Bạn vui lòng Đăng nhập nếu đã có tài khoản tại Yume.vn
Hoặc Đăng ký tài khoản miễn phí.
Chiều về cơn mưa lặng trôi buồn tênh nhìn về năm tháng chốn yêu thương.
Viết cho một ngày không nắng, không mưa, không ồn ã để cô bé thôi không hờn giận vu vơ.
Vì tôi là cô bé nên những dại khờ bé bỏng thường bay nhảy khắp nơi, khiến ai kia thương thầm trộm nhớ. Để rồi trái tim cô bé lại rung động xốn xang, lại ngây ngô bình dị. Thế nên hãy cứ gọi tôi là cô bé!
Cô bé rất yêu một lài hoa mang tên oải hương, đó là loài thảo mộc thiêng liêng giữa mùa Hè. Người ta nói rằng Đức Mẹ Đồng Trinh đã trải những chiếc tã quấn khăn cho em bé mới sinh của mình trên tấm thảm những bông hoa dại oải hương. Có đôi lần cô cũng hóa oải hương, nhẹ nhàng, lãng du, thanh thản...
Thoáng chút vô tư bên tia nắng sớm mai, nhẹ nhàng mà viễn du sâu lắng.
![]()
Li cà phê cũng đã nguội dần, cô vẫn ngồi đó hướng về phía hư vô, tâm hồn đang vất vưởng điều gì đó như mơ mộng lắm.
20/2, có thể gọi là ngày định mệnh chăng? Hai kẻ xa lạ, 2 cuộc đời xa lạ biết đến nhau tình cờ, vô tư, đôi lúc ngây ngô đến lạ! Những chuyến thăm hỏi, những cuộc trò chuyện, những lời tỏ tình tâm sự vẫn tiếp tục sau đó. Khi ấy, mọi thứ còn rất mới, rất tinh khôi và cũng mông lung lắm.
7/3, có thể gọi là buổi hẹn hò đầu tên chăng? Trưa nắng chói chang, con đường dài qua đôi lần hẻm nhỏ, đôi tay run rẩy có phần gượng gạo... ôm từ phía sau một người, nay đã trở thành thói quen và có lẽ không bao giờ muốn bỏ. First kiss - đến quá đột ngột bất ngờ, không phản ứng, không lí trí, nó diễn ra trong mong manh giây phút giận hờn và giờ đây cũng đã trở thành thói quen, giọt kỉ niệm mỗi lúc ùa về.
29/5, 14/2... có thể gọi là ngày cất tiếng khóc chào đời chăng? 2 đứa trẻ, 2 con người... giờ này đang là của nhau... không có định nghĩa nào giúp lí giải 2 từ định mệnh.
Nhưng hãy giúp tôi định nghĩa kẻ thứ 3, cô đã từng nghẹn ngào với nó, khi muốn níu giữ lúc lại muốn rời xa. Chưa bao giờ trong cuộc đời mình cô lại cảm thấy khó khăn đến thế, lấy đi hạnh phúc của người khác ư? Gây đau khổ ư? Ôi bé ơi, ngốc quá! Cứ nhắm mắt lại, đưa tay ra và mặc cho trái tim bay nhảy, nó sẽ là kim chỉ Nam tốt nhất giúp cô vượt qua nỗi mặc cảm lúc này. Có ai bắt cô bé phải lựa chọn đâu, cứ vô tư hồn nhiên mà sống, mà hưởng thụ cái rung động đầu đời đi nhé!
![]()
Cảm giác mới hình thành giúp cô khám phá những điều mới mẻ về cuộc sống và ngạc nhiên khi biết trái tim bé nhỏ của mình lại có thể chứa đựng nhiều yêu thương đến thế.
Trái tim bỗng thổn thức khôn nguôi khi nghĩ tới một người, một niềm vui nho nhỏ và bớt chợt mỉm cười, chớp mi trong ánh sáng le lói buổi sớm mai.
Khó mà diễn tả nổi một cái nhìn đầu tiên nhưng như có một sức hút lạ lùng, anh khiến trái tim cô bất chợt đập rộn ràng, đôi má ửng hồng thẹn thùng, bờ môi mấp máy không thốt lên lời. Cô hiểu rằng mình đã tìm thấy một nửa của mình, không thể để anh ra đi, rồi vụt mất một ánh sáng phía cuối đường hầm. Anh là thế, đến bất ngờ và ra đi thầm lặng khiến ai kia luôn thấp thỏm, bất an. Cô sợ rằng một ngày kia, khi anh rời xa mình mãi mãi, cô sẽ phải đối diện với cuộc đời chỉ một mình, không bạn đời, không người đồng hành, không niềm vui, không hạnh phúc. Có lẽ nó sẽ là dấu chấm hết cho cuộc đời cô gái trẻ... nếu ngày đó xảy ra. Lúc này, chính giây phút này đây, anh là tất cả đối với cô, thiếu anh cô như cây thiếu nước, như hướng dương thiếu mặt trời. Nhưng đôi lúc cô nhìn lại và ngỡ ngàng với chính mình, mọi thứ hoàn toàn khác, trống rỗng, ảo vọng, vô thường... rồi hóa giọt sương.
![]()
Anh đã nói cuộc sống không thể lúc nào cũng theo ý mình, thế nên cô cũng không dám oán trách cuộc đời, chỉ thầm lặng bên anh, thế là đủ. Đôi khi, cô ngồi bên khung của sổ, một mình ngắm những cơn mưa, đón từng tia nắng ấm áp và nhớ tới anh, khi lạnh khi nghẹn ngào, khi xót xa bất hạnh. Nhưng tình yêu của cô không bao giờ vụt tan, nó cứ lẩn khuất khắp mọi nơi, mọi ngóc nghách con người cô, khiến tâm hồn cô thổn thức không yên.
Đó có phải thứ tình yêu như cô hằng mong ước, nó hồn nhiên, trong sáng và lãng du... Cô vẫn luôn mường tượng tới người đàn ông của cuộc đời mình, lãng mạn một chút, hài hước một chút, yêu nghệ thuật và hết mực chân thành, thủy chung.
Rồi màn mây ảm đạm vụt tan, cơn mưa qua nhanh như lúc nó ào ạt xô về. Nắng lên sưởi ấm từng nhành cây, ngọn cỏ, chú mèo mướp cũng vươn vai tỉnh giấc. Mọi vật lại tràn trề sức sống khi rung động hóa những giọt sương mai.
Vệt nắng bừng lên rực rỡ cho trời mây thôi ảm đạm, thôi muộn phiền, thôi không tan biến.
P/s: Những cơn mưa chiều Hạ len lỏi vào em nỗi nhớ anh...
Giới thiệu
Liên hệ
Xem các bài viết khác