• Đăng Nhập

Sáng Tác > Truyện ngắn - Tạp văn

27/09/2011 22:22 | 421 lượt xem

Cánh hoa dầu và những giọt nước mắt

  

 Hình: internet

Trưa nay do ảnh hưởng của cơn bão xa, gió lùa thật mạnh chạy dọc đường Nguyễn Du thổi tốc sang đường Nam Kỳ Khởi Nghĩa đã hất tung những cánh hoa dầu ở góc sân Dinh Thống Nhất bay tỏa khắp ngã tư đường. Một cánh hoa dầu bay tấp lên ngọn một cây me phía góc phải sân trướcTòa Án Nhân Dân Thành Phố.

- Ui! Anh làm em giật mình!

Một trái me chỉ có một hột tròn lựng đang treo tòng teng ở một đầu nhánh vươn dài vào tận sân trước Tòa Án.

- Em nghĩ gì dữ vậy? Anh bay vòng vòng trên đầu em nãy giờ mà em không thấy à?

Cánh hoa dầu cạ cạ cánh tay lên đầu trái me.

- Nhẹ nhẹ đứt tóc em! Còn có một sợi tóc thôi đó!

Trái me chỉ có một hột ( loại me đậu phộng rất ngon) nhổm người ngồi lọt tót vô lòng cánh hoa dầu.

- Anh ơi có chuyện này ngộ lắm! Mấy chị bán trái sơ ri ngồi tám chuyện dưới gốc cây của em hồi sáng này nói trong Tòa Án đang xử một vụ án thương tâm lắm anh ơi!

- Em bày đặt nghe chuyện của con người làm chi vậy?

Cánh hoa dầu móc tay vào cành me giữ không cho rớt vì gió đang thổi mạnh.

- Đâu có bày đặt gì đâu nà! Đó đó anh thấy cô bé đang đứng dựa cửa sổ đó hông?

Trái me chồm người qua chỉ tay về hướng phòng xử án.

- Ờ thấy rồi, mà cô bé dính gì tới vụ án? Em nói nhanh đi tay anh mỏi lắm rồi đó!

- Em thấy bạn ấy lượm hoa dầu mà không liệng lên trời để coi nó bay mà cứ ôm riết vào lòng rồi khóc thút thít!

- Làm sao mà liệng đựợc!Tay bạn ấy bị đau bộ em không thấy sao?

Cánh hoa dầu lắc qua lắc lại cứ như tự khen mình khi phát hiện cô bé bị băng bột cánh tay phải.

- Ờ hé! Em nghe họ kể người đàn ông đã ghen tức vì vợ khinh thường anh ta, cô ấy hay qua nhà anh bạn cũ của mình về để nhờ kiếm việc làm và mượn tiền lo chạy ăn hằng bữa vì anh chồng thất nghiệp lại còn say xỉn hoài, anh ta uống rượu say tới nỗi về giết chết vợ mình và còn xô ngã con gái mới tám tuổi vừa chạy vào can làm bạn ấy bị gãy tay luôn đó!

Trái me nói thật nhỏ như sợ gió sẽ mang giọng nói của trái me tới tận tai cô bé làm cô bé tủi thân vậy!

- Trời đất! Chồng mà giết vợ sao!

Cánh hoa dầu tức giận gồng người lên làm trái me muốn văng ra ngoài!

- Thật không tin nỗi nữa mà! Những cặp tình nhân thường nói chuyện dưới gốc cây của anh hằng đêm đâu có anh chàng nào lộ vẻ ác độc đâu!

- Hình như anh ngây thơ hơn em rồi đó! Bây giờ em ngồi sẵn trong lòng anh, chút nữa gió thổi mạnh, anh buông tay ra hai anh em mình bay qua với bạn gái ấy nha!

Trái me sửa lại tướng ngồi.

- Chi vậy?

- Tặng bạn ấy cánh hoa dầu và trái me thật ngọt nè! Em thấy thương bạn ấy quá anh à!

Cơn gió lùa tới thật mạnh, thổi tốc cành me dẻo như một có thêm sức bật mạnh cánh hoa dầu xếp hai tay sẵn, bật bung lên không trung, cánh hoa xoay xoay lượn theo gió bay xuống ngay chỗ đứng của cô bé. Cô bé mỉm cười khom xuống lượm cánh hoa dầu và trố mắt nhìn trái me vừa văng ra. Cô bé lượm cả hai chạy nhanh vào phòng xử án.

 

Hình: internet

Hình như bên trong đã tuyên án xong rồi, hai chú công an đang còng tay một trung niên khoảng ba mươi tuổi mà nhìn lọm khọm như đã bốn mươi.

- Ba ơi!

Cô bé chạy nhanh vào ôm chầm lấy ba.

- Tay con chừng nào tháo băng vậy? Con hết giận ba rồi hả?

Người đàn ông khom xuống cụng đầu vào đầu con gái như muốn dấu những giọt nước mắt đang trào ra.

