Bạn vui lòng Đăng nhập nếu đã có tài khoản tại Yume.vn
Hoặc Đăng ký tài khoản miễn phí.
Không rõ bây giờ ở tận phương trời xa xăm kia em còn nhớ điều gì? Câu hỏi cứ lặp đi lặp lại trong đầu tôi giống điệp khúc của bài hát phổ nhạc từ một bài thơ mà tôi là tác giả. “Gởi chút xôn xao/ Tình theo gió/ Mong người xưa ấy nồng nàn yêu!”. Bài thơ dài nhưng chuyện bài thơ viết ngắn hay viết dài không kể. Điều đáng kể ở đây cứ mỗi lần bài hát ấy vang lên trong lòng tôi lại xôn xao...
Trời mùa Thu. Phía bên kia dòng sông. Những đám mây màu xanh xanh hòa quyện với những đám mây màu trắng trắng bồng bềnh trôi trôi... Đã nhiều lần sống trong tâm trạng mùa thu đẹp, mây lửng lờ trôi trên dòng sông đẹp, dẫn tới cảm nhận bao điều tốt đẹp...
Hôm qua cũng mùa Thu mà sao lòng tôi xốn xang lạ. (Tôi từ đây xin gọi là Hà Anh)
Miên Thanh ngồi mà như nằm vì tựa hẳn cả bờ vai tròn cả mái tóc xanh mượt vào ngực Hà Anh.
Bình thường như thế này Hà Anh biết Miên Thanh “nói” gì. Và câu “trả lời” không bằng lời nói mà bằng chính đôi mắt trìu mến chứa chan bao tình yêu! Và tiếp theo... như bao đôi tình nhân, Hà Anh sẽ tặng cho em yêu nụ hôn yêu. Nụ hôn ban đầu nhè nhẹ. Một chặp sau Miên Thanh quàng hai tay ra đàng sau lưng Hà Anh siết mạnh. Hai đôi môi mọng chín màu son hồng dáng hình hai trái tim ôm khít lại với nhau... với nhau... khe khẽ hát khúc ca... tình yêu!
Hà Anh lắc lắc đầu cắt dứt dòng suy tưởng... Nhìn xuống, bắt gặp đôi mắt Miên Thanh đầy nước mắt. Bất giác tôi rùng mình. Điều gì đang xảy ra? Tại sao Miên Thanh khóc? Tại sao?... Không biết nói câu gì cho phù hợp với hoàn cảnh nầy, Hà Anh đùa:
“Em lại hù anh chuyện gì?”.
Miên Thanh lặng thinh một chặp rồi hình như chỉ có khóc mới bộc bạch được điều muốn nói ở trong lòng nên em lại khóc. Khóc thành tiếng chứ không rấm rứt nữa.
Kéo nhẹ Miên Thanh nằm gọn trong lòng kiểu con mèo thường nũng nịu nằm trên hai bắp đùi của Hà Anh mỗi khi ngồi vào bàn học bài. Con mèo khi ấy dễ thương lắm. Màu lông xám vàng mướt mượt, đôi mắt tròn xoe ngân ngấn nước. Bộ dạng như thế ai nỡ bồng vất ra cho nên lâu ngày dần dần trở thành thói quen khó mà bỏ cho được. Yêu các con vật nuôi trong nhà là sở thích của Hà Anh từ hồi nhỏ xíu đến giờ. Mẹ hay bảo thương nó thì ai không thương mà con để nó quá đà như thế không nên!
Hà Anh lai suy tưởng nữa rồi! Miên Thanh cũng nín khóc lúc nào không hay nhưng đôi mắt em đen tròn và có độ sâu thăm thẳm kia ngày thường đã thấy buồn buồn nay thêm vừa mới khóc trông càng buồn nhưng quá đẹp! Con gái dỗi hờn hai má phơn phớt hồng... đẹp và con gái mà khóc đôi mắt ươn ướt cũng rất đẹp! Hà Anh càng nhìn Miên Thanh càng đẹp theo cái cảm nhận như vậy.
Có biết đâu trong lòng em đang rối tơ vò...
Ba và mẹ em hồi chiều hôm qua sau nhiều ngày bàn tính đã quyết định đi định cư ở nước ngoài theo diện nhà nước cho phép với người Việt gốc Hoa sau vụ bảy chín.
