• Đăng Nhập

Sáng Tác > Truyện ngắn - Tạp văn

09/02/2012 20:30 | 291 lượt xem

Hạt bụi tật nguyền (phần 2)

Hạt bụi tật nguyền (Phần 1)
 

Ra khỏi thành phố, chúng tôi lên xe chung với mấy người buôn lậu. Đi nửa ngày đường, Tiện kêu xe ngừng, kéo cả đoàn hướng một lối mòn dẫn sâu vô rừng. Anh Đảo chần chừ. Tiện nói khúc này xe nào cũng bị chặn, đi bộ cũng không qua lọt. Không ai dám rời bóng Tiện. Anh ta chỉ mấy con đường chúng tôi bỏ qua “coi nó trống trải vậy đó, nhưng đi một hồi sẽ ịnh, không tan xác cũng cụt giò”. Những bãi mìn nằm chằng chịt như cây rừng. Hai phe mạnh ai nấy gài để an toàn nơi đóng quân. Bộ đội muốn qua phải đặt mấy giá mìn, thổi mở đường. Cạnh lối chúng tôi đi, những nhánh cây lớn bị treo ngược quặt quại, chết khô trên cao. Những cái chết đạn. Chúng làm tôi rùng mình. Tiện tỉnh khô. Anh ta thuộc rừng như lòng bàn tay. Tôi ngưỡng mộ trí nhớ của anh ta.


Minh họa của Vũ Xuân Hoàn

Tôi đi sau nhìn kỹ tướng Tiện. Dáng cao, lưng tôm phần trên nhưng rất khỏe và khéo léo. Anh ta mặc cái áo thun ngắn tay để lộ hai bắp tay rạm nắng, chắc như củi. Trên cánh tay chỗ gần cùi chỏ một nốt ruồi lớn đen kịn. Tự nhiên nhìn nốt ruồi tôi thấy có gì đó gớm gớm Tiện. Nó đen quá, lông lá bùm xùm, thấy tay Tiện giống như tay của con gì chớ không phải người. Được cái, đi giữa rừng với anh ta thật yên tâm.

Chúng tôi hình như đang lên dốc. Tôi cảm nhận bước của mình ngày càng nặng. Rừng vẫn giăng đầy, có cảm giác đi cả đời mình thì cũng chỉ thấy rừng. Đêm nay chúng tôi phải ngủ giữa cái đám chằng chịch cây cối? Nghe nói cánh này muỗi sốt rét thành ổ. Tôi vừa cầu cho mình sẽ đi bộ suốt đêm. Lại vừa thèm được nằm đại xuống lối đi.

Theo lệnh của Tiện, chúng tôi ngừng lại, giở mấy nắm cơm ra ăn. Tiện chia nước cho mọi người.

Ăn cơm xong, tôi nhướng mắt không lên. Ngồi dựa lưng một gốc dầu, tôi thấy trước mặt mình mờ mờ. Đầu óc tôi lộn xộn những hình ảnh về xe, về cây, cả cái rung nhịp nhàng của căn gác. Có âm thanh gì bên tai. Tôi thấy mấy con muỗi bu khắp mình. Nó bằng nắm tay. Mấy cái vòi của nó tủa dài ra, quấn quanh người, chĩa về phía mặt tôi ghim thẳng. Tôi hét lớn. Mới hay mình vừa tỉnh sau một cơn mê ngủ. Tay chân mình đã bị trói cứng. Bên cạnh tôi, Tiện và Đảo bị trói nằm cong như con tôm luộc. Hai tên đang trói anh Lâm. Anh vùng vẫy mạnh quá. Chúng đè anh xuống, siết những vòng dây mạnh tới độ tôi thấy thịt da anh bị lún sâu. Anh cắn răng lại, mặt nhăn như là sắp than tiếng gì đó. Nhưng môi anh chỉ mím lại.

