Sáng Tác > Văn

07/11/2011 13:2810658 lượt xem

Tiếng chim hót trong bụi mận gai

Một câu chuyện cách xa nơi này hàng thế kỉ, nhưng câu chuyện về loài chim ấy cùng tiếng hót của nó vẫn còn vang lên âm thầm trong lòng mỗi người...

Một câu chuyện cách xa nơi này hàng thế kỉ, nhưng câu chuyện về loài chim ấy cùng tiếng hót của nó vẫn còn vang lên âm thầm trong lòng mỗi người... Và thú thật khi yêu tôi cũng sẽ kiêu hãnh như Meggie dám đoạt tình yêu vĩ đại từ tay Chúa!

 Bài viết này tôi có trích dẫn từ Theo MaskOnline, lẫn vào trong đó là những dòng của tôi... miên man... Có thể vẫn là luẩn quẩn...!)

 
Bìa sách Tiếng chim hót trong bụi mận gai
 
"Có một truyền thuyết về con chim chỉ hót một lần trong đời, nhưng nó hót hay nhất thế gian, có lần nó rời tổ bay đi tìm bụi mận gai và tìm cho bằng được mới thôi. Giữa đám cành gai góc, nó cất tiếng hát bài ca của mình và lao ngực vào chiếc gai dài nhất, nhọn nhất. Vượt lên trên nỗi đau khổ khôn ta, nó vừa hót vừa lịm dần đi, và tiếng ca hân hoan ấy đáng cho cả sơn ca và họa mi phải ghẹn tị. Bài ca duy nhất có một không hai, bài ca phải đổi bằng tính mạng mới có được. Nhưng cả thế gian lặng đi khi lắng nghe, và chính thượng đế trên Thiên Đình cũng mỉm cười. Bởi vì tất cả những gì tốt đẹp nhất chỉ có thể có được khi ta chịu trả giá bằng nỗi đau khổ vĩ đại nhất… Ít ra là truyền thuyết nói như vậy".

Cuộc sống của con người chỉ có duy nhất một lần, và vô cùng ngắn ngủi, phải sống thế nào cho đến khi quay đầu nhìn lại không phải hối tiếc vì những năm tháng mà mình đã sống... Hãy sống cho thực thà cuộc sống của mình. Sống để cảm nhận từng hơi thở trong từng khoảnh khắc mình sống, chứ không phải sống theo sự chảy trôi của thời gian nhanh hay chậm.
 

Hình: internet

Nhà thơ Xuân Diệu đã từng có một câu thơ như thế này: “Thà một phút huy hoàng rồi chợt tắt. Còn hơn buồn le lói suốt trăm năm”. Ngẫm cho kĩ thì Xuân Diệu cũng như loài chim trong câu chuỵên “Tiếng chim hót trong bụi mận gai”, và cũng giống như nhân vật Mecghi nhỏ bé nhưng ngạo mạn, cứng đầu và kiên cường.


“Tiếng chim hót trong bụi mận gai” kể về cuộc đời của một cô gái miền Nam nước Mĩ có tên Mecghi, từ lúc cô còn là một đứa trẻ con xấu xí và ngang ngạnh, cho đến khi trở thành một thiếu nữ xinh đẹp và kiêu ngạo. Cuộc đời Mecghi là một cuộc đời nhiều sóng gió, thăng trầm với những khát khao, những đam mê cháy bỏng và trên hết là một tình yêu đậm sâu, và si mê đến day dứt với cha Ranphơ, suốt cả cuộc đời, không một giây phút nào thay đổi.
 

Hình: internet

Mecghi cũng như loài chim chỉ có thể cất cao giọng hát một lần ấy, dù cô biết tình yêu của cô với cha Ran chỉ là một tình yêu tuyệt vọng, nhưng cô vẫn một lòng lao theo mối tình ấy. Vì tình yêu ấy mà ham sống, cũng vì tình yêu ấy mà tự hủy hoại bản thân mình. Cô kết hôn với một người khác. Cô chuyển đến một vùng đất khác. Nhưng Ranphơ vẫn là một vết tím in hằn không thể dứt suốt một đời. Cô đã âm thầm cả đời với tình yêu duy nhất của mình.