"Em làm sao cưỡng lại quyết định của gia đình, thế là phải xa anh sao? Tới lúc này khi nằm im trong vòng tay yêu thương của tôi Miên Thanh còn chưa tin điều sắp nói ra cho anh biết sẽ là sự thật phũ phàng". Sau này em nói với Hà Anh như thế.
Hà Anh đang nghĩ chắc em nghe một điều gì đó qua các bạn kể lại. Mà mấy "ông, bà" bạn của hai đứa thì "nhất quỷ nhì ma thứ ba học trò" mà. Hà Anh tính thầm trong đầu... "Mà những lần trước nụ hôn vẫn là cứu cánh cho tình yêu chân thật...". Không suy nghĩ mung lung nữa, Kéo Miên Thanh sát vào lòng thêm chút nữa rồi đặt nụ hôn thật sự nồng ấm lên đôi môi căng tràn nhựa sống của em, cô con gái tuổi mười chín, học năm đầu Đại học... - Hà Anh học hơn em một năm khác khoa nhưng cùng ở Đà Nẵng.
Nhà em ở Hội An cách chùa Cầu có mấy chục căn nhà. Ở cùng phố cổ nhưng chỗ Hà Anh ở là khu phố mới gần nhà thờ đạo.
Phố cổ như bàn tay con đường là những chỉ tay. Cả hai sinh ra lớn lên tại phố nầy đi học chung cấp Hai sau cấp Ba học khác trường nhưng vẫn giữ tình bạn thân thiết và bây giờ là tình yêu...
Những con đường phố cổ Hà Anh và Miên Thanh hay ví von như những đường chỉ tay trên bàn tay ấy không chỗ nào thiếu bóng cặp đôi "hoàn hảo Hà - Anh - Miên - Thanh". Mấy người bạn thân thường trêu ghẹo yêu như vậy.
Bờ sông Hoài không có bờ cát thoai thoải như các con sông khác nó được kè và đổ bê tông chắc chắn là nơi cứ chiều về đông người đứng ngồi ven bờ sông hóng gió mát. Đoạn sông ở đây nước cũng khác sông nơi khác nước chè hai nghĩa là có nước ngọt lại có cả nước mặn nước ngọt từ con sông lớn Thu Bồn chảy xuống còn nước mặn thì chắc rồi có là do nước biển từ cửa Đại dâng lên theo từng cơn thủy triều. Chính nước sông này sản sinh ra một loài cá chỉ có ở đoạn sông Hoài phố, cá dìa.
Thoạt nhìn Hà Anh thấy cá dìa giống cá nâu, nhưng mình thon dài hơn, màu vàng hơn. Mẹ mà chế biến món cá dìa nướng muối ớt rất tuyệt nhưng công phu, dùng dao rạch vài đường trên thân cá rồi ướp muối và ớt giã nhuyễn để khoảng mười phút quấn lá chuối rồi đem nướng. Thịt cá dìa nướng rất săn và trắng, hương vị đậm đà. Ăn kèm rau thơm và chấm muối ớt nặn chanh. Các cách khác như kho, chưng tương, nấu ngót, canh chua, chiên sốt cà, hấp hành... Mẹ nhắc chị Lê Lê chú ý làm sạch ruột cá nhưng không cắt đuôi để tránh mùi hôi rong, rồi ướp cá với ớt tươi giã nhuyễn có tác dụng khử mùi tanh của cá, chế biến cách gì thịt cá dìa cũng rất béo và thơm.
Phố cổ ngoài mì Quảng còn có có các món đặc sản khác nổi tiếng như cao lầu, hoành thánh, chè xí mà, bánh bao, bánh vạt và mới nhất có hến trộn và chè bắp Cẩm Nam. Người ta nói trái bắp mà mang qua sông ăn mất đi hương vị không rõ hư thực nhưng phải nói Hà Anh và Miên Thanh bách bộ qua cầu An Hội đến ăn chè bắp Cẩm Nam lần nào cũng thấy ngon như lần đầu được ăn!
Đón nụ hôn dài và nồng thắm. Em như không muốn rời xa nụ hôn... tình yêu chân chất.
2.
Hà Anh nói có hai sự kiện mà chắc cho đến cuối đời không bao giờ quên là tình yêu Miên Thanh và nhớ người bạn học cùng lớp ở cấp Hai.