- Ba cầm cánh hoa dầu này, con một cái ba một cái để nhớ tới má nhe!

Cô bé ngây thơ dúi cánh hoa dầu vào hai bàn tay của cha đang bị còng.

- Chắc má còn giận ba lắm! Hồi đó ba hay lượm hoa dầu liệng lên trời cho má con vui, má con thích được bay cao bay xa như cánh hoa dầu! Nhưng bây giờ má con có còn đâu nữa mà vui mà thích! Giờ ba giữ nó cũng vô ích thôi! Ba bị tử... ơ không... ba bị đưa đi thật xa... con về với ngoại ráng học nghe... thôi ba đi.

Anh ta đứng dậy rồi như muốn quỵ xuống, hai anh công an phải đỡ hai bên anh mới đứng vững và cúi mặt lê từng bước.

- Ba ơi đừng đi mà! Má chết rồi ba còn bỏ đi đâu nữa? Ba ơi!

Cô bé định chạy theo ba cất tiếng kêu não nuột, nhưng bà ngoại đã nhanh tay chụp cô lại, cô vùng vẫy, ngoại càng ôm thật chặt, bà cháu ôm nhau khóc sướt mướt.

- Anh cũng biết khóc nữa sao? Ướt mình em hết rồi nè!

Trái me trân mình lên khỏi cái đầu của cánh hoa dầu.

- Ơ anh hoa dầu này cũng ướt hết rồi nè!

- Hai bạn kéo tôi lên chút đi khó thở quá! Sao mà không khóc cho được, mình là những vật kỷ niệm một thời của ba má bạn ấy mà!

- Biết chọn một vật để làm vui cho vợ vậy mà tới lúc giận giết là giết! Chắc có lẽ uống rượu quá làm cho con người không còn minh mẫn nữa hay sao ớ? Cánh hoa dầu chở trái me bắt đầu suy tư! Một giọt nước mắt của cô bé rơi trúng mắt của cánh hoa dầu làm mắt anh cũng cay cay!...

- Ba má ơi hãy bay cùng với nhau nhe!

     Cô bé bất ngờ ngưng khóc, dùng tay trái nắm hai cánh hoa dầu tung thật mạnh lên trời, vừa lúc có gió cuộn thành một cơn trốt nhỏ cuốn lấy hai cánh hoa dầu bay thật cao lên trời, chắc có lẽ má của cô bé đã hết giận rồi và chỉ có tới lúc mất đi cô mới được bay thật cao thật xa nhưng lần này cô đã cùng chồng cô bay chung về một phía rồi vì ngày xưa khi mới yêu nhau họ đã thề non hẹn biển có sống cùng sống có chết cũng đừng xa nhau mà! Cô bé mỉm cười đưa trái me lên tính cắn vỏ nhưng nghĩ lại thôi, chắc có lẽ em muốn đem về cúng cho má vì má  em rất thích ăn trái này... Em nhìn theo bà ngoại đang lầm lủi lê từng bước dài nặng trịch... Em chạy nhanh lên nắm tay bà, bà gạt nước mắt... bà nhìn cô bé rồi hai bà cháu không nói một lời đi nhanh ra khỏi cổng.