Cuộc đời Mecghi kết thúc không hạnh phúc nhưng lại đẹp đến xôn xao. Đẹp như chính cái cách mà cô đã sống trong cuộc sống này. Dù biết chỉ có thể hót ca một lần duy nhất, rồi sẽ ứa máu, sẽ khổ đau, nhưng vẫn sẽ chọn con đường đi ấy. Lao vào “bụi mận gai”, dù chỉ một lần, cho cả thể giới loài người phải nhìn ra mình, nhìn thấy một cuộc sống kiên cường mà mình đã lựa chọn. Như thế đã là sống trọn vẹn với cuộc sống của chính mình.
 
 

Hình: internet
Đó là một câu chuyện cách xa nơi này hàng thế kỉ, nhưng câu chuyện về loài chim ấy cùng tiếng hót của nó vẫn còn vang lên âm thầm trong lòng mỗi người. Như một bản tình ca dài không bao giờ chấm dứt….
(Theo MaskOnline)
 
 
Vài lời của người trích dẫn:

 

Tiểu thuyết “Tiếng chim hót trong bụi mận gai” xuất bản vào mùa Xuân năm 1977 cùng một lúc ở New York, San Francisco, London và Sydney, sau đó nó còn được dịch ra bảy thứ tiếng và trong nhiều năm là tác phẩm ăn khách nhất phương Tây.

Colleen McCullough - tác giả “Tiếng chim hót trong bụi mận gai” không phải là nhà văn chuyên nghiệp. Bà sinh ở Úc trong gia đình một công nhân xây dựng xuất thân từ Ai-len. Tiểu thuyết này được bà thai nghén trong ngót bốn năm, và đầu mùa Hè năm 1975, bà bắt tay vào viết trong mười tháng liền.

“Tiếng chim hót trong bụi mận gai” viết về lịch sử trong nửa thế kỷ của ba thế hệ một gia đình lao động - gia đình Kliri. Đây là bài ca hùng tráng về các thành viên gia đình Kliri, những con người cần cù, tự chủ, luôn mang lòng tự hào và kính trọng gia đình. Đặc biệt là những người phụ nữ, họ kiên cường và bất khuất đến kỳ lạ khi liên tiếp đón nhận những đòn ác liệt của số phận, không một lần cúi đầu, không một lời than trách. Nếu Fiona gan góc chịu đựng mọi bất hạnh nhưng cam chịu và không đòi hỏi, thì con gái bà - Mecghi đã đấu tranh dữ dội để giành lấy số phận của chính mình. Và đến Jaxtina, con gái của Mecghi lại là một cô gái hiện đại, mang những chuẩn mực hoàn toàn khác với bà và mẹ của mình. Mỗi nhân vật trong tác phẩm là một thế giới nội tâm vô cùng phong phú, nổi bật lên trong số đó là ba nhân vật Fiona, Mecghi - con gái bà và cha đạo Ranfơ đơ Brikaxxa. Tất cả các tình tiết trong truyện dệt nên một bức tranh đầy màu sắc, song mục đích lớn nhất vẫn là làm nổi bật mối tình lớn lao trong sáng của Mecghi và cha Ranfơ.

Tính hiện thực và lãng mạn trong tác phẩm hòa vào nhau, người đọc luôn bị hấp dẫn và bất ngờ trước những tính cách phi thường rực rỡ biểu hiện trong những biến cố nghiệt ngã của số phận. “Một cuốn sách vĩ đại, tuyệt vời cảm động, hấp dẫn đến độ không thể nào rời tay được.” - Tin báo Mỹ Boston.

“Cực kỳ hấp dẫn… Truyện có cái gì đó chỉ có thể nói lên được khi bản thân người kể chuyện cũng say mê với những gì mình kể. Vô cùng sống động và lôi cuốn người đọc." - Người lưu ký New Haven.

“Cuốn tiểu thuyết gây bùng nổ và xúc động mạnh mẽ đến tình cảm con người… Tình yêu lắng xuống rồi lại dội lên thành một cao trào mang theo cả hạnh phúc lẫn đau khổ." - Báo chí Pittsburg

Con chim mang chiếc gai của bụi mận cắm vào ngực tuân theo qui luật bất di bất dịch của thiên nhiên; bản thân nó không biết sức mạnh nào đã buộc nó lao vào mũi nhọn và chết mà vẫn hót. Lúc mũi gai xuyên qua tim nó, nó không nghĩ đến cái chết sắp đến, nó chỉ hót, hót cho đến lúc mất tiếng đứt hơi. Nhưng chúng ta, khi lao ngực vào bụi mận gai, chúng ta biết, chúng ta hiểu. Tuy thế ta vẫn lao ngực vào bụi mận gai. Sẽ mãi mãi như thế!"

