• Đăng Nhập

Tâm Tình > Gửi lời yêu thương

27/07/2012 09:37 | 1,669 lượt xem

Bài viết về ngày 27/7 xôn xao cộng đồng mạng

Nếu các bạn đã từng vùi cả tuổi xuân của mình để chờ chồng, nuôi cha mẹ già con thơ và dành cả cuộc đời để xoa dịu những vết thương chiến tranh, các bạn sẽ hiểu rằng chiến tranh không đùa với ai cả, cũng không phải cứ hạ súng thì đã là kết thúc thế nên, còn hòa bình được ngày nào, hãy cố mà gìn giữ.

"Bởi chiến tranh đâu phải trò đùa".

Nhân ngày Thương binh - liệt sỹ 27/7, một bài viết rất cảm động của độc giả Lê Thị Hương (25 tuổi, Chí Linh - Hải Dương) chia sẻ câu chuyện về người bố là thương binh hạng 2/4 của mình, bác Lê Anh Tuấn (nhập ngũ lần đầu năm 1974, lần 2 năm 1978, tham gia chiến đấu và bị thương ở chiến trường Campuchia). Bài viết còn là những suy nghĩ rất thật, rất chân thực về chiến tranh của một người trẻ tuổi, người chưa hề biết thế nào là chiến tranh. Hiện bài viết đang lan truyền rất nhanh trên cộng đồng mạng và gây xúc động cho nhiều người.

Một bài viết về ngày 27 tháng 7 xôn xao cộng đồng mạng

Lê Thị Hương - Tác giả của bài viết đã gây xúc động mạnh trên cộng đồng mạng trong những ngày qua. (Ảnh do tác giả cung cấp)

Bố em, 18 tuổi vào bộ đội. Năm đó là 1974, chiến tranh đã vào hồi cuối, bố là lớp tân binh nên còn huấn luyện chán chê để rồi tuyển lựa "đi B". May mắn thay, bố chưa đến đợt đi B thì chiến tranh kết thúc, 1977 bố giải ngũ trở về, cưới vợ.

Tháng 8/1978, chị cả em ra đời, sau đó chỉ một tháng, chú Tư - em trai ruột của bố em, có lệnh gọi nhập ngũ. Chú vừa nhát vừa hiền, lại vừa cưới vợ nên bố xin đi thay chú. Đất nước đang cần người đã có kinh nghiệm, đơn tình nguyện của bố được chấp thuận ngay. Mẹ em, chị và ông bà tiễn bố lên đường.

Vài tháng sau, bố đi K (chiến trường Campuchia). Chuyến tàu đưa bố đi từ ga Hải Phòng, đơn vị bố có hơn 40 người Hải Phòng, vào đến Quảng Trị còn 14 người. Họ nhảy tàu vì đi B thì sẵn sàng nhưng đi K thì khác.

Thời gian đầu còn có chút tin bố về nhà, càng về sau càng biền biệt. Mấy năm sau có giấy báo tử gửi về, bà nội khụy xuống trước thềm nhà. Suốt tháng trời bà mê man chỉ đòi chống gậy đi tìm con, bà bảo bố em không thể nào chết được.

Mẹ ôm chị gái em từ căn nhà riêng về ở với ông bà vì chị ốm quá, lên sởi mủ xanh mủ vàng đã có lần thiếp đi, chú mang ra góc giường đặt, mẹ khóc ngất, bỗng thấy cánh tay chị vời lên, mẹ lại ôm chị, chăm nuôi bú mớm. Những năm tháng ấy, bố vẫn biền biệt bên kia, không hay biết gì về tình cảnh bi đát của con thơ, mẹ già.

Rồi bố bị thương trong một lần đi họp giao ban buổi tối: đạp trúng mìn, bàn chân dập nát, đồng đội đưa về trạm quân y dã chiến giữa cánh đồng hoang. Sợ tiếp tế đến không kịp, bác sĩ y tá cưa chân cho bố, cưa sống, đồng đội hát quốc ca bao nhiêu vẫn không át nổi tiếng gào thét. Rồi 2 ngày sau bố mới được chuyển về Sài Gòn bằng trực thăng, lần này nằm viện, cưa thêm một lần nữa vì vết cưa cũ bị nhiễm trùng. Điều dưỡng thêm vài năm nữa 1/3 chân phải của bố đã không còn, một mảnh đạn găm ở đùi và hai tai bị điếc nhẹ. Bố về nhà với giấy chứng thương 2/4, mất sức 65%. Nhưng còn về được đã là đại phúc cho cả nhà mình, bố kể hồi mới sang được 1 tháng, chính tay bố đã phải gói hài cốt của bạn mình để trực thăng mang về.

