có chữ có lẽ...
Có lẽ...

Bốn năm kể từ ngày cô đi, tháng Sáu.
Người đàn ông đổ vỡ lọ mực, nhòe nhoẹt ra giấy, ra mặt bàn.
Cuối cùng cũng tìm được. Nhưng tại sao lại là người đó?
Muốn hủy hoại người đó, sao khó quá.
***
Bốn năm kể từ ngày cô đi. Tháng Bảy.
Quang Khánh lặng lẽ nhìn ra khung cửa sổ, mắt trũng nỗi u buồn nhòe nhoẹt. Mưa, bình yên, tĩnh lặng và ướt át. Khung cảnh ưa thích của anh.
Đã từ lâu, trong mắt ấy chẳng còn sáng. Đã từ lâu, trong mắt ấy chẳng mỉm cười nữa rồi.
Vì Hạnh Thảo cả.
Yêu một người không yêu mình thật khổ. Khẽ thở dài.
Kể từ ít lâu trước, đã phát hiện Quốc Huy thích Đông Đông.
Một tháng trước.
Đó là một lần hai gia đình của Quang Khánh và Quốc Huy gặp nhau. Quốc Huy lạnh lùng, và Quang Khánh cũng chẳng muốn lại gần người đó. Anh đi tham quan căn biệt thự tuyệt đẹp.
Ra vườn.
Và chợt thấy bóng Quốc Huy đổ dài bên cây, cầm một thứ gì đó như bức ảnh, mắt sáng lên, mỉm cười.
Ánh nhìn của một người đang yêu, nụ cười của một người đang tương tư.
Đó là bức ảnh của Đông Đông. Mỉm cười.
Yêu nhau mà cứ làm nhau đau như thế, cứ làm lệ trào khỏi mắt như thế là sao nhỉ? Tại sao cứ cầm dao đâm lấy tim nhau, làm tê tái như thế khi đều mong ai kia hạnh phúc? Tại sao cứ dối lừa nhau để về đêm cả hai đều thức trắng nghĩ về người kia? Tại sao nhỉ?
Có lẽ yêu là ngu ngốc như thế. Cũng giống như cách cậu đã yêu Hạnh Thảo. Vẫn yêu nhiều chứ. Nhưng giờ, không những không giảm bớt mà đã yêu hơn. Ngày xưa, khi ấy đã ích kỉ chỉ muốn chiếm giữ cô cho riêng mình, bây giờ đã yêu cô đủ để đưa cô đi, để mỉm cười khi cô mỉm cười, để hạnh phúc khi cô hạnh phúc. Mặc dù người bên cạnh không phải là mình.
Để một mình mình hứng chịu nổi đau thôi.
Thật là... Quá ngốc nghếch.
Nhưng đó là điều cô ấy muốn.
Nhưng đó là điều anh muốn.
Quốc Huy và Đông Đông, hai người bọn họ có tình cảm thật đẹp, nếu có thể, anh mong họ sẽ hạnh phúc. Nhưng có lẽ một phần trong anh không muốn thế, vì Hạnh Thảo sẽ đau khổ. Anh muốn cô cười, nụ cười chân thực đẹp nhất cô từng có.
Từ lâu đã biết tới nụ cười giả của cô, từ lâu đã muốn làm tan biến nụ cười gượng gạo đó. Chỉ có nụ cười thực sự là đẹp nhất. Thứ mà Quang Khánh không thể mang lại.
Do thế, sẽ để cô đi.
Chỉ mong cô đừng yêu Quốc Huy, bởi điều đó sẽ chỉ mang lại cho cô đau khổ. Quang Khánh không muốn như thế.
Chợt nhìn thấy bóng ai trong mưa. Ướt sũng, mà miệng vẫn nhòe cười. Một cô gái. Người đó dừng trước cửa nhà cậu.
Nhìn kĩ. Là Hạnh Thảo. Bật ra khỏi ghế, ra mở cửa cho cô.
Cô vẫn cười.
...
Cô nói.
Nước mắt như muốn ứa ra, hai tay chợt buông thõng.

Năm năm kể từ ngày cô đi.
Thành phố Hồ Chí Minh, sân bay Tân Sơn Nhất. Một ngày Hạ ươn ướt, hoen hỉ cái ẩm ở đâu đó.
Đông Đông bước ra chiếc cửa màu trắng. Vẫn người quản gia đang đợi cô. Bất giác nở nụ cười. Người đàn ông ấy chẳng thay đổi gì cả, nhưng cô thì thay đổi rất nhiều. Già dặn hơn trước, sắc sảo hơn trước, và cũng xinh đẹp hơn trước. Tự tin càng thay đổi, nhân đôi lên kể từ ngày ấy.
Chỉ có mối tình là không thay đổi. Chỉ có tình cảm kia là chẳng đổi thay.
Về nhà, gặp lại anh.
Kí ức mong manh ngày ấy hiện về.
Bỗng chốc, vỡ!
Chẳng muốn nghĩ gì nữa, chẳng muốn biết gì nữa.
Cả thế giới đang sụp đổ.
Hết chương 20
Liên hệ
Xem các bài viết khác