Thêm một đoạn trích dẫn:

Meggie đã có một cuộc đời kiêu hãnh trong giông bão của tình yêu, và cuối cùng người phụ nữ đó cũng đã phải trả giá bằng những trái đắng trong cuộc đời. Nhưng Meggie không bao giờ hối hận, "Chính ta đã xếp đặt số phận của ta như thế, ta không đổ lỗi cho ai và ta cũng ko hề tiếc nuối về một phút giây nào trong quá khứ...".


Tiếng chim hót trong bụi mận gai là câu chuyện tình giữa Meggie Cleary và vị cha xứ Ralph de Bricassart. Meggie cố quên đi tình cảm của mình bằng cách kết hôn với Luke O'Neill - một người làm công cho gia đình cô, nhưng chẳng bao lâu sau cô và cha Ralph lại đoàn tụ, cuộc tình của họ đã gây ra nhiều bi kịch...

Có một truyền thuyết về con chim chỉ hót một lần trong đời, nhưng hót hay nhất thế gian. Có lần nó rời tổ bay đi tìm bụi mận gai và tìm cho bằng được mới thôi. Giữa đám cành gai góc, nó cất tiếng hát bài ca của mình và lao ngực vào chiếc gai dài nhất, nhọn nhất. Vượt lên trên nỗi đau khổ khôn tả, nó vừa hót vừa lịm dần đi, và tiếng ca hân hoan ấy đáng cho cả sơn ca và họa mi phải ghen tị. Bài ca duy nhất có một không hai, bài ca phải đổi bằng tính mạng mới có được. Nhưng cả thế gian lặng đi lắng nghe, và chính thượng đế trên Thiên đình cũng mỉm cười. Bởi vì tất cả những gì tốt đẹp nhất chỉ có thể có được khi ta chịu trả giá bằng nỗi đau khổ vĩ đại... Ít ra là truyền thuyết nói như vậy".

"Con chim mang chiếc gai của bụi mận cắm vào ngực tuân theo qui luật bất di bất dịch của thiên nhiên; bản thân nó không biết sức mạnh nào đã buộc nó lao vào mũi nhọn và chết mà vẫn hót. Lúc mũi gai xuyên qua tim nó, nó không nghĩ đến cái chết sắp đến, nó chỉ hót, hót cho đến lúc mất tiếng đứt hơi. Nhưng chúng ta, khi lao ngực vào bụi mận gai, chúng ta biết, chúng ta hiểu. Tuy thế ta vẫn lao ngực vào bụi mận gai. Sẽ mãi mãi như thế!".

 Có một truyền thuyết về người con gái chỉ yêu một lần duy nhất trong đời, nhưng nàng yêu bằng một tình yêu mãnh liệt nhất thế gian. Có lần nàng quyết bỏ đi tìm tình yêu đích thực của đời mình, qua bao cạm bẫy và ngang trái của đời thường, người con gái vẫn quyết lao vào ngọn lửa tình yêu mặc dù biết có thể mình sẽ bị thiêu trụi trong đó. Vượt lên trên mọi nỗi đau khổ khôn tả, nàng đã chiến thắng cả đức Chúa Trời để giành lại người mình yêu. Một tình yêu duy nhất nhưng cả thế gian phải lặng đi để chiêm ngưỡng, và chính thượng đế trên thiên đình cũng phải ghen tị BỞI VÌ TẤT CẢ NHỮNG GÌ TỐT ĐẸP NHẤT CHỈ CÓ THỂ CÓ ĐƯỢC KHI TA CHỊU TRẢ GIÁ BẰNG NỖI ĐAU KHỔ VĨ ĐẠI... Người con gái đó chính là Meggie, nhân vật nữ chính trong tiểu thuyết Tiếng chim hót trong bụi mận gai, dám đoạt tình yêu vĩ đại từ tay Chúa. Và ngày nay có bao nhiêu người con gái dám yêu hết mình, dám đi đến cùng của thử thách để giành lại cho mình một tình yêu đích thực...?!

