Bạn vui lòng Đăng nhập nếu đã có tài khoản tại Yume.vn
Hoặc Đăng ký tài khoản miễn phí.
Có thể quên không?
Bốn năm kể từ ngày cô đi, chiều. Trời vẫn còn rất nắng, nhưng từ phía sâu xa kia của đường chân trời đã mang theo mình vài vệt cam vàng, tô điểm thêm cho một hoàng hôn tuyệt mỹ.
- Quốc Huy, anh có biết là em rất thích anh không? Trước đây cũng thế, bây giờ cũng thế. Năm năm rồi, mà em vẫn thích anh, cho em một cơ hội có được không?
Giọng trong veo vang vọng vào không khí. Cô gái nhỏ đứng đó, xinh đẹp rạng ngời lắm, tự tin cá tính lắm, vậy mà giờ sao cứ như con thú yếu đuối sợ sệt, sợ lắm một lần đau, một lời từ chối. Một tiếng đối với người thì quá nhẹ bẫng nhưng như tấn gạch đè nặng tim cô. Trái tim nhỏ bé lần đầu biết yêu ấy đã chịu đau quá nhiều, đã buốt chát quá nhiều, nhưng vẫn mang nặng mối tình đầu, mang nặng hi vọng một ngày sẽ được yêu người.
Cứ bảo cô ngốc nghếch, nhưng cô đang yêu, đang chìm quá sâu vào men say tình nồng.
Quốc Huy nhìn cô gái trước mặt mình. Hạnh Thảo đã thay đổi nhiều, đã tốt hơn trước rất nhiều. Nhưng sao cậu không tìm được cái cảm giác đó, cái tiếng trống vỗ như nổ tung lồng ngực. Không tìm được.
- Em có biết anh thích Đông Đông không?
Những lời nói như những con dao cứa vào da thịt, nỗi đau âm ỉ. Cắn môi để không ứa nước mắt. Lại khóc rồi. Không chịu nổi, thực sự không chịu nổi nữa. Quá bất công, thực sự là quá bất công mà.
- Tại sao?!
Quốc Huy bật ngửa ra sau. Nước mắt bắt đầu nhòe lấy má Hạnh Thảo. Cô nói như hét lên, thật to:
- Tại sao lại là cô ấy? Tại sao vẫn là cô ấy? Cô ấy đã rời bỏ anh mà đi, cô ấy đã làm anh đau như thế, tại sao anh vẫn chọn cô ấy?
Cô khóc, khóc rất nhiều. Quốc Huy đưa tay ra, bỗng dưng muốn lau nước mắt cho cô. Trông cô thật thảm hại và mong manh, như có thể vỡ tan ngay tức khắc.
Tiếng khóc của cô trở thành tiếng nấc nhẹ.
- Em... yêu... anh. Ừ thì em yêu anh đấy! Em yêu anh nhiều lắm. Thử yêu em không được sao?
Cô quỵ xuống. Bao nhiêu nước mắt gắng gượng nuốt vào trong giờ như tan trào ra. Không thể đứng nổi nữa. Đó là giới hạn cuối cùng của cô rồi.
- Thử yêu em không được sao?
Cậu rút tay lại, chỉ lặng lẽ nhìn cô. Năm năm là một quãng thời gian không nhỏ. Quá dài là đằng khác. Vậy mà cô vẫn yêu cậu.
Thỉnh thoảng, cậu tự hỏi tại sao cô lại có nhiều hi vọng đến như thế?
Cậu cũng có hi vọng vào ai kia, vẫn hi vọng ai đó sẽ yêu mình lại. Một thứ giấu kín vào cõi tim, giờ mới bộc bạch. Nhưng hi vọng của cậu không lớn như cô. Cậu không thể chờ đợi mãi bóng một người, rồi cuối cùng chỉ để chính mình đau. Không thể cứ dìm mình vào kí ức, để tự cười, tự khóc. Như một kẻ điên, thảm hại lắm. Cô đã phũ phàng bỏ đi như thế, tại sao cậu lại là người chịu đau cơ chứ?
Thỉnh thoảng tự hỏi, hi vọng để làm gì chứ?
Thôi có lẽ sẽ không hi vọng nữa đâu. Thôi chờ mong cho một mối tình vô vọng.
- Hạnh Thảo, lời tỏ tình kia vẫn còn hiệu lực chứ?
Cô ngước đầu lên, mắt sáng rỡ nhìn cậu.
- Anh muốn thử...
Cô ôm chầm lấy cậu. Hai gò má vẫn còn ướt, nhưng môi đỏ thì vẫn rực một nụ cười.