Anh Lâm và anh Đảo căng mắt ra nhìn họ. Không biết là người nước nào, dân tộc nào. Vì khi thì họ nói tiếng nước này, lúc lại nói tiếng nước kia. Tất cả sáu tên, thủng thẳng như là đã quen thuộc với cảnh tượng này. Những thân hình gân guốc bầy hầy của họ từ từ lại gần hai người phụ nữ. Chị Xíu vợ anh Đảo, vừa nhìn mắt họ vừa thụt lùi cho tới khi đụng một người sau lưng. Chị Thềm né nhanh người nhào về phía anh Lâm. Nhưng một tên đã chộp được ngang eo chị. Chị Thềm thét rất dữ. Tôi nhìn thấy hai chân của chị chòi đạp. Anh Lâm ngả người về phía họ, lấy vai hất mạnh tên đang đè chị Thềm. Những tên đứng bên ngoài nắm hai khủy tay anh kéo ra. Anh vừa chửi thề vừa lấy vai hất hai tên đang cố giữ anh. Anh càng hất chúng càng siết mạnh tay. Anh ngửa đầu mình đập đầu một tên. Cả anh và tên đó cùng nhăn nhó. Nó đứng thẳng dậy, đá vô bụng anh. Anh ngã nhào xuống. Tên đó tiếp tục nhồi tới tấp...

Tôi nhào giữa anh Lâm và tên cướp, cắn ngập răng ngay bắp chân nó. Nó đá bật một cái tôi tưởng cổ mình bị gãy. Một tên ngồi lên người tôi kìm cứng. Tôi nghe cơn nhói tràn qua tim khi bên tai từng tiếng hự hự của anh Lâm tuôn dài theo những cú đá.

Chị Thềm nhìn theo anh Lâm, vừa kêu tên anh vừa chửi mắng chúng nó. Chị gào thét giống một người mê sảng. Tiếng lanh lảnh như những nhát dao rạch ngang tai, xẹt ngang tim gan. Chị lè lưỡi mình định cắn. Một tên chộp nhanh cái nón mềm bóp miệng chị nhét đầy…

Anh Lâm lặng người. Những cú đá vẫn dội dồn dập nhưng tôi không còn nghe phản ứng của anh. Bất thần anh hất văng mấy thằng lực lưỡng quanh mình, nhào tới bên chị Thềm. Nước mắt chị chảy ròng. Đôi mắt chị mở trừng, rung lên trong màn nước. Ngay lúc anh Lâm lại bị hất ngược ra sau. Bọn chúng đè anh nằm sấp trên đất. Mặt anh đỏ tới độ tôi có thể nhìn thấy máu đang dồn, đầy hai tròng mắt, hình như từng mạch máu trong người anh đang bể tan ra. Anh gồng lên. Lại bị đè xuống, bị trấn chỏ. Da mặt anh bị rách mấy chỗ.

Tôi cắn môi nhìn hướng khác. Chị Xíu không còn một phản kháng nào. Cơ thể trắng bệch vì ít ra nắng của chị bị lún giữa đất và cỏ. Mắt chị mở lớn kinh hãi, như là đang chết, đã chết.

Anh Đảo ngồi rúm người bên một gốc cây. Anh gục đầu im lìm như đang cúng bái gì đó. Nhưng tôi biết tai anh đang nghe rành rọt, mắt anh mường tượng rõ ràng những gì diễn ra xung quanh. Thỉnh thoảng anh lại giật mình như ai đang đâm lén đâu đó. Nhìn dáng chị Xíu mỏng manh nhàu nát dưới mấy bàn tay thú, nếu không bị trói, tôi co giò đạp anh Đảo một cái. Tôi đủ lớn để biết được anh Đảo sợ chết, sợ đau. Nếu là tôi, thà chết chớ không khi nào ngồi nhìn trơ trơ như thế. Anh ta ngồi im lắc cho nới dây trói ở tay. Tôi thấy sợi dây lỏng từ từ. Anh ta không có động tĩnh gì sau khi nới được dây trói. Điều này làm tôi khinh bỉ anh ta nhiều hơn.

