• Đăng Nhập

Tâm Tình > Gửi lời yêu thương

11/07/2012 13:12 | 1,184 lượt xem

Hủ tiếu khô, để quên một người

Hủ tiếu khô, để quên một người hay là câu chuyện về việc không thể sống thiếu một ai đó.

Tôi rất thích ăn hủ tiếu. Tôi đã ăn một vạn tô hủ tiếu trong cuộc đời mình. Nhưng tôi không bao giờ ăn hủ tiếu khô.

Cho đến một ngày, khi tôi và K cùng nhau đến một quán ăn khuya ở gần nhà, khi đã gọi một nước và một khô để mang về, thì K đổi ý, muốn ăn cháo. Chị đầu bếp đã lỡ làm món hủ tiếu khô, nên chúng tôi đành cancel món hủ tiếu nước để lấy một bịch cháo. Thế là, tôi ăn hủ tiếu khô.

Một điều buồn cười là hôm đó, chị đầu bếp chẳng hiểu làm sao lại lỡ tay cho hơi nhiều xì dầu vào hủ tiếu khô. Và tôi ăn thấy rất ngon. Ngon bạo tàn. Cái cảm giác lâu lắm rồi mới ăn được một món gì ngon đến vậy là thứ cảm giác vô cùng hiếm có và kỳ diệu. Tôi thấy thích hủ tiếu khô từ đó. Nhưng, điều trớ trêu là trong những lần ăn sau này, tôi phát hiện rằng chỉ khi nào món hủ tiếu đó được lỡ tay cho quá nhiều xì dầu, thì nó mới ngon, còn nếu không thì nó lại nhạt nhẽo và chả ra làm sao cả. Tôi lại không có thói quen tự thêm thắt gia vị này nọ, nên lần nào, đến đâu ăn cũng phải dặn kỹ: cho nhiều xì dầu.

Tự nhiên tôi kể chuyện này, là vì trưa nay tôi đi ăn một mình, mà lại ăn hủ tiếu khô. Tôi lỡ quên dặn cô bán hàng cho nhiều xì dầu, nên tô hủ tiếu thành ra rất nhạt nhẽo. Điều này làm tôi nghĩ đến K. Nghĩ đến K một lúc, tôi lại tự hỏi, nếu tôi không quen dặn cho nhiều xì dầu thì tô hủ tiếu sẽ không nhạt, mà nếu nó không nhạt, thì tôi có nhớ đến K?

Một câu hỏi mà tôi không trả lời được.

Bạn biết không, điều bạo tàn nhất của đời sống sau khi chia tay một người, không phải là nỗi buồn ngay sau đó. Mà nó là khoảng thời gian bạn cảm nhận rõ nhất sự phai nhạt dần của ký ức, sự tàn úa của những kỷ niệm đã vỡ, những nỗi buồn cứ mỏng dần, mỏng dần rồi tan đi như những cánh hoa tuyết rơi giữa mùa Hè. Điều khắc nghiệt và đau đớn nhất, là khi chúng ta nhận ra một sự thật phũ phàng: mình đã hết nhớ họ, và mình có thể sống mà không có họ.

Điều này làm tôi nhớ đến P, một người vừa giống K mà vừa không giống K.

Thực ra, mối quan hệ giữa tôi và P chỉ dừng lại ở mức tình bạn, nhưng đó là một tình bạn đẹp đến mức bất ổn. Có một khoảng thời gian, tôi và P giận nhau sau nhiều năm thân thiết và gắn bó. Điều đau lòng nhất với tôi không phải là mình không còn được gặp P hàng ngày, mà kinh khủng hơn, là vì tôi không cảm thấy nhớ P.

Thực ra, có thể tôi không nhớ P là vì lúc đó tôi vừa có người yêu mới, cái say đắm mãnh liệt của tình yêu trong những ngày đầu thường đè lấp những ngọn lửa le lói của tình bạn vây xung quanh mình. Tôi tự giải thích như vậy, nhưng tự cảm thấy không thỏa đáng, vì tình bạn với P là một thứ thực sự rất khác biệt, cần thiết và tất yếu.