Trước khi tiếp chuyện giữa Hà Anh và Miên Thanh, xin đọc chuyện Hà Anh và bạn Lộc.
Trời nắng như đổ lửa, Hà Anh (từ đây gọi là tôi) - Tôi và Lộc đèo nhau trên chiếc xe đạp không tốt mấy nhưng thừa sức chạy bon bon trên đường về nhà Lộc sau giờ tan trường.
Tới nhà cất vội tập sách vở, Lộc phóng nhanh ra sau vườn hái cặp ổi xá lị, vừa chạy vào nhà vừa kêu to:
"Hà Anh ơi, ăn ổi nè!"
Lúc này tôi đang xuống nhà bếp chào mẹ của Lộc nên không ừ, lát sau tôi mới lên tiếng:
"Ổi đâu?".
"Đây!".
Cặp ổi thiệt ngon to bằng nắm tay người lớn vỏ màu trắng ngà đang chín tới, hai đứa lăng xăng đi tìm dao bổ, đi lấy muối ớt rồi vừa ăn vừa nói chuyện rôm rả.
Mẹ Lộc bảo: “Cây ổi mới trồng hai năm đã ra trái, khi ổi mới bằng trái cau Lộc lấy giấy kiếng bao bọc lại cẩn thận sợ chim, chuột ăn phá, từ hôm ổi sắp chín đến giờ nó ngó chừng miết, sáng nay nói với thiếm, trưa sẽ rủ con về hái ăn.”
Ăn ổi xong Lộc rủ tôi ra sông tắm cho mát, tôi nói:
"Tau chỉ biết bơi sơ sơ...".
"Có tau lo gì!".
Sông Cẩm Kim cách nhà Lộc mấy trăm mét, bờ bãi cát thoai thoải, nước trong veo, rất nhiều ghe thuyền của bà con vạn chài sau khi đi đánh lưới bắt cá tôm các nơi về đậu lại từng cụm một, sóng nhẹ nhấp nhô trông thích mắt. Lộc nói ban trưa vắng người, chứ khoảng nửa chiều đông người tắm lắm, nhiều nhất vẫn là thanh thiếu niên. Ở đây vùng sông nước nên ai ai cũng phải tập bơi từ nhỏ, chuyện biết bơi là bình thường, nhiều người bơi giỏi có thể bơi qua sông. Số đông người lớn rất thuần thục việc xử dụng mái chèo, mái dầm bơi ghe, lái thuyền, trẻ con nhà vạn chài được tập tành sớm nên mới mươi hai tuổi có thể chèo ghe nan trên sông một mình. Lộc nói với tôi như thế.
*
Tôi và Lộc cả hai chạy băng băng trên những chiếc thuyền đậu san sát từ bờ ra ngoài sông rồi lao người xuống nước.
Ùm! ùm! nước gây cảm giác mát toàn thân, đã quá! Hai đứa chơi trò cút bắt, tôi len lách theo từng ghe thuyền lúc hụp lặn lúc trồi người lên cao.
"Đố Lộc bắt được tau!". Tôi nói to.
"Rồi!". Lộc đáp lại cũng to tiếng.
Đột nhiên tôi bị chìm nghỉm xuống nước. Chết rồi! mình bị nước cuốn vào vùng nước sâu mất rồi! Tôi vừa cố vùng vẫy để thoát thân vừa hét lớn “Cứu tôi với! cứu tôi với!”, “Lộc ơi! Lộc ơi!” nhưng chẳng ai nghe thấy, dòng nước xoáy mạnh kéo tôi ra xa bờ, càng cố hết sức bơi, lặn, thì càng trôi ra xa hơn…
“Mẹ ơi! con sắp chết rồi mẹ ơi! chết vì không nghe lời mẹ… mẹ ơi!”. Trong thâm tâm tôi trước nguy cơ kề cận cái chết ở dưới nước nói như thế. Và rồi giống như cuộn phim chiếu chậm biết bao hình ảnh về gia đình: ba, mẹ, các em, bà ngoại, cậu Tám, về bạn bè… nhiều nhiều lắm hiện rõ mồn một trong đầu tôi. Tôi tức tối tự trách mình sao dại dột quá, mẹ đã bao lần nhắc nhở đừng tắm sông nước, thế mà không nghe để bây giờ giữa dòng sông sâu sức đuối như thế này làm sao đây! Tôi không nhớ rõ đã uống vào bụng bao lần nước rồi. Cứ mỗi lần cố sức vươn lên khỏi mặt nước kêu cứu là thêm một lần nước ọc vào miệng, sự tức tối tự trách mình càng tăng lên gấp bội.