Tôi nhìn Tiện cầu cứu. Anh ta là người dẫn đường, phải lường trước cảnh này. Tiện đang cắm mắt chỗ chị Thềm. Mặt của anh ta đờ đẫn như mất hết trí khôn. Tôi thấy mình mẩy anh ta như co giựt theo những gì anh ta thấy. Tôi gom hết cái nhìn rọi thẳng mặt anh ta.

Bị ám mấy “cặp ếch” ngoài đình. Tôi rủ nhỏ Hí chơi trò cô dâu chú rể. Tôi không thích lúc nó làm cô dâu, gắn bông tùm lum nhìn giống bà khùng. Nôn nao chờ cái khúc hai đứa sẽ chui vô nhà chòi riêng... Nhưng cảnh đó không được vì con Hí nó nói “Ba má tao dặn con trai với con gái mà làm chuyện đó bị mắc tiêm la cho coi”. Nó sợ lắm. Tôi cũng bắt đầu thấy sợ cây roi mây của anh Lâm, sợ cảnh con Hí dính bầu... Nhưng cảm giác thèm đó vẫn còn. Vô tình nếu thấy một cảnh gì đó giống giống như vậy, kể cả cảnh hai con chuồn chuồn vừa bay vừa cong đuôi cưỡi nhau tôi tưởng tượng đủ thứ. Thấy người mình nóng ngây ngây…

Tiện thấy tôi ngó lom lom, anh ta đổi sắc mặt nhanh, nháy mắt hiệu cho tôi lết lại gần. Tôi đưa mối dây tới gần tay Tiện. Anh ta lần dò gỡ. Chúng trói tôi với anh Lâm siết cứng. Tiện lại gỡ quẹt quẹt như giả bộ. Vừa lúc đó, một cú đạp mạnh, hất tôi lật ngang. Tôi nằm im. Phía trước mặt, mấy tên sau cùng đang được hưởng phần.

Có tên vừa từ chỗ chị Xíu xong, ngồi một chút lại tràn qua chị Thềm. Cũng dễ hiểu. Chị đang yêu. Thể xác vừa tỉnh giấc sau cái tuổi dậy thì, đang thèm được hưởng mật ngọt của yêu thương. Nó nói tiếng mời mọc. Lời mời dành cho Lâm, nhưng mấy tên cướp nghe lọt tai, nhìn ngứa mắt. Chúng say sưa băm vằm tuần trăng mật của người con gái...

Sáu tên dường như đã no nê. Chúng đứng ngồi đủ kiểu quanh bọn tôi. Chị Thềm như con cá bị đập đầu, nằm gọn trên thớt, trụi vảy, nhàu nát, như vừa được lôi ra từ một đống nùi giẻ ủ lâu ngày. Dáng chị vẫn còn đầy đặn săn chắc nhưng nằm im như chết. Chị Xíu nhìn tướng rệu rã hơn nhưng còn dậy được, đảo mắt kiếm quần. Anh Lâm mặt đầy máu, không cục cựa nổi. Có khi là anh không muốn động đậy, không muốn hít thở khí trời. Tôi không tin anh còn sống.

Sụp tối. Tôi thấy tay chân đầu óc mình bồng bồng, như đang ngồi trên sóng. Dật dờ như đang chết. Chúng đem tới cho chúng tôi mấy vắt cơm gói trong lá. Trong cơm đầy cứt gián và cứt chuột. Chị Xíu đút cơm cho chồng. Anh Đảo nhai như bò nhai rơm. Tôi hỏi anh bằng mắt, mùi vị miếng cơm nó ra làm sao? Anh Lâm và chị Thềm không ăn gì. Tôi được mở trói tay lết lại kêu tên hai người. Họ thả ra cái làn hơi khô khào, yếu ớt. Tôi chùi máu và đất trên mặt họ, lấy nước nhỏ từng giọt vào miệng họ… Liệu họ có sống được không? Ý nghĩ này làm tôi hoảng loạn. Tôi gục đầu lên người anh Lâm mặt kệ cho nước mắt tuôn.