Rồi tôi và P cũng làm hòa, cũng lại cùng nhau rong ruổi trên những cung đường, tán gẫu, chửi nhau, mắng nhau, đánh nhau, và lại thân thiết như chưa hề ghét nhau trong một khoảng thời gian quá dài. Khi đó, và sau này, và bây giờ nữa, tôi cứ luôn tự hỏi một câu hỏi vô cùng khó trả lời: Liệu tôi có thể sống thiếu P không?

Liệu tôi có thể sống thiếu P không? Liệu tôi có thể sống thiếu K không? Hay liệu tôi có thể sống thiếu V không? Sao lại có V ở đây nhỉ? À, vì V cũng là một người bạn thân thiết có mối quan hệ đẹp đến mức bất ổn, và V có thể là người duy nhất biết được K là ai, P là ai. Tôi muốn tag K, tag P vào trong cái note này, để nói cho họ hiểu là tôi cần họ đến mức nào. Nhưng lại thôi, tôi chỉ tag V, vì V luôn là người giúp tôi đứng vững và lấy lại thăng bằng sau tất cả mọi chuyện.

Vậy rốt cuộc, có hay không cái khái niệm rằng chúng ta sẽ không thể sống mà thiếu một ai đó? Có hay không việc chúng ta sẽ lờ đờ như kẻ mất hồn đến suốt cuộc đời này vì phải cách xa một ai kia. Chắc hẳn, bạn đã có thể tự trả lời câu hỏi ấy cho riêng mình. Chúng ta là con người, và con người là một sinh vật dễ thích nghi hơn bất kỳ sinh vật nào khác tồn tại trên trái đất này.

Nhưng dù sao, dù trái đất vẫn quay, dù ta vẫn sống mà thiếu một bóng hình, ta vẫn không khỏi tức tưởi, điên rồ, khóc lóc khi nhận ra mình mất một ai đó. Bởi ta hiểu rằng, dù không phải là tất cả, nhưng nếu có họ, chúng ta sẽ thấy như mình có tất cả. Rồi lại càng buồn bã hơn khi chúng ta phải thừa nhận cái sự thật tôi đã nói: mọi thứ sẽ phai tàn.

Ừ, mọi thứ sẽ phai tàn, bất kể năm tháng có dừng lại hay không. Lúc nhận ra điều đó, tôi thấy mình tan tành thành trăm mảnh...

Bình luận (9)  