Cậu vòng tay ôm lại. Dư vị u ám đâu đó ùa tới, đắng ngắt.
Quyết định của cậu bây giờ là đúng chứ?

Cả hai báo tin cho hai gia đình. Bố mẹ Hạnh Thảo đều ủng hộ hai đứa, cha Quốc Huy chỉ nhìn cậu u ám, chỉ có bà Giao là vui hơn cả. Bà nhảy cẩng lên ôm chầm Hạnh Thảo. Bà chúc hai đứa hạnh phúc, thậm chí còn tạo điều kiện để hai người gần nhau hơn. Nhờ sự thuyết phục của bà, bố mẹ của Hạnh Thảo đã đồng ý cho con gái chuyển tới Sài Gòn, nhưng ở một căn hộ gần đó của một người họ hàng chứ không ở chung.
Hạnh Thảo tất nhiên là vui sướng. Quốc Huy cũng vậy. Nhưng sao, đôi lúc bên đầu diường, cậu vẫn thắc mắc về mối quan hệ của cậu và Hạnh Thảo. Ở bên Hạnh Thảo rất vui, rất hạnh phúc. Đó là một cảm giác bình yên, một chút như muốn người đó che chở, một chút như muốn che chở người đó.
Nhưng rồi, tại sao, cậu vẫn có cảm giác như chưa yêu cô thực sự, như tình cảm hiện giờ của cậu đối với cô chỉ là một sự đáp lại cho tình cảm cô đã dành cho cậu mà thôi. Cứ như là một sự bù đắp cho những vết thương tình cậu bắt cô đã chịu đựng vậy. Tại sao lại như thế?
Và rồi, thứ làm cậu sợ nhất là, những lần Hạnh Thảo ngả người vào vòng tay cậu, trong tim, trong tiềm thức lại nghĩ về người khác.
Đông Đông.
Chỉ cần nhắc đến tên cô là cậu lại thấy tim mình loạn nhịp. Cố vứt bỏ, cố quên, cô trở nên ngọt ngào với Hạnh Thảo, chỉ có thể nhận lại giọt nước mắt trong vô thức mỗi đêm tỉnh dậy, chỉ nhận lại một cảm giác ấm áp và tình yêu.
Những lần xa Hạnh Thảo, vẫn dai dẳng trong nỗi nhớ, nhưng lại không nhớ đến điên dại ngày người kia đi.
Đã có lần môi kề lấy môi, lại nhớ vị ngọt nơi môi đã từng hôn lấy ngày nào.
Thoáng sợ! Một phần trong tâm trí đang nhắc là vẫn đang nhớ người. Không muốn.
Thỉnh thoảng, nhìn thấy nụ cười tươi như hoa, chan hoà và rực rỡ trên môi Hạnh Thảo lấy thấy họng như tắc lại, cục đắng không biết trôi vào đâu. Cảm thấy như lạc vào chốn biển mênh mông, ngã quỵ đuối, lạc lối, tìm lắm chốn bờ mà chẳng thấy đâu.
***
Một ngày hạ mát rượi. Quốc Huy ở ngoài vườn, mở ví. Lặng lẽ ngắm nhìn hình bên trong. Một tấm hình lặng lẽ nhỏ bé giấu vào một góc. Người con gái ấy đẹp quá.
Bao lâu rồi nhỉ, năm năm rồi.
Chợt có ai đi tới. Ngẩng mặt lên, là bạn thân của Hạnh Thảo, Quang Khánh. Chưa kịp nói gì, Quang Khánh đã túm lấy cổ áo cậu. Hai người nhìn nhau hồi lâu, chợt một người lên tiếng:
- Cậu có yêu Hạnh Thảo không?
Im lặng. Người đó lại gầm gừ:
- Tôi hỏi thật đấy, cậu có yêu Hạnh Thảo không?
Lại im lặng.
Người đó buông cổ áo ra. Anh đã có câu trả lời của mình.
Quốc Huy lòng dạ rối bời.
Đúng. Cậu có yêu Hạnh Thảo không?

Đã gần một năm kể từ mối quan hệ của cô và Quốc Huy. Lâu quá như vậy, mà Hạnh Thảo vẫn thấy còn gì đó thiêu thiếu, cảm giác ấy như tạo một khoảng trống vào tim chẳng thế lấp đầy. Ừ thì yêu, ừ thì chăm sóc cho nhau, nhưng sao vẫn có thứ quá thiếu sót. Cảm giác của những người đang yêu.