Ngày bố về, nét mặt dữ dằn hơn, những cơn đau mê sảng thỉnh thoảng vẫn trở lại, chị em nhất định không nhận bố vì sợ cái nạng và cái chân gỗ bố tháo ra lắp vào mỗi sáng tối. Ngay cả đến đời con trai của chị, cháu ngoại của bố, mỗi lần nhìn cái chân ấy nó đều khóc thét. Bố mất cả tháng giời chỉ để làm quen và ôm con gái mình vào lòng mà không làm nó sợ. Đúng, em là gái, em chỉ nhìn những thứ xung quanh mình, em nhìn thấy chiến tranh và hậu quả của nó trong suốt 18 năm sống bên bố, những lần sợ hãi đến run rẩy khi bố em mắt vằn tia máu lên nóng giận vì những điều không lớn lao gì, khi bố em những đêm rên rỉ trong vô thức vì mảnh đạn trong người, khi bố em có những lần đi xe máy hơi quẹt xe đã ngã vì không thể dùng chân giả mà chống như người ta được.

Bố em chưa một lần than vãn gì về chiến tranh, kêu ca gì về sự đãi ngộ của nước nhà cho những người thương bệnh binh như bố, bố vẫn bươn trải bán buôn ngược xuôi để nuôi con học hành. Em nhớ mãi một lần lớp 11, em học kém bị bố đánh, đánh xong bố nói rất nhiều, nhưng có một câu em không thể nào quên được, bố bảo: "Chị em chúng mày đang đi học bằng tiền xương máu của tao đấy con ạ". Đúng, chúng em từ Cấp 1 cho đến hết Đại học đều được miễn học phí vì bố là thương binh.

Bao nhiêu năm em sống trên đời là bấy nhiêu năm em thấy mẹ chăm bẵm bố em từ miếng cơm, phích nước, ấm trà, là thấy mẹ chịu đựng đủ sự nóng nảy của bố do thay đổi tâm tính từ lúc trở về. Có đôi lần ai đó nói đến chiến tranh, mẹ em chỉ lơ đãng nói một điều: "Kể cả có chiến tranh, thằng HA (em trai em) nhà này cũng không bị gọi đi nhập ngũ đâu, nó con một, bố lại thương binh yếu đuối thế kia".

Các bạn có thể cười rằng mẹ suy nghĩ hạn hẹp và ích kỷ, nhưng nếu các bạn đã từng vùi cả tuổi xuân của mình để chờ chồng, nuôi cha mẹ già con thơ và dành cả cuộc đời để xoa dịu những vết thương chiến tranh, các bạn sẽ dễ cảm thông cho mẹ em biết chừng nào. Chiến tranh không đùa với ai cả, cũng không phải cứ hạ súng thì đã là kết thúc thế nên, còn hòa bình được ngày nào, hãy cố mà gìn giữ.

 Lê Thị Hương

Bình luận (29)  