 Đêm chúng trói tất cả mấy người đàn ông vô gốc cây. Hai người phụ nữ không bị trói “Nếu đứa nào trốn tao cắt cổ mấy thằng này”. Không lâu sau tôi lại bị chìm trong một cơn mê khác. Dường như trong thức ăn hay nước uống của chúng tôi có thuốc mê.

Tôi tỉnh dậy giữa ruột bóng tối. Nhìn kỹ tôi mới thấy mọi thứ qua một màn mờ mờ đen đặc. Tiếng la của một người phụ nữ vẳng trong đêm. Tiếng của chị Thềm. Chỗ anh Lâm nằm hình như không động tịnh. Tôi nghiêng qua kiếm Tiện để hỏi chuyện gì. Tôi kêu khe khẽ cũng không ai trả lời. Lẽ nào Tiện đã ngủ mê rồi. Sao mấy tên cướp lại lôi chị Thềm đi xa vậy?

Chị Thềm được trả về. Tiếng người chị nhập xuống đất nặng nề. Tên kè chị cao lớn. Lúc hắn quay ngang, tôi thấy khúc trên của cái lưng vòng một đường cong… Có hai bóng đen làm gì đó ở gần tôi. Không thấy rõ mặt nhưng tôi có thể biết, một người đang trói một người.

Sáng, những vết bầm trên mặt anh Lâm bắt đầu sưng, ngả qua màu tím. Những vết thương khô máu. Sáu tên lại lột trụi hai người phụ nữ. Mắt chị Thềm đầy căm phẫn nhưng chị không giẫy giụa nữa. Hai mắt chị nhìn trừng trừng lên trời. Anh Lâm ngồi dựa một gốc cây. Hình như anh đang mê sảng. Mắt nhắm hờ, miệng lảm nhảm. Lâu lâu anh mở được mắt nhìn đâu đó. Rồi anh lại nhắm mắt rên hừ hừ. Tiện vẫn nằm cong queo trong dây trói. Tôi thấy cái nốt ruồi chỗ tay anh ta rớm máu, cạnh đó có mấy đường trầy sướt. Đâu có ai đánh đấm cũng đâu thấy anh ta giẫy giụa…?

Anh Đảo nằm cạnh tôi lẩm nhẩm cầu trời.

Tối đó anh Lâm mệt hơn. Chị Thềm mặt sưng húp nhưng lại tỉnh hơn hôm trước. Mắt chị ráo hoảnh tưởng như những vết thương của chị chỉ là do xô xát với chồng. Chị kiếm cách đút cho anh Lâm từng hớp nước.

- Ráng đi anh. Mình không thể chết như vầy…

Anh động đậy môi yếu ớt. Nhưng mắt không còn dấu hiệu của tinh anh.

Càng về sau chúng tôi càng cảm thấy mất khả năng trốn thoát... Tay anh Lâm đã sưng đỏ phần xung quanh dây trói. Tay tôi đã tê cứng, nặng nề như có treo hàng trăm tấn đá. Chẳng còn ý nghĩ gì rõ rệt.

Mười mấy lần chúng trải hai tấm thân chưa bươn chải giữa bụi bùn phơi dưới những con mắt thèm thuồng man rợ. Để rồi xâu xé bằng nguyên sức nặng những cái thây lực lưỡng, cuồn cuộn cơ bắp và cuồn cuộn dâm dục. Hết tên này tới tên khác. Chúng giành nhau như những người đói tranh ăn. Tên này còn đang hì hục rượt theo con vật trong chúng, đã bị tên kia ôm ngang hông thảy qua một bên. Chúng tôi ngồi ngổn ngang đó, cảm thấy mình ngu đi, giống y những bóng cây rừng...
Người sống khá thoải mái là Đảo. Anh ta đã nới được dây trói nên không đau. Mắt nhìn đầy khinh miệt. Miệng lầm rầm rủa xả. Như là tự động viên mình.