Là chưa yêu người đó đủ hay sao? Không, hoàn toàn không phải thế. Có cảm giác như người vẫn chưa yêu mình đủ thì đúng hơn. Có cảm giác như người ở bên mình, nhưng không phải của mình, nhưng tim người lại tìm quên rồi chết rũ ở nơi đâu.
Sợ! Có cảm giác như dẫu cô có cố gắng bao lâu đi nữa, nhiều đến mấy đi nữa, người vẫn chẳng phải của cô! Sợ lắm, là người vẫn còn yêu người đó. Sợ lắm, vì câu nói của người lúc đó. Người chỉ muốn thử, thử thôi. Nhỡ người không quên được thì sao? Lỡ phép thử thất bại thì sao?
Sợ lắm, sợ ngày người rời xa cô.
Sao biết ngu ngốc thế mà vẫn yêu nhỉ? Sao biết rằng người vẫn còn vưong vấn tình cảm với ai đó mà vẫn yêu? Sao cứ thấy thèm khát tiếng yêu dối lắm, giả lắm của người, để cuối cùng chỉ có một mình mình đau thôi?
Sao ngốc thế? Sao lại quá khờ khạo yêu phải người, để tim rung lên bất chợt, để lúc nào cũng phải sống trong bao bất mãn, bao lo lắng, dẫu người đã là của cô?
Tại sao lại yêu người, khi biết sẽ có người sẵn sàng yêu ta, chăm sóc cho ta nhiều hơn thế?
Tại sao? Và lại khóc, tại sao?
Người đang lợi dụng cô đấy, ừ thì cô biết. Vậy thì cứ lợi dụng thêm đi.
Đêm về, tĩnh mịch quá. Đắng quá.
Đêm như đang cười nhạo cô, cười nhạo vì sự ngu ngốc của cô.
Chợt nhận ra, muốn một người yêu một người quả thực quá khó, muốn một người quên một người, còn khó gấp bội phần. Không bỏ được Quốc Huy, cũng chẳng muốn bỏ. Bởi vì quá sợ đau.
Cả Quốc Huy và cô đều đang cần lấy quên lãng ấy, để thoát khỏi lưới tình. Cần lắm. Ở đâu?
Một ngày hạ ẩm ướt. Tới nhà Quốc Huy, thấy cậu đang ngồi trên ghế sôfa của phòng khách. Thoáng mỉm cười, Hạnh Thảo đi tới vỗ vai cậu.
Hai người nhìn nhau. Cô khẽ đặt nụ hôn vào môi cậu. Cô mở mắt, thấy cậu vẫn đang nhìn cô.
Nhìn cô hay là đang tưởng tượng ra bóng hình người đó trong cô?
Dìm lại nước mắt.
Bịch.
Nhíu mày. Ai đây?
Một con người lạ lẫm đứng ở cửa.
Quá lạ và quá quen. Năm năm rồi không gặp. Năm năm rồi người ấy biệt tích.
Mắt Quốc Huy sáng lên. Cậu đang hạnh phúc, đang vui, vui hơn bao quan tâm chăm sóc cô đã dành cho cậu.
Và Hạnh Thảo thấy thế giới của mình chết lặng.

Đông Đông không tin vào mắt mình nữa. Cô đang nhìn gì thế này? Cô đang mơ phải không? Phải rồi! Cảnh này không có thật. Quốc Huy không hôn Hạnh Thảo.
Bóp chặt tay mình lại. Đau. Không, không phải mơ! Mắt nhoè đi, sao chẳng thấy gì rõ nữa. Chỉ muốn gục xuống mà gào, mà khóc thôi. Nhưng không cho phép mình yếu đuối như thế. Nuốt nước mắt vào trong, Đông Đông lặng lẽ ngẩng đầu lên, nhìn vào cặp đôi ấy. Hai tay vẫn còn đan vào nhau.
Nỗi đau như muốn xé nát tim gan. Không chịu nỗi nữa. Sao lại như thế? Tại sao lại đau trước một kết cục đã biết trước như vậy? Hai người ấy thích nhau, bên nhau là đúng mà. Từ lâu đã ngộ nhận sự thực đó mà ra đi, mà rút lui đó sao? Chẳng phải từ lúc nào đã tập đau để chuẩn bị cho giây phút này khi trở về sao?
Sao lại?
- Đông Đông đấy à?
Tiếng Hạnh Thảo đánh thức cô. Nở nụ cười đắng ngắt, cô nói:
- Chị Hạnh Thảo. Lâu quá không gặp.