Sự sống và cái chết chỉ còn tíc tắc! Tôi cố hết sức bình sinh trồi lên lần cuối.
*
Về chiều nắng dịu, tôi và Lộc hai đứa nằm trên bãi cỏ sân vận động Hội An phơi nắng. Tôi rủ Lộc ra đây phơi nắng để da bớt xanh - khi ấy tôi nghĩ thế.
Lộc kể hồi trưa khi nấu cơm xong mẹ của mình ra sông gọi hai đứa về nhà ăn cơm, mình kêu Hà Anh ơi, Hà Anh hỡi quá chừng mà chẳng nghe thấy tăm hơi gì, linh tính có điều không lành xảy ra rồi!. Nhìn ra giữa dòng sông phát hiện Hà Anh nhô đầu giơ tay lên khỏi mặt nước mấy lần rồi mất hút, thoắt một cái mình phóng nhanh đến chỗ bạn bị nạn, dùng tay đẩy mạnh người bạn lên khỏi mặt nước xong thả trở lại xuống nước, sau đó nắm tay kéo vào bờ, cả người bạn mềm như bún, mắt nhắm, da tái mét, bà con ở chỗ mình thay phiên xóc nước, hô hấp lâu lắm Hà Anh mới tỉnh.
Lộc ơi! Không bao giờ quên tình bạn thân ái của chúng ta trong những tháng năm cùng học dưới mái trường cấp Hai ở Hội An. Đặc biệt hành động cứu mình thoát lưỡi hái tử thần ở sông Cẩm Kim của Lộc sống mãi mãi trong tâm khảm mình.
3.
Phố cổ. Trời bắt đầu mưa nặng hạt Hà Anh nhận tin Miên Thanh đã đến nơi xa xôi kia an toàn. Bụng mừng mà lòng chẳng yên...
Thời gian cứ trôi như dòng sông. An nhiên và tự tại dẫu có lúc không yên ả. Hà Anh không là dòng sông và cũng chẳng phải là thời gian nên từ khi Miên Thanh đi rồi một giai đoạn dài trong Hà Anh cảm thấy trống vắng quá. Mọi khi anh trông đến buổi lên giảng đường còn hơn ngày xưa trông mẹ đi chợ về.
Mẹ mà đi chợ thì bữa ấy cả nhà được mẹ chiêu đãi một bữa cơm hay mì quảng ngon lắm. Cơm có canh chua. Món Hà Anh và cả ba của Hà Anh thích nhứt mà phải nấu với cà dìa đúng bài bản. Vị chua chua của me, chua chua của các loại rau củ muối lạt, rồi vị the the của ớt xiêm giã nhuyễn lẫn trong nước canh, rồi vị đăng đắng thơm thơm của rau húng rau, rau mùi, ngò, cần tây,... chỉ mới nghe mùi đã nhẽo nước bọt chứ đừng nói đương ăn. Còn mì quảng khỏi nói! Ai ở xứ Quảng mà không biết làm mì Quảng! Đó là điều dám cá độ năm ăn mười! Mẹ Hà Anh hay nói giỡn như thế mỗi khi mời mọi người ăn tô mì do chính mẹ xay bột, tráng mì lá, rồi chấn lá mì ra từng con mì bằng nhau hay háy. Nhưn mì Quảng không có gì qua nhưn cá tràu hoặc gà mái tơ. Tùy theo nguyên liệu mẹ chế biến nhưn ăn hết ý! Ăn tô mì Quảng của mẹ làm bao giờ cũng kèm theo món rau sống đặc biệt từ vùng rau Yến Nê. Rau trồng trên cát theo truyền thống chỉ chăm bón bằng phân xanh hoai mục (loại phân bón làm từ các loại lá cây nhất là lá cây keo ta) cây lá rau xanh mướt thơm tho... và không thể thiếu búp chuối sứ đã giải được dăm ba nải hái xuống dùng dao bén ngọt xắt nhỏ rí, xắt chừng nào thả vào thau nước lã chừng nấy để có những khoanh búp chuối sứ trắng phau phau trông thích mắt mà khi ăn chung với các loại rau ngon đáo để! Rồi còn hạt đậu phụng rang, bánh tráng chiên dầu... Tô mì như một tác phẩm nghệ thuật có gam màu tươi mát và ngầy ngậy...