Viết bình luận
  • called V Chị rất thích những cảm xúc này. Đọc mà phát khóc em ạ. Chắc có lẽ cũng thấy mình "tan tành thành trăm mảnh"?...
    Ừ, đúng là mọi thứ sẽ phai tàn, mà mình cũng phai tàn dần mỗi ngày đó còn gì
    17:27 11-07-12
    • Tuyết Tùng SProDạ, mình phai tàn, rồi mình lại đong đầy, rồi mình phai tàn, rồi lại đong đầy...
      10:03 24-07-12
    • called V đã buộc phải tàn phai, nhưng cứ tin mình sẽ lại đong đầy, em có niềm tin thế có lẽ cuộc đời này thú vị hơn nhiều dù phải vỡ tan thành nhiều mảnh. Có lẽ vậy :)
      10:16 24-07-12
  • Uy Pro Bạn biết không, điều bạo tàn nhất của đời sống sau khi chia tay một người, không phải là nỗi buồn ngay sau đó. Mà nó là khoảng thời gian bạn cảm nhận rõ nhất sự phai nhạt dần của ký ức, sự tàn úa của những kỷ niệm đã vỡ, những nỗi buồn cứ mỏng dần, mỏng dần rồi tan đi như những cánh hoa tuyết rơi giữa mùa hè. Điều khắc nghiệt và đau đớn nhất, là khi chúng ta nhận ra một sự thật phũ phàng: mình đã hết nhớ họ, và mình có thể sống mà không có họ.
    23:18 23-07-12
  • rays Pro hủ tiếu khô rất ngon ấy, gợi cho rays nhớ lại thời phổ thông.
    16:42 25-07-12
  • Osaka Pro Thấy mối quan hệ của Tuyết Tùng lằng nhằng thật. (Cười) nhưng mà viết rất đúng "Ừ, mọi thứ sẽ phai tàn, bất kể năm tháng có dừng lại hay không. Lúc nhận ra điều đó, tôi thấy mình tan tành thành trăm mảnh..."
    16:43 25-07-12
  • Phuong Nguyen hay và ý nghĩa lắm
    17:43 25-07-12
  • Mai Pro Dù bạn có tan thành trăm mảnh thì mọi thứ vẫn nằm trong kí ức bạn...chỉ khi ta không còn kí ức nữa....
    17:58 25-07-12
  • huyba Cứ tưởng vào bếp ẩm thực rinh hủ tiếu khô về . Hôm sau phải mở to mắt thôi.
    20:14 25-07-12
  • Lãng Yên [Niệm] Pro "Bạn biết không, điều bạo tàn nhất của đời sống sau khi chia tay một người, không phải là nỗi buồn ngay sau đó. Mà nó là khoảng thời gian bạn cảm nhận rõ nhất sự phai nhạt dần của ký ức, sự tàn úa của những kỷ niệm đã vỡ, những nỗi buồn cứ mỏng dần, mỏng dần rồi tan đi như những cánh hoa tuyết rơi giữa mùa Hè. Điều khắc nghiệt và đau đớn nhất, là khi chúng ta nhận ra một sự thật phũ phàng: mình đã hết nhớ họ, và mình có thể sống mà không có họ."
    ...có lẽ đấy là điều bạo tàn nhất :(
    20:43 25-07-12
  • ¶-¶in_ng0x Một giáo sư đang giảng về "tiểu thuyết" ở một lớp
    học của các nhà văn trẻ, giáo sư bỗng dừng lại
    hỏi các học viên:
    - Ngược lại với yêu là gì? - Ghét ạ!
    Giáo sư đi đi, lại lại, trầm ngâm, ông bỏ giáo trình
    xuống bàn và nói:
    - Thế này nhé: Ví như anh đang yêu, sau đó chia
    tay! 50 năm sau anh 70 tuổi, tình cờ gặp lại
    người cũ trong một chiều đi dạo. Lúc đó bà nọ chằm chằm nhìn anh và nói:"Ông ơi tôi ghét
    ông!". Nếu tình tiết xảy ra đúng như vậy, anh
    phải mừng cho bản thân mình!
    - Vì sao?
    - Vì anh là người may mắn mới có người ghét
    anh hàng nửa thế kỷ. - Bình tĩnh, bình tĩnh, anh nghĩ kỹ xem, ghét
    cũng cuốn hút tình cảm như yêu như thương,
    tức là tình cảm của ai đó vẫn nghĩ về anh. Có
    người ghét anh 50 năm, tức là vẫn nghĩ về anh
    50 năm, thật là hiếm có đấy! Anh may mắn không
    nào? Điều đáng sợ là khi anh gặp lại người cũ, anh
    hỏi:"Bà ơi có nhớ tôi không?".
    "Thưa ông, tôi nom ông hơi quen quen, ông là
    ai?".
    Cả lớp cười ồ lên, câu chuyện tưởng tượng này
    quả là thú vị pha thêm chút ngượng ngùng… Giáo sư khẳng định:"Ngược lại với yêu đâu phải
    là ghét!".Cả lớp nhất trí với giáo sư:"Ngược lại
    với yêu là lãng quên!"
    00:27 26-07-12

TÂM SỰ

Xem thêm

Tớ cứ nghĩ mãi về cái cảnh cậu lang thang cả buổi chiều với chiếc máy ảnh trên tay để gom những bông hoa mang về tặng tớ chỉ vì biết tớ thích hoa và yêu màu tím.

TẢN MẠN CUỘC SỐNG

Xem thêm
  • Lời tạ từ tháng Năm...

    Tháng Năm ơi, tạm biệt nhé! Hãy ngủ yên với những yêu thương con nhen nhóm, trong tâm hồn của chính ta. Hãy ngủ ngoan và say giấc nồng với ánh trăng đêm, để kí ức sẽ ru êm những nỗi đau và cả yêu thương vừa chớm.

 

Mời Kết Bạn

Gởi lời mời kết bạn đến

Gửi