Có một niềm tin rằng, trong đời của con người, người ta chỉ thực sự yêu hết mình một lần duy nhất, cháy hết mình một lần duy nhất đến tận giọt nến cuối cùng, cho một tình yêu duy nhất, mà cái na ná như thế thì gặp nhiều trong cuộc đời nhưng nó chỉ có một. Đó chính là bài hát duy nhất trong đời của con chim lao đầu vào bụi mận gai. Nó không biết tại sao, sức mạnh gì buộc nó lao ngực vào chiếc gai dài nhất, nhọn nhất, và cũng không hiểu được tại sao nó có thể chết mà vẫn hót cái bài ca mà cả thế gian lặng đi lắng nghe. Nhưng con người, chúng ta biết, chúng ta hiểu. Chúng ta biết tình yêu không phải chỉ là vị ngọt, nó có cả vị mặn của nước mắt, vị cay của ghen tuông, vị chua của hiểu nhầm, vị chát của "cái tôi", và vị đắng của chia ly mà rất nhiều khi, cái vị ngọt ngào của hạnh phúc trong cả cuộc yêu người ta chỉ nếm được một lần. Nhưng cái gì tốt đẹp nhất chỉ có thể có nếu chúng ta chịu trả giá bằng nỗi đau khổ vĩ đại. Bởi vậy nên ta vẫn cứ lao ngực vào bụi mận gai - sẽ vẫn vắt kiệt sức mình vì tình yêu, dù biết nó có thể vô cùng đau đớn - để được nếm giọt mật ngọt tình yêu - quà tặng vĩ đại của cuộc sống, hay đơn giản chỉ để biết rằng mình-đã-từng-yêu. Đó chính là bài ca đẹp nhất của cuộc đời con người mà "khiến cả thượng đế trên Thiên đình cũng mỉm cười."

Bởi thế nên Meggie vẫn yêu Ralph, bắt đầu hoài thai bằng tình yêu thơ ngây trong sáng của cô bé con, rồi trăn trở lớn lên thành sự khao khát chiếm hữu của người đàn bà, và mãi mãi khôn nguôi với yêu và hận của người phụ nữ. Cả cuộc đời, chỉ một tình yêu duy nhất. Dù đau đớn đến đâu, chạy đến đâu, vùng vẫy đến đâu, rồi lại quay lại với tình yêu khắc khoải đấy. Dù biết rằng mình sẽ không bao giờ có được hoàn toàn người đàn ông ấy, cả trái tim lẫn con người, đấu tranh và giằng xé, để rồi lại thấy mình tiếp tục yêu. Chấp nhận cái tình yêu đến trọn đời với con người luôn ngoài tầm tay với đó.

Ralph chẳng có tội vì là một thầy tu. Ralph tội nghiệp vì sự ngu ngốc của mình, (mà cũng là sự ngu ngốc của loài người?!) - vì đã đặt lên trên tình yêu những điều khác nữa, vì đã không dám lao ngực vào đến tận cùng của chiếc gai, để dù chết cũng đã từng hạnh phúc, trọn vẹn. Mà loài người, không phải trong tiểu thuyết, hình như cũng vậy mà thôi, rõ rệt hơn trong hình ảnh đàn ông thì phải. Con người, hay đàn ông, thường có cái ước mơ trở thành một-cái-gì-đó-vĩ-đại, còn tình yêu (và phụ nữ) dù quan trọng đến đâu cũng chỉ đứng thứ nhì. Nhưng dù sao vẫn thấy yêu quý Ralph, cũng như những người phụ nữ cuối cùng vẫn luôn yêu những người đàn ông dù họ chỉ đặt mình ở vị trí thứ hai - ta yêu họ vì chính sai lầm (theo ý nghĩ của ta) của họ. Ralph đã yêu với tình yêu của một con người bình thường bị chi phối bởi nhiều thứ vô hình khác trên thế giới bình thường hơn là tình yêu. Ông cũng đã từng dám vượt qua ranh giới để nếm vị ngọt của tình yêu, để biết được cái cảm giác thức dậy vào buổi sáng bên cạnh một người phụ nữ, ấm áp và đầy phước lành, để biết được cái cuộc đời trần tục mà thiêng liêng, và cũng để suốt đời đau khổ trong cái lồng tự tạo của mình vì đã không đủ dũng cảm bước xa hơn nữa.

TAGS:

Tin mới nhất

Tin mới nhất