Lướt qua bóng người nào đó. Đi tới, ôm chặt người đó:
- Anh Quốc Huy! Năm năm rồi.
Nuốt nước bọt, Quốc Huy hít lấy mùi hương ngỡ lạ lẫm nhưng lại quá quen thuộc ấy. Cậu thì thầm:
- Đông Đông, lâu quá không gặp.
Cắn lấy môi để không phải bật khóc, Hạnh Thảo đi tới chỗ hai người, cầm tay Quốc Huy lên, cười ngọt ngào:
- Đông Đông, em có biết giờ chị và Quốc Huy là một cặp không?
Tay lại nắm chặt.
- Dạ, em biết. Hồi nãy em thấy rồi.
Hai người mỉm cười nhìn nhau, mỗi nụ cười mang theo một ý nghĩ ngầm. Hạnh Thảo không thể ngăn lại cảm giác đắc thắng trào dâng trong lồng ngực, mà không để ý tới một nơi nào đó từ quá khứ gợi lại, đang nhắc cho cô.
Cảm giác đắc thắng đó... cô có muốn điều đó không?
Quốc Huy nhìn Đông Đông, nhìn nụ cười của cô. Lòng chợt trỗi dậy cảm giác xôn xao khó tả. Nhưng nếu như không vướng bận cảm xúc gì thì đáng lẽ cậu đã có thể nhận ra, nụ cười kia, và cà hai nụ cười, đều mang một hàm nghĩa khác.
***
Trong giờ ăn, ông Hoàng và bà Giao hỏi Đông Đông vài điều về cuộc sống ở Mỹ. Cô trả lời, những câu trả lời được chuẩn bị kĩ càng, chỉ việc đáp lại như một cái máy. Mọi thứ ai đó nói với cô giờ chỉ là hư vô, xoá nhạt. Cô chưa bao giờ rời mắt khỏi họ. Cặp đôi ở bàn ăn.
Hạnh Thảo dường như để ý điều đó, càng cố tỏ ra quan tâm, tỏ ra ngọt ngào với Quốc Huy.
Tức lắm, ghen lắm. Và đau đớn nhất là biết mình chẳng làm gì được.
Bà Giao cũng để ý, thoáng cười.

***
Đông Đông ra ngoài. Quốc Huy ngỏ ý đi cùng cô nhưng cô từ chối. Cô cần ở một mình lúc này, cô không cần anh, đặc biệt không cần anh.
Trời trở lạnh, gió, bắt đầu mưa, nhỏ giọt, từng giọt. Càng tốt, đúng lúc lắm, và cô cười.
Cô thích khóc trong mưa để người ta không biết mình đang khóc. Để mình luôn mạnh mẽ như thế, để không ai thương hại mình. Cô không cần ai thương hại mình hết. Mình thương chính mình là được rồi.
Mỗi lần mưa rơi là trong tim của người ta lại rộn lên bao cảm giác khó tả, những thứ cảm giác không tên mà bao lâu nay cô đã làm thất lạc trong niềm nhớ, những nỗi đau bấy lâu nay cô cố dìm nén, để cô chỉ nở một nụ cười, nụ cười tê dại, một cái bình phong cho bao người, giờ như nổ tung, làm cô như ngã quỵ giữa bao nước. Nước mưa và nước mắt. Cô chẳng thể phân biệt được nữa rồi. Bởi vì giờ cô chỉ có thể nếm, trong lưỡi và trong tim vị mặn nồng cay.
Cô ghét thế, ghét mình lắm vì cứ khóc như thế, vì cứ yếu đuối, nhưng cô không kìm được.
Cô đau lắm người ơi.
Mưa cứ rơi, mưa cứ nhòe. Mưa đang an ủi cô, ha, đến cả mưa cũng an ủi cô.
Mưa muốn an ủi cô ư? Thì hãy giúp cô đi!
Nếu mưa có khả năng gội rửa, xin hãy gội rửa đi bao giọt nước mắt kia, xin hãy gội rửa luôn đi cảm giác không đáng có này.
Xin hãy gội rửa đi tất cả bao lo âu, những phiền toái này.
Làm ơn đấy!
Khóc. Lại khóc, khóc cho bao người đang yêu đau khổ, và cũng khóc, khóc để yêu lấy chính mình thêm một chút.
Lúc nãy đã ôm anh.
Cái ôm của sự tạm biệt, của buông tay.
Đến lúc rồi.
Sẵn sáng buông tay nhau trong tiềm thức.
Hết chương 21
Liên hệ
Xem các bài viết khác