Viết bình luận
  • THE END Pro Mình thật sự rất xúc động khi đọc bức thư này của em ấy
    14:55 27-07-12
  • Gấu Mẹ Vĩ Đại Pro đọc và thấm!!!!!
    14:58 27-07-12
  • nguyennguyen Pro Bởi chiến tranh đâu phải trò đùa- Bài viết khá xúc động và gợi nhiều suy ngẫm...
    15:22 27-07-12
  • Lion2865 Thật sự xúc động khiến nhiều người phải suy nghĩ!
    15:50 27-07-12
  • pnq bài viết thật cảm động. chúc chú luôn mạnh khỏe.
    16:10 27-07-12
  • Phuong Nguyen bố mình cũng là thương binh
    17:11 27-07-12
  • Đỗ Hải Đăng Như thế đấy! Chiến tranh là vậy, đã bao người đã để lại máu thịt của mình nơi chiến trường. Không có những người đã hi sinh chính bản thân họ thì làm sao có ngày hôm nay. Thế nhưng! Tôi đã chứng kiến có đứa chiếm dụng cả tiền 2 tháng của một thương binh chống Pháp sau khi chết ( 2 tháng cuối cùng được Chính Phủ cho thêm) , rất may là gia đình đã phát hiện kịp nó đem trả lại.
    Nhưng thật thối nát khi cấp trên của nó không hề kỷ luật nó...........Nản quá cho bon khốn nạn!!!!!!!
    17:14 27-07-12
  • Đức Pro Các bạn có thể cười rằng mẹ suy nghĩ hạn hẹp và ích kỷ, nhưng nếu các bạn đã từng vùi cả tuổi xuân của mình để chờ chồng, nuôi cha mẹ già con thơ và dành cả cuộc đời để xoa dịu những vết thương chiến tranh, các bạn sẽ dễ cảm thông cho mẹ em biết chừng nào. Chiến tranh không đùa với ai cả, cũng không phải cứ hạ súng thì đã là kết thúc thế nên, còn hòa bình được ngày nào, hãy cố mà gìn giữ.
    ..................................
    Một kết luận quá sắc
    17:25 27-07-12
  • MaiMai1960 Chiến tranh không đùa với ai cả, cũng không phải cứ hạ súng thì đã là kết thúc thế nên, còn hòa bình được ngày nào, hãy cố mà gìn giữ.
    17:29 27-07-12
  • 17:52 27-07-12
  • James Trần bố mình cũng là thương binh 2/4 mất một tay cũng ở campuchia , chẳng muốn so sánh hoàn cảnh làm gì cả vì cực hiểu cực hiểu luôn
    17:58 27-07-12
  • Dung Thật cảm động câu kết của bài viết !!! Chiến Tranh kg có kẻ thắng người bại mà chỉ có hậu quả khủng khiếp để lại cho nhân dân mà thôi :-( :-(
    18:00 27-07-12
  • Vnnews Pro Like manh
    18:36 27-07-12
  • Vnnews Pro "Các bạn có thể cười rằng mẹ suy nghĩ hạn hẹp và ích kỷ,....." Không ai nghĩ rằng mẹ bạn hạn hẹp và ích kỉ đâu Hương à.... nỗi đau chiến tranh.... một chia sẽ cảm động... đọc xong thấy lòng nặng trĩu
    18:39 27-07-12
  • nnnnn102 bài viết thật cảm động
    18:56 27-07-12
  • vietnam Chiến tranh là không bao giờ đúng...Ăn chay để kiến tạo Hòa Bình...
    19:32 27-07-12
  • StarTrịnh Bài viết xúc động quá, đúng là chiến tranh không gì là không thể...
    20:29 27-07-12
  • hebeell cảm động vì bài viết này .
    20:43 27-07-12
  • Giang Ông nội mình là thương binh. Còn bác mình (a trai mẹ) là ANH HÙNG LIỆT SĨ. Mọi người đừng bao giờ chỉ biết sống trên sự hi sinh của người khác. Mà hãy biết hy sinh những gì mình có để bảo vệ nền độc lập mà ông cha ta đã cống hiến cả cuộc đời mình để có được.
    21:12 27-07-12
  • Đá Mong bạn và gia đình luôn mạnh khỏe và hạnh phúc.
    Cậu ruột của mình cũng là 1 liệt sĩ. Cậu ra đi khi còn rất trẻ.
    Mình hi vọng, tất cả được bình an, dù là ở đây hay bất kì đâu nữa.
    22:43 27-07-12
  • Hương Ngọc Lan Pro Cảm động lắm. Cám ơn những người đã dành một phần máu và thịt vì nền hòa bình ngày hôm nay.
    09:43 28-07-12
  • Chẻ Pro hay wá
    10:19 28-07-12
  • quan Hãy yêu thương ba bạn thật nhiều bạn nhé, vì chiến tranh ông đã mất mát quá nhiều để cho chúng ta hạnh phúc hôm nay.
    17:45 28-07-12
  • thien hay hay
    20:44 28-07-12
  • Rau Meo Và thế là thế hệ chúng ta phải noi gương, phải cho bọn ngoại xâm biết thế nào là tinh thần, ý chí, sức mạnh Việt Nam.
    21:55 28-07-12
  • hic hay quá, bố mình cũng bộ đoi đánh tàu năm 79 nhưng may mắn hơn bố bạn thanks bạn nhìu
    15:36 29-07-12
  • Thuận Bài viết rất sâu sắc! Việt Nam chúng ta hiểu quá rõ những mất mát do chiến tranh gây ra, và đó cũng là bài học để giờ đây chúng ta cần phải biết trân trọng hòa bình.
    Thời gian qua báo đài nói nhiều vể chuyện TQ uy hiếp ta trên biển. nhiều bạn đọc đã rất giận giữ và nói nhà nước ta không có hành động gì, nhưng nói thật với các bạn là tôi cũng đã có thời gian sống và làm việc tại TQ. Tôi thấy con người họ cũng chẳng khác ta là mấy từ suy nghĩ cho đến những quan niệm, tôi thấy họ cũng không xấu như mình nghĩ, và tôi nghĩ con người ta nên sống hòa bình với nhau thì hơn!...
    22:47 29-07-12
  • Meocon Pro bv tình cảm, sâu sắc! đúng là hay thật đó!
    00:05 30-07-12
  • Minh Lý Bài viết sâu sắc và cảm động,
    10:54 30-07-12

TÂM SỰ

Xem thêm

Có những nỗi nhớ thênh thang đi về. Có những ký ức về tình yêu luôn lắng đọng. Đơn giản đó chỉ là hơi thở, là nhịp đập trái tim, là con người thật với nhiều ước mơ, không màu mè, không lừa dối.

TẢN MẠN CUỘC SỐNG

Xem thêm
  • Hạt cát giữa đời

    Tháng 5 này sẽ là những thay đổi đôi chút theo vòng quay tự nhiên của nó. Tôi muốn để hạt cát cứ bay tự do theo cơn gió lốc giữa sa mạc. Chẳng cố kìm mình, nằm lì lại giữa sự bon chen ngổn ngang.

 

Mời Kết Bạn

Gởi lời mời kết bạn đến

Gửi