  • Ngọc Thanh [TTAT] SPro Ba phúc ơi, con vừa thu âm xong bài này của ba, ba đợi con tặng ba nhé
    22:35 28-09-11
  • PHÚC Pro Ba Phúc cám ơn con gái thật nhiều!
    22:37 28-09-11
  • Ngọc Thanh [TTAT] SPro đang đợi mp3 duyệt Ba à, xong là cả nước này sẽ nghe truyện của Ba đó
    22:38 28-09-11
  • PHÚC Pro Ồ tuyệt vời! Vậy là hân hạnh cho ba Phúc quá! Hồi hộp!
    22:41 28-09-11
  • Ngọc Thanh [TTAT] SPro Ba ơi, con hỏi này, ba có yahoo ko ba, ba vào nói chuyện với con , yahoo của con là : loaihoacotich
    22:54 28-09-11
  • PHÚC Pro Yahoo của ba Phúc là: phucdang63@yahoo.com
    22:56 28-09-11
  • Ngọc Thanh [TTAT] SPro Con thêm rùi, Ba online nhé
    23:00 28-09-11
  • Khuyết Pro Con hiểu ý chú, trong thế giới trẻ thơ không nên có thù hận... nhưng con nghĩ nên giảm tuổi em bé xuống còn khoảng 3 --> 5 sẽ hợp lý hơn, vì trẻ con 8 tuổi bây giờ khôn lắm, người lớn càng giấu giếm càng tò mò... hì...
    21:05 29-09-11
  • PHÚC Pro Lúc đầu chú cũng nghĩ ở lứa 5 tuổi nhưng đặt tình huống bé chạy ra ngoài phòng xử án sợ nhỏ quá không dám đi một mình, và lúc dằn co can gián ba má đánh nhau thì phải lớn một chút, thành ra chú chọn 8 tuổi, tâm lý bé này rất ngây thơ, nhớ thì khóc, hết buồn thì tung tăng chạy chơi, chú muốn giữ hình ảnh trẻ thơ trong sáng.
    21:20 29-09-11
  • Khuyết Pro Hi... con tôn trọng ý tác giả. ^_^
    21:22 29-09-11
  • PHÚC Pro Cám ơn con đã góp ý thật hay!
    21:24 29-09-11
  • NỬA ĐỜI HƯ Pro CHÚC BUỔI TỐI AN LÀNH NHÉ!!
    21:38 29-09-11
  • PHÚC Pro @Nữa Đời Hư: Cám ơn nha! Chúc một tối ngủ ngon!
    21:42 29-09-11
  • an HAY LAM DO.CHANG BIT NOI GI HON
    15:57 02-10-11
  • PHÚC Pro Cám ơn an nhiều đã ghé thăm!
    18:27 02-10-11
  • Hoàng Giao Pro Bằng phương pháp nhân cách hóa, tác giả mượn lời của Cánh Hoa Dầu và Trái Me để nói về câu chuyện của một người cha đang trong phòng xử án về tội giết người, cụ thể là giết vợ và xô làm gãy tay đứa con gái 8 tuổi. Hình ảnh bé gái chạy ra ngoài phòng xử án tung những cánh hoa dầu vì nhớ mẹ.,hông nghe những gì trong phòng xử Trái me và cánh hoa dầu là tất cả những gì yêu thương của cha mẹ ngày xưa.
    19:57 03-10-11
  • Hoàng Giao Pro Đó là nghệ thuật người viết. Rất khéo. Đọc mà người ta liên tưởng đến một nét đẹp còn đứng phía sau tội ác, nó vẫn hồn nhiên và được lớn lên. Anh viết hay lắm
    19:57 03-10-11
  • Trần Văn Giàu Cháu bé 8 tuổi thật tội nghiệp. Tay bó bột, cha vào tù, mẹ mất...
    20:31 03-10-11
  • PHÚC Pro @Hoàng Giao: Cám ơn em đã nói lên điều anh muốn nói, anh muốn sự ngây thơ hồn nhiên trong trái tim trẻ thơ được giữ mãi sự trong sáng vô tư, đừng quá sớm bị nhuộm màu đen tối xô bồ của một xã hội phức tạp, đừng tạo cho trẻ nuôi lòng thù hận từ trong chính gia đình mình! Ước mơ được lúc nào hay lúc đó! Một lần nữa cám ơn em!
    23:47 03-10-11
  • PHÚC Pro @Phạm Trần: Cám ơn bạn mình đã ghé thăm.
    11:31 04-10-11
  • Mây Pro Chuyện cám động lắm! Thanks.
    16:11 04-10-11
  • PHÚC Pro Cám ơn chị đã ghé thăm và chia sẻ!
    16:14 04-10-11
  • Bông Cúc Tím Mang tính nhân văn bạn đã làm cho độc giả muốn khóc trước một sự việc có thật, chỉ có điều càng ngày càng có nhiều con người bị tha hóa, để lại cho người vợ người con tuổi đời còn non trẻ phải chịu những gánh nặng cuộc đời...như em bé 8 tuổi trong truyện này sẽ ra sao khi không còn cả CHA lẫn MẸ ???...Ôi cái cuộc đời mày !!!
    16:03 05-10-11
  • PHÚC Pro Cám ơn bạn tôi đả ghé thăm! Đúng như Bông Cúc Tím ưu tư, trẻ thơ sẽ là nạn nhân của những nghịch cảnh trong gia đình và xã hội còn quá xô bồ...Đứa bé rồi đây dù có được bà ngoại nuôi nấng nhưng làm sao bằng tình thương từ cha mẹ ruột của mình! Ôi cuộc đời này còn lắm khổ đau! Cám ơn bạn đã chia sẻ.
    16:41 05-10-11
  • QuangMinh Em vừa đọc truyện hay và cảm động của anh.
    09:54 06-10-11
  • PHÚC Pro @QuangMinh: Anh cám ơn em đã ghé thăm và chia sẻ.
    10:37 06-10-11
  • anhvy Ba Phúc dẫn chuyện hay quá !
    11:39 07-10-11
  • PHÚC Pro Cám ơn con gái khen ba Phúc!
    22:53 08-10-11
  • 22:09 11-10-11
  • PHÚC Pro Cám ơn ThachThao nhiều nha!
    22:11 11-10-11

THƠ

Xem thêm
  • Khoảng trời vuông

    Em giấu chùm phượng đỏ trong tay
    Giấu mùa Hạ trong đôi tà áo trắng
    Từng ngón tay em ngoan bỏng nắng
    Nên thương nhớ ngập ngừng chẳng dám trao anh.

CẢO THƠM

Xem thêm
 

Mời Kết Bạn

Gởi lời mời kết bạn đến

Gửi