- Chúng mày cứ trổ ra hết những ngón nghề tàn ác của chúng mày đi. Ông trời ở trên cao, người sẽ phân xử. Rồi lúc nào đó chúng mày sẽ tận mắt sự trừng phạt của người. Chỉ có người mới đủ hiểu biết để phán xét, đủ sức mạnh để trừng phạt.

Nghe lời nguyền rủa của Đảo. Tôi thấy mắc cười, lòng xót xa kinh khủng. Chúng tôi đang gặp những người gì đây.

Lúc này ngôi nhà không bình yên của chúng tôi lại hiện về. Một cơn hối hận lớn ào qua. Má đang làm gì. Má không thể biết hai đứa con của má đang sống dở chết dở. Lúc cho anh Lâm đi má sợ nhất là anh bị bắt trở lại và bị tù. Anh Lâm không sợ gì cả. Miễn là cho anh khỏi trở về nhà, không phải nghe kể về ba anh, không nhìn thấy mặt dượng. Anh đâu ngờ có nhiều lúc, tù tội, chết chóc không nhằm nhò gì.

*

Dượng. Đó là cái từ anh hay gọi ba tôi khi nói chuyện với tôi. Cái từ gợi cho anh Lâm một mớ hổ lốn. Ân nhân hay thù địch? Dượng là người siêng làm, mạnh ăn, tối ngày cắm mặt xuống đất. Nhưng mỗi lần nhìn thấy anh Lâm, dượng nuốt không trôi cái gì hết. Nếu lúc có rượu, nhìn thấy Lâm, ông sẽ lôi má ra đánh.

Anh biết chắc mình không phải con của dượng dù anh vẫn kêu dượng bằng ba. Cái tiếng ba này làm dượng thấy lừng khừng đầu óc. Hồi còn nhỏ, không biết gì, mỗi lần anh kêu “Ba”, dượng “Gì?” một cái muốn chới với. Lớn có khi anh định đổi cách gọi. Mà đổi làm gì. Một năm mười hai tháng dượng có nói chuyện với anh tiếng nào đâu.

Kêu bằng gì người ta cũng biết ba anh là một người đàn ông đẹp trai, tướng tá cao ráo. Nghề y tá, ông mượn đất của xóm, cất một phòng mạch. Chích thuốc đắt lắm. Ông có mấy bài thuốc gì đó như thuốc tiên. Hễ đau ở đâu ông chích ngay đó. Chỉ cần chích một lần là giảm triệu chứng. Có những đứa nhỏ tới đây hôm đầu hết bệnh, hôm sau chựng đó. Bệnh trở lại tưởng như rất ngẫu nhiên. Tụi nó “ra đi” nhẹ như chơi. Không ai trách ông. Con nít ở đây đẻ dễ ợt. Một mẹ chín mười con. Hao hụt từ phân nửa trở lên là thường. Ông kiếm tiền giống như ăn cơm. Khi ông xuất hiện, nhiều người hơi khôn khôn một chút ký lên đầu mình “Ngu vậy ta, sao trước giờ mình không nghĩ ra. Chỉ cần biết ít đỉnh về thuốc men thì về đây sống nhàn hạ”.

Bình luận (2)  

Viết bình luận

THƠ

Xem thêm
  • Thắp lửa tim đêm

    Đóa anh thảo muộn chờ trăng cho một khai hoa
    thả ánh lân tình dìu dịu như tình yêu thầm lặng
    riêng người
    là em

Mời Kết Bạn

Gởi lời mời kết bạn đến

Gửi