Ngồi lơ đãng nhìn cây cầu An Hội vắt ngang qua sông Hoài người qua lại đông vui thế mà Hà Anh cảm thấy đơn độc quá. Báo với bạn bè là phải về nhà có việc cần rồi xách xe Honda chạy một mạch về phố Hội, tới nơi không biết làm gì tiếp theo thay vì về nhà Hà Anh chạy thẳng đường tới chùa Cầu quẹo phải chạy chậm dọc dọc theo bờ sông và tới gốc cây me phía đông cầu An Hội nầy dựng xe vào một quán bên đường ngồi lặng lẽ buồn buồn nhìn lên cầu... như thế nầy chẳng biết bao lâu rồi. Miên Thanh giờ đã đi ngủ chưa? Hay em còn làm một việc nào đó cho xong? Tính em không có gì đang làm dở dang mà để lại ngày mai. Em buồn hay... Hà Anh thích em khóc để thấy em đẹp gấp đôi bình thường! Nghĩ đến đó Hà Anh muốn khóc!
Chị Lê Lê đi đâu mà coi bộ vội vả. Hà Anh đứng phóc dậy gọi:
“Chị Lê Lê!”.
“Em đây! Em đây!”.
Tới hai lần gọi Lê Lê mới dừng xe ngoái đầu lại tìm...
Đi với chị có cả cô bé Mon Mon (thật ra cô có tên rất đẹp ghi trên giấy khai sinh là Hoàng Yến) nhưng Hà Anh thích gọi Mon Mon hơn. Mon Mon đang là sinh viên khoa Y trường Đại học Huế tại sao hôm nay lại về? Hà Anh tự hỏi như thế xong gật đầu chào. Quay sang chị Lê Lê:
“Chị đi chợ!”.
“Đi chợ cùng Hoàng Yến!”. Chị trả lời.
“Nhà Hoàng Yến có giỗ!”.
“À như thế!”. Hà Anh nghĩ.
Cùng chị Lê Lê và Mon Mon dắt xe đi bộ qua cầu An Hội sang Cẩm Nam ăn chè bắp. Hà Anh chọn chiếc bàn tròn phia cuối quán bên mé lạch nước sát bên quán, gió từ những hàng cây dừa nước thấp thấp thổi nhè nhẹ mang theo hơi nước lành lạnh.
Cả ba người cùng ngồi vào bàn. Mon Mon trông vui lắm. Còn Hà Anh lại buồn buồn. Anh đang nhẩm nhẩm bài thơ mới viết đêm qua:
"Đêm cắn trên môi nụ cười buồn
em 'đứng đó' mà hồ như xa lạ
nước sông Hoài xuôi về cùng biển cả
để chùa Cầu gây nhớ với sầu vương
Ngẩn ngơ theo đèn lồng giăng đầy phố
cách chia xa chưa tìm được lối về
chung bước ngày nào hai ta vương mắt nhỏ
để rêu, người sầu mà hoang mê
Em bây giờ tôi nói có nghe
sông phả lạnh mấy dòng bờ cách biệt
phố Cẩm Nam người đi mà không biết
quên quê xưa và để lại tình xưa
Hội-An trong tim người đã thức dậy chưa
hồn người cũng bạc lòng theo phố cổ
ai một đời bơ vơ còn đứng đó
nép đời nhau rưng lệ mấy cho vừa
Tình tôi dài theo bến bờ cửa Đại
tiễn thuyền đi theo bóng một người đi
Thời gian ơi! khuất chìm trôi nổi
còn lại chăng giấc mộng tuổi xuân thì
Trải bên đời những mối tình chia biệt
em bên tôi mà cũng đã xa tôi
ngày đêm Hội An đi mà không biết
chôn kín trong tim bóng dáng một người"(1)
(Còn nữa)
Hòa Văn
- (1): Thơ Huy Uyên
Giới thiệu
Liên hệ
Xem các bài viết khác