• Đăng Nhập

Thời Sự - Kinh Tế > Giáo dục

07/02/2012 16:12 | 2,616 lượt xem

Phải lòng duyên nợ vùng cao

                   

Hình Internet

Ngày ấy, cầm tờ quyết định phân công công tác trên tay, tôi như muốn gào lên vì sung sướng, thế là không bõ công bao nhiêu năm đèn sách. Từ nay, tôi có thể tự lo cho bản thân mình và còn có thể giúp đỡ gia đình nữa, mẹ tôi sẽ đỡ khổ hơn. Tôi mường tượng về ngôi trường và những lớp học trò rồi đây mình sẽ gắn bó với chúng. 

Ngôi trường tôi sẽ về dạy nằm trên sườn đồi đầy nắng và gió của một huyện nghèo của tỉnh Phú Yên. Nơi tôi đã đôi lần có dịp đi ngang qua đó. Tôi hồi hộp tự vẽ ra trong trí tưởng tượng của mình về những ngày đầu đứng trên bục giảng, sục sôi bầu nhiệt huyết của tuổi trẻ, muốn dạy thật nhiều, muốn cống hiến thật nhiều. Tự dặn lòng sẽ đem tất cả niềm say mê học tập, say mê văn học đến với bao thế hệ học trò. Và tin chắc những điều đó sẽ trở thành hiện thực. Rằng học trò của tôi sẽ chỉ biết mỗi việc học, say mê học, không phải chịu cảnh thiếu thốn, khó khăn như tuổi thơ của tôi nữa.

Chưa đầy một tháng, tôi thấy được nhiều điều không được như mình mong ước. Đập vào mắt tôi là những cô cậu học trò với làn da đen nhẻm, tóc vàng hoe khét lẹt mùi của nắng và gió. Quần áo bạc màu, lôi thôi lếch thếch. Thấy cô, chúng hồn nhiên chào, cười khúc khích... rồi lại rôm rả, ý ới cùng nhau bằng thứ tiếng mà tôi không hiểu gì - Tiếng Êđê. Tôi chỉ nhớ được mỗi một từ là trước khi tan trường một số trò láu táu "Xin phép cô cho chúng em "nao vít"! (đi về). Nghe thật đáng yêu!

Học trò ở đây nghèo lắm, trung bình một lớp học có gần đến ba phần tư số em thuộc hộ nghèo, còn lại là cận nghèo, thi thoảng mới có được một vài em gia đình khá giả. Tôi không cầm được lòng khi thấy những học trò mặc mỗi một chiếc áo trắng đến trường ba hôm liền, chỉ vì không có áo khác để thay. Ngoài học một buổi trên lớp, các em phải phụ giúp gia đình đủ thứ việc nào làm cỏ mì, cỏ mía, chăn bò và cả đi làm mướn kiếm tiền để mua sách vở... thời gian đâu để các em ở nhà ôn bài?

Tôi dạy học trò bài học về lòng nhân ái, hãy biết yêu thương, chia sẻ. Về niềm tin vào cuộc sống và lòng tự trọng, đừng bao giờ cúi lạy trước đồng tiền. Nhưng... chiều nay học trò của tôi không có tiền để đóng tiền để mua đồng phục thể dục! Còn bao nhiêu thứ nữa mà các em phải lo đằng sau những bài học mà tôi đã dạy?

Nhận lương, muốn mua một con gà về soạn một bữa cơm tươm tất cho gia đình, đi chợ gặp một phụ nữ dáng vẻ gầy gò, đôi bàn tay gân guốc nhuốm màu của đất run run cầm con gà đi bán. Tôi trả giá như thông lệ của người đi chợ. Người phụ nữ tần ngần, mặt cúi xuống: "Cô ơi cho tui đủ một trăm đi, chứ có tám chục thì không đủ cho con bé đóng tiền mua đồ thể dục. Nhà trường thông báo lâu rồi, nhưng trời mưa quá nhà chưa nhổ mì được với lại mì cũng hạ giá ghê lắm. Nên tui mới phải bán gà!". Tôi đưa cho người mẹ khắc khổ ấy một trăm hai mươi nghìn đồng và ra khỏi chợ. Mắt cay xè, một bộ quần áo thể dục còn là gánh nặng của bao nhiêu gia đình học trò trường tôi?

Chưa hết, hơn năm mươi phần trăm số học sinh trường tôi là dân tộc thiểu số, đa phần là đồng bào Ê-đê và Ba-na. Các em đến với văn chương, tiếp xúc với tác phẩm qua ngôn ngữ thứ hai, (tiếng mẹ đẻ của các em là tiếng Ê-đê, Ba-na), việc phát âm tiếng Việt cho chuẩn, viết cho đúng tiếng Việt đối với các em đã là một bài toán vô cùng hóc búa rồi. Nói gì đến tiếp cận và tìm hiểu thấu đáo một tác phẩm văn chương. Không chỉ riêng môn văn, mà cả những môn học khác cũng tương tự. Cho nên số học sinh dân tộc học yếu và kém rất nhiều. Tôi dặn lòng: Phải kiên nhẫn - thật kiên nhẫn.

Tôi cho trò đọc những vần thơ của Hồ Xuân Hương: "Thân em vừa trắng lại vừa tròn...". Cậu học trò đứng dậy cao hứng với chất giọng lơ lớ, từng vần thơ như oằn mình lại, khó khăn lắm mới phát ra khỏi miệng cậu, vì hành trình gian khó đó âm thanh của từng tiếng thơ như đã mất đi cả thanh điệu vốn có của nó. Trở thành "Thân em vưa trăng lại vừa tron...". Cả lớp cười ồ, cả cô cũng cười, nhưng kịp lắng lòng lại, các em chịu nhiều thiệt thòi quá! Cậu học trò lễ phép khi tiếng cười vừa dứt: "Em hứa sẽ cố gắng nhiều hơn, cô đừng buồn và giận em nha cô!". Học trò miền núi hồn nhiên đến lạ!

Cứ như thế, chẳng biết tự lúc nào, tôi thôi ngỡ ngàng trước những khó khăn của các em. Tôi thấy yêu hơn mái trường này, bục giảng này bởi ở đó có các em - những mảnh đời còn gặp nhiều khó khăn thiếu thốn, nhưng chăm chỉ và hiếu học. Bởi đây là nơi tôi có thể cháy hết mình vì sự nghiệp giáo dục. Điều đó giúp tôi nhận ra rằng mình đang làm được một việc tốt. Và nếu như thời gian có quay trở lại, được chọn lựa lại từ đầu thì tôi vẫn cứ chọn nghề giáo và cũng sẽ chọn về đây. Gắn bó với các em-những học trò vùng cao. Bởi vì tôi yêu các em, yêu nghề giáo.

  • Khoảng trời riêng Mong cho nghanh giao duc ngay cang co nhieu nguoi tan tam nhu ban. Chuc ban that vui va manh khoe de luon thuc hien that tot uoc mo cua minh.
    16:26 07-02-12
  • Đồng Đắc Tiếu Pro Bài viết của em làm anh nhớ lại cô giáo lớp 1 của anh năm xưa mà mãi về sau anh không thấy một nhà giáo nào như thế nữa! em thật là nhân hậu! cảm ơn em!
    Anh rất thông thạo địa bàn Phú yên, em Sông Hinh, Vân hòa hauy ở đâu? năm ngoái anh vẫn còn ở Phú Yên. Công ty cà phê EA Bá đấy!
    16:57 07-02-12
  • Phạm Trình Pro Trên đó chắc buồn lắm em nhỉ
    17:01 07-02-12
  • Mộc Miên Pro Hi, vui chảy nước mắt mỗi khi trò cũ về thăm, vui khi học trò học giỏi, vì được các em quý mến, nhưng nhà giáo thì nghèo và cơ cực lắm anh à, cảm ơn anh đã chia sẻ.
    17:04 07-02-12
  • Gấu Mẹ Vĩ Đại Pro cô giáo đáng yêu quá
    mà là "duyên nợ" chứ nhỉ
    17:04 07-02-12
  • Hoàng Hôn Muộn Pro Ui, cô giáo thật tuyệt vời,
    17:15 07-02-12
  • Đồng Đắc Tiếu Pro Được thôi...nghe miễn cưỡng??? Cũng là miền Trung nghèo nàn và lạc hậu cả!
    Anh hay đùa với bạn bè trong ấy là ..nếu lấy 2 chữ trước của hai tỉnh ghép lại thì Quảng phú...vừa rộng vừa giàu mà hai chữ sau thì Bình Yên nừa thế là hết ý!
    17:17 07-02-12
    • Mộc Miên ProHay đấy anh nhỉ, vậy là anh ở tận Quảng Bình à? Vợ của chú ruột em là người Quảng Bình, ăn nói ngọt ngào lắm. Anh ở đấy hèn chi làm thơ hay rứa!
      17:29 07-02-12
  • jackychin chị yêu nghề kinh ghê cơ :D
    17:37 07-02-12
  • Mộc Miên Pro Hì, cảm ơn em đã đọc bài và chia sẻ.
    17:43 07-02-12
  • Đồng Đắc Tiếu Pro Quảng Bình cát trắng gió Lào
    Bao nhiêu rát bỏng cho vào trong thơ
    Thơ quăn như vỏ đậu khô
    Nhờ em khen ngọt anh ngơ ngẩn lòng!
    17:51 07-02-12
  • Mộc Miên Pro Gió Lào hóa vào thơ chợt mát.
    Cát xếp vần bỗng hóa kim cương.
    Thơ anh trăm mến ngàn thương,
    Một lần đọc vội cũng... vương vấn hoài.
    ...Hi, chịu rồi, chữ nghĩa thi nhau trốn biệt, có bi nhiêu em xài bấy nhiêu thôi, đừng chê nhé!
    19:07 07-02-12
  • Mộc Miên Pro Hi, cảm ơn anh đã quá khen!
    09:23 08-02-12
  • Mộc Miên Pro Chắc em cũng ghiền yume mất rồi, rảnh là thò mặt lên ngay, em đang soạn giáo án để tuần sau dự giờ, vừa làm vừa ol, hi, chiều nay dạy cả buổi rồi.
    Thì đúng mà, em là một thành viên trong hàng triệu thành viên của yume, vắng em là vắng một trong cả triệu đó rùi , Hi...
    09:40 08-02-12
    • Đồng Đắc Tiếu ProCon bò có một cái u
      Đàn ông một vợ còn ngu hơn bò ( ca dao- có thể nó của riêng quê anh?
      Và anh bị coi là....
      10:01 08-02-12
    • Mộc Miên ProHi, vậy là lúc trước em đã hiểu đúng rồi, nhưng thấy nó...nên nghĩ chắc mình nhầm...
      Mà ai to gan dám coi anh như thế nhỉ?!?!?
      18:20 08-02-12
  • Mộc Miên Pro Còn cái vụ thơ, anh nói thế chẳng khác nào "Mèo ơi, sẽ có cá rán vàng ươm, thơm phức cho mèo ăn đấy, nhưng ta có việc bận rồi, rất tiếc vì ta bận, cứ ...chờ nhé!!!"
    Chờ đến bao giờ khi bận còn chưa câu cá !???
    Hi, nhưng dù sao có lòng là em vui rồi nè, có người định làm thơ tặng mình.
    09:56 08-02-12
    • Mộc Miên Projackichin: Có nhờ thì em nhờ anh Đồng Đắc Tiếu ấy mới trúng tủ, nhờ chị chị làm không nổi đâu, thơ của chị còn tệ hơn thơ con cóc. hi, Cảm ơn em đã chia sẻ, chúc em vui nhiều heng!
      18:13 08-02-12
    • Mộc Miên ProĐồng Đắc Tiếu: Anh thật khéo đùa, em nhớ ngày còn học đại học cô kể mỗi lần nhà thơ Xuân Diệu đến các trường đh nói chuyện ngâm thơ, trường thường chuẩn bị những nữ sv đẹp ngồi hàng ghế đầu tiên vì nhà thơ thích nhìn mỹ nữ, nhìn người đẹp mới có cảm hứng làm thơ, nói chuyện thơ mới hay. Hi, em cho anh nhiều cảm xúc á, may mà anh chưa gặp em. Nếu gặp thì...em bảo đảm anh chuyển sang thích viết văn liền, tả Thị Nở thứ hai ấy! ...hi hi...
      18:18 08-02-12
  • cty em đúng là nhà giáo thật sự của nền giáo dục vn thời nay.thật hiếm có người như em.giá như anh được gặp em 1 lần ở ngoài đời thì thật vui biết bao nhỉ.anh chúc em luôn vui tươi khỏe mạnh trên mảnh đất đầy nắng và gió đấy nhé,ở nơi đó tuy nghèo nhưng chân chất thật thà không như ở nơi phố thị phồn hoa.
    15:22 08-02-12
  • Đồng Đắc Tiếu Pro Em ăn cơm chưa? ăn một mình à?
    18:18 08-02-12
  • Mộc Miên Pro Em ăn rồi, cả mái ấm nhà em chứ! Chúc anh buổi tối vui nhiều!
    18:21 08-02-12
  • Kiến Con thật xúc động
    20:33 08-02-12
  • Mộc Miên Pro Cảm ơn Kiến con nhiều nhé!
    23:29 08-02-12
  • Hoàng Thành Pro Điều cốt lõi của câu chuyện của em đã nói lên tất cả. Hãy cho đi thật nhiều thì sẽ nhận lại những thứ đáng quý hơn vạn lần thứ đã cho đi. Cảm ơn em.
    09:16 09-02-12
  • Đồng Đắc Tiếu Pro À, là anh tưởng em xa quê để lên Sông Hinh dạy học ấy mà, rồi thứ 7 mới sum họp được! Chúc em hạnh phúc!
    11:02 09-02-12
  • Đồng Đắc Tiếu Pro Hình như khi em nghe nói nếu anh lên SH sẽ tìm em, làm em khó nghĩ, nếu thế thì anh không bao giờ!
    Hiện tại anh đang rất buồn!
    11:04 09-02-12
    • Mộc Miên ProTrời gặp bạn thơ thì vui chứ sao, khó nghĩ gì chứ! Xin chia buồn cùng anh nhé! Nhà em ở gần ranh giới giữa huyện Sông Hinh và huyện Tây hòa, hàng ngày em đi dạy xa đến 18km luôn, mệt lả . Khi nào có dịp thì ghé nhà hay ghé trường em chơi. Hi, bạn bè thì đừng ngại! Học trò miền núi được gặp nhà thơ là vui lắm đấy!
      11:40 09-02-12
    • Mộc Miên ProCố gắng lên, bao nhiêu niềm vui đang chờ anh phía trước kìa, nỗi buồn sẽ ngủ quên thôi!
      11:42 09-02-12
  • Đồng Đắc Tiếu Pro Cảm ơn em! Hôm qua anh cứ nghĩ về em đấy!
    11:44 09-02-12
    • Mộc Miên ProHèn chi, hôm qua em đâu có ngủ được, cảm luôn rùi nè. Mà nghĩ tốt hay nghĩ xấu vậy. Hao tổn nguyên khí kiểu này chắc là có người nghĩ xấu về mình rồi. hu hu..
      11:59 09-02-12
  • Mộc Miên Pro Nếu em về quê thì em cũng đi ngang qua quê anh đấy, quê em ở xứ lạng. Hi, nhưng chưa bao giờ được về.
    12:00 09-02-12
    • Mộc Miên ProMay thiệt, vì mình quê bắc không nói giọng nẫu, mấy chị trên trường nói dạy văn mà nói giọng nẫu thấy khổ sở, mình thấy hay hay, đặc trưng quê nẫu mà.
      Cảm ơn anh Đồng đã nghĩ tốt nè, nhưng thích nhất là sẽ có thơ, ui hồi hộp quá!
      15:35 09-02-12
    • Mộc Miên ProAi có thể phản bác một điều rằng: mạng ảo mà làm mình vui thế nhỉ!
      15:35 09-02-12
  • Dao Sau này chắc em cũng thành nhà giáo như chị, cho đi và không cần nhận lại, em cũng là 1 cô trò nghèo miền núi, chân thật lắm
    13:19 09-02-12
    • Đồng Đắc Tiếu ProCố gắng lên nhé!
      14:55 09-02-12
    • Mộc Miên ProDao, chào đồng nghiệp tương lai, sẽ vất vả đấy em à, cố lên nhé! Ngày nghỉ mà chị cũng phải soạn giáo án điện tử bù đầu đây, tuần sau thanh tra 3 tiết, khốn khổ rồi. Hi nhưng vui, trò bảo cô ơi cố lên, hi. Vừa làm vừa ol xem có ai cổ vũ mình hông?
      15:32 09-02-12
  • Đồng Đắc Tiếu Pro D! Cố lên... cố leennnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnn!
    17:52 09-02-12
  • Cổ Tích Pro cám ơn tấm lòng cô giáo
    22:30 09-02-12
  • linh Minh co 2 ba chi gai lam giao vien mot chi giay van mot chi giay hoa-sinh. Moi lan ve que choi nghe cac chi ke chuyen ve cac co cau hoc tro vui oi la vui .Nha giao VN muon nam! Chuc cac thay co suc khoe va cong hien that nhieu that nhieu cho nen giao giuc nuoc nha
    11:29 10-02-12
    • Mộc Miên ProỪ, nghề giáo thì vui rồi, suốt ngày bên những con người ở lứa tuổi đẹp nhất mà, nhưng khổ lắm em ơi!
      Cảm ơn em nhiều nhé! Chúc em luôn vui!
      22:17 10-02-12
  • Út Mon Lãng Tử SPro hihi, em cũng đam mê nghề giáo mà ba hok cho đi :((
    19:53 10-02-12
    • Mộc Miên ProHi, ba em đúng đó, nhà giáo thì nghèo lắm, cơm áo ghì sát đất. Bây giờ gần ôn thì tốt nghiệp và đh, hỏi học trò đưa nào cũng trừ nghề giáo ra. Hi nghĩ mà buồn cho cái mác nghề cao quý của mình..chẳng mấy ai ham nữa..
      22:15 10-02-12
  • nguyennguyen Pro Xin đc chia sẻ những nỗi niềm của MM qua bài viết. Cuộc sống vẫn còn nhiều xót xa quá. HS đến trường vẫn con nhiều nỗi khổ...Mong sao có thật nhiều nhà giáo có đc tâm hồn như bạn.
    21:47 14-02-12

THỜI SỰ - PHÁP LUẬT

Xem thêm
  • 2 tháng, sông Sêrêpôk "nuốt" 40 người

    Trong vòng 2 tháng, hai vụ tai nạn kinh hoàng đã xảy ra trên sông Sêrêpôk thuộc địa phận chảy qua Đắk Lắk và Đắk Nông làm không khí đau thương bao trùm khắp phố cao nguyên.

DOANH NHÂN - NGHỀ NGHIỆP

Xem thêm

Hợp đồng ngày một thưa thớt, tiền thanh toán từ đơn hàng cũ nhỏ giọt không đủ trả lương nhân viên, 3 tháng nay anh Lực phải giao người khác điều hành công ty, bản thân mình thì đi đầu quân cho một đơn vị khác.

THẾ GIỚI

Xem thêm

TÀI CHÍNH - NHÀ ĐẤT

Xem thêm

Mời Kết Bạn

Gởi lời mời kết bạn